• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Lune

Cuối cùng Tóc đỏ cũng lái xe về đến nơi, đằng sau đuôi xe còn dính thêm một cục vướng víu.

Chiếc xe Volkswagen màu xám lăn bánh chầm chậm tiến vào một khu phố xập xệ. Khu phố này gần như chẳng khác gì với khu Quý Miên từng ở, cũng tối tăm, ảm đạm và ẩm ướt.

Nhưng nơi đây lại náo nhiệt hơn khu phố đó nhiều, lúc chiếc xe màu xám chạy vào, Quý Miên nghe thấy tiếng cười nói lẫn tiếng chửi rủa của rất nhiều người.

Chiếc xe từ từ dừng lại trước một cửa hàng bán đồ điêu khắc thủ công bằng gỗ.

Vài giây sau, hai tiếng "cạch" đóng cửa xe lần lượt vang lên làm Quý Miên đang mơ màng tỉnh hẳn.

Gần đó có mấy người đàn ông đang ngồi trên ghế đẩu thấp trước cửa, vừa thấy xe dừng lại thì lập tức đứng lên như thể vẫn luôn ngồi đây chờ họ.

Người đàn ông trung niên cao to vạm vỡ dẫn đâu vừa thấy Tóc đỏ bước xuống từ ghế lái thì cúi đầu chào ngay: "Anh Tôn."

Tóc đỏ tên là Tôn Tề, bên miệng đang ngậm điếu thuốc, vừa nhả khói trắng vừa ném túi da cho người đàn ông nọ.

"Tiền của các chú về rồi đây."

Tôn Tề chậc một tiếng, lại nói: "Về đóng bảo hiểm xã hội đi, đừng giữ khư khư mấy đồng tiền công ít ỏi mà không nỡ chi thế."

Quý Miên nằm sấp trên nắp cốp xe, thầm nghĩ: Ồ, hóa ra là tiền công của người ta. May mà chưa bị mình trộm mất.

Cậu úp mặt xuống nắp cốp, chỉ có hai tai dỏng lên nghe ngóng mọi phía, vô cùng nhạy bén.

Nhưng cậu lại không nghe thấy, sau khi Đoàn Chước xuống xe, chẳng biết từ lúc nào đã đến đuôi xe, bấy giờ đang nhàn nhã quan sát cậu.

Quý Miên sợ bị ngã xuống đường nên hai tay hai chân dang rộng, bám chặt lấy thân xe. Hơn nữa eo bị thương nên không dám áp sát vào xe, thành thử nhìn từ phía sau như đang chổng mông lên vậy.

Mặc một bộ đồ nhái hàng hiệu kỳ quặc, mái tóc xoăn màu nâu trên đầu trông chẳng giống ai.

Đoàn Chước nhếch khóe môi, muốn cười.

"Anh Tôn, sao trên xe còn mang theo cái đuôi về vậy?" Người đàn ông cầm lấy tiền công cũng nhìn thấy Quý Miên, không khỏi lên tiếng hỏi.

Tôn Tề cười nhạt, liếc Quý Miên.

Người đàn ông kia nhìn kỹ lại, phát hiện vấn đề ở eo Quý Miên, ngạc nhiên nói: "Ây chà, còn bị thương nặng nữa."

"Chứ sao, thằng nhóc thối này muốn ăn trộm tiền nhưng kỹ thuật kém nên bị tôi tóm được. Nếu không, lần này ông đây còn phải tự móc tiền bù cho chú."

Người đàn ông ngẩn ra một lúc, lẩm bẩm: "Thế thì đáng đánh."

Cũng may lúc này Quý Miên đang úp mặt xuống nên hai người kia không nhìn thấy khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng của cậu, đỏ như tôm luộc.

Nhưng Đoàn Chước, người vẫn luôn quan sát cậu từ bên cạnh lại thấy rõ ràng, đôi tai ẩn sau mái tóc xoăn kỳ của nhỏ ăn trộm có gu thẩm mỹ kinh khủng này bỗng đỏ bừng rồi lan xuống tận cổ.

Anh móc một điếu thuốc từ trong túi ra, lấy bật lửa.

"Tạch", điếu thuốc được châm lửa.

Tiếng tách này rất gần Quý Miên, cậu không ngờ bên cạnh mình lại có người, trong phút chốc bị dọa sợ, cả người run lên một cái.

Đoàn Chước ngậm điếu thuốc, không nhịn được lại cười một tiếng.

Lúc này Tôn Tề mới đi tới, hỏi: "Đại ca, xử lý thằng nhóc này thế nào?"

"Không xử lý thế nào cả."

Tôn Tề nghĩ mãi vẫn không hiểu ý của Đoàn Chước, rốt cuộc là anh muốn hay không muốn thằng nhóc này vậy?

Nhưng thằng nhóc này đi theo cả đoạn đường, cũng khá gan dạ. Nếu không phải ban đầu trộm đồ của hắn thì có khi hắn đã khuyên đại ca thu nhận nó rồi.

Mọi người xung quanh dần tản đi, mấy người đàn ông nhận được tiền công đi trước, sau đó là Đoàn Chước, cuối cùng là Tôn Tề nhìn Quý Miên một cái, cất chìa khóa vào túi rồi cũng đi nốt.

Trời dần tối, không ai để ý đến Quý Miên đang nằm trên cốp xe, càng không ai quan tâm đến cậu.

Quý Miên biết, ý của Đoàn Chước là muốn cậu tự đi.

Nhưng cậu đã theo đến tận đây rồi, làm sao có thể đi được?

Đến tối, màn đêm buông xuống, những vì sao trên bầu trời dần ló ra khỏi đám mây.

Miếng cao da chó Quý Miên cuối cùng cũng hết bám nổi, mềm nhũn bò từ trên xe xuống.

Vừa xuống xe, cả người hệt như không còn chút sức nào, chỉ có thể nằm rạp trên mặt đất, không làm gì được.

Một lát sau, cậu lật người, đổi sang tư thế nằm ngửa.

Bầu trời đầy sao của khu phố này đẹp đến bất ngờ.

Quý Miên nằm trên mặt đất, nhìn bầu trời trên đỉnh đầu mà ngẩn người, ở trong đầu nói:【Hệ thống, sao đẹp quá.】

Hệ thống:【...】

Nên nói cậu có nhã hứng hay là ngốc nghếch đây?

Lại qua một hồi lâu, thế giới trở nên yên tĩnh.

Quý Miên cũng không còn động tĩnh gì nữa.

【Quý Miên?】Hệ thống nhỏ giọng gọi cậu.

Không ai trả lời.

Tiếng hít thở của Quý Miên đều đều, không biết là ngủ hay ngất rồi.

...

"... Ừm, đã băng bó xong rồi..."

Trong cơn mơ màng, có một giọng nữ dịu dàng vang lên.

"... Ra hiệu thuốc mua thêm chai thuốc trị bong gân trật khớp cho chị... Dùng hết rồi." Không rõ cô đang dặn ai.

Quý Miên tỉnh dậy trong giọng nói dịu dàng đó cùng với tiếng "ùng ục" của một thứ gì đó đang sôi trong nồi.

Mở mắt ra, ánh đèn vàng ấm áp chiếu từ phía trước trên đỉnh đầu lọt vào mắt, màu sắc ấy khiến cậu cảm thấy an tâm một cách lạ kỳ.

Đây là một căn phòng xa lạ, giường ngủ và bếp đều nằm trong cùng một không gian, có phần đơn sơ nhưng tổng thể được bài trí vô cùng ấm cúng.

Cậu đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, một bên giường sát với mặt tường màu xám trắng, không biết mình được người ta đưa đến đây thế nào.

Khứu giác của Quý Miên cũng dần hồi phục, cậu nhận ra thứ nước đang sôi sùng sục kia hóa ra là món canh gà hầm.

Cậu ngửi thấy mùi thơm, lẫn trong mùi dầu hoa hồng và rượu thuốc thoang thoảng là mùi thịt gà trong canh.

"À! Em tỉnh rồi." Giọng người phụ nữ pha lẫn ý cười.

Quý Miên lần theo hướng giọng nói của cô, cố gắng liếc mắt sang bên phải, sau khi híp mắt lấy nét, cuối cùng cậu cũng thấy rõ cô.

Một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp.

Mái tóc đen dài và dày được búi gọn sau gáy, kiểu tóc búi thấp được cố định bằng một chiếc kẹp gỗ. Vài sợi tóc mai lơ thơ rủ xuống bên má thỉnh thoảng lại chạm vào vành tai khi cô cử động, như một nụ hôn nhẹ nhàng.

Dung mạo dịu dàng, đôi môi phớt đỏ căng mọng, dáng môi rất đẹp, đường nét khuôn mặt hài hòa vô cùng.

Đẹp đến mức không tài nào diễn tả thành lời.

Hệ thống lên tiếng:【Cô ấy là nữ chính của thế giới này, Mục Ngữ Mạn.】

Quý Miên nhìn Mục Ngữ Mạn, thoáng ngẩn người.

Cậu cảm thấy người phụ nữ trước mặt như vầng trăng trên cao vậy. Dưới ánh trăng, mọi thứ đều trở nên lu mờ.

"Tôn Tề ra tay nặng quá." Mục Ngữ Mạn nhíu mày: "Em mới bao nhiêu tuổi... Lên cấp ba chưa? Đã được mười sáu chưa?"

Quý Miên im lặng hai giây rồi trả lời từng câu: "Tại em trộm đồ của anh ấy trước, anh ấy đánh em là đúng. Em mười sáu tuổi rồi, hai ngày nữa là sinh nhật."

Mục Ngữ Mạn lắc đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Quý Miên: "Em là đứa trẻ ngoan, chị nhìn ra được."

Ngón tay cô ấm áp mềm mại nhưng lại mang một sức mạnh đặc biệt, toát lên sự kiên định và niềm tin không thể lay chuyển.

Quý Miên cảm thấy việc nguyên chủ thích một người phụ nữ như vậy là điều quá đỗi bình thường.

Quý Miên cảm thấy mình và "Quý Miên" ban đầu đã trở thành một người, mặc dù tính cách của họ khác nhau nhưng vào một số khoảnh khắc, họ lại có sự đồng điệu về mặt cảm xúc.

"Em đói không, chị lấy cho em một bát canh gà nhé?"

Canh gà...

Nghe thấy hai chữ này, con sâu thèm ăn trong bụng Quý Miên lập tức trỗi dậy.

"Em cảm ơn chị." Quý Miên dè dặt nói.

Cậu chống khuỷu tay xuống giường, cố gắng gượng dậy. Lúc này, cậu mới nhận ra eo mình được quấn bởi nhiều lớp băng gạc dày, vết thương cũng được xử lý vô cùng cẩn thận.

Quý Miên mím môi.

Mục Ngữ Mạn, chị Ngữ Mạn.

Sau khi đến thế giới này, chị ấy là người đầu tiên đối tốt với cậu như vậy.

Cảm giác ấm áp từ nơi được băng gạc băng bó lan đến tận trái tim Quý Miên. Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được cảm giác này.

Quý Miên thích cảm giác này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK