• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi sáng quân huấn ngày đầu tiên, chưa gì đã có người đứng giữa cửa lớn mà xỉu, nhóm sinh viên mới chậm chạp chờ mãi mới tới lúc ra căn tin ăn cơm, bổ sung năng lượng cho thể lực bị hao hụt nghiêm trọng, nghỉ ngơi xong lại bắt đầu chiến đấu buổi chiều.

"Nghiêm, nhìn bên phải, thẳng."

Một buổi sáng huấn luyện tàn khốc khiến cho những cô gái mới lần đầu bước vào trường quân sự không khỏi bất mãn và bắt đầu uể oải.Cho nên buổi chiều vất vả lắm mới chỉnh đốn được hàng ngũ, chính trị viên Lưu hô khẩu lệnh, hàng lối chưa gì đã xiêu vẹo rồi.Ông so với đội trường ôn hòa hơn rất nhiều, nhưng mà nhìn thấy cảnh này cũng không thể không nhíu mày, làm sao cho giống đội ngũ chứ, những con người xã hội thượng lưu rề rà và nhàn tản bất cần.

"Đứng thẳng, giống cái dạng gì thế hả, quy phạm quân nhân ở đâu, buổi sáng không phải đã luyện rồi sao, tôi nói cho biết, nếu đứng không đúng quân tư, đi không thành hàng lối thì tôi cho luyện tiếp, dù trễ cũng không cho nghỉ, nếu đi được mới cho về nghỉ ngơi, mọi người không cần lo lắng".

Để lại một câu đó, đúng là tác dụng ầm ầm, dưới ánh nắng chói chang ngày hè, 2h rưỡi chiều, so với buổi sáng còn nóng hơn rất nhiều, nếu ở chỗ có nắng, đừng nói đứng 1 h, không chừng đồ ăn cũng phải choáng váng.Nhóm sinh viên nhanh chóng tiếp thu, dù có uể oải cũng không giải quyết được gì, phải cố gắng làm theo yêu cầu của đội trưởng ma quỷ, nhanh chóng mới là đường tắt.

Suy nghĩ kĩ càng, mọi người cũng không miễn cưỡng bản thân nữa, dựa vào những quy phạm học trong buổi sáng, đứng thành hàng thẳng tắp, chính trị viên Lưu vừa xem đã thấy kế hoạch vừa đấm vừa xoa phát huy tác dụng.Cô vội rèn sắt khi còn nóng, sửa lại cho đúng tư thế:"Chú ý, phải duy trì tư thế nghiêm vững vàng, hướng phải 45 độ, hai mắt nhìn thẳng, người sau nhìn được mũi người trước, nhiều người làm tốt rồi, Hà Hiểu Vân không cần ngửa đầu, người đứng thứ hai đó, mắt nhìn thẳng, cô cũng không phải mắt lé, nhìn đi đâu đó..."

Thấy tốt rồi, cô Lưu hô khẩu hiệu:"Phía trước, nhìn, bây giờ trái phải không giống nhau, nhìn vị trí mình có chính xác không, không thì sửa lại đi, phải xem thử động tác nữa, động tác của mình vừa rồi sai chỗ nào."

Nói xong cô đi dọc đội ngũ kiểm tra.So với buổi sáng Cố Lăng Vi cảm thấy thoải mái hơn nhiều, tuy là đầu vẫn đau nhưng ít nhất không lo nữa, bóng người đi tới đây, chính trị viên Lưu đứng trước Cố Lăng Vi, ánh mắt bất giác đánh giá từ trên xuống dưới cô bé này, tư thế tiêu chuẩn, so với các bạn học khác, cô còn có một sự nghiêm cẩn khó tìm ở học sinh mới mà cô rất ít khi nhìn thấy.

Chỉ nhìn qua tinh thần này, cô Lưu đã thấy cô bé giống một người lính, cũng tự nhiên hiểu được, chắc đội trưởng cũng có tâm ý với nhân tài cho nên buổi sáng mới tôi luyện ý chí của cô bé này như vậy, cô nghĩ một lát rồi hô:"Cố Lăng Vi."

"Có."

"Ra khỏi hàng."

Cố Lăng Vi ngẩn ra rồi bước về phía trước ba bước, đứng trước đội hình, cô Lưu nhìn cô rồi quay lại nói với mọi người:"Bây giờ bắt đầu luyện tập, nghiêm nghỉ và quay bốn phía, quan sát cho kĩ."

Nói xong cô ở phía trước làm mẫu vài lần, rồi quay đầu hỏi:"Cố Lăng Vi, thấy rõ chưa."

Cố Lăng Vi:"Báo cáo chính trị viên, thấy rõ."

Cô Lưu nói:"Được, em làm mẫu cho mọi người một lần, nghe khẩu hiệu của tôi, nghỉ, phía sau bước..."

Liên tiếp một loạt khẩu lệnh, Cố Lăng Vi làm lưu loát từng động tác, không chút chần chừ, đừng nói là đội ngũ sinh viên mới, ngay cả hàng sau là các nam sinh năm 2 đến hỗ trợ còn phải âm thầm tặc lưỡi, một nam sinh vóc dáng nhỏ nhắn bên cạnh Diệp Bành Đào thấp giọng nói:"Này, Diệp thiếu, anh nói cô bé này có phải từ đại viện các anh đến không, hay là con gái tư lệnh, nhìn động tác tiêu chuẩn chưa, không lẽ mẹ cô ta là lính."

Trình Viễn nhìn lướt qua cô bé đứng trước đội hình, ánh mắt trời không ngại ngùng chiếu lên khuôn mặt trắng nõn, ánh lên những giọt mồ hôi lập lòe trong suốt.Ở góc độ này của Trình Viễn, thậm chí còn có thể thấy những sợi lông tơ cực nhỏ mấp máy trên mặt cô, thanh tú, điềm tính, giờ đây cũng ửng đỏ lên.Trình Viễn không khỏi liên tưởng đến ráng hồng mờ ảo nơi chân trời buổi sớm, ẩn chứa một tinh thần phấn chấn, cho dù không phấn son, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn thấy xinh đẹp.

Trình Viễn như bị mê hoặc, đột nhiên Diệp Bành Đào bên cạnh nói:"Tôi sẽ theo đuổi cô bé này, Viễn, bạn tốt của cậu đang định theo đuổi người ta đấy."

Trình Viễn ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn Diệp Bành Đào bên cạnh, từ nhỏ đến lớn, hai người cùng nhau ngỗ nghịch, cùng đến trường, giống như chưa một ngày tách ra, cho nên anh cũng hiểu Diệp Bành Đào rất rõ, từ nhỏ thằng này đã thích gặp gỡ con gái, vui đùa như vậy cũng không ít, chỉ là, chính mình tự nói muốn theo đuổi một người con gái, hình như là lần đầu tiên.

Trịnh Viễn càng kinh ngạc hơn, kinh ngạc nhưng cũng có gì đó tiếc nuối, loại tiếc nuối này không biết là từ đâu, anh bất giác nói:"Bành Đào, cô bé này không giống những đứa con gái trong cái vòng luẩn quẩn của chúng ta, cậu..."

Diệp Bành Đào bắn ra một ánh mắt nóng rực:"Tôi lần này cũng không phải đùa, yên tâm đi, tôi sẽ thực sự một lần, tự nhiên tôi thấy, Cố Lăng Vi này, đáng giá."

Trình Viễn lẳng lặng nhìn, vẻ mặt kiên định đó, ánh mắt còn rất vững vàng, anh biết đó không phải trêu đùa, mãi một lúc sau mới thì thào nói:"Vậy là tốt, là tốt..."

Diệp Bành Đào cũng không phát hiện ra Trình Viễn nói, ánh mắt đó vẫn dán lên người Cố Lăng Vi, ánh mắt này đã khiến không biết bao nhiêu nữ sinh điên đảo, cô rõ ràng yếu đuối như thế, nhưng là có một cái gì đó rất cứng rắn, mâu thuẫn làm người ta không hiểu rõ, vì thế mới hấp dẫn cực kì.Ít nhất cô làm cho ánh mắt của anh dừng lại, dù là một giây, như có một cảm giác bùng cháy, xa lạ đến mức không lý giải nổi.

Diệp Bành Đào cũng không biết mình tại sao lại thế, nhưng anh hiểu, mình muốn nhìn cô, nhìn bộ dạng cô anh sẽ thấy vui vẻ, có thể như thế bao lâu thì anh không chắc, nhưng cảm giác trước mặt giờ đây vô cùng mãnh liệt, anh tới giờ chưa từng động lòng, cho dù ba anh bá quyền đốc thúc, anh cũng không hiểu cái gì gọi là vu hồi, anh chỉ biết nếu hấp dẫn anh, anh sẽ không ngồi yên như thế, đây là gia giáo, cũng là tính cách của anh.

Thực ra người nhìn bất cần đời như Diệp Bành Đào, kế thừa không biết bao nhiêu lính của tư lệnh Diệp, một người vô cùng đặc biệt, nhưng mà những tính cách đó, bình thường chỉ giấu sau một lớp mặt nạ mà thôi.Mà Trình Viễn lại tương phản, nhìn thì cứng rắn lạnh lùng, thực ra lại rất dịu dàng, sau này nhất định ba người sẽ liên quan đến nhau, chỉ là chưa phải bây giờ.

Một giờ luyện tập, đội trưởng cuối cùng cũng vừa lòng thả mọi người về nghỉ ngơi, nhóm học sinh ngồi tụm năm tụm bảy thở dốc, một đám người nhếch nhác không thua gì chó, chắc cần le lưỡi ra nữa thôi.Tụ tập chủ yếu là ngồi theo phòng kí túc xá, Hà Hiểu Vân có vẻ cao ngạo hơn, tránh ba người Cố Lăng Vi tự mình ngồi một bên.

Cố Lăng Vi và Trương Lệ Hồng, Lý Dĩnh ngồi một chỗ, Trương Lệ Hồng, uống ừng ực mấy ngụm nước, đẩy đẩy cô:"Này, mình hỏi, cậu trước kia làm lính hả, sao mà ngồi cũng có tướng thế."

Lý Dĩnh một bên cũng đánh giá Cố Lăng Vi rồi tán thành:"Đúng, Lệ Hồng chí phải, Lăng Vi, mau khai nhanh, cậu vì sao lại thế, nếu không, mình sẽ..."

Nói xong tay ở bên eo Cố Lăng Vi cù nhẹ, cô ngứa ơi là ngứa, vừa tránh né, vừa cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo như xóa tan nóng bức sau trưa, lại có một cảm xúc gì đó mới lạ.

Cách đó không xa, Diệp Bành Đào và Trình Viễn cũng bị tiếng cười đó thu hút, hai người cùng nhìn sang.Cô bé nghiêm nghị lúc nào, bây giờ lại cười tươi như thế, cô cười càng khiến gương mặt sống động thêm vài phần xinh đẹp.Cố Lăng Vi đè tay Lý Dĩnh lại:"Được rồi mà, mình nói, hồi trung học mình có học quân sự của đội quân danh dự, cho nên mấy động tác đó học qua rồi."

Lý Dĩnh gục đầu xuống hít một hơi:"Ai, mình trung học cũng có dạy quân sự, nhưng mà mình nhờ mẹ viết giấy xin phép, cho nên thoát, lúc ấy còn đắc chí lắm, giờ mới thấy là chuyện chẳng tốt đẹp gì."

Trương Lệ Hồng không tin liếc mắt nhìn Cố Lăng Vi một cái:"Cậu lừa mình, học quân sự đâu có thế, nhà mình bên cạnh một binh doanh, mình thấy họ luyện tập, động tác cũng chuyên nghiệp i như cậu thế, đúng rồi, hay cậu là con quân nhân?"

Cố Lăng Vi mặt mày u ám, lắc đầu:"Không phải, ba mẹ mình là giáo viên, họ cũng muốn mình đi dạy, mình lại gạt ba mẹ đăng kí thi quân sự, lúc đó mẹ còn không tha thứ cho mình nữa kia."

Trương Lệ Hồng ngạc nhiên:"Mình là vì không có cách nào mới phải tới đây chịu khổ, cậu lại tự đâm đầu vào, thật là kì quặc mà."

Lý Dĩnh gật đầu:"Đúng thế, mình miễn cưỡng lắm mới đủ tiêu chuẩn, trường lớn thì không đạt, ba mới nhờ quan hệ để xin vào đây, nếu không mình không vào đâu, nơi này huấn luyện như ma quỷ vậy."

"Huấn luyện ma quỷ?"

Cố Lăng Vi không khỏi bật cười, nhìn đội trưởng đang đứng cách đó không xa, cô lại suy nghĩ, nếu mình có thể tham gia quân ngũ, tương lai có thể giống cô ấy hay không, xuất ngủ rồi nhưng trên người vẫn luôn nhiệt tình trung kiên với binh doanh, giống như một loại tín ngưỡng khắc vào tâm khảm.

Phải, ánh sáng xóa âm u, Cố Lăng Vi tự nhiên thông suốt, dù là nguyên nhân gì đi nữa, cũng giống như tín ngưỡng vậy, chỉ cần có nó, chỉ cần theo khuôn khổ đó, có lẽ không phải bằng những lý tưởng cao xa, nhưng loại tín ngưỡng này, cũng có thể chống đỡ cả lực lượng.

Còi tập hợp vang lên, Cố Lăng Vi đứng lên theo, người đầu tiên vọt tới, làm Trương Lệ Hồng và Lý Dĩnh đuổi theo cũng ngạc nhiên không thôi.

"Nghiêm, bên phải làm chuẩn, nhìn trước thẳng..."

Liên tiếp một loạt khẩu lệnh hô vang.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK