• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Cải Trắng

Lý Thiên Trân đã ở trong cái vòng luẩn quẩn này nhiều năm, bình thường quen làm ra vẻ rồi giờ lại có chút hoảng loạn. Cô ta chống tay lên mặt bàn, nhìn Nguyễn Tinh Trầm, khó khăn lắm mới nói được thành lời: “Nguyễn Tinh Trầm, cô, cô muốn làm cái gì?”

Nguyễn Tinh Trầm không trả lời vấn đề của cô ta, chỉ tắt đoạn ghi âm đi, nói với giọng lạnh nhạt: “Bây giờ cô biết ở công ty tôi có địa vị như thế nào rồi chứ?”

Sắc mặt Lý Thiên Trân cứng đờ. Cô ta không mở miệng, tay đang chống trên bàn thu lại.

Cô ta đương nhiên biết Nguyễn Tinh Trầm có địa vị như thế nào, trong mắt cao tầng của công ty, đây là cây hái ra tiền. Bao nhiêu tài nguyên tốt công ty đều đưa cho cô. Trước kia cô ta nhìn trúng đại ngôn của Chanel, chuẩn bị ký hợp đồng rồi nó lại trượt khỏi tay bởi vì Nguyễn Tinh Trầm nổi lên. Nếu không phải nguyên nhân này thì cô ta cũng không làm ra chuyện này đâu.

Thấy sắc mặt Lý Thiên Trân thay đổi, Nguyễn Tinh Trầm không để tâm, nói tiếp: “Thế thì chị nên biết rõ nếu tôi mang đoạn ghi âm này ra đưa cho cao tầng của công ty, họ sẽ làm gì.” Lúc này, giọng nói của cô không khác sắc mặt mình là bao, lạnh lùng tới cực điểm. Nói xong câu này, cô cứ đứng nhìn cô ta, không mở miệng nữa.

Sắc mặt Lý Thiên Trân càng lúc càng tái nhợt vì câu nói của Nguyễn Tinh Trầm.

Dựa theo địa vị hiện tại của Nguyễn Tinh Trầm, nếu cô đưa đoạn ghi âm này ra cho cao tầng công ty biết thì bên đó chắc chắn sẽ vì làm cô nguôi giận mà tuyết tàng(1) với cô ta. Năm nay cô ta đã ba mươi tuổi, nếu bị tuyết tàng nữa thì sẽ không còn cơ hội. Trong lòng bừng lên sự tức giận và thù hận khiến hai mắt cô ta đỏ ngầu nhưng tới nước này rồi, cô ta không có biện pháp phản kích, chỉ có thể cố gắng chống đỡ, hạ thấp giọng hỏi: “Cô muốn tôi làm cái gì?”

(1)Tuyết tàng: Từ này ở đây được hiểu theo nghĩa bóng nôm na là đóng băng hoạt động của nghệ sĩ, đây cũng là phương thức để cho các công ty quản lý nghệ sĩ bảo vệ lợi ích của chính họ. Còn về nghĩa đen của từ này nghĩa là chôn vùi trong tuyết, ẩn đi một thứ gì đó.

“Xin lỗi.”

Đơn giản thế thôi sao?

Ánh mắt Lý Thiên Trân thay đổi. Cô ta đang định há mồm nói gì đó thì nhìn thấy người trước mắt hé mở đôi môi đỏ ra buông một câu: “Không phải với tôi mà là Cố Húc, chị đi xin lỗi anh ấy.”

“Cô điên rồi?!” Giọng nói bén nhọn của Lý Thiên Trân vang lên trong phòng. Vẻ mặt cô ta nhìn Nguyễn Tinh Trầm như đang nhìn thấy quỷ. Bảo cô ta đi xin lỗi Cố Húc? Dựa vào tính tình của Cố Húc thì anh ta không đem cô ta lăn chết thì coi như cô ta mạng lớn! Cô ta thà bị công ty tuyết tàng còn hơn là đi xin lỗi Cố Húc!

**

Cũng trong thời gian đó, trên hàng lang.

Ngô Nguyệt đi theo bên cạnh Cố Húc, nhìn bình luận trên weibo, nhịn không được nói: “Em còn tưởng rằng cô ấy khác với những người khác chứ, không ngờ cũng thích làm ra loại chuyện này! Vừa rồi em tận mắt nhìn thấy trợ lý của cô ấy chụp, nếu sớm biết bọn họ làm ra loại chuyện này em đã ngăn lại.”

Nói xong, cô nàng lại tức giận, bất bình lên tiếng: “Khổ thân anh hôm nay còn chiếu cố cô ấy như vậy, chẳng biết cảm ơn lấy một câu gì cả.”

Cố Húc không nói chuyện cả một đường.

Sắc mặt anh lạnh nhạt, thoạt nhìn chẳng khác gì với bình thường. Có điều, nếu quan sát kỹ hơn chút nữa sẽ thấy được đáy mắt đuôi lông mày anh hiện lên rõ ràng vẻ lạnh lùng.

Ngô Nguyệt đi theo bên cạnh anh mấy năm, đương nhiên cô nàng nhìn ra được giờ tâm trạng anh có tốt hay không. Cô nàng không tự chủ được đè thấp giọng xuống: “Vừa rồi chị Kỳ có gọi điện cho em bảo rằng nếu anh không vui chị ấy sẽ cho phòng làm việc ra mặt. Còn anh mà muốn thay luôn cả nữ chính, chị ấy cũng sẽ nghĩ cách.”

“Không cần.”

Cố Húc nhíu mày, giọng nói có phần lạnh nhạt hơn: “Cái này không quan trọng.”

Người trong cái vòng luẩn quẩn này như thế nào, anh sớm đã nhìn được rõ. Chỉ là cô nhóc kia, lúc đầu anh tưởng cô khác với những người khác, nhưng không ngờ cũng có lúc mắt anh nhìn nhầm…Bỗng nhiên trong lòng anh cảm thấy bực bội, giọng nói trở nên trầm hơn: “Dù sao quay xong bộ phim này cũng không còn liên lạc nữa.”

Vừa dứt lời hai người nghe thấy tiếng gì đó ở nơi cách đó không xa. Nghe được một trong số âm thanh đó, Cố Húc dừng bước.

“Anh Cố, sao thế ạ?” Ngô Nguyệt thấy anh dừng bước nên cũng dừng bước theo. Vừa định nói chuyện thì nghe thấy cách đó không xa có hai luồng âm thanh khác nhau. “Nhớ chút nữa đi tìm người kéo nhịp bài viết.” “Cần thiết phải chọc giận fans Cố Húc.” “Tốt nhất là để đạo diễn Hạ thay luôn cô ta.” “Không cần xin lỗi tôi, đi xin lỗi Cố Húc đi.” …

Ngô Nguyệt ở trong đoàn làm phim một thời gian dài nên nhận ra hai âm thanh đều quen thuộc.

Giọng nói khá sắc bén kia là tiếng của Lý Thiên Trân và giọng nói lạnh như băng còn lại tuy có hơi khác ngày thường chút nhưng cô nàng vẫn nhận ra đó là giọng Nguyễn Tinh Trầm. Nghe xong mấy lời này, cô nàng lập tức đoàn được kha khá chân tướng.

Vậy tin trên weibo kia là do Lý Thiên Trân tìm người tung ra? Vừa rồi có phải mình đã trách oan Nguyễn Tinh Trầm không? Cô nàng nhìn về phía Cố Húc, giọng nói lại đè thấp thêm chút nữa: “Anh Cố, hình như vừa rồi chúng ta trách oan cô ấy rồi.”

Nhưng cũng may là vừa rồi anh Cố không tức giận, nếu thật sự để phòng làm việc ra trận thì con đường nghệ sĩ sau này của Nguyễn Tinh Trầm sẽ rất khó khăn.

Cố Húc không nói gì, chỉ ‘ừ’ nhẹ một tiếng.

Có điều Ngô Nguyệt phát hiện ra tâm trạng anh đã tốt hơn trước rất nhiều.

Đúng là giờ đây tâm trạng Cố Húc không tồi. Mấy cái phiền muộn, không vui vừa nãy phải đè nén đã tiêu tan đi không ít, ngay cả sự lạnh lùng ở khóe mắt cũng hóa thành ý cười. Chỗ anh đứng vừa vặn có thể nhìn thấy bóng lưng Nguyễn Tinh Trầm, nhìn bóng người nho nhỏ kia, cả người căng ra, giọng nói lạnh lùng, thật sự không giống với bộ dáng mềm mại thường ngày. Không giống chút nào.

Anh cười.

Chân dài sải bước, đi về phía người kia.

Nguyễn Tinh Trầm nhìn Lý Thiên Trân có dáng vẻ này thì cảm thấy bực bội. Thật ra, nếu Lý Thiên Trân không chịu xin lỗi thì cô cũng có biện pháp khác để thông cáo cho toàn thiên hạ, chẳng qua cô cứ cảm thấy cô thiếu Cố Húc một câu trả lời thỏa đáng.

Vừa định nói, cô lại nghe thấy đằng sau truyền tới tiếng bước chân.

Quay đầu nhìn, cô thấy Cố Húc vẫn mặc bộ đồ cổ trang hồi sáng, đứng dựa vào vách tường cười cười nhìn cô. Thấy cô nhìn qua đây, anh còn cười vẫy tay với cô, giọng điệu nghe rất vui: “Bé con, lại đây.”

Không biết là do giọng nói của Cố Húc quá dịu dàng hay vì nguyên nhân khác mà Nguyễn Tinh Trầm đi qua thật. Chờ đi tới trước mặt người kia cô mới lấy lại tinh thần, ngửa đầu lên không biết làm thế nào mới phải: “Anh, sao anh lại ở chỗ này?” Nhớ tới chuyện trên weibo, cô cúi đầu, xấu hổ nói lời xin lỗi: “Tôi xin lỗi.”

“Cái ảnh chụp trên weibo đó, tôi không ngờ nó lại lộ ra ngoài.”

Lúc này, Nguyễn Tinh Trầm đã thay sang quần áo của mình. Bây giờ là tháng mười một, cô mặc một lớp quần áo rất dày rồi bên ngoài còn khoác thêm chiếc áo lông màu đen. Áo bên trong cô mặc là một chiếc áo lông cao cổ màu trắng, khi cô cúi xuống thì cằm chạm vào phần cao cổ đó, mấy lọn tóc rối tung ở phía sau lộ ra.

Khác hẳn với dáng vẻ lạnh như băng vừa nãy, hiện tại cô đã mất đi sức chống cự, mềm mại giống như một chú mèo nhỏ mới sinh ra còn chưa có móng vuốt.

Khiến trong lòng người nhìn mềm theo.

“Mấy lời vừa rồi tôi đã nghe được hết.” Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, Cố Húc cười nhẹ: “Đoạn ghi âm này giao cho công ty em giải quyết đi, còn cô ta…” Anh nâng mắt lên nhìn vào bên trong phòng, Lý Thiên Trân ở bên trong cũng nhận ra sự xuất hiện của Cố Húc, cả người mất hết sức lực.

Nghe tới đoạn Cố Húc nhìn thấy hết, cô ta chẳng màng hình tượng nữa mà ngã ngồi trên mặt đất.

Nhìn bộ dạng này của cô ta, Cố Húc nhíu mày, thu hồi tầm mắt, sau đó anh dùng giọng điệu lười biếng nói với Ngô Nguyệt đang theo phía sau: “Nói với Trang Kỳ một tiếng, để người trong phòng làm việc hoạt động chút đi.”

Đây rõ là không định buông tha cho Lý Thiên Trân.

Vốn dĩ Ngô Nguyệt đã không kiên nhẫn với loại người ‘ăn vạ’ như này, đặc biệt Lý Thiên Trân lại còn đâm dao sau lưng. Cô nàng cười tít mắt, nhẹ nhàng ‘dạ’ một tiếng rồi chạy sang chỗ khác gọi điện thoại.

Chờ cô nàng đi rồi, Cố Húc nhìn về phía Nguyễn Tinh Trầm, nhìn vẻ mặt cô vẫn ỉu xỉu không có tinh thần như thế, bỗng anh hỏi một câu: “Vừa rồi nếu cô ta thật sự tới xin lỗi tôi thì em định buông tha cho cô ta luôn?”

“Ừm.” Nguyễn Tinh Trầm gật đầu.

Thấy cô trả lời mà không chút do dự, Cố Húc sửng sốt, một lát sau mới nói tiếp: “Vì sao? Mấy cái bình luận trên mạng đó em đều thấy rồi mà? Không thấy oan ức sao? Có khả năng người trong đoàn làm phim sẽ nhìn em với ánh mắt khác đấy. Câu xin lỗi này quan trọng như vậy sao? So với danh dự của em còn quan trọng hơn?”

“Quan trọng.”

Nghe câu này, Nguyễn Tinh Trầm trả lời không chút do dự.

Lúc cô nói chuyện, khuôn mặt nhỏ hiện lên vẻ cực kỳ nghiêm túc. Ngay cả giọng nói cũng rất nghiêm túc: “Bây giờ tính tình anh rất tốt, nhưng bọn họ không thể vì thế mà coi thường anh được, anh không nên chịu những cái đó…” Anh là đóa hoa cao lãnh, là gió mát trăng sáng trong lòng cô, không nên bị những lời ác ý đó quấn chặt lấy.

“Còn nữa, không phải tôi không có lỗi, ảnh là do trợ lý của tôi chụp.”

Những bình luận sắc bén đó cô nên nhận được.

Cố Húc chỉ thuận miệng hỏi thôi, không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế. Anh kinh ngạc nhìn cô, nhìn bộ dáng nghiêm túc của cô lại muốn cười.

Rất ít khi anh cảm thấy thoải mái như này.

Lồng ngực hơi rung, từ trong cổ họng phát ra nụ cười trầm thấp. Anh không nhịn được mà đưa tay ra xoa đầu cô, nói không nhiều mà chỉ cười: “Được, tôi biết rồi, em đi về trước đi.”

Nguyễn Tinh Trầm đang giữ sắc mặt nghiêm túc đứng đắn trước mặt Cố Húc thì bị hành động đó làm cho đỏ ửng lên. Mới đầu chỉ là hai gò má, sau đó là cả khuôn mặt, cuối cùng là ngay cả cổ cũng nóng lên.

Cố Húc, Cố Húc xoa đầu cô? Đây, đây là tình huống gì thế?

Cố Húc…không phải anh có thói ở sạch sao?

“Đúng rồi, bé con này…” Cố Húc thấy cô đỏ mặt, bộ dáng hoảng sợ không thôi, cười nói: “Em phải nhớ kỹ, không ai có thể bắt nạt tôi.” Sau đó anh cúi người, môi mỏng dán ở bên tai cô, thấp giọng nói một câu: “Còn nữa, tính tình tôi vẫn không tốt đâu.”

“Cho nên em ngoan một chút, đừng chọc tôi tức giận, nếu không tôi sẽ hung dữ với em đấy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK