Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tỉnh lại sau cơn ác mộng, nửa thân trên của Trình Dạ Xuyên vẫn đang dựa vào giường. Hai chân đặt trên sàn không biết bao lâu, đã lạnh đến mức mất đi cảm giác.

Lông mày cậu nhíu lại vì đau, mồ hôi lạnh phủ lên cần cổ đỏ bừng, cơn đau thấu tim không ngừng ập đến. Cơ thể như bị nhốt trong hầm băng, sau đó lại lạnh đến mức không còn thấy đau nhức nữa, chỉ có cảm giác tê dại vô tận.

Trên giường đột nhiên vang lên một tiếng "ù ù" rung chuyển, Trình Dạ Xuyên chịu đựng đau đớn quay đầu lại, phát hiện đã đến giờ tới quán ăn làm việc.

Màn hình điện thoại di động không biết bị vỡ trong lần giằng co nào, nứt thành từng mảnh như mạng nhện, không còn nhìn rõ các con số.

Trên màn hình hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ, Trình Diệp Xuyên nhìn một loạt dãy số quen thuộc, do dự hồi lâu, cuối cùng mới trả lời.

"Tôi còn tưởng Trình tiên sinh anh đã bốc hơi khỏi thế giới này rồi cơ đấy." Một giọng nam trầm thấp truyền đến từ đầu bên kia điện thoại.

"Đang nghỉ ngơi, không thấy."

Giọng nói bên kia mang theo chút đe dọa: "Nghỉ ngơi cũng không sao, nghỉ ngơi xong rồi, anh nhớ lại việc chính là được."

Trình Dạ Xuyên trầm mặc một lát, hít sâu một hơi, "Cho tôi thêm hai ngày nữa, cuối tháng công ty phát lương, tôi sẽ gửi cho anh."

"Sự thành thật của anh Trình, chúng tôi vẫn rất tin tưởng, chỉ cần chuyển tiền vào tài khoản đúng hạn, bố anh đảm bảo bình an vô sự." Giọng nói dừng lại, đổi ngữ khí, "Muộn một ngày, cũng là chuyện một ngón tay..."

"Đừng động vào ông ấy."

"Chúng tôi chỉ cần tiền, không phạm pháp." Điện thoại kêu một tiếng "tút" rồi cúp máy.

Cửa nhà vẫn hé mở, trong nhà biến thành một đống bừa bộn ngổn ngang, cậu như kẻ nhặt rác ngồi trong phòng phế liệu, ngây người nhìn xung quanh.

Bên giường truyền đến một nụ cười ôn hòa, Trình Diệp Xuyên nhẹ nhàng giơ lên bức ảnh của mình và chị gái Trình Diệp Vãn, cẩn thận vuốt ve trước ngực.

Trong ảnh, hai người đứng gần nhau, chị gái ôm bả vai cậu từ phía sau, tràn đầy nụ cười vừa ôn hòa vừa ngọt ngào.

Năm đó, cả hai đều chưa gặp gia đình Cảnh Hoàn.

Trình Diệp Xuyên thường hay nghĩ, nếu không phát sinh những kết hợp sai lầm ấy, nếu chị gái cậu không kết hôn với cha của Cảnh Hoàn, vậy tất cả mọi thứ hiện tại có phải sẽ khác đi không.

Trong ký ức đen tối đó, ngoài hạ mình sống dựa dẫm vào người khác, còn có nỗi sợ hãi vô tận. Mỗi ngày cậu đều như đang sống trên dây, không biết liệu Cảnh Hoàn, người hận cậu đến tận xương tủy, ngày hôm sau có dùng những thủ đoạn mới để tra tấn cậu hay không.

Trình Diệp Xuyên vẫn còn nhớ, năm đó lúc rời khỏi Cảnh gia, chị gái đã khóc lóc nói với cậu, cha của Cảnh Hoàn, Cảnh Vĩnh Đức, không còn yêu cô nữa, họ đã bị đuổi ra khỏi nhà.

Trong nháy mắt đó, trong lòng cậu thậm chí còn vui mừng.

Tin bị đuổi đi giống như một lệnh ân xá, cậu cho rằng cuối cùng mình đã thoát khỏi nanh vuốt của Cảnh Hoàn, những ngày ác mộng của cậu đã hoàn toàn kết thúc.

Nhưng bất hạnh trước giờ chưa từng thương xót kẻ đáng thương, lúc Trình Diệp Xuyên biết được sự thật, là trước lúc chị gái chết.

Chị gái nằm trên giường bệnh vừa khóc vừa nói với cậu, thực ra năm đó, lúc Cảnh gia khó khăn nhất, cô đã lấy tiền của họ, bỏ rơi cha Cảnh, đem cậu bỏ trốn trước khi Cảnh gia phá sản.

Mỗi ngày sau khi biết được sự thật, trong lòng Trình Diệp Xuyên đều chỉ còn cảm thấy áy náy vô cùng. Cảm xúc không rõ ràng của cậu đối với Cảnh Hoàn, giống như một con chuột sống trong rãnh nước, sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng vào ánh sáng mặt trời.

Trình Diệp Xuyên muốn nói với Cảnh Hoàn, cậu thực sự chưa bao giờ hận hắn.

Là chị em họ đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng này.

Kẻ kiêu ngạo và độc đoán như Cảnh Hoàn, Trình Diệp Xuyên không cách nào tưởng tượng được vị thiếu gia rơi từ trên cao xuống đất, nhà tan cửa nát, trong những năm tháng chẳng còn bất cứ thứ gì, làm sao để vượt qua đả kích lớn nhường ấy.

Trong nỗi sợ hãi và tự trách thường trực, Trình Diệp Xuyên thậm chí còn mơ hồ hy vọng Cảnh Hoàn có thể đứng trước mặt cậu như trước, giương cung bạt kiếm uy hiếp cậu, như vậy có sẽ lòng cậu có thể bình thản hơn đôi chút.

Ngày này đến nhanh hơn Trình Diệp Xuyên tưởng tượng.

Cảnh Hoàn lần nữa xuất hiện, bộ đồng phục học sinh màu trắng năm nào đã được thay bằng một bộ vest, chỉ có khí chất kiêu căng ngạo mạn là vẫn như cũ.

Cảnh Hoàn trong lời Trình Diệp Vãn như chó chết chủ*, dường như trước nay chưa từng tồn tại.

*trở thành chó hoang, không nơi nương tựa

Có vẻ như ngoài việc cao hơn một chút, vẫn một thân ngang ngược như trước.

Trình Diệp Xuyên đứng bên cạnh hắn, ranh giới giữa cao quý và thấp hèn vẫn rõ ràng như cũ.

Đầu óc cậu tràn ngập những ký ức hỗn loạn, Trình Diệp Xuyên đang ngơ ngác đi trên đường tới quán ăn, điện thoại di động đột nhiên vang lên một số lạ.

"A... Tiểu Trình à..." Giọng nói vừa vang lên, Trình Dạ Xuyên đã nhận ra là của chủ quán, "Là như này Tiểu Trình à, đây là số điện thoại cá nhân của tôi."

Giọng nói của ông chủ có chút do dự: "Quán của chúng ta, việc kinh doanh gần đây không được tốt lắm cậu cũng biết đấy... vì vậy quyết định điều động một vài nhân viên. Công việc nấu nướng trong bếp của cậu sẽ được gộp chung với những người phục vụ..."

Trình Diệp Xuyên "ừm" một tiếng, đơn giản nói cảm ơn ông chủ.

Không cần hỏi lý do thừa thãi, câu trả lời đã rõ ràng rồi.

Giống như Cảnh Hoàn từng nói, chỉ cần hắn còn sống, sẽ không để cậu yên ổn.

Lời đe dọa từ thời niên thiếu, tới hôm nay vẫn còn hiệu nghiệm.

Trình Diệp Xuyên cúi đầu, nắm chặt điện thoại, nếu cái gọi là báo thù có thể xoa dịu thù hận của Cảnh Hoàn, bù đắp sai lầm chị gái đã gây ra, cậu nguyện ý trả giá mọi thứ.

Mặc dù cậu đã là một kẻ chẳng còn gì nữa rồi.

- ----

Hấu xàm:

Phúc lợi ngày đầu tiên 5 chương tới đây. (⁠~⁠‾⁠▿⁠‾⁠)⁠~

Hấu sẽ cố gắng 2 ngày ra một chương nhó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK