• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mưu Thế Kiệt sắc mặt xám xanh, y chỉ Thiết Ma Lặc mà hạch:

“Thiết Ma Lặc, ngươi biết tội chưa?”

Thiết Ma Lặc đáp:

“Không biết Thiết mỗ có chỗ nào không đúng, thỉnh Mưu minh chủ chỉ giáo. Nếu như chúng gia huynh đệ công nhận Thiết mỗ có tội, Thiết mỗ cam tâm lĩnh phạt”.

Mưu Thế Kiệt đứng giữa trung tâm hội trường nói:

“Thế Kiệt đã nhờ ơn được chúng gia huynh đệ tiến cử. Thế Kiệt cũng nguyện vì các vị mà cống hiến sức lực, đánh lấy thiên hạ, chúng ta đều có chỗ tốt. Nói một câu thật lòng, chúng ta đều bị bức bách mà phải đi vào hắc đạo, chẳng lẽ còn có thể làm cường đạo suốt đời hay sao, vĩnh viễn làm một ‘Hắc Nhân’ sống không thấy mặt trời hay sao?”

Mưu Thế Kiệt muốn trước tiên dùng một bộ hoa ngôn xảo ngữ, mang lợi hại ra giảng giải, muốn khích động quần hùng. Thiên “văn chương” này mới đang còn khai đầu thì lão anh hùng Đổng Chiêu đã nói:

“Đa tạ Minh chủ đã vì chúng ta mà lo nghĩ. Nhưng việc này với Thiết trại chủ thì có liên quan gì, xin thỉnh Minh chủ nói về chuyện chính, đừng đưa câu chuyện đi xa quá. Chúng ta còn có đại sự muốn thương thảo nữa”.

Bối phận của Đổng Chiêu trong giới lục lâm rất cao, uy vọng cũng lớn. Mưu Thế Kiệt không dám đắc tội với lão, y nói:

“Thế Kiệt biểu bạch mấy điểm tâm ý đó, chính là muốn thỉnh các vị phân xử thị phi. Năm ngoái, ta tại Ung Châu cử sự, truyền hạ lục lâm tiễn, thỉnh đồng đạo võ lâm đến hiệp trợ để làm một phen kinh thiên động địa gây dựng sự nghiệp. Nào ngờ Thiết Ma Lặc không tiếp nhận lệnh tiễn, còn ngăn cản người khác đến trợ giúp ta. Ta việc sắp thành mà lại hỏng, các huynh đệ cũng chẳng có lợi lộc gì. Hắc, nhưng cũng không nói tới điểm này, ngươi không nghe hiệu lệnh của ta, ta cũng nên phải xử lý tội của ngươi”.

Thiết Ma Lăch nói:

“Ngươi tại U Châu cử sự, là đã nhập bọn cùng với đám người nào vậy? Là ngươi cấu kết với di nghiệt của An, Sử, ngươi còn muốn mượn ngoại binh, các huynh đệ cho dù có muốn đánh giang sơn, cũng không thể theo ngươi như vậy!”

Mưu Thế Kiệt lại nói:

“Đây là ngươi hiểu biết nông cạn, ngươi phải biết muốn thành đại sự thì không câu nệ tiểu tiết....”

Y đang muốn hùng hồn diễn thuyết đạo lý của mình thì quần hùng đã ầm ầm la ó, mọi người tranh nhau nói:

“Không sai, Trung Nguyên hào kiệt chúng ta muốn đánh lấy giang sơn cũng không thể dựa vào người Hồ được”.

“Đúng vậy, ‘Hoàng đế luân phiên làm, sang năm đến nhà người’. Tạo phản cũng không phải là cái gì to tát, nhưng chính là chúng ta ngàn ngàn lần cũng không phù trợ họ Mưu ngươi lên làm Hoàng đế!”

Kim Kê lĩnh Trại chủ Tân Thiên Hùng tính tình nóng như lửa, đột nhiên lấy một cây đại kỳ cắm xuống giữa sân trường, lớn tiếng nói:

“Mưu Thế Kiệt phụ lòng mong mỏi của mọi người, chức Minh chủ lục lâm này, ta nói rằng không nên để cho hắn làm nữa. Ai tán thành với ta thì đứng qua bên này!”

Đám thủ hạ của Mưu Thế Kiệt vốn còn có hơn mười Trại chủ, mới nghe thấy Tân Thiên Hùng hét lên như vậy, thì liền có sáu người đi qua. Dương Đại Cá Tử vỗ vỗ sau đầu, nói rằng:

“Mưu minh chủ, lần này là Thiết trại chủ có lý, xin lỗi ngài, ta có lẽ cũng muốn qua đó đây!”

Y quen gọi là Mưu minh chủ, nhất thời còn chưa sửa miệng được, nhưng lại bước qua phía bên kia cây đại kỳ, phản đối Mưu Thế Kiệt làm Minh chủ, thực sự khiến quân hùng ha hả cười lớn.

Cái Thiên Hào cũng đứng dậy, Mưu Thế Kiệt vừa sợ lại vừa giận, y hỏi:

“Cái Thiên Hào, ngươi, ngươi cũng phản bội ta ư?”

Cái Thiên Hào cũng không hướng phía cây đại kỳ mà đi đến, y lại đến trước mặt Mưu Thế Kiệt, trầm giọng nói:

“Minh chủ, người có chịu nghe ta một lời không?”

Mưu Thế Kiệt thấy y vẫn đang gọi mình là “Minh chủ”, chấp lễ rất cung kính, trong lòng cũng thoáng an tâm, y ôn tồn bảo:

“Thiên Hào, giao tình giữa ta và huynh không phải như người thường, huynh mặc dù là thuộc hạ của ta, nhưng ta luôn luôn coi huynh như đại ca. Ta biết huynh nhất định sẽ không phản bội ta, đại ca, huynh có điều gì thì cứ nói hết ra đi”.

Cái Thiên Hào là Tổng trại chủ của mười ba trại, thủ hạ của Mưu Thế Kiệt thì đến tám phần cũng là bộ hạ của y, cho nên Mưu Thế Kiệt những muốn lung lạc y.

Cái Thiên Hào nói:

“Minh chủ, ta luôn bội phục ngài là một anh hùng. Đại anh hùng thì nên phải biết cầm lên được thì hạ xuống được, chuyện ngày hôm nay, ta khuyên ngài, khuyên ngài lên buông tay đi thôi!”

Mưu Thế Kiệt quát:

“A, nguyên lai ngươi nói lời này với ta là muốn làm thuyết khách cho Thiết Ma Lặc phải không?”

Cái Thiên Hào tâm tình thật sự rất bi thương, y nói:

“Minh chủ, Thiết Ma Lặc nếu muốn làm Lục lâm Minh chủ thì đã sớm làm rồi. Đâu cần ta phải đến khuyên ngài, ta đây chính là vì tốt cho ngài thôi, chúng ta đi sai một nước cờ, không bằng nhân cơ hội này thu cờ hạ đao, đóng cửa suy ngẫm, như vậy xem như còn không mất bản sắc anh hùng, ngày về cũng quang minh chính đại”.

Nguyên lai Cái Thiên Hào sau khi nghe muội muội mình khuyên can, đêm hôm đó y suy nghĩ mất một đêm, vốn y có thể mang muội muội và muội phu ngay trong đêm đến đầu nhập về bên Thiết Ma Lặc (hai tên thị giả giám thị y đã được Mưu Thiên Lãng điều đi), thế nhưng y vì một chút tình bằng hữu, vẫn muốn khuyên can Mưu Thế Kiệt một lần cuối cùng và cũng là lần đầu tiên y khuyên can Mưu Thế Kiệt.

Mưu Thế Kiệt cảm nhận thấy nguy hiểm của cảnh chúng bạn thân ly, trong lòng vừa là phẫn nộ, vừa là hoảng sợ, y gắng kìm nén bản thân, không để biểu lộ tâm tình này ra ngoài mặt, y lãnh đạm nói rằng:

“Nói như vậy, ngươi cho rằng người ta có lý lớn, còn chúng ta lý nhỏ phải không? Hừ, ngay cả ngươi cũng nói như vậy, chắc là Mưu Thế Kiệt ta thực sự đã đi sai một bước rồi. Được, ta nghe lời trung ngôn của ngươi! Đi thôi!”

Đột nhiên y thình lình phóng một chưởng nhằm Thiên linh cái của Cái Thiên Hào vỗ xuống!

Võ công của Mưu Thế Kiệt so với Cái Thiên Hào thì cao hơn nhiều, hơn nữa miệng y vừa nói là muốn nghe theo lời trung ngôn của Cái Thiên Hào, Cái Thiên Hào đương nhiên là có nằm mộng cũng không nghĩ y sẽ đột nhiên ra tay sát thủ!

Mắt thấy Cái Thiên Hào sẽ chết chắc dưới chưởng của Mưu Thế Kiệt, trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, đột nhiên có người bắn “viu” một mũi tên, nhằm hướng Mưu Thế Kiệt xạ đến.

Mũi tên này chính là do Cái Thiên Tiên phát ra, nàng ta và trượng phu Trác Mộc Luân trà trộn trong đám đầu mục thủ hạ của ca ca mình, có mọi người yểm hộ cho nàng ta, Mưu Thế Kiệt lại chỉ dành toàn bộ tinh thần tập trung vào Thiết Ma Lặc, cho nên không hề phát giác ra.

Cự ly giữa Cái Thiên Tiên và Mưu Thế Kiệt rất gần, nàng ta lại khí lực mạnh mẽ vô cùng, mũi tên này mang theo kình lực cực kỳ mãnh liệt, lại nhắm chuẩn vào yết hầu của Mưu Thế Kiệt mà bắn tới. Mưu Thế Kiệt cử thủ chưởng lên đang muốn vỗ xuống, thì mũi tên kia cũng đã bay đến.

Cự ly quá gần, tránh cũng không kịp, Mưu Thế Kiệt võ công cũng thật rất cao cường, thủ chưởng liền lệch sang, đánh rớt mũi tên, khi đó mới thoát khỏi hiểm họa bị lợi tiễn xuyên hầu, thế nhưng cũng không kịp lấy tính mạng của Cái Thiên Hào nữa. Cái Thiên Hào búng mình bắn ngược ra sau hơn một trượng, giơ tay chỉ Mưu Thế Kiệt mà mắng rằng:

“Mưu Thế Kiệt, ngươi, ngươi thật là độc ác!”

Nói thì chậm nhưng diễn biến lúc đó rất nhanh, Trác Mộc Luân cũng đã nhảy ra, y thét lên một tiếng rồi nói:

“Ngươi bây giờ mới biết tên tiểu tử này không phải là người ư?”

Y rung trường thương lên, nhằm hướng Mưu Thế Kiệt xông tới.

Mưu Thế Kiệt kiếm chưa kịp tuốt khỏi bao thì trường thương của Trác Mộc Luân đã đâm đến ngực y. Mưu Thế Kiệt sử chiêu “Đấu Chuyển Tinh Di” liền cuộn đẩy đầu thương ra, đây là một cao chiêu nhằm để hóa giải mãnh kình của đối phương, thế nhưng Trác Mộc Luân vốn thiên sinh thần lực, Mưu Thế Kiệt đẩy ra, tuy có thể đẩy được trường thương của y nhưng cỗ mãnh kình đó còn chưa thể hoàn toàn tiêu giải, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, Mưu Thế Kiệt đã bị ngã chổng bốn vó lên trời. Hơn bảy thành lực đạo của Trác Mộc Luân bị y phản chấn ngược trở lại, Trác Mộc Luân cũng cảm thấy hổ khẩu ê ẩm tê buốt, trường thương suýt nữa rời khỏi tay.

Cái Thiên Tiên múa song đao xông ra, Mưu Thế Kiệt lăn mình trên mặt đất ra ngoài mấy trượng, sớm đã dùng một thế “Lý Ngư Đả Đỉnh”, bật mình đứng dậy. Y may mắn bảo toàn được tính mạng, thế nhưng với thân phận của Minh chủ mà lại phải lăn mình trên mặt đất cũng thật thảm hại vô cùng. Mưu Thế Kiệt đại nộ hô:

“Bắt lấy bọn chúng!”

Sáu bảy tên Đảo chủ bên cạnh Mưu Thế Kiệt liền xông lên muốn bắt người, Trác Mộc Luân vũ lộng trường thương, quát lên:

“Mưu Thế Kiệt, ngươi ra đây cùng ta quyết một trận sống chết”.

Trường thương của y sử ra, trong vòng mấy trượng, mưa gió không nhập. Mấy tên Đảo chủ kia tuy võ công cao cường, nhưng không đến gần được, muốn đoạt được trường thương của cũng không dễ dàng, đối mặt với thần dũng của y như vậy cũng không khỏi hoảng sợ.

Mưu Thế Kiệt nếu như sử dụng binh khí, khả dĩ có thể đánh bại được Trác Mộc Luân, nhưng y vốn là thân phận Minh chủ, sau khí chịu nếm mùi thua thiệt thì không dám “tự biếm” thân phận cùng Trác Mộc Luân giao thủ thêm nữa.

Quần hùng tất cả đều phẫn nội, ầm ầm quát lên:

“Mưu Thế Kiệt, ngươi thật không biết xấu hổ!”

Người bên Mưu Thế Kiệt lao lên, Tân Thiên Hùng xung phong dẫn đầu, suất lĩnh quần hùng đánh ra, mắt thấy song phương sẽ triển khai một trường hỗn chiến, Thiết Ma Lặc tiền kêu lớn:

“Dừng tay, dừng tay! Chúng ta cần phải nói chính là một chữ lý!”

Mưu Thế Kiệt dần dần bình tĩnh lại, cũng biết không thể chọc cho chúng nhân nổi giận, lập tức y huơ tay lên, nói rằng:

“Tha cho bọn chúng!”

Quần hùng nghe Thiết Ma Lặc ước thúc cũng đều đã ngừng tay. Mưu Thế Kiệt vẫn còn cường biện nói:

“Ta đối với Cái Thiên Hào ân nghĩa như núi, hắn lại phản bội ta, ta bây giờ còn làm Minh chủ, lại không thể trừng phạt hắn được sao?”

Cái Thiên Hào tràn đầy phẫn nộ, hoành đao nói:

“Mưu Thế Kiệt, bây giờ ta mới biết ngươi là người như thế nào. Không sai, ta cũng nên chịu trừng phạt, bởi vì ta đã bị ngươi lừa gạt khiến ta để cho nhiều huynh đệ lục lâm bị tống mạng oan uổng! Từ nay về sau, ta cùng ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, ngươi cũng đừng mong ta trợ giúp ngươi lại làm Minh chủ nữa!”

Cái Thiên Hào bước qua bên kia cây đại kỳ, mười ba Trại chủ thuộc hạ của y cũng bước sang theo y. Lúc này bên phái Mưu Thế Kiệt ngoại trừ bốn mươi hai Đảo chủ nghe mệnh của Phù Tang đảo, còn lại chỉ lác đác một số ít.

Tân Thiên Hùng cười ha hả nói:

“Mưu Thế Kiệt, ngươi tròn mắt mà nhìn xem, còn có ai cam tâm chịu ngươi sai khiến nữa không? Mọi người đều không muốn ngươi làm Minh chủ, ngươi còn mặt dầy mày dạn tự nhận là Minh chủ sao?”

Mưu Thế Kiệt trên mặt lúc xanh lúc hồng, chỉ là y còn không chịu thua, y cười lạnh nói:

“Nói như vậy, các ngươi muốn đề cử một tân Minh chủ khác à?”

Tân Thiên Hung đáp:

“Không sai, tất cả chúng ta đều đề cử Thiết Ma Lặc lên làm Minh chủ, ngươi có tội thì nên chịu trừng xử, ngươi mau hướng Thiết Minh chủ khấu đầu thỉnh tội đi”.

Quần hùng ầm ầm hoan hô hưởng ứng, nhất trí tỏ vẻ hoan nghênh Thiết Ma Lặc lên làm Minh chủ.

Mưu Thế Kiệt hai mắt đỏ rực như lửa, lớn tiếng nói:

“Chậm đã, ta vốn chẳng thích thú gì làm chức Minh chủ này, nhưng muốn ta hạ đài như vậy, ta cũng không thể cho các ngươi hài lòng như ý được!”

Tân Thiên Hùng giận dữ hỏi:

“Ngươi còn muốn như thế nào?”

Mưu Thế Kiệt nói:

“Ngươi quên quy củ tương truyền tuyển chọn Lục lâm Minh chủ rồi ư? Ngày đó ta cùng Thiết Ma Lặc tỷ thí ba trận mới đoạt được chức Minh chủ này. Hôm nay muốn ta nhường chức vị, cũng phải theo như quy củ đó. Thiết Ma Lặc thắng, ta không có gì để nói, cam tâm chịu xử trí của tân Minh chủ. Nếu không thì, các ngươi phản trên gây loạn, ta cũng không thể tha cho các ngươi được!”

Quy củ này là từ ngày ngày Đậu, Vương hai nhà hổ đấu long tranh chức Minh chủ mà định ra, thi hành cũng đã lâu, đương thời Đậu, Vương hai nhà đều dùng sức mà phục người, người trong lục lâm đều biết rõ là rất không hợp lý, nhưng cũng chỉ đành tuân hành, cho đến đời Mưu Thế Kiệt vẫn chưa bị phế bỏ.

Tỉ mỉ của quy định này là, song phương tỉ thí ba trận, người thắng có thể tiếp tục tỷ thí trận thứ hai với đối phương tùy theo ý muốn của hắn có muốn tiếp tục hay không, bên bại thì bắt buộc phải thay người. Nhưng người được hậu tuyển để tranh chức Minh chủ thì quy định đích thân phải tự mình tỷ thí một trận, ngoài ra hai trận kia thì có thể phái người xuất trận.

Mưu Thế Kiệt đã có tình toán sẵn từ trước. Nên biết y mặc dù còn có bốn mươi hai Đảo chủ trợ giúp, đám Đảo chủ này võ công cũng đều rất khá. Thế nhưng mang so nhân số với đối phương thì rốt cuộc vẫn là kém quá xa, nếu xảy ra hỗn chiến quyết không chiếm được tiện nghi. Nhưng nếu tỷ thí ba trận, Mưu Thế Kiệt tự nghĩ khả dĩ còn có một tia hy vọng. Trận thứ nhất y sẽ lựa ra đệ nhất cao thủ trong số bốn mươi hai Đảo chủ xuất trận. Trận thứ hai thì sẽ do y cùng với Thiết Ma Lặc giao thủ, chỉ cần trận thứ nhất thắng, trận thứ hai y sẽ dùng chiến thuật kéo dài, chỉ thủ không công, y dự tính bại thì nhất định phải bại dưới tay Thiết Ma Lặc, nhưng chỉ cần y kéo dài được đến ngoài một trăm chiêu, chờ tới khi Mưu Thương Lãng đến nơi, thì trận thứ hai này lại nhất định có thể đắc thắng được.

Đỗ Bách Anh nói:

“Tiểu tử họ Mưu biết rõ là không thể lấy đức phục người, cho nên chỉ có cách mang quy củ này ra. Cũng được, chúng ta sẽ chiếu theo đề nghị của hắn mà làm, để cho hắn thua tâm phục khẩu phục”.

Thiết Ma Lặc nhớ lại hôm đó mình nhường cho Mưu Thế Kiệt làm Minh chủ, không ngờ hôm nay lại phải cùng y đối đầu, trong lòng vô hạn cảm khái.

Mưu Thế Kiệt nói:

“Tang đảo chủ, ngươi lên lập công đầu đi. Dùng tuyệt thế thần công của ngươi để cho bọn chúng đại khai nhãn giới”.

Quần hùng nhìn ra, thì thấy một hán tử thân hình ngũ đoản [1], tướng mạo cũng không lấy gì là đặc biệt lắm, nhưng vẻ mặt thanh khí lại lộ ra nét quỷ quái. Nguyên lai người này chính là Đảo chủ Đông Hải Nhật Chiếu Đảo, tên gọi Tang Thạch Công, võ công sở luyện vô cùng kỳ quái, bản lĩnh tối cao. trong bảy mươi hai Đảo chủ, hắn là người có võ công cao nhất.

Thiết Ma Lặc là một đại hành gia võ học, mới thấy người này đầy mặt thanh khí thì bất giác chau mày, trong lòng nghĩ thầm, “Xem ra người này rất tà môn. Mà Không Không Nhi và Đoàn Khắc Tà đều không có ở đây, ta lại muốn lưu lại một hồi chờ giao thủ cùng Mưu Thế Kiệt, vậy biết lấy ai ra ứng phó với hắn đây?”

Đang lúc y trù trừ thì đã có một người bước ra, nói rằng:

“Thiết huynh, tiểu đệ xin nghe huynh ra lệnh, đối phó với yêu nhân này”.

Người này chính là Triển Nguyên Tu, y cùng với thê tử Vương Yến Vũ vừa vặn sáng nay kịp đến đây.

Phụ mẫu sinh tiền của Triển Nguyên Tu đều là cao thủ đỉnh nhọn trong tà phái, bản thân y sau này học được nội công của chính phái, nhưng cũng có thể nói là chính tà kiêm thông, đối với các loại võ công của tà phái, thì kiến văn càng uyên bác hơn. Thiết Ma Lặc mừng rỡ nói:

“Triển đại ca, trận đầu do huynh xuất lực, đây thực sự là quá tốt rồi”.

Mưu Thế Kiệt mới thấy Triển Nguyên Tu xuất trận, thì nhận ra y chính là người đêm hôm nọ trên mỏm núi đã quăng dây chão cứu Sở Bình Nguyên, cũng không khỏi bất giác giật mình kinh hãi, liền lẳng lẽ dặn dò Tang Thạch Cao:

“Người này công lực vô cùng thâm hậu, không nên liều mạng cùng y ngạch đấu chưởng lực”.

Tang Thạch Công lại không hề có chút lưu tâm, hắn ha hả cười bảo:

“Thiếu Đảo chủ an tâm, tiểu tử này cho dù có vài phần bản lĩnh cũng chẳng có gì đáng sợ”.

Hắn mạnh bước tiến ra giữa sân tràng, “hừ” một tiếng rồi nói:

“Ta sẽ dùng một đôi nhục chưởng, ngươi dùng binh khí gì?”

Triển Nguyên Tu đáp:

“Tùy theo cách thức ngươi lựa chọn, ngươi không dùng binh khí, ta tự nhiên cũng dùng một đôi nhục chưởng phụng bồi”.

Tang Thạch Công bảo:

“Được, vậy thì tiếp chiêu đi!”

Hắn không nói thêm một lời, cước đạp hồng môn, một chưởng liền ngang ngực vỗ xuống.

Triển Nguyên Tu thấy hắn ngạo mạn như vậy thì thốt nhiên giận dữ, lực thấu xuống chưởng tâm, lập tức hoàn chiêu.

Song chưởng mới chạm nhau, Triển Nguyên Tu phát giác ra chưởng tâm của đối phương lạnh như băng lãnh, quả thực không hề giống với huyết nhục của tay người, mặc dù y tài cao gan lớn, nhưng cũng không khỏi trong lòng rúng động, “Xem ra đây chính là công phu thất truyền Tu La Chưởng của trung thổ”. Y khi còn nhỏ từng nghe phụ thân luận bàn về loại độc chưởng này của tà phái, nó có thể khiến cho đối phương thân chịu âm hàn chi độc, trừ phi công lực bản thân cao hơn đối phương rất nhiều, có thể trong mười chiêu mà đánh bại đối phương, bằng không nếu thời gian kéo dài, bị âm hàn chi độc xâm nhập vào kinh mạch huyệt đạo thì sẽ liền bị “bất trì chi chứng” [2] vĩnh viễn không thể tiêu trừ nổi. Phụ thân y biết có môn công phu này, nhưng lại không hiểu cách phá giải như thế nào.

Song phương chạm nhau một chưởng, Tang Thạch Công lui về sau hai bước, Triển Nguyên Tu thì bất quá chỉ sẽ lung lay. Thế nhưng mặc dù Tang Thạch Công có chút thua thiệt, song hắn còn chưa bị ngã, chứng tỏ công lực cũng không phải kém xa lắm. Triển Nguyên Tu giật mình thất kinh, tự nhủ trong mười chiêu thật khó mà đánh bại hắn. Tang Thạch Công cũng giật mình khinh hãi, nghĩ bụng, “Thảo nào thiếu Đảo chủ lại nhắc ta không được ngạnh đấu chưởng lực với hắn”.

Tang Thạch Công thân hình béo lùn, nhưng lại di chuyển thoăn thoắt mau lẹ vô cùng, lập tức y sử ra một bộ “Du Thân Bát Quái chưởng”, không chờ cho chưởng lực thực sự chạm nhau, thì lập tức thối lui, vừa lui lại tiến lên. Đấu pháp như vậy, hàn độc chứa trong chưởng tâm của hắn mặc dù không thể cấp tốc xâm nhập vào thân thể đối phương, nhưng lại là chiến thuật an toàn chỉ có thắng chứ không thể bại, thời gian kéo dài, Triển Nguyên Tu tất nhiên vì trúng độc mà công lực giảm sút.

Triển Nguyên Tu trong lòng nghĩ thầm, “Đây là trận đấu thứ nhất, không thể làm mất uy phong của Thiết đại ca. Được, liều mạng cho dù bị ‘bất trì chi chứng’, cũng phải đánh ngã tên yêu nhân này!” Chủ ý đã định, y đột nhiên rống lên một tiếng lớn, hai cánh tay mở rộng, chưởng lực tựa như bài sơn đảo hải ồ ạt cuốn ra, trong phương viên mấy trượng, đều nằm trong phạm vi bao phủ của chưởng lực, Tang Thạch Công không có cách nào tránh né, chỉ đành ngạnh tiếp với y một chưởng!

Tang Thạch Công vốn công lực kém hơn một bậc, tiếp một chưởng lại lùi một bước, tiếp liền năm chưởng thì lùi năm bước, đến chưởng thứ sáu thì “Bùng” một tiếng, song chưởng tương giao, Triển Nguyên Tu thân hình hơi dao động, ngón tay cũng hơi hơi phát run, Tang Thạch Công ngược lại đã giữ vững được cước bộ, không còn lui về sau nữa.

Nguyên lai kịch liệt đối chưởng như vậy, hàn độc xâm nhập vào trong thể nội của Triển Nguyên Tu khuếch tán cực kỳ mau chóng, đến chưởng thứ sáu, y chỉ cảm thấy huyết mạnh dường như sắp đông cứng lại. May mắn là y công lực thâm hậu, còn chưa đến mức bị hàn độc xâm nhập vào kinh mạch huyệt đạo.

Trong nháy mắt, chỉ nghe liên tiếp hai tiếng “bùng, bùng”, song phương lại ngạnh đấu với nhau hai chưởng, Triển Nguyên Tu thối lui hai bước, trên mặt cũng đã bắt đầu xuất hiện thanh khí.

Thiết Ma Lặc trông thấy không ổn liền kêu lên: “Triển huynh, thắng bại không cần quá coi trọng, còn có trận thứ hai, trận thứ ba!”

Lời còn chưa dứt thì thấy Triển Nguyên Tu phun ra một vòi máu tươi, bỗng dưng lại rống lên một tiếng lớn, song chưởng đã theo thế “Lực Phách Hoa Sơn” bổ xuống. Tang Thạch Công hoàn lại một chiếu “Thác Tháp Thiên Vương”, thân hình chùng xuống, song chưởng hướng đẩy lên trên, hắn cứ nghĩ là Triển Nguyên Tu nguyên khí đã đại thương, đến lúc này công lực đã không còn bằng hắn, nào ngờ bốn chưởng vừa mới va chạm vào nhau thì thấy chưởng lực của đối phương càng mạnh mẽ đến lạ kỳ. Chỉ nghe thấy một tiếng “Ầm ầm” vang lên, hai cánh tay của Tang Thạch Công đều cùng bị gãy, hắn ngã gục xuống.

Nguyên lai Triển Nguyên Tu tự biết trong mười chiêu quyết không có cách gì thắng được Tang Thạch Công, nhưng nếu như hết mười chiêu, công lực bản thân cũng không thể phong bế huyệt đạo lại được nữa, như thế tất sẽ bị hàn độc xâm nhập, chung thân tàn phế, y cân nhắc lợi hại, liền quyết định mạo hiểm dùng một loại công phu quái dị của tà phái tổn hao nguyên khí nhất là “Thiên Ma Giải Thể đại pháp”.

Sử dụng “Thiên Ma Giải Thể đại pháp” thì sau khi tự làm thương thân thể, công lực có thể đột nhiên gia tăng gấp đôi, vòi máu tươi vừa rồi chính là do Triển Nguyên Tu cắn đầu lưỡi phun ra. Y ngạnh tiếp Tang Thạch Công chín lần độc chưởng, công lực mặc dù không còn mạnh như trước, nhưng sau khi được tăng cường gấp đôi thì lại hơn xa Tang Thạch Công, bảo hắn làm sao có thể còn chống đỡ nổi? Việc này xảy ra quá đỗi bất ngờ với chúng nhân, sau khi quần hùng kinh ngạc, đang định hoan hô, thì chợt thấy Triển Nguyên Tu kêu lên một tiếng đau đớn rồi cũng ngã xuống.

Thiết Ma Lặc kinh hãi, vội vàng lao ra ôm Triển Nguyên Tu quay trở lại, bên kia thuộc hạ của Mưu Thế Kiệt cũng khiêng Tang Thạch Công trở về. Hai người bọn họ đều bị thương rất nặng, hôn mê bất tỉnh nhân sự. Bất quá Tang Thạch Công là bị chưởng lực của Triên Nguyên Tu chấn thương nội tạng, Triển Nguyên Tu tuy cũng bị trúng hàn độc, nhưng chủ yếu là do y vận dụng “Thiên Ma Giải Thể đại pháp”, tự thương nguyên khí. Người của hai bên đều vội vàng đi cứu chữa.

Bên Thiết Ma Lặc thì mấy người Không Không Nhi, Tân Chỉ Cô, Ma Kính lão nhân, Phong Cái Vệ Việt đều không có tại hiện trường, trong quần hào cao thủ mặc dù không ít, nhưng không thể tìm ra được người thứ hai có nội công thượng thừa tựa như Thiết Ma Lặc, mà nội thương của Triển Nguyên Tu lại cần phải có cao thủ công lực đệ nhất lưu thôi huyết quá cung, Thiết Ma Lặc không chút nghĩ đến lợi hại của bản thân, lập tức giúp Triển Nguyên Tu vận công trị thương.

May mắn Triển Nguyên Tu bản thân công lực cũng rất thâm hậu, sau một lúc lâu, liền tỉnh lại, thấy Thiết Ma Lặc đang thôi huyết quá cung cho mình thì lấy làm kinh hãi, vội nói:

“Thiết đại ca, huynh còn phải xuất tràng ngay, như thế nào lại vì ta tổn hao công lực? Được rồi, ta đã có thể tự mình vận công được”.

Tang Thạch Công hai cánh tay đều bị gãy, Mưu Thế Kiệt cũng không lý đến, chỉ sai thuộc hạ mang phu dược đến bó xương cho y, còn y liền lập tức xuất tràng, lớn tiếng nói:

“Trận vừa rồi ai thắng ai bại, còn chưa phán định. Thiết Ma Lặc, chúng ta có thể nghị luận chút”.

Tân Thiên Hùng cười nhạt nói:

“Cái này còn có chỗ nào phải nghị luận? Ở đây mỗi người đều có một cặp mắt, Tang đảo chủ của các ngươi hai tay đã bị gãy, trọng thương mà ngã xuống, có ai không nhìn thấy? Trận này đương nhiên là các ngươi thua rồi!”

Mưu Thế Kiệt cũng lớn tiếng nói:

“Triển Nguyên Tu của các ngươi không phải cũng bị trọng thương ngã xuống hay sao? Không sai, người của chúng bị gãy tay trước, nhưng người của các ngươi lại thổ huyết trước. Nếu như dựa vào thụ thương sau trước mà phán thắng bại, thì hẳn là các ngươi đã thua rồi!”

Tân Thiên Hùng giận dữ quát:

“Thối lắm, Cái này cũng đánh đồng vào ư? Thụ thương cũng có phân chia nặng nhẹ,...”

Mưu Thế Kiệt quát:

“Ta tốt xấu bây giờ vẫn là Minh chủ của các ngươi, sao ngươi dám xuất ngôn càn rỡ, vỗ lễ thậm tệ!”

Tân Thiên Hùng nén giận hỏi:

“Mưu Thế Kiệt, ngươi có chịu nói theo lý hay không?”

Mưu Thế Kiệt đáp:

“Ta chính là muốn cùng các ngươi nói lý. Luận về thụ thương nặng nhẹ, bọn họ đều bị nội thương, thật sự khó mà phán định. Theo như ta thấy, công bằng mà nói, cho dù không xử các ngươi thua, tối đa cũng chỉ tính là bình thủ”.

Thiết Ma Lặc không muốn cùng y dây dưa mập mờ, lập tức bước ra sân tràng, nói rằng:

“Được rồi, vậy theo như ngươi, trận này tính là bình thủ”.

Mưu Thế Kiệt ha hả cười bảo:

“Thiết Ma Lặc, rốt cuộc là ngươi còn hiểu được một chút đạo lý. Được, vậy trận này ta cùng với ngươi giao thủ!”

Thiết Ma Lặc thở dài một hơi, rồi nói:

“Thế Kiệt, ngươi thực sự cho đến giờ vẫn còn chưa hối ngộ sao?”

Mưu Thế Kiệt cười lạnh đáp:

“Điều ngươi muốn nói, ta sớm đã nghe đến phát chán rồi. Ta không muốn lại nghe ngươi giáo huấn, đừng có la sách nữa, xuất kiếm đi!”

Nguyên lai Mưu thế Kiệt thấy Thiết Ma Lặc trị thương cho Triển Nguyên Tu, tổn hao không ít công lực, y trong lòng vẫn còn nghĩ sẽ may mắn, cho nên muốn nhân cơ hội Thiết Ma Lặc chưa khôi phục công lực, liền lập tức bức bách Thiết Ma Lặc nhanh chóng động thủ.

Thiết Ma Lặc ôm kiếm đứng chào, không làm sao được, y đành nói:

“Được rồi, ngươi nếu đã nhất định phải động thủ, ta cũng chỉ đành cung kính không bằng tòng mạng, mời!”

Trước khi song phương thắng phụ còn chưa quyết, Thiết Ma Lặc nghiêm túc tuân thủ quy củ lục lâm, vẫn đối đãi với Mưu Thế Kiệt theo lễ đối với Minh chủ, cho nên y mới ôm kiếm trong tay đứng chào, nhượng cho Mưu Thế Kiệt xuất chiêu.

Thế nhưng Mưu Thế Kiệt lại không có khách khí như vậy, y nhân cơ hội Thiết Ma Lặc còn chưa khôi phục công lực, tiên phát chế nhân, Thiết Ma Lặc vừa mới nói ra chữ “Mời” thì y đã gấp rút đâm tới một kiếm.

Mặc dù nói là gấp rút, nhưng cũng là vận lực đã lâu, một kiếm vừa đâm ra, chỉ thấy tinh quang phóng ra như chớp, mũi kiếm đâm tới huyệt đạo, lưỡi kiếm chém xuống sườn, chuôi kiếm đánh vào eo, một chiêu ba diệu dụng, y đã mang kiếm thuật thượng thừa của Phù Tang đảo phát huy đến mức tận cùng. Trong quần hùng không ít những danh gia kiếm thuật, nhưng nhìn thấy chiêu này của y đều không khỏi kinh tâm hãi mục! Có người thầm nghĩ, “Nếu ta dùng chiêu này, tối đa chỉ có thể thêm được dùng mũi kiếm đâm huyệt, quyết không thể giống như y trong chiêu tàng chiêu, lại dùng chuôi kiếm đánh vào eo”. Lại có người nghĩ, “Chiêu này thực sự là không thể tưởng tượng nổi, kiếm thuật của Phù Tang đảo quả thật danh bất hư truyền!”

Lại có rất nhiều người tham gia lục lâm đại hội lần thứ nhất thì càng ngầm kinh hãi, “Kiếm thuật của tiểu tử này trước kia mặc dù bất phàm, nhưng dù sao thì cũng còn đường lối rõ ràng có thể nắm bắt được, bây giờ lại biến hóa xuất quỷ nhập thần, khiến người khác cũng không ngờ được biến hóa của hắn! Ờ, Thiết trại chủ không biết có ứng phó được hay không?” Nguyên lai là từ lần trước sau khi cùng Thiết Ma Lặc giao đấu, trong lòng y cũng minh bạch là Thiết Ma Lặc nhường y, y mới có thể may mắn mà thắng. Cho nên đối với kiếm pháp của Thiết Ma Lặc, ngày đêm y ngẫm nghĩ cách phá giải, đợi đến khi thúc phụ y trở lại Trung Nguyên, y lại thỉnh giáo thúc phụ, sáng chế ra nhiều chiêu mới chuyên để đối phó với kiếm pháp của Thiết Ma Lặc. Như y mà nói, thực ra mới chân chính là tri kỷ tri bỉ.

Trong khi quần hào đang kinh tâm hãi mục, nín thở mà xem, thì chỉ nghe thấy tiếng chặt vàng chém ngọc vang lên giống như hổ khiếu long ngâm, chấn động lỗ tai của mọi người đến ong ong. Thiết Ma Lặc vậy mà lại liên tiếp lui ba bước. Khi trận đấu này còn chưa bắt đầu, mọi người đều cho rằng Thiết Ma Lặc tất thắng không nghi ngờ, bây giờ lại không khỏi âm thầm lo lắng cho y.

Nhưng quần hùng cố nhiên là thầm kinh hãi, thì Mưu Thế Kiệt trong lòng cũng thầm rúng động. Thiết Ma Lặc lùi thì đúng là lùi, song lại ngầm ẩn tàng một lực phản kích, công thế mãnh liệt của Mưu Thế Kiệt dường như chạm phải một bức tường vô hình, không sao đột phá qua được.

Mưu Thế Kiệt nguyên định dùng chiến lược lấy thủ thay công, y định kéo dài đến khi thúc phụ mình tới nơi, nhưng vì sau đó trông thấy Thiết Ma Lặc vận công trị thương cho Triển Nguyên Tu, Mưu Thế Kiệt cũng là đại hành gia võ thuật, biết được như vậy Thiết Ma Lặc tất phải hao tổn rất nhiều chân khí, cho nên mới thay đổi chiến lược, muốn tốc chiến tốc thắng.

Bây giờ sau ba chiêu song phương giao thủ, Mưu Thế Kiệt thử ra công lực của Thiết Ma Lặc thực sự giảm đi rất nhiều, nhưng tiềm lực vẫn còn cực kỳ thâm hậu, hoàn toàn không giống như mình suy nghĩ lúc đầu, muốn tốc chiến tốc thắng chỉ sợ cũng khó mà thực hiện được. Lúc này Mưu Thế Kiệt đã như ngồi trên lưng cọp, không biết làm sao thì mới hay, nhưng nếu như sau một hồi lâu, Thiết Ma Lặc dần dần khôi phục công lực, Mưu Thế Kiệt lại càng khó mà may mắn được. Cho nên, Mưu Thế Kiệt chỉ đành cứng cỏi tiếp tục sử dụng chiến thuật dùng khoái tốc mà tấn công.

Mưu Thế Kiệt triển khai thế công giống như Trường Giang đại hải, cuồn cuộn cuốn lên. Thiết Ma Lặc, cước đạp theo phương vị ngũ hành bát quái, từng bước từng bước thối lui. Thế nhưng song phương đều là người võ học thượng thừa, thế gian hiếm thấy, hơn nữa Mưu Thế Kiệt lại đang tuổi tráng niên, khí lực cũng không nhất thời mà bị suy giảm. Cho nên quần hùng có mặt tại hiện tràng, ngoài trừ nhạc phụ của Thiết Ma Lặc là Hàn Trạm ra, kỳ dư những người khác đều nhìn không ra những xảo diệu hơn kém được thua trong đó, chỉ thấy là Thiết Ma Lặc cứ từng bước thối lui thì đều không khỏi lo lắng cho y.

Mưu Thế Kiệt tấn công càng lúc càng ác liệt, kỳ chiêu diệu thức đều xuất ra liên miên bất tận, Thiết Ma Lặc lại chỉ sử một bộ kiếm pháp gia truyền đại khai đại hợp, dưới tình thế đó càng có vẻ như Mưu xảo mà Thiết vụng, nhưng bất luận Mưu Thế Kiệt xuất ra kiếm chiêu kỳ quái khó lường như thế nào thì lại đều bị Thiết Ma Lặc nhất nhất đánh bật trở lại.

Trong hiện trường người có võ công cao nhất, ngoài Hàn Trạm ra thì liền tính đến Triển Nguyên Tu, sau khi y tỉnh lại, bất chấp không quay về trị thương, vẫn ở lại hiện tràng quan chiến. Y xem đến chỗ tinh diệu thì không khỏi than rằng: “Ta học kiếm pháp của mười bảy nhà, bây giờ mới biết đều là ếch ngồi đáy giếng, kiếm pháp của Mưu Thế Kiệt mặc dù tinh diệu vô cùng, song lại không bì kịp với Thiết Ma Lặc về phần �trọng chuyết�. Cảnh giới tinh diệu chỉ cần có một phần thông minh tài lực là không khó đạt tới, nhưng cảnh giới trọng chuyết lại phải trừ phi khổ công hơn nữa, còn phải có tấm lòng khoan hòa mới có thể đạt được. Chỉ là đạo nghĩa trọng chuyết thắng tinh xảo thì không phải người thường có thể lĩnh hội được”. Y xem trận đấu kiếm này mà đã thu hoạch được rất nhiều ích lợi, sau này cũng thành nhất phái tông sư, nhưng đó là chuyện về sau.

Lại nói khi y than mấy câu đó, thì Thiết Ma Lặc đã lại liên tiếp thối lui bảy tám bước, xem ra đã bị kiếm pháp của Mưu Thế Kiệt bao phủ, tình hình tựa hồ càng lúc càng không ổn. Vương Yến Vũ ở bên cạnh trượng phu, lo lắng nói:

“Nguyên Tu, chỉ sợ Thiết đại ca khí lực không đủ, trọng chuyết kiếm pháp khó có thể phát huy được”.

Triển Nguyên Tu nhìn ra kiếm pháp của Thiết Ma Lặc có thể khắc chế được Mưu Thế Kiệt, nhưng cũng chưa nhìn ra được chỗ hơn chỗ kém, Vương Yến Vũ vừa nói lại cũng chính là chỗ lo lắng của y, “Thiết Ma Lặc nếu như bị thua trận này, thì thực sự là tội ta đã làm liên lụy đến huynh ấy rồi”.

Y không đáp lời thê tử mà chỉ ngưng thần quan chiến.

Thê tử của Thiết Ma Lặc là Hàn Chỉ Phân cũng ở đây quan chiến, nàng nghe thấy vợ chồng Triển Nguyên Tu nghị luận thì càng lo lắng, đang muốn hỏi phụ thân thì lại thấy trên mặt Hàn Trạm lộ ra một tia tiếu ý. Hàn Chỉ Phân nghĩ bụng, “Ma Lặc đang không ngừng phải thối lui, thế nào mà phụ thân lại cao hứng như vậy?”

Tâm niệm chưa qua thì đã thấy Mưu Thế Kiệt chém tới tấp hai kiếm, trái một chiêu “Vạn Lý Phi Sương”, phải một chiêu “Vũ Sơn Lạc Diệp”, hai đạo kiếm quang đan chéo vào nhau, “Xoẹt” một tiếng, kiếm quang lướt qua đã cắt mất một mảnh vạt áo của Thiết Ma Lặc.

Hàn Chỉ Phân kinh hãi nói:

“Phụ thân...”

Nàng còn chưa kịp nói hết thì Hàn Trạm đã cười bảo:

“Thế công của Mưu Thế Kiệt đã tận rồi, con xem Ma Lặc sẽ chuyển nhược thành cường”.

Lời còn chưa dứt, Hàn Chỉ Phân ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Thiết Ma Lặc kiếm quang loang loáng, quả nhiên là có chuyển biến, mặc dù còn chưa thể bức bách Mưu Thế Kiệt thối lui, nhưng đã giữ vững cước bộ, có thủ có công. Nguyên lai sau khi trải qua mấy chục chiêu, Thiết Ma Lặc đã khôi phục được tám thành công lực, dần dần mạnh hơn Mưu Thế Kiệt.

Thiết Ma Lặc trầm giọng quát:

“Mưu Thế Kiệt, ngươi nhận thua đi”.

Nên biết cao thủ tỷ đấu, thật sự khó mà nhượng chiêu. Lần thứ nhất, khi Thiết Ma Lặc và Mưu Thế Kiệt tranh chức Minh chủ võ lâm, Mưu Thế Kiệt cũng không kém y nhiều lắm, kiếm pháp cũng không tàn độc như bây giờ, Thiết Ma Lặc miễn cưỡng nhường y một chiêu cũng còn suýt nữa bị y đả thương. Bây giờ mặc dù bản lĩnh của Thiết Ma Lặc vẫn hơn y một bậc, nhưng công lực lại chưa khôi phục hoàn toàn, nếu như Thiết Ma Lặc vẫn hạ thủ lưu tình, Mưu Thế Kiêt có thể chịu buông tha cho y không? Thiết Ma Lặc lại không nắm chắc có thể vừa vặn đánh bại y mà không khiến y bị thương, cho nên mới kêu y nhận thua, đây thật sự cũng là niệm tình cố cựu, một phen hảo ý, không muốn làm y bị thương.

Mưu Thế Kiệt dưới cảnh ngộ chúng bạn thân ly, đã đánh mất hết lý trí, nào có thể chịu chắp tay nhận thua? Một phen hảo ý của Thiết Ma Lặc ngược lại bị y coi là chế giễu. Lập tức y “hừ” một tiếng, không thèm đáp lại, nhân cơ hội Thiết Ma Lặc mở miệng ra nói liền chém tới tấp đến liên hoàn tam kiếm.

Mưu Thế Kiệt cắn chặt răng, trong lòng nghĩ bụng, “Bây giờ mặt trời đã lên cao đến ba sào, thúc thúc cũng hẳn là tới rồi. Ta cho dù thua trận này, trận thứ ba có thể do thúc thúc vãn hồi, vẫn khả dĩ giữ vững được ngôi vị Minh chủ”. Đang bởi vì còn một đường hy vọng, Mưu Thế Kiệt liền lao vàoThiết Ma Lặc ác đấu, càng sử ra bộ kiếm pháp tàn độc nhất là “Thương Tàn kiếm pháp”.

Liên hoàn tam kiếm này mãnh liệt phi thường, mỗi kiếm đều trỏ đến các huyệt đạo yếu hại của Thiết Ma Lặc. Thiết Ma Lặc thấy y hồ đồ ngoan cố, khó mà thuyết phục được, thì không khỏi thở dài một hơi, rồi nói:

“Học phúa không có cửa, đều do người tự gọi đến. Được, ngươi đã cố tình làm trái công ý của lục lâm, còn muốn tham luyến ngôi vị Minh chủ, ta cũng chỉ đành đánh bại ngươi rồi hẵng nói sau”.

Mưu Thế Kiệt tấn công một hơi bảy bảy bốn mươi chín chiêu, Thiết Ma Lặc vẫn đứng vững như núi, bình tĩnh ứng phó, nhất nhất hóa giả, Chờ đến thế công của y bị đứt đoạn, trong lúc đang muốn biến chiêu, đột nhiên Thiết Ma Lặc hú vang một tiếng, vung kiếm cuộn tròn, sử ra như đại đao, đây chính là bộ kiếm pháp mà Thiết Ma Lặc tự sáng tạo ra, ngày nọ ở trong đại giáo trương đã dùng chính bộ kiếm pháp này mà đánh Thất Bộ Truy Hồn Dương Mục Lao.

Mưu Thế Kiệt cũng trầm giọng quát:

“Không ngươi chết thì là ta vong!”

Nhưng trong lòng y lại không ngừng kêu lên, “Thúc thúc, mau đến, mau đến!” Y thi triển chiến thuật du đấu, vốn đã chuẩn bị để đối phó với bộ kiếm pháp này của Thiết Ma Lặc, thực sự là trong nháy mắt mà trăm biến, kỳ quỷ tuyệt luân! Y những muốn dựa vào chiến thuật du đấu có thể kéo dài hơn một chút nữa, hơn nữa đây là bộ kiếm pháp mà y đã chuẩn bị để chuyên đối phó với Thiết Ma Lặc, y cũng khó tránh khỏi còn nuôi hy vọng may mắn trong đầu, nói không chừng còn có thể đả thương Thiết Ma Lặc.

Nào ngờ bộ kiếm pháp tự sáng tạo này của Thiết Ma Lặc cương mãnh vô luân, mặc cho kiếm chiêu của Mưu Thế kiệt kỳ quỷ bách xuất ra sao vẫn đều không có một chút tác dụng nào. Trường kiếm của Thiết Ma Lặc cuộn tròn, mưa gió bất nhập, lấy đâu ra sơ hở mà công kích.

Đang lúc ác chiến thì chợt thủ hạ của Mưu Thế Kiệt reo ầm lên:

“Đảo chủ đến rồi!”

Thiết Ma Lặc mắt nhìn bốn phía, tai nghe tám phương, đã sớm trông thấy thân hình Mưu Thương Lãng xuất hiện từ xa, hơn nữa đi cùng y còn có Không Không Nhi, Tân Chỉ Cô, và sư phụ Ma Kính lão nhân.

Thiết Ma Lặc ngẩn người ra, vừa mừng vừa sợ, nên biết y lo lắng nhất chính là Mưu Thương Lãng không phân rõ thị phi, vạn nhất cứ cứng rắn hành sự, như vậy sẽ tạo thành hạo kiếp của võ lâm, ngoài ra y cũng không yên tâm về Không Không Nhi và Tân Chỉ Cô, hai người này đều tính nóng như lửa, chỉ sợ bọn họ sẽ lại muốn cùng Mưu Thương Lãng đánh đến một mất một còn mới thôi. Bây giờ lại thấy Mưu Thương Lãng cùng mấy người Không Không Nhi đồng hành mà đến, đương nhiên là rất ngoài ý liệu, y nghĩ bụng, “Xem tình hình này, chẳng lẽ bọn họ sớm đã hóa địch thành bạn rồi sao?” Thiết Ma Lặc đã đoán trúng một nửa, bọn họ xác thực là đã hóa địch thành bạn, nhưng bọn họ cũng sớm đánh qua một trận đến sống mái.

Cao thủ tỷ đấu sao có thể có chút phân tâm? Thiết Ma Lặc cứ nghĩ mấy người Mưu Thương Lãng đến, thì có thể tiến hành điều giải, cho nên phòng bị đối với Mưu Thế Kiệt cũng không có ngưng thần chú ý như trước. Mưu Thế Kiệt nhân cơ hội y đang ngẩn người, đột nhiên sử ra chiêu sát thủ, một kiếm phóng tới, đâm trúng ngực Thiết Ma Lặc.

Kiếm này chính là chiêu kiếm lưỡng bại câu thương, hung hãn tàn độc nhất, Thiết Ma Lặc thân mình chợt động, lắc ra một chút, bả vai đã bị trúng một kiếm của Mưu Thế Kiệt. Thế công của Mưu Thế Kiệt vẫn còn có phục chiêu, mũi kiếm liền chuyển hướng lên cắt ngang yết hầu Thiết Ma Lặc. Trong khoảnh khắc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, Thiết Ma Lặc không rảnh suy nghĩ nhiều hơn, liền sử ra tuyệt chiêu cứu mệnh, trường kiếm cuốn tròn, liền chém mạnh xuống.

Mưu Thương Lãng thất thanh kêu lớn:

“Thiết đại hiệp, kiếm hạ lưu tình!”

Lời còn chưa dứt thì nghe một tiếng “choang” vang lên, tia lửa bắn tứ phía, thanh Cương kiếm của Mưu Thế Kiệt đã bị Thiết Ma Lặc chém gãy làm hai. Thiết Ma Lặc chém gãy binh khí của đối phương, dư thế còn chưa suy, thanh kiếm của y vẫn chém thẳng xuống, Mưu Thế Kiệt chỉ cảm thấy da đầu mát lạnh, thầm kêu lên: “Mệnh ta hưu hĩ rồi!” Chợt chỉ thấy kiếm phong quét qua mặt, rồi lại không thấy động tĩnh gì, y tròn mắt ra nhìn thì đã thấy Thiết Ma Lặc ra ngoài mấy bước, đang tra kiếm vào bao. Thiết Ma Lặc thực sự không phải vì nghe Mưu Thương Lãng kêu lên mới thu kiếm, y vốn không có ý làm tổn thương tính mạng của Mưu Thế Kiệt, cho nên chỉ điểm đến là thu chiêu, nếu không khi nghe được tiếng kêu mới thu chiêu thì đã quá muộn rồi.

Song phương đều dùng thanh Cương kiếm bình thường, nhưng Thiết Ma Lặc sau khi bị thương vẫn đủ sức để chém gãy kiếm của Mưu Thế Kiệt, công lực cao cường như vậy, rõ ràng là hơn Mưu Thế Kiệt đâu chỉ có một bậc. Trận này không cần tuyên phán, đương nhiên là Thiết Ma Lặc đã thắng.

Mưu Thế Kiệt bị thảm bại như vậy, dĩ nhiên là mặt mày chẳng vu vẻ, thế nhưng trong lòng lại vừa kinh mà vừa hỉ, “Dù sao thì thúc thúc cũng đã đến rồi, trận tối hậu này, bên bọn chúng không ai có thể địch lại được”.

Tâm niệm còn chưa qua thì Mưu Thương Lãng đã bước đến trước mặt. Mưu Thế Kiệt còn chưa kịp mở miệng nói, thì đã nghe Mưu Thương Lãng trầm giọng nói:

“Nghiệt chướng, tới nước này rồi, ngươi còn không nhận thua hay sao?”

Mưu Thương Lãng sau khi bị trọng thương, tinh thần còn chưa hồi phục, thanh âm tiếng nói cũng không lớn, nhưng khi lọt vào tai của Mưu Thế Kiệt thì tựa như tiếng sét giữa trời quang. Thúc thúc mà y coi như chỗ dựa duy nhất, vậy mà lại muốn y nhận thua! Mưu Thế Kiệt há hốc miệng, còn không dám tin vào tai mình, một hồi lâu sau, y mới hỏi rằng:

“Thúc thúc, người nói gì vậy?”

Mưu Thương Lãng mặt như phủ sương, “Hừ” một tiếng, rồi lạnh lùng nói:

“Ta muốn ngươi tạ tội với anh hùng thiên hạ, ngươi theo ta trở về Phù Tang, từ nay về sau không được quay lại Trung Nguyên nữa!”

Mưu Thế Kiệt cả kinh khôn xiết, y run giọng nói:

“Thúc thúc, người võ công cái thế, sao có thể nhận thua dễ dàng như vậy?”

Mưu Thương Lãng bảo:

“Chuyện ngươi gây ra, ta đều đã biết, không cần ngươi tiếp tục lừa gạt ta nữa, cũng không cần phải kích giận ta nữa. Thiên hạ chỉ có người có đức mới có thể lấy được, hoàn toàn không phải chỉ có bằng vào võ công mà phục người được. Nếu luận về võ công, tổ sư Cầu Nhiêm Khách của chúng ta còn cao hơn chúng ta không biết mấy trăm chục lần, nhưng người thấy Lý Thế Dân thì liền lập tức buông tay, đấy mới là đại anh hùng là tấm lòng của chân hào kiệt! Ta coi thường đương thế anh hào, mệnh cho ngươi đến Trung Nguyên trục lộc, đó chính là ta đã làm sai. Bây giờ nhìn lại, cho dù cơ nghiệp của Lý Đường có thể đoạt được cũng không đến phiên ngươi. Lại nói ở đây có Thiết Ma Lặc Thiết đại hiệp, nếu luận võ công, luận khí độ, ngươi tự nghĩ có thể bì được hay không? Ngươi nghe ta khuyên, nhanh nhanh hướng anh hùng thiên hạ tạ tội!”

Y nói hơi nhiều, nên không khỏi liên tiếp ho lên mấy tiếng, Mưu Thế Kiệt lúc đó mới biết thúc thúc mình đã đại thương nguyên khí.

Mưu Thế Kiệt tức thì tựa như rơi vào hố băng, một điểm hy vọng cuối cùng cũng đều không có, y nghĩ bụng, “Ngay cả thúc thúc cũng muốn bức bách ta phải tạ tội, hỡi ơi, thiên hạ tuy rộng lớn, chỉ sợ chỉ có Triêu Anh mới cùng lòng với ta”.

Y đang nghĩ đến thê tử, thì chợt thấy tiếng lạc ngựa vang lên, đúng là thị nữ tâm phúc của Sử Triêu Anh phi trở lại. Mưu Thế Kiệt liền vội vàng hỏi:

“Ta kêu ngươi đi đón tiểu thư, tiểu thư đâu?”

Nữ tử kia xuống ngựa, bước đến trước mặt Mưu Thế Kiệt rồi lúng túng đáp:

“Tiểu thư đoạt ấy ngựa của tôi, tôi tưởng người sớm đã trở lại rồi. Tôi liền vội vàng cướp lấy ngựa của người khác...”

Mưu Thế Kiệt nhíu tít lông mày, liền nói:

“Nhanh đi nghe ngóng xem, nhanh đi nghe ngóng xem...”

Vừa nói đến đây thì một thị nữ tâm phúc khác của Sử Triêu Anh cũng đã quay lại, ả nói tiếp theo:

“Không cần phải đi nghe ngóng nữa, tin tức của tiểu thư tôi đã biết rồi”.

Mưu Thế Kiệt hỏi:

“Như thế nào? Nói mau, nói mau!”

Thị nữ kia đáp:

“Ở đây không tiện nói, xin thỉnh cô gia vào trong trướng rồi nói”.

Mưu Thế Kiệt cả giận quát:

“Ta muốn ngươi nói, có nghe thấy hay không?”

Nên biết thời khắc này y đã thần trí hỗn loạn, bị hãm vào trạng thái nửa điên cuồng, trong lòng chỉ nghĩ rằng, “Tình cảnh của ta đã như thế này, bất kể tin tức xấu thế nào ta cũng không quan tâm”. Bởi vậy y nóng lòng muốn biết kết quả về thê tử, nên không bức bách thị nữ kia nói thì không được.

Thị nữ kia thần sắc vô cùng xấu hổ, không sao tránh được, chỉ đành nói ra:

“Tôi nửa đường thì gặp được tiểu thư, người cùng với Đoàn Khắc Tà hợp chung một con ngựa chạy đi rồi!”

Mưu Thế Kiệt kêu lớn:

“Cái gì, nàng ta cùng với Đoàn Khắc Tà bỏ chạy?”

Y vốn đã chuẩn bị tiếp thụ tin tức xấu đến thế nào cũng được, nhưng không ngờ lại là tin xấu theo loại này, đúng là tin xấu ngoài sự tưởng tượng của y! Thực sự là so với Sử Triêu Anh bị giết chết còn khó chịu tiếp nhận hơn! Sau khi mới nhận một đả kích, y lại chịu tiếp một đả kích càng nặng nề hơn, tinh thần, ý chí của y tức thì toàn bộ sụp đổ!

Tin tức này quá mức bất ngờ, người người đều không ngờ đến được. Bị tin túc này làm cho đại chấn kinh, ngoài Mưu Thế Kiệt ra còn có Sử Nhược Mai nữa. Bất quá Mưu Thế Kiệt do chấn kinh mà ý chí tuyệt vọng, Sử Nhược Mai thì lại từ trong sửng sốt mà cảm thấy hoảng sợ.

Sử Nhược mai thất thanh kêu lên, cũng tựa như đột nhiên bị ai đó kích cho một đòn nghiêm trọng, nàng lảo đảo muốn ngã. Niếp Ẩn Nương, Phương Ích Phù ở bên cạnh nàng, vội vàng đỡ lấy nàng. Sử Nhược Mai run giọng nói:

“Khắc Tà, huynh ấy, huynh ấy thế nào lại....”

Niếp Ẩn Nương chấn an:

“Muội không được nghi ngờ Khắc Tà, đây nhất định là, là....”

Sử Nhược Mai nói:

“Muội biết, nhất định là yêu nữ kia làm ra, ôi..., không biết là yêu nữ đó cho huynh ấy ăn phải mê hồn chi dược gì?”

Nên biết, võ công của Đoàn Khắc Tà hơn xa Sử Triêu Anh, Sử Nhược Mai nào biết chàng trước đó đã bị Mưu Thương Lãng điểm huyệt, cho nên mới để cho Sử Triêu Anh bắt giữ.

Tin tức này khiến cho toàn hội trường xao động, mang sự tình của Mưu Thế Kiệt tạm thời lắng xuống, Mưu Thương Lãng khổ sở vô cùng, y nói:

“Thế Kiệt, ngươi cưới được một cô vợ tốt nhỉ! Được rồi, có thê tử như vậy, không có cũng được! Ngươi trước tiên thu xếp chính sự đi, sau đó sẽ thanh lý gia môn”.

Mưu Thế Kiệt một mảng mờ mịt, chỉ nháy mắt mà trong đầu y hoàn toàn trống rỗng, tựa hồ ngay cả một chút tư tưởng cũng không có. Tiếng xao động trong sân trường, tiếng thúc phụ y nói, y đều dường như không nghe không thấy.

Qua một hồi lâu, Tân Thiên Hùng quát lên:

“Mưu Thế Kiệt, lão bà nhà ngươi làm ra chuyện xấu, ngươi tự mình đi xử lý đi, chuyện này với chúng ta vô can. Bây giờ chỉ còn chờ một câu nói của ngươi, chức Minh chủ này ngươi còn mặt mũi làm nữa không? Ngươi bồi tội hay không bồi tội?”

Mưu Thế Kiệt chầm chậm đi tới giữa sân tràng, trong lòng cười khổ:

“Nói cái gì là một sợi chỉ hồng se hai con châu chấu, đến nay khi thấy ta đã không còn là chỗ dựa được nữa thì lại lao đầu vào lòng người khác”.

Chúng nhân đều tưởng rằng y bước ra để bồi tội, ánh mắt của mọi người đều chú thị vào y, ánh mắt của Mưu Thế Kiệt thì lại từ từ chuyển qua chúng nhân các nơi để tìm kiếm, cuối cùng thì dừng lại một nơi, ở nơi đó Niếp Ẩn Nương và Phương Ích Phù đang vai kề vai đứng với nhau, bọn họ đang thì thầm to nhỏ, hoàn toàn không để mắt đến y.

Mưu Thế Kiệt trong lòng một trận đau xót, “Nếu không phải ngày đó ta đi sai một bước, ta cùng với Niếp Ẩn Nương chẳng phải sẽ thành một đôi thần tiên quyến thuộc, võ lâm hiệp nữ hay sao? Ôi, là ta lợi dụng Triêu Anh, hay là Triêu Anh lợi dụng ta? Lúc này, trong lòng Niếp Ẩn Nương trừ tên tiểu tử họ Phương ra, có còn có ta nữa hay không?”

Y đưa mắt nhìn qua, Niếp, Phương ai người đang dựa vào nhau thật gần, hai mái đầu tựa như kề cùng một nơi, y căn bản không thể nào “bắt” được ánh mắt của Niếp Ẩn Nương, đương nhiên càng vô pháp “bắt” được tâm tư của nàng.

Mưu Thế Kiệt chợt kêu lên:

“Đây là ta đã đi sai một nước cờ. Một nước sai, cả bàn đều thua, không sao trở lại!”

Y rút kiếm ra, đột nhiên nhằm thẳng ngực mình mà đâm vào.

Điều này lại xảy ra quá ngoài ý liệu của mọi người, ngay cả Mưu Thương Lãng cũng đều không ngờ điệt nhi của mình lại tự sát, khi muốn qua cứu thì đã không còn kịp rồi!

Mưu Thương Lãng thất kinh, vội chạy qua, dụng công pháp phong huyệt chỉ huyết, điểm vào “Thần Đình huyệt” trên não thần Mưu Thế Kiệt, chỉ thấy thanh trường kiếm đã cắm ngập vào trái tim y, chỉ chừa ra ngoài một chuôi kiếm ngắn ngủn, cho dù là Hoa Đà tái thế, Biển Thước trùng sinh cũng không thể vãn hồi tính mạng của y nữa.

Mưu Thế Kiệt hạ tràng như vậy, mặc dù là đáng tội, nhưng tình cảm thúc điệt ruột thịt, Mưu Thương Lãng vẫn không sao chịu nổi, tự trách:

“Hài tử này từ nhỏ thông minh, thuở nhỏ lại mất cha mẹ, ta chỉ biết nó có tài kham được việc lớn, nên không khỏi nuông chiều một chút, hỡi ơi..., hôm nay nó hạ tràng như vậy, đây đều là do ta dạy dỗ không chu toàn”.

Mưu Thương Lãng lau nước mắt, kề bên tai Mưu Thế Kiệt hỏi:

“Cháu còn chuyện gì muốn giao lại không?”

Mưu Thế Kiệt bị lợi kiếm đâm ngay vào trái tim, vốn dĩ phải lập tức chết ngay, nhưng vì được thúc phụ y phong huyệt chỉ huyết, còn lưu lại một hơi khẩu khí, lập tức thoi thóp nói:

“Chờ hài tử sinh ra, cần hài tử, không cần mẫu thân... thúc thúc, con, ôi.. a.., con rất thống khổ, người giúp con...”

Mưu Thương Lãng nói:

“Được, lời cháu nói ta đều nghe minh bạch, cháu an lòng mà ra đi”.

Y một chỉ mà điểm vào tử huyệt của Mưu Thế Kiệt rồi rút trường kiếm ra, Mưu Thế Kiệt tức thì đoạn khí.

Mưu Thương Lãng lau nước mắt, vẫy gọi một thị giả đến, phân phó cho hắn:

“Ngươi mang thiếu Đảo chủ đi hỏa táng, rồi mang cốt hôi trở về Phù Tang”.

Thiết Ma Lặc nhớ đến giao tình ngày xưa, cũng không khỏi có chút bi thương, nghĩ bụng, “Đệ nếu như nghe ta khuyên lấy vài phần, thì đâu có ngày hôm nay?” Nhưng trước tình cảnh này, y cũng không biết phải an ủi Mưu Thương Lãng ra sao.

Đúng lúc này thì có hai hoàng y nhân hối hả chạy đến sân tràng, đúng là hai tên thị giả đã vâng mệnh Mưu Thương Lãng áp giải Sở, Đoàn hai người, bọn chúng thấy đồng bạn đang nâng thi thể Mưu Thế Kiệt đưa ra ngoài thì đều bất giác ngạc nhiên.

Mưu Thương Lãng trầm giọng hỏi:

“Các ngươi vì sao lại không nghe mệnh lệnh của ta? Đoàn Khắc Tà đâu?”

Hai tên thị giả kia đáp:

“Chất thiếu nãi nói là người kêu thiếu nãi đến dẫn người đi. Chúng tôi, chúng tôi không biết là cô ta giả truyền mệnh lệnh”.

Mưu Thương Lãng không còn lòng dạ nào hỏi đến hạ lạc của Sở Bình Nguyên, liền nói với hai tên thị giả:

“Ta cho các ngươi kỳ hạn ba năm, các ngươi nhất định cần phải tìm được chất thiếu nãi, nếu như cô ta muôi dưỡng đứa nhỏ thì các ngươi ẵm đứa nhỏ quay về, còn về phần chất thiếu nãi, thì không cần các ngươi quản đến, để cho sư phụ cô ta trừng xử”.

Hai tên thị giả không hiểu ra làm sao, nhưng vì hoảng sợ cho nên không dám hỏi nhiều, chỉ đành duy nhất là tuân mệnh.

Mưu Thương Lãng kêu lên một tiếng bi thảm, rồi đối diện với bốn mươi hai Đảo chủ, đột nhiên quát:

“Các ngươi theo ta trở về, từ nay về sau không cho phép đến Trung Nguyên sinh sự nữa!”

Thiết Ma Lặc, Không Không Nhi tiến lên tống hành, Thiết Ma Lặc nói:

“Mưu tiền bối, ta rất xin lỗi....”

Mưu Thương Lãng đáp:

“Thiết đại hiệp, ngươi đối với Thế Kiệt cũng đã là tận tâm rồi. Ta kết giao được một bằng hữu như ngươi, cũng rất lấy làm hoan hỉ. Nhưng sau này, chắc là ta cũng sẽ không quay lại Trung Nguyên nữa. Không Không Nhi, xin lỗi ngươi, chung hỉ tửu này của ngươi ta cũng không thể uống được rồi”.

Đúng là:

Máu đổ Trung Nguyên thời ảm đạm

Ngừng tay trở lại tối thương tâm.

--------------------------------------------------------------------------------

[1] 五短身材 tức Ngũ đoản thân tài: thân hình ngũ đoản, đầu và tứ chi đều ngắn.

[2] 不治之症 tức Bất trì chi chứng: bệnh bất trị, bệnh nan y.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK