Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Mày bị điếc à? Ông đây đang nói chuyện với mày mà mày không nghe thấy à, mẹ nó cứ đứng đơ vậy?"

Bản thân Cát Đình muốn giúp cô gái trút giận, thể hiện chủ nghĩa đại nam tử mà dạy bảo Trình Diệp Xuyên, ai ngờ hắn ta mắng Trình Diệp Xuyên lâu như vậy, đối phương lại chẳng hề có một chút phản ứng.

Hắn ta cảm thấy mình không còn mặt mũi, liền tức giận xắn tay áo, hai tay dùng sức đẩy Trình Diệp Xuyên.

Trình Diệp Xuyên thấp hơn Cát Đình nửa cái đầu, thân thể gầy gò như tờ giấy, suýt chút nữa bị đẩy bay.

m nhạc trong phòng bao cũng không át nổi âm thanh va chạm, Trình Diệp Xuyên cảm thấy lưng mình đập vào màn hình tinh thể lỏng, chỗ bị thương hôm qua lại lần nữa bị đập vào, đau đến không thở được.

"Xin… Xin lỗi..." Trước mắt Trình Diệp Xuyên trở nên trắng xóa, chịu đựng đau đớn kịch liệt từ trên mặt đất bò dậy, cắn răng xin lỗi.

Bị một đám người vây quanh coi như khỉ mà tiêu khiển, so với nỗi đau trên cơ thể còn đau khổ hơn. Anh thà bị mỗi người đánh một trận, cũng không muốn mất hết tôn nghiêm trước mặt mọi người.

Bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh là bản chất của con người là, chưa kể Trình Diệp Xuyên chỉ là một người phục vụ bình thường đến không thể bình thường hơn, dưới sự quan sát của đám đông xung quanh, Cát Đình càng thêm phấn khích, hắn ta tức giận kéo Trình Diệp Xuyên lên khỏi mặt đất: "Đcm xin lỗi? Mày nghĩ một câu xin lỗi là xong chuyện à?"

Cảnh Hoàn sắc mặt vô cảm, thân hình ẩn sau ánh đèn, đôi mắt u ám hơn màn đêm đen tối, thờ ơ nhìn mọi thứ.

Nắm đấm của Cát Đình dồn sức từ trên không xuống, đánh thẳng vào Trình Diệp Xuyên. Nắm đấm của người đàn ông đang ở thời kỳ sung mãn, giáng xuống cơ thể, không nhẹ hơn cây gậy gỗ là bao.

Trình Diệp Xuyên theo bản năng ôm đầu, lưng cúi xuống. Đây là tư thế anh học được để tự bảo vệ mình sau vô số lần bị bắt nạt.

"Được rồi Cát Đình," nắm đấm nặng nề trên không bị Cảnh Hoàn ngăn lại, phát ra âm thanh chắc nịch, "Đã ngoài chơi thì đừng tức giận, tôi sẽ xử lý."

Cảnh Hoàn đứng trước mặt anh, nhìn anh với ánh mắt trịch thượng, cơn giận lan tỏa dưới ánh sáng mờ ảo.

Cảnh Hoàn cúi đầu nhìn Trình Diệp Xuyên, lạnh lùng nói mấy chữ: "Quỳ xuống xin lỗi."

"Có thể nào..." Trước mặt mọi người, Trình Diệp Xuyên theo bản năng từ chối, anh muốn cầu xin Cảnh Hoàn đổi phương thức khác.

Thế nhưng người giỏi xé rách vết thương của anh nhất trên đời, chính là Cảnh Hoàn.

Hắn dốc lòng lên kế hoạch cho trò chơi, còn đặc biệt tìm khán giả năm đó tới, chỉ vì sự suy sụp của anh lúc này.

Trình Diệp Xuyên vẫn chưa nói ra được từ "cầu xin" phía sau kia, những lời Cảnh Hoàn nói hiện lên trong đầu anh, nghĩ đến hoàn cảnh bi thảm nhà tan cửa nát của Cảnh gia năm đó. Từng chuyện từng chuyện trong quá khứ, anh chợt cảm thấy việc quỳ xuống cũng không khó đến thế.

Nếu tất cả đều là báo ứng, tôn nghiêm có tính là gì.

Trình Diệp Xuyên đè nén bi thương trong mắt, tuy rằng sau lưng run rẩy, nhưng vẫn kiên cường đứng dậy. Anh khuỵu đầu gối từng chút một, quỳ thẳng xuống chân Cảnh Hoàn.

"Ai bảo cậu quỳ ở đây?" Ánh mắt Cảnh Hoàn nhìn thẳng vào lưng Trình Diệp Xuyên, anh dùng chân chỉ về hướng ghế sofa: "Qua bên kia."

Sắc mặt Trình Diệp Xuyên tái mét, anh không ngừng tự nhủ, cái gì cũng không được nghĩ, hết thảy đều là đáng, anh chịu sự sỉ nhục này là do anh nợ Cảnh Hoàn.

Đầu gối vừa rời khỏi mặt đất, giọng nói của Cảnh Hoàn lại vang lên: "Tôi bảo cậu quỳ qua đó."

Đáy lòng Trình Diệp Xuyên trống rỗng, đầu óc choáng váng tê dại, anh giống như một thây ma biết đi, tứ chi không tự chủ được theo mệnh lệnh của Cảnh Hoàn, từng bước một quỳ xuống lết về phía đám người.

"Đệt?" Cát Đình cuối cùng cũng nhìn rõ mặt Trình Diệp Xuyên, hắn kinh ngạc dụi dụi mắt, lại lần nữa trừng mắt: "Mày là Trình gì đó... Trình..."

Trong lúc nhất thời không nhớ ra cái tên, Cát Đình hoảng hốt nhìn Cảnh Hoàn, "Nó có phải là Trình gì gì năm đó, chính là em trai của mẹ kế??"

Khoảnh khắc giọng nói rơi xuống, Cát Đình ý thức được mình đã nói sai rồi. Hắn ta lúng túng nhìn Cảnh Hoàn, sắc mặt đối phương tối tăm đến mức có thể giết người.

"Tôi nhớ ra rồi, Trình Diệp Xuyên đúng không?" Cát Đình vội vàng cười cứu cánh, vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng. "Hôm nay đúng là trùng hợp, giới thiệu với mọi người, đây chính là bạn cùng lớp năm xưa của tôi và Cảnh đại thiếu.”

Cát Đình nhếch mép cười đi đến trước mặt Trình Diệp Xuyên, kéo chiếc quần tây ngồi xổm xuống, nhìn đầu gối của Trình Diệp Xuyên, "Đây là người đứng đầu trong lớp chúng tôi, học bá ưu tú nhất kiêu ngạo nhất, đến bây giờ tao vẫn không quên được mày."

"Hừ!" Một giọng nói õng ẹo vang lên: "Đại học bá lợi hại như thế, sao lại tới nơi như thế này làm phục vụ?”

Cô gái từ sau ghế sô pha bước ra, hai tay nắm lấy cánh tay Cảnh Hoàn, giễu cợt: "Loại người này, nhìn không giống bạn học của hai người chút nào."

Sự giễu cợt cùng trào phúng dồn vào tai Trình Diệp Xuyên, những ánh mắt xung quanh đâm vào anh như những con dao sắc nhọn, đâm anh thương tích đầy mình.

"Nếu đã là duyên phận gặp lại bạn học cũ, hôm nay tao sẽ không làm khó mày." Cát Đình đứng dậy, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó, "Mày làm đổ nửa bình rượu, lãng phí cũng không tốt."

"Uống nốt chỗ còn lại, chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra." Ánh mắt Cát Đình làm ra vẻ cảm thông, "Đừng nói mấy anh em không cho mày mặt mũi."

Trình Diệp Xuyên sửng sốt, hít một hơi, toát mồ hôi lạnh.

Khẩu vị của anh từ nhỏ đã kém, mấy năm nay làm việc không có thời gian, bữa ăn bữa bỏ, chứng đau dạ dày đã trở thành bệnh mãn tính.

Cảnh Hoàn biết chuyện, lúc bị hắn đưa đến bệnh viện, bác sĩ đã dặn đi dặn lại về vấn đề này. Sức khỏe của Trình Diệp Xuyên kém đến mức nào, không ai rõ hơn Cảnh Hoàn.

Trình Diệp Xuyên gần như cầu xin nhìn Cảnh Hoàn, anh biết, chỉ cần Cảnh Hoàn chịu mở miệng, dù chỉ một câu thôi, anh cũng có thể tránh khỏi tai họa này.

Khoảnh khắc vừa ngước mắt lên, Trình Diệp Xuyên đã biết tất cả chỉ là mong muốn xa vời của anh mà thôi.

Trên khuôn mặt anh tuấn ấy, tràn ngập sự thích thú khi xem kịch. Trong mắt hắn hiện lên một tia vui sướng, như thể hắn đã mong chờ điều đó cả nửa cuộc đời, chỉ để chờ ngày hôm nay đến.

Trên bàn bày rượu Gin*, đối với người không uống được rượu mà nói, một ly đã có thể bất tỉnh nhân sự. Trọng lượng của một chai này, đủ để toàn bộ phòng bao bọn họ dô một vòng.

*Rượu Gin là một loại rượu mạnh được làm từ ngũ cốc, chủ yếu là lúa mỳ hay lúa mạch đen, là thành phần trong các loại cooktail kinh điển.

Rượu mạnh vừa vào miệng, một chất lỏng chua chua đắng chát từ đầu lưỡi tiết ra, trong bụng dâng lên một cơn cuồng nộ không thể khống chế. Trình Diệp Xuyên không hiểu, loại rượu giá cao ngất trời này, tại sao lại có mùi vị khó uống như vậy.

Cát Đình tấy anh muốn đặt xuống, liền chộp lấy cái chai, chĩa miệng chai vào miệng anh, bóp mạnh cằm anh, dùng lực cố định rồi rót vào.

Mùi rượu nồng nặc ập đến, mũi, họng, thậm chí cả máu của Trình Diệp Xuyên đều tràn ngập sự kích thích. Anh ngay cả cơ hội ho cũng không có, mỗi lần giãy dụa hít thở khó thở, đổi lại đều nhận được lượng lớn hơn rót vào.

Rượu mạnh theo cổ anh chảy vào cơ thể, tùy ý quấn quanh thân trên, ướt đẫm dính vào một vùng rộng lớn trên cơ thể.

Bóng dáng Cảnh Hoàn di chuyển trái phải trước mắt anh, trong trạng thái xuất thần biến thành nhiều hình dạng khác nhau.

Cho đến giây phút cuối cùng khi ý thức còn sót lại, đôi mắt đờ đẫn của Trình Diệp Xuyên vẫn nhìn về phía Cảnh Hoàn. Người đàn ông đang ung dung dựa vào ghế sô pha, ánh mắt châm chọc, im lặng nhìn anh quỳ trên mặt đất giãy giụa.

- ----

Tác giả có lời muốn nói:

A... Quá thảm rồi quá thảm rồi... Ai đọc rồi cũng không thể không thốt lên một câu Trình Diệp Xuyên quá thảm…

- ----

Hấu xàm:

Ai đọc Conan chắc biết rượu Gin heng. =))



*Rượu Gin

Cuối cùng cũng vào được Wattpad rồi. Huhu. ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang