• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Quỳnh à, bố mẹ xin lỗi, có cuộc họp rất quan trọng nên không thể đón con được, giờ con cứ bắt Taxi về nhà trước đi, xong bố mẹ sẽ về ngay.

Tút...tút...tút...

Vừa bước xuống máy bay sau hàng mười năm xa cách thì tôi nhận được cuộc điện thoại rất chi là phũ phàng như thế này đây. Cũng mày là mình thuộc tuýp người tiếc tiền xót xa nên không thể nỡ lòng nào mà quăng một phát cái điện thoại xuống đất khiến nó nát tươm ra.

Cái gì...cái gì, cuộc họp quan trọng, quan trọng đến đâu thì vẫn vượt mặt được cái đứa con máu mủ duy nhất suốt hàng chục năm xa cách hay sao. Bố mẹ của tôi...yaaaa, sao mà tàn nhẫn đến vậy chứ.

Ấy thế mà mới cách đây vài ngày có người dùng đủ mọi cách nài nỉ, quắt tháo bắt tôi về cho bằng được. Giờ xem, để tôi bơ vơ lạc lõng giữa cái chốn lạ lẫm này. Híc.

Hận là mình đang khoắc trên người bộ đồng phục nữa tính, nếu không tôi đã điên tiết túm đại người nào xộc cho học một trận tơi tả rồi.

Lòng đau như cắt, nước mắt cặn khô, tôi kéo chiếc khăn choàng lên mặt để gió mùa đông lạnh không lùa vào mặt, nặng nề kéo chiếc vali nặng trịch bắt đại chiếc taxi đậu lề đường về địa chỉ mà bố mẹ đã nói qua điện thoại.

Chiếc xe lướt nhẹ qua từng khu phố xinh xắn, tôi lặng lẽ ngắm cảnh vật qua kính cửa ô tô, trong lòng dâng lên một cảm giác nhớ nhung khó tả. Tôi xa nơi này chín năm rồi, giơf tôi mới nhận ra, nó là một thời gian dài, rất dài. Nhưng chẳng đủ để tôi quên đi mọi thứ, đặc biệt là Minh.

Bây giờ anh sống ra sao, sống có tốt không, có hạnh phúc không? Và nếu biết được anh sống rất hạnh phúc vì có một gia đình mới, tôi sẽ thế nào. Tôi không dám nghĩ tới cảm giác này, nó sẽ làm tim tôi vỡ tan ra mất. Đau nhói. Trái tim này vốn dĩ chưa bao giờ lành lặn, nếu để nó đau thêm nữa, chắc tôi sẽ không chịu nổi mất rồi.

Tôi đang suy nghĩ luẩn quẩn, thì chợt bị lôi mạnh ra khổi mớ suy nghĩ đó khi tôi thấy một bóng dáng rất queb thuộc, quen thuộc tới nỗi dù chỉ có nhìn thoáng qua hình bóng đó tôi cũng biết là ai. Minh từ toà nhà cao tầng đồ sộ, xách chiếc túi nhỏ bước ra. Dáng vẻ toát lên sự cao ngạo.

Không mất quá một giây để bảo tài xế dừng xe, tôi lập tức kéo vali, chạy hết sức có thể trên đôi giày cao gót tới chỗ Minh, sắp được rồi, sắp được rồi, tôi có thể gặp được Minh rồi.

- Này, Vũ Nhật Minh...hộc hộc...

Bóng dáng cao lớn trong bộ vest đen lịch sự quay lại, thoáng một nét nhăn mặt vì không nghĩ ai lại dám gọi cả họ lẫn tên mình ra như thế, nhưng chỉ một lúc, khuôn mặt đẹp trai giãn ra,thay vào đó là bộ mặt kinh ngạc thoáng vẻ hoảng hốt...

Minh quay lại, a ha, Minh nhận ra tôi, đương nhiên rồi, Minh làm sao có thể quên tôi được chứ. Tôi biết mà.

Thật là vui.
Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại Vietwriter.com và Ngontinh.vn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK