Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Sùng Ân, sự tình làm thế nào rồi?" Bên trong thư phòng, Từ Thanh Vân nghiêm mặt nói.

"Theo lời công tử..., Sùng Ân dùng bồ câu đưa tin đến Hàng Châu, tin tức truyền về nói, Thu Nguyệt cô nương là con gái của Lâm đại nương quản lí phòng bếp ở Từ gia trang."

"Chỉ có vậy?"

"Không, đây chỉ là mặt ngoài. Người bên Hàng Châu sau khi nói cho Lâm đại nương biết chuyện Thu Nguyệt cô nương bị người hạ độc, Lâm đại nương mới nói ra toàn bộ thân thế của Thu Nguyệt cô nương."

"Nói mau!" Từ Thanh Vân thúc giục.

"Lâm đại nương nói nàng mười sáu năm trước ở một thị trấn nhỏ, gặp được một người phụ nữ đang hoảng hốt, trong lòng ôm một bé gái; người ấy nói nàng là bà vú trong phủ của Hộ Bộ Thượng Thư, nhờ Lâm đại nương chăm sóc bé gái đó, không bao lâu, đã bị quan binh đuổi theo giết."

"Bé gái kia chính là Thu Nguyệt?" Từ Thanh Vân hỏi.

"Đúng vậy!" Sùng Ân gật đầu.


Thực ra phụ thân của Thu Nguyệt là Hồng Lâm, từng là mệnh quan triều đình, làm quan tới Hộ bộ Thượng thư. Bởi vì phản đối Vạn Lịch hoàng đế phái thái giám chung quanh khai thác mỏ, tăng giá thu thuế mà dâng tấu chương cực lực can gián, nói rằng dân chúng khốn khổ, thật sự không thể dùng chuyện thu thuế để bắt dân khai thác mỏ. Trong cung đình hoạn quan đối với trung thần luôn luôn chán ghét, trước mặt hoàng đế nói lời gièm pha, kết quả Hồng Lâm một lòng trung thành chẳng những bị cách chức, còn rơi vào kết cục chu di cửu tộc.

Thu Nguyệt lúc ấy vẫn còn trong tã lót, được bà vú trung thành bế trốn đi, tại thị trấn nhỏ gặp được Lâm đại nương. Phía sau lại có quan binh truy đuổi, bà vú vội vàng đem Thu Nguyệt giao cho Lâm đại nương, nói đây là tiểu thư của trung thần, thỉnh nàng nhất định phải chiếu cố tốt, bà vú kia cũng chỉ chạy qua được một con phố liền bị quan binh giết chết.

Lâm đại nương sau khi quay lại Từ gia trang, thêu dệt một câu chuyện giả, xin nghỉ về nhà, mười tháng sau, mang theo Thu Nguyệt trở lại Từ gia trang, nói dối rằng Thu Nguyệt là nữ nhi của bà, Thu Nguyệt từ đó ở Từ gia trang bình an lớn lên.

"Thì ra là thế!" Từ Thanh Vân gật đầu.

"Còn có một chuyện......"

"Sùng Ân, ngươi không thể nói xong trong một lần sao?" Từ Thanh Vân gắt gỏng nói.

"Vâng.... Đúng vậy, công tử. Nghe nói bên Hàng Châu đã phái ra rất nhiều cao thủ, muốn tìm Thu Nguyệt cô nương." Thái dương của Sùng Ân mồ hôi chảy ròng ròng, khẩn trương nói.

"Hừ! Đại ca sắc quỷ kia quả nhiên không bao giờ buông tha con mồi. Thu Nguyệt đã là người của ta, ai cũng đừng hòng mang đi." Từ Thanh Vân căm giận nói. Hắn hỏi lại thuộc hạ, "Chỉ như vậy thôi?"

"Vâng, công tử, đây là toàn bộ tin tức chúng ta thám thính được." Sùng Ân cung kính nói, trong lòng lại đang lẩm bẩm. Ngày thường công tử chẳng bao giờ quan tâm đến việc gì, sao mà khi gặp được Thu Nguyệt cô nương mọi chuyện liền thay đổi.

"Ngươi lui ra đi!"

"Dạ!"

Sau khi Sùng Ân lui ra, Từ Thanh Vân liền viết một lá thư, gửi cho bạn tốt Âu Dương Liệt.

Bởi vì hai ngày trước đều hôn mê, Thu Nguyệt bây giờ ngủ không được, dứt khoát đứng dậy, đem xiêm y hôm kia mua mặc trên người. Vì thân thể nàng nhỏ nhắn, quần áo có vẻ có chút rộng.

Nàng lấy kim chỉ ra sửa lại, chỉ mất một lúc, xiêm y tao nhã đã vừa người hơn. Bàn tay khéo léo của nàng vẫn thường đuợc tiểu Đình tán thưởng nha!

Không biết tiểu Đình dạo này thế nào? Hi vọng tiểu Đình không vì nàng mà chọc đại trang chủ tức giận......

Thu Nguyệt nhìn thoáng qua sắc xanh bên ngoài, nghĩ có lẽ nên ra ngoài sân đi dạo một chút, không nghĩ tới vừa đứng lên, giữa hai chân liền truyền đến cảm giác đau đớn.

"Ôi!" Thu Nguyệt chống tay lên đầu giường, miễn cưỡng đứng dậy.

Đợi đến khi ngồi xuống trên ghế, người nàng đã đầy mồ hôi, eo nhỏ cũng ẩn ẩn đau.

Nàng hoàn toàn không nghĩ tới trên đường đi sẽ gặp nhiều chuyện như vậy, còn cùng Nhị trang chủ phát sinh quan hệ ; thảm hại hơn là, nàng một chút ấn tượng cũng không có... Nghĩ đến đây, hai má Thu Nguyệt ửng hồng.

Tuy rằng hắn nói hắn sẽ chịu trách nhiệm, nhưng nàng không muốn để cho người khác hiểu lầm, cho rằng nàng muốn lợi dụng cơ hội này để chim sẻ hóa thành phượng hoàng. Hơn nữa nàng chỉ là một tỳ nữ! Cùng Nhị trang chủ...... Ai! Nàng nên làm như thế nào đây?

Thu Nguyệt ngồi trước bàn tròn tỉnh táo tự hỏi. Nếu nàng không đi một mình tới Tô Châu, sao có thể gặp kẻ xấu như Bạch Vũ......

Bạch Vũ? !

Nàng nhớ rồi! Nàng nhớ tới ngày xuống thuyền có cảm giác không đúng!

Thu Nguyệt phút chốc đứng bật dậy, cảm giác đau đớn giữa hai chân vẫn chưa bớt đi, nàng cố nén khó chịu, nhẹ nhàng đi đến thư phòng.

Thật vất vả mới đến thư phòng, chỉ thấy Từ Thanh Vân đem một phong thư đã dán miệng lại đóng dấu, biểu tình nghiêm túc nàng chưa từng thấy. Thật đáng sợ.... Nàng có nên đi vào hay không ?


Từ Thanh Vân vừa thấy Thu Nguyệt đứng trước cửa, biểu tình nghiêm túc lạnh lùng lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười ấm áp.

"Nguyệt nhi, tại sao lại không ngủ thêm chút nữa? Độc trong người nàng vừa mới giải, thân mình còn rất yếu !" Từ Thanh Vân tiến nhanh tới dìu Thu Nguyệt ngồi xuống.

"Ta... Ta có việc muốn hỏi ngươi." Thu Nguyệt cúi đầu, lộ ra cái cổ trắng như tuyết, mê hoặc ánh mắt của Từ Thanh Vân.

"Ta không phải nói ta sẽ phụ trách đấy sao? Ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng, Nguyệt nhi." Trong đôi mắt màu nâu nhạt ánh lên tia sang dịu dàng, một cỗ dục vọng nổi lên, chỉ chờ đợi được bùng nổ, buổi tối mất hồn kia vẫn luôn luẩn quẩn không đi trong đầu Từ Thanh Vân.

"Không phải chuyện này. Ta... Ta muốn hỏi ngươi một việc." Thu Nguyệt cố gắng làm hai má ửng hồng trở lại bình thường. Trời ạ! Như thế nào mà vừa thấy hắn, nàng lại có cảm giác hưng phấn khó hiểu?

"Chuyện gì?" Từ Thanh Vân nắm bàn tay nhỏ bé của Thu Nguyệt.

"Nhị... Từ..." Thu Nguyệt không biết nên xưng hô với hắn như thế nào.

"Gọi ta Thanh Vân, Nguyệt nhi ngoan." Hắn nhéo một chút vào lòng bàn tay của nàng.

"Thanh... Thanh Vân." Hai gò má của Thu Nguyệt ửng hồng, ngượng ngùng gọi.

" Nguyệt nhi ngoan." Từ Thanh Vân gật đầu tỏ vẻ khích lệ."Nàng muốn hỏi ta chuyện gì?"

"Là như vậy, ngươi còn nhớ không, hôm kia, lúc chúng ta rời thuyền, ta từng yêu cầu Sùng Ân ngừng thuyền, nếu hắn không ngừng, ta liền nói ta muốn nhảy sông?"

"Nhớ rõ. Thì sao?" Từ Thanh Vân tỏ vẻ hiểu biết.

"Sau đó ngươi đã nói: giống như lần trước sao?" Thu Nguyệt chậm rãi khôi phục bình thường, dùng ngữ điệu bình tĩnh nói.

"Uh! Cho nên?" Từ Thanh Vân vẫn giữ thái độ nhàn nhã, bàn tay nghịch mái tóc của Thu Nguyệt.

"Ta hỏi chính là, vì sao lúc ấy ngươi lại nói như vậy?" Thu Nguyệt bắt lấy bàn tay của hắn, hai mắt nhìn chằm chằm Từ Thanh Vân. Nàng sẽ không bị bộ dáng giả bộ ngớ ngẩn của hắn lừa.

"Ách.... Ta thuận miệng nói thôi." Lời nói của Từ Thanh Vân có chút ngập ngừng.

"Gạt người! Thanh Vân, ngươi thành thật nói cho ta biết, làm sao ngươi biết ta bị rơi vào giữa sông là vì tự nhảy xuống?" Hiện tại nàng kêu một tiếng Thanh Vân cực kỳ thuận miệng.

"Ách! Là ta đoán." Từ Thanh Vân vẫn nói dối cho qua.

Thu Nguyệt nghe vậy vành mắt hoe đỏ : "Thì ra ngươi nói phải chịu trách nhiệm căn bản là lừa ngạt ta! Trong lòng ngươi cũng chỉ xem ta là người ngoài!"

"Không, Nguyệt nhi, ta như thế nào xem nàng như người ngoài ? Ta là thật tâm, cũng không phải muốn lừa ngạt nàng !" Từ Thanh Vân trấn an tiểu mỹ nhân đang khóc nức nở.

"Nếu ngươi không xem ta là người ngoài, vậy nói cho ta biết sự thật đi." Thu Nguyệt vẫn che mặt khóc.

"Được! Được! Ta nói cho nàng, ta nói hết toàn bộ cho nàng. Đừng khóc nữa, Nguyệt nhi ngoan!" Từ Thanh Vân nóng vội chỉ mong nàng đừng khóc.

"Ta biết ngươi nói chuyện sẽ giữ lời mà." Thu Nguyệt ngẩng đầu lên, dùng nụ cười có mê hoặc chết người nhìn hắn.

Bị lừa! Từ Thanh Vân cười khổ trong lòng.

"Sùng Ân!" Từ Thanh Vân gọi tuỳ tùng ở bên ngoài.

"Công tử." Sùng Ân cung kính đứng ở cạnh cửa.

"Đem phong thư này gửi tới Âu Dương sơn trang, thuận tiện gọi người đem cháo nhân sâm ở phòng bếp lên đây."

"Dạ!"

Nhìn Sùng Ân lui ra, Từ Thanh Vân rót hai ly trà, một ly đưa Thu Nguyệt, một ly khác hắn uống một ngụm, thanh họng một chút.


"Khụ! Nguyệt nhi, nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt là ở đâu không?"

Thu Nguyệt suy nghĩ một chút, "Là ở một khách điếm nhỏ. Bởi vì chỗ đó chỉ có một gian phòng hảo hạng, nửa đêm Sùng Ân còn la lối ồn ào, làm chưởng quầy thật khó xử !” Nàng tại đêm đó bị con người có đôi mắt nâu nhạt này hấp dẫn.

"Sau đó ta đều đi theo nàng, cho nên ta biết chuyện nàng nhảy sông." Từ Thanh Vân nhanh chóng tóm tắt câu chuyện.

"Vẫn đi theo ta? Vậy là ý gì?" Thu Nguyệt tìm ra mấu chốt nói.

"Chính là nàng đi đến đâu, ta liền đi theo tới chỗ đó." Từ Thanh Vân có chút chột dạ.

"Cái gì... Cái gì? ! Ngươi... Ngươi từ đêm hôm đó bắt đầu theo dõi ta? !" Mặt Thu Nguyệt lập tức trắng xanh, âm điệu cao thêm mấy bậc.

"Nguyệt nhi, nàng không nên tức giận, ta là sợ nàng đơn độc hành tẩu bên ngoài sẽ bị người xấu bắt nạt, cho nên mới đi theo nàng." Từ Thanh Vân nhanh chóng thanh minh.

"Ngươi... Làm sao ngươi có thể như vậy!" Thân thể mềm mại của Thu Nguyệt run nhè nhẹ.

Kia, tất cả hành động của nàng đều bị thấy hết? Dáng vẻ nàng ăn cơm, bộ dáng nàng thay quần áo.... A, đêm đó nàng còn ở dưới ánh trăng trước cửa sổ ngơ ngác tưởng niệm hắn ! Chẳng lẽ...

"Uh... Đêm đó ánh trăng thật sáng nha!" Từ Thanh Vân suy nghĩ nhìn tiểu mỹ nhân trước mắt.

Hắn...... Hắn đều thấy được! Hắn cũng biết rồi!

Hai gò má Thu Nguyệt ửng hồng, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, tức giận trừng nam nhân anh tuấn trước mặt.

Trên mặt Từ Thanh Vân tươi cười, đem ly trà bưng lên, "Nguyệt nhi, uống chút trà, xin bớt giận a!"

"Không uống!" Nàng xưa nay luôn bình tĩnh lại vì nam nhân cợt nhả trước mặt mà không thể kiềm chế.

Hắn vĩnh viễn đều là như vậy sao? Dù trời có sập xuống đối với hắn cũng là chuyện bình thường.

Thu Nguyệt quay mặt qua chỗ khác, không thèm nhìn hắn, sợ mình cũng sẽ cười toe toét theo hắn.

"Nguyệt nhi, nàng làm sao biết Bạch Vũ hạ mê dược ở trong rượu?" Từ Thanh Vân buông ly trà xuống, lảng sang chuyện khác.

Thu Nguyệt vẫn không buồn lên tiếng.

"Nguyệt nhi ngoan, nói cho ta biết đi!" Bàn tay Từ Thanh Vân đặt lên vai nàng.

"Ngươi không nên động tay động chân, ta cho ngươi biết là được." Thu Nguyệt đối với chuyện thân mật da thịt giữa hai người vẫn không quen.

Từ Thanh Vân thu tay lại, mỉm cười nhìn nàng. Thu Nguyệt thở dài trong lòng, nam nhân này có lẽ chẳng bao giờ có thể nghiêm túc nói chuyện với người khác.

"Thời điểm ta nghi ngờ Bạch Vũ là lúc ở quán trọ Duyệt Lai." Thu Nguyệt nâng ly trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

"Nga? Là sao?"

"Hắn nói với ta là lần đầu tiên đến trấn Sùng Đức, lại lập tức bước đến quán trọ Duyệt Lai, ta liền đem lòng sinh nghi. Sau khi tiến vào khách điếm, chưởng quầy liền thân thiện gọi hắn Bạch đại hiệp, ta hỏi hắn quen chưởng quầy sao, hắn lại nói chưởng quầy nhận lầm người... Chỉ là chuyện này, cũng làm cho ta cảm thấy Bạch Vũ cũng không phải người thành thật."


"Ừm!" Từ Thanh Vân gật đầu tỏ vẻ bội phục. "Vậy bọn họ uống rượu, đau bụng lăn lộn trên mặt đất là tại sao?"

"Đó là thuốc xổ ta đem theo từ chỗ của mẫu thân, thừa dịp Bạch Vũ không chú ý bỏ vào trong rượu. Ta cũng không uống rượu, chính là giả bộ một chút mà thôi." Thu Nguyệt thản nhiên cười, "Ta trước khi rời nhà thuận tay cầm theo một ít thuốc xổ, dùng để phòng thân. Mẫu thân ta là đầu bếp ở Từ gia trang, ta muốn lấy một ít thuốc xổ là chuyện vô cùng đơn giản.

"Mẫu thân nàng thật là......" Từ Thanh Vân nghĩ đến thân phận thật sự của Thu Nguyệt, muốn nói lại thôi.

"Làm sao vậy?"

"Không có gì. Chúng ta vẫn nên sớm tới Tô Châu đi, sáng sớm ngày mai liền lên đường !" Mau mang nàng đến cửa hàng ở Tô Châu, đó là địa bàn của hắn, bất luận là thích khách hoặc là sắc quỷ đại ca, tuyệt đối không thể đem nàng đi.

"Ừ!" Thu Nguyệt gật đầu.

Nàng nhớ tới nên trở về phòng, vừa đứng dậy, cơn đau giữa hai chân lại tái phát; miễn cưỡng đi vài bước, bộ dạng thở gấp làm người ta thương xót.

"Để ta đỡ nàng!" Từ Thanh Vân vừa nhìn bộ dạng của Thu Nguyệt, tâm hắn đột nhiên thắt lại. Hắn bước nhanh lên phía trước, ôm lấy Thu Nguyệt, hướng phòng ngủ của Thu Nguyệt ở Lan Uyển mà đi.

Thu Nguyệt được Từ Thanh Vân ôm trầm mặc không nói gì, nhưng trong lòng lại có nhiều suy nghĩ phức tạp.

"Thanh Vân!" Thu Nguyệt gọi nhỏ.

"Hử?" Từ Thanh Vân miệng đáp lời, dưới chân cũng không dừng lại.

"Vì sao ngươi chỉ cùng ta dùng bữa ngày đầu tiên tới đây, lúc khác đều là ta một mình dùng bữa?" Chẳng lẽ hắn không thích nàng sao? Đơn giản là từng thân mật, mới ở bên nàng sao? Thu Nguyệt trong lòng âm thầm oán trách.

"Nàng lo lắng ta không thích nàng? Đơn giản là vì có quan hệ xác thịt, nên ta mới ở cùng nàng phải không?" Từ Thanh Vân một câu liền nói ra hết tâm sự Thu Nguyệt.

Đáng sợ! Làm thế nào mà nàng suy nghĩ gì, hắn đều biết?!

"Ngốc Nguyệt nhi!" Từ Thanh Vân bước vào Lan Uyển, "Khi đó ta không cùng nàng dùng bữa, vì sợ chính mình cầm lòng không được." Hắn thật cẩn thận đem Thu Nguyệt đặt lên trên giường.

"Cầm lòng không được?" Thu Nguyệt khó hiểu hỏi.

"Đối mặt với tiểu mỹ nhân xinh đẹp, ta sợ ta sẽ giống sói đói nhào về phía nàng —— đây chính là thuyền lâu, một khi ta nhào về phía nàng, chắc chắn cả đời này nàng không thể lên mặt đất rồi, ta sẽ không chấp nhận yêu cầu của nàng, không bao giờ cho thuyền cập bờ... Ta thật sự không muốn như vậy, ta không muốn làm nàng sợ." Từ Thanh Vân lấy chăn đắp cho nàng.

"A!" Thì ra là thế!

Thu Nguyệt lập tức đem khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ ửng giấu trong chăn gấm. Từ Thanh Vân vẫn cười cười, dùng âm thanh tràn ngập nhu tình nói: "Nàng nghỉ ngơi đi!"

Sau khi Từ Thanh Vân rời đi, Thu Nguyệt mới lộ ra khuôn mặt mỹ lệ tránh ở trong chăn gấm, dung nhan mỹ lệ lộ ra nụ cười mỹ mãn. Nàng lần đầu tiên quên mất thân phận tỳ nữ của mình, lòng tràn đầy bóng dáng của tình lang, cảm giác thật hạnh phúc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK