• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mấy ngày liền không thấy Tề Nhược đến làm phiền, cuộc sống của An Ca cũng thoải mái hơn nhiều.

Không biết là do ảnh hưởng từ cơ thể của nguyên chủ, hay là do bản thân nàng, mà mỗi lần nhìn thấy Tề Nhược hay nghe người ta nhắc đến hắn, cả người đều thấy khó chịu, trong lòng dâng lên nỗi chán ghét.
Nhưng mà cuộc sống đúng là không như là mơ.

Vào lúc nàng tưởng hắn sẽ biết khó mà lui, thì hắn lại đưa người kia đến gặp nàng.
Đây chính là người mà hắn ngày nhớ đêm mong sao?
Người kia đứng trước cửa lớn Tuyết Hoa viện, bắt đầu hành lễ 3 quỳ 9 lạy với nàng.

An Ca nhìn nàng ta, chỉ nhếch miệng cười nhẹ thầm đánh giá.

Là một người biết nhẫn nhịn, tạm thời nhịn nhục, để sau này có thể một bước lên mây.

Nàng ta chịu uất ức, Tề Nhược sẽ đau lòng, từ đó sẽ đối với nàng ta càng yêu thương hơn.

Muốn dùng chiêu này đối phó với nàng, đúng là xem thường An Ca này quá rồi.
Nàng ta đi 3 bước quỳ, đi 9 bước lạy, miệng không ngừng nói:
"Dân nữ Mộc Trà Trà, tham kiến thiếu gia, thiếu phu nhân."
Tề Nhược ngồi bên cạnh, lòng nóng như lửa đốt.


Thời tiết đang dần chuyển lạnh, Mộc Trà Trà ăn mặc mỏng manh, lại còn vừa quỳ vừa lạy, hắn sợ nàng ta sẽ không chịu nổi.
Đợi đến lúc nàng ta đi vào sảnh của Tuyết Hoa Viện, hai chân run run, đứng không vững.

Tề Nhược thương xót mỹ nhân, vội đi đến đỡ nàng ta đứng dậy, còn muốn cho nàng ta ngồi.

Mộc Trà Trà lén lút nhìn sang An Ca, sau đó gạt tay Tề Nhược ra.
Cũng biết cách lấy lòng thật đó
An Ca nhìn nàng ta một lượt từ trên xuống dưới
Thân hình mảnh mai như hạc, mặc một bộ y phục màu trắng, gương mặt thanh tú, đôi mắt long lanh ngậm nước, dường như lúc nào cũng có thể khóc
Kiểu người con gái yếu đuối này, quả thật khiến nam nhân xiêu lòng, chỉ muốn che chở cho mỹ nhân
Nhưng mà người càng ra vẻ yếu đuối, tâm cơ càng sâu.

Tôn Yên như vậy, Mộc Trà Trà cũng sẽ như vậy.
Nếu Tề Nhược đã có ý, muốn cản hắn không được, chi bằng thuận theo ý hắn vậy.

An Ca nhấp một ngụm trà, sau đó hướng Mộc Trà Trà nói:
"Nếu phu quân đã muốn nạp cô làm thiếp, vậy ta cũng không thể từ chối.

Ta có thể chấp nhận cô, cũng mong cô sẽ biết điều, an phận thủ thường."
Nàng biết nói ra mấy lời này chỉ là thừa thãi, nhưng trong tình huống này bắt buộc một chính thê như nàng phải nói.

Mộc Trà Trà cúi người hành lễ, lời nói nhẹ nhàng đáp:
"Muội muội sẽ an phận thủ thường, cùng tỷ tỷ hầu hạ thiếu gia."
Hai chữ muội muội nghe thật chói tai.

An Ca đứng lên, đi thẳng đến trước mặt Mộc Trà Trà, nói với cô ta, cũng là cho Tề Nhược nghe:
"Ta chấp nhận cô, không có nghĩa ta đồng ý cùng cô xưng hô tỷ muội.

Phụ mẫu chỉ sinh cho ta một đệ đệ, không có muội muội, vì vậy, ta không chấp nhận hai tiếng tỷ tỷ này của cô.

Sau này cứ gọi ta một tiếng thiếu phu nhân đi."
"Dạ." Vẻ mặt nàng ta trông rất ủy khuất
"Sau Trung thu, cô đến làm lễ kính trà với ta là được, không cần phải làm lễ quá lớn.


Tránh gây thị phi." Câu cuối cùng nàng nhấn mạnh từng chữ, chủ yếu là nhắc nhở Tề Nhược
"Dạ, Trà Trà xin ghi nhớ."
"Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."
Lời này rất rõ ràng, nàng muốn đuổi khách.
Mộc Trà Trà cúi người hành lễ rồi lui xuống, nhưng Tề Nhược từ đầu đến cuối không có ý rời đi.

An Ca nhướng mày nhìn hắn, ý hỏi hắn muốn gì.

Tề Nhược cũng không giấu, trực tiếp nói:
"Nàng làm vậy là sao?"
"Sao là sao?"
"Tại sao phải để đến sau Trung thu mới làm lễ? Còn nữa, không cho làm lễ lớn, nàng làm như vậy, bảo Trà Trà sau này sống ở Tề phủ thề nào, nàng muốn khiến ta mất mặt, khiến cả Tề phủ mất mặt sao?"
An Ca thong thả ngồi xuống ghế, lại nhấp một ngụm trà.

Loại trà này là trà thượng hạng, màu xanh tươi, uống vào thanh mát, tốt cho cơ thể.

An Ca vốn không thích uống trà, nhưng từ lúc đến đây, uống nhiều rồi cũng quen, cảm thấy rất ngon.
Nàng uống trà xong, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Nàng nhìn Tề Nhược, trong mắt chỉ toàn là khinh thường.

Sao trên đời này lại tồn tại một người ngốc như hắn vậy chứ?
"Uổng cho chàng từ nhỏ đọc sách Thánh hiền, sao làm việc lại không suy nghĩ trước sau như vậy?"
"Nàng có ý gì?"
"Sau Trung thu mới tổ chức, thứ nhất, có thể chuẩn bị kỹ càng hơn, như vậy, không phải là cho nàng ta mặt mũi rồi sao."

Tề Nhược cảm thấy có lý, không dám cãi lại
"Thứ hai, chàng biết rõ phụ thân không thích Mộc Trà Trà.

Cần phải có thời gian, để phụ thân chấp nhận nàng ta.

Trung thu là lễ lớn, đừng để đến lúc đó gia đình bất hòa, lại làm trò cười cho thiên hạ."
Câu nào cũng đầy lý lẽ, muốn cãi cũng không cãi được.

Tề Nhược tự biết bản thân lúc nãy thất thố, sợ sẽ đắc tội với phủ tướng quân, chỉ có thể dịu giọng dỗ dành nàng:
"Là ta suy nghĩ không chu đáo.

Thời Ca, nàng đừng để bụng chuyện này.

Đều là ta sai, không liên quan đến Trà Trà, nàng đừng trút giận lên nàng ấy."
Mở miệng là bênh vực nàng ta, nàng nghe đến phát chán rồi.

An Ca đứng dậy, chỉ để lại một câu rồi về phòng:
"Ta tự biết suy tính, chàng không cần lo.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK