Mục lục
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kiều Tâm Du được hắn đưa tới phòng làm việc của hắn, sáng sủa sạch sẽ, một loạt cửa sổ lớn sát đất, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy toàn bộ thành phố. Nhâm Mục Diệu khó chịu, cô từ xa tới đây chẳng lẽ chỉ để ngắm phong cảnh.

Cô ta lại dám xem nhẹ sự có mặt của hắn, trong lòng hắn không khỏi bốc lên một ngọn lửa nhỏ, lặng lẽ đi tới, "Này. Nhìn đủ chưa!"

Kiều Tâm Du bị tiếng vang bất ngờ ở phía sau làm hoảng sợ, xoay người đối mặt. Gương mặt căng thằng, ánh mắt mơ hồ không biết chuyển hướng nơi nào, "Cái đó là tôi vừa vặn đi ngang qua nơi này cho nên..." Hắn thật sự không tin, mới nói hai câu mà đã bắt đầu ấp a ấp úng, nói năng lộn xộn.

Nhâm Mục Diệu khoanh tay, tư thái nhàn nhã, "Cô tiếp tục biên tập đi, tôi sẽ chờ cô biên tập ra cái cớ tốt hơn." Hắn cúi đầu chỉ vào túi giấy trong tay cô "Túi giấy này là cái gì?"

"Không có gì". Kiều Tâm Du nhanh chóng giấu túi giấy ra sau người. Hắn đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Nhâm thị, cài gì cũng có ăn qua, lấy ra cơm hộp như vậy chỉ bị hắn cười nhạo thôi.

"Lấy ra nhìn thì có làm sao." Nhâm Mục Diệu nhanh nhẹn xoay người, lập tức lấy túi giấy trong tay Kiều Tâm Du, "Túi giấy này mang cho tôi sao? Vừa lúc tôi đang đói bụng." Nói xong, hắn vội vàng mở túi ra ——

Mùi đồ ăn thơm lừng xông vào mũi hắn, cánh gà, canh rau xanh còn có đủ mùi hương của cá ti, gà xé phay. Trong bình thủy là canh gà nữa.

Ngón tay Nhâm Mục Diệu lập tức mở hết ra, gần đây không có thời gian dùng bữa trưa hiện giờ bụng đã đói, vội vàng ăn như hổ đói.

Trên mặt Kiều Tâm Du nhẹ cười, một loại cảm giác trọn vẹn tràn đầy trong lòng. Nhìn tướng ăn của hắn như thằng nhóc bị người tranh giành thức ăn, không biết là nụ cười dịu dàng hiện lên ở trên mặt không một chút che giấu.

Nhâm Mục Diệu đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Kiều Tâm Du, nghi ngờ hỏi, "Những thứ này đều do cô nấu sao? " Hắn đã ăn đồ ăn do các đầu bếp nổi danh khắp nơi trên thế giới nhưng hắn đều cảm thấy kém đồ ăn bình thường này.

"Bằng không anh cho rằng những thức ăn hiện giờ anh đang ăn là ai làm?"

"A!" Nhâm Mục Diệu ăn hai miếng lại ngẩng đầu "Cô ăn chưa?"

Hắn đang quan tâm cô sao? Kiều Tâm Du sững sờ một lúc, đứng ở tại chỗ, nhẹ đáp, "Ừm"

Nhâm Mục Diệu mỉm cười, tiếng nói thân mật như muỗi vo ve. Đem Kiều Tâm Du kéo đến bên người, dùng đũa của mình gắp một cái cánh gà, "Cô cũng nếm thử đi." Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Đột nhiên có hành động thân mật như vậy làm cho Kiều Tâm Du cảm thấy không được tự nhiên, đầu quay sang bên kia.

"Tôi cho cô ăn cô phải ăn!" Ngữ khí đột nhiên tăng thêm. Nhâm Mục Diệu đối với người khác thực không có kiên nhẫn, kiêu ngạo như hắn, thích nắm trong tay tất cả, đương nhiên bao gồm cả phụ nữ. Kiều Tâm Du biết mình không có quyền đối nghịch hắn, cúi đầu ——

Đúng vào khoảnh khắc tình ý tràn trề, cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra, Đinh Hạo Hiên mặc bộ đồ tây màu xám đậm công khai tiêu sái bước vào, mang trên mặt nụ cười vô lại.

Nhâm Mục Diệu đặt đũa xuống, lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, "Không ai dạy cậu vào văn phòng phải gõ cửa trước sao?"

Kiều Tâm Du lúng túng cúi đầu, thật hận nơi này không có kẽ hở nào có thể chui vào.

"Nếu tôi gõ cửa sẽ không nhìn thấy một màn này."

Hay cho một lý do quang minh chính đại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK