• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương Hủ đột nhiên hỏi: "Xin hỏi vì sao sau buổi đua ngựa mấy ngày trước, Tề vương lại ban hai con ngựa tốt cho tướng quốc Trâu Kị?"

Điền Kị nghe xong sững sờ, ngày ấy hắn nghe theo Tôn Tẫn đạt được toàn thắng, Tề Vương kinh ngạc vạn phần, sau đó cười hỏi đấy là chủ ý người nào, sau khi nghe là của môn khách Tôn Tẫn hiến kế thìthưởng Tôn Tẫn 300 kim.

Lúc đó Điền Kị rất cao hứng, cảm thấy đây chính là Vương thưởng thức mình. Nhưng mà về sau hắnnghe tin hai con ngựa tốt khó kiếm được kia lại bị Tề Vương tặng cho Trâu Kị.

Mà Trâu Kị này chính là kẻ thù trong triều với Điền Kị, hai người không vừa mắt đã lâu, hành động lần này của Vương, quả nhiên là khiến người phải nghĩ sâu xa...

Vương Hủ nói: "Điền tướng quân chính là dòng dõi vương thất, cùng Tề vương là huyết thống nhất mạch, Vương đối với người cũng cố kị hơn các công khanh khác, nhưng hết lần này tới lần khác tướng quân còn không biết tránh mũi nhọn, khắp nơi cùng vương tranh giành thượng phong. Nếu ta là vương, chắc chắn sẽ ưu ái Trâu Kị hơn một chút đúng không?"

Lời này chính là nói đến nỗi băn khoăn trong lòng Điền Kị. hắn hơi đối ắc mặt, nếu thằng nhãi Trâu Kị kia được nâng đỡ, kết quả chỉ sợ bản thân mình sẽ không chỉ tới cảnh bị tiểu nhân hãm hại mất vương sủng như Mưu Tân đâu!

Lập tức hắn chậm rãi đè nén lửa giận, nheo mắt hỏi: "Theo lời tôn giá nói, vậy ta nên làm thế nào mới có thể gặp dữ hóa lành?"

Vương Hủ mỉm cười: "Thỏ chết chó săn bị thịt, đã vậy thì để Tề vương biết không thể bắt hết thỏ khôn. Trước mắt Điền tướng quân tuy có chút ít chiến công, nhưng không dương danh thiên hạ, tướng quân người cần một trận chiến thành danh, để Vương biết Điền đại tướng quân người là không thể thay thế!"

Lời này đánh trúng nội tâm của Điền Kị, từ trước đến nay hắn vô cùng hiếu chiến, nhưng mà gần đây nước Tề không có chiến sự, hắn cũng bị sự rảnh rỗi đè chết, lúc này mới không buông tha cho trận đua ngựa đó, chiếm lấy danh tiếng Tề Vương, nếu có một trận chiến, lập lại kỳ công. Điền Kị hắn còn sợ gì Trâu Kị tranh thủ tình cảm?

Hiện tại Điền Kị hoàn toàn tin phục "Vương Vũ" có chút môn đạo rồi, thế mà biết rõ phong vân trong triều, sau đó hắn hỏi: "Lời tôn giá chính là nhắc nhở ta, lúc này tạ ơn, nhưng mà khi nào mới có được trận chiến?"

Vương Hủ bấy giờ mới chậm rãi ngồi thẳng: "Ngược lại là có cơ hội, không biết Điền tướng quân nguyện ý mạo hiểm thử một lần không?"

Hai mắt Điền Kị sáng ngời nói: "Xin lắng nghe."

Vương Hủ lại cười nói: "không gấp. Nói xong phất tay, một đám vũ cơ nối đuôi nhau đi vào, bắt đầu nhẹ nhàng ca múa.

Đúng lúc này, Cơ Oánh một thân diễm lệ đi tới gần Điền Kị, mang theo nụ cười nhẹ nhàng thi lễ với hắn.

Cơ Oánh tư trước tới giờ am hiểu ăn mặc, lần này chủ tâm trêu chọc đại tướng uy mãnh nước Tề, cố ý mặc toàn thân tơ vũ, trang phục từ trên lẫn dưới tinh tế vô cùng. Gương mặt trang điểm vừa đúng. Dưới ánh đèn lộ vẻ kiều mị.

Mỹ nhân tuy đẹp, nhưng Điền Kị không có lòng thưởng thức. Điều hắn băn khoăn lúc này là lời nói của Vương Hủ, nên chỉ nghĩ Cơ Oánh là cơ nữ dâng rượu, không liếc nhìn nàng một cái.

Cơ Oánh hao tổn tâm trí ăn mặc tới trưa, giờ không được chú ý, trong lòng khó chịu, ngượng ngùng ngồi xuống bàn bên cạnh đối diện Điền Kị, bưng rượu rầu rĩ uống một ngụm.

Đúng lúc này, lại có một người con gái bưng trái cây vào sảnh. Cơ Oánh chưa kịp nuốt ngụm rượu xuống, chỉ có thể lấy khăn bụm lại mới không phun ra ngoài.

Chỉ thấy cô nương này nhan sắc không có gì nổi bật, phấn bôi rất nhiều, hai má tô hồng như mặt trời, giống như là hai khối tròn màu đỏ.

Điền Kị tuy cõi lòng đầy tâm sự cũng không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc nhìn thiếu nữ với phong cách trang điểm cổ quái này vài lần, thầm nghĩ: May nơi này đèn đuốc sáng trưng, nói cách khác, đây chả phải là nữ quỷ ở trong nhà ma? Gặp hắn chả một đao bổ sống nàng!

Nàng ta bưng một khay trái cây muốn tiến về phía Điền Kị, thì nghe Vương Hủ không nhanh khôngchậm nói: "Đến bên này phục thị, ngươi tướng mạo xấu xí, chớ làm sợ hãi khách quý!"

Thấy nàng khẽ khựng lại, rồi dời bước tới chỗ Vương Hủ. Sau khi cúi đầu dâng trái cây, liền quỳ cạnh hắn múc rượu gắp đồ ăn.

Lúc nữ tử nghiêng thân gắp rau, Vương Hủ mượn tiếng cổ nhạc che lấp, không nhanh không chậm nói: "Chuyển cái mặt này ra kia, phấn sắp rơi xuống muỗng rượu rồi..."

Nữ tử ngẩng đầu, đôi mắt đen to sáng lộ ra có chút hãi hùng, giống như mang theo rất nhiều oán niệm.

Vương Hủ lại không thèm nhìn, cầm đũa ngọc trên khay gõ theo nhịp trống, một bộ dạng mê say vui sướng. Đáng tiếc toàn bộ người trong đại sảnh ngoại trừ hắn say mê ca múa, những người khác đều có tâm sự.

Tới đoạn ca múa dừng, Điền Kị không chờ được vội hỏi thăm: "Lời tôn giá còn chưa hết ý, có phương hướng gì giúp ta?"

Vương Hủ chỉ vào Cơ Oánh nói: "Nàng chính là nữ nhi của Tư Đồ nước Ngụy, hôm nay gặp nơi này cũng coi là có duyên, nhưng gần đây nàng ta có chút ưu sầu không biết tướng quân có thể giải nỗi lo thay nàng?"

Cơ Oánh thấy ánh mắt Điền Kị cuối cùng cũng dời về phía mình, không khỏi ngọt ngào cười nói: "Nữ nhi Ngụy Vương gần đây phải gả tới nướ Tần, có thể vì dời đô, quốc khố trống rỗng, phụ thân Tư Đồ cũng phải chịu không ít trách cứ từ Vương, nghe phụ thân nói là do các nước phụ thuộc Ngụy cống tiến không đủ. Dù Tư Đồ có trông coi rộng cũng không có cách nào!"

Điền Kị chính là một kẻ vũ phu, nhất thời không hiểu huyền cơ bên trong. Cơ Oánh khẽ ngừng rồi nói tiếp: "Bàng Quyên nước Ngụy hiếu thắng, trong triều ngang ngược, nói một không hai, hắm sớm góp lời với Nụy Vương, có lẽ sẽ dùng thế lực nước Nguy hàng phục một vài nước tiến cống ít. Bàng Quyên đangnhìn chằm chằm vào nước Triệu. Nhưng Ngụy Vương lễ trọng lại nói tùy tiện gây chiến, không có cớ xuất binh!"

Trong một thoáng chớp mắt, Điền Kị hơi giật mình.

Bàng Quyên buồn vì không có cớ xuất binh, còn hắn thì buồn vì không có lí do dùng binh đường hoàng?

Nước Triệu liên bang với Tề. Một khi Triệu cầu viện, nước Tề không có đạo lý không trợ giúp. Như vậy liền nổi danh. Hôm nay nước Ngụy vừa vặn đánh bại nước Tần xưng bá, nếu Điền Kị hắn một lần đánh bại nước Ngụy mà nói...

Điền Kị hít một hơi thật sâu, dốc sức liều mạng đè lại nội tâm đang kích động, nói: "Ý của người là để ta và Ngụy chiến... Thế nhưng Bàng Quyên là cao đồ của Quỷ cốc Tử Vương Hủ, một trận với Tần uy danh thiên hạ, nước Tề sao lại nắm chắc..."

Vương Hủ nói: "Điểm ấy tướng quân không cần băn khoăn, Bàng Quyên kia lòng dạ nhỏ mọn, khôngbuông tha đồng môn, nhân tài như Tôn Tẫn cũng bị hắn hại, hiền tướng Bạch Khuê bị hắn làm cho từ quan, mà Công Tôn Ưởng cũng đi khỏi nước Tần, có thể thấy được lúc này nước Ngụy không còn như trước, hắn một thân một minhfm, còn gì phải sợ?"

Nhưng Điền Kị cũng không tin phục, lại hồ nghi nhìn Vương Hủ: "Tôn giá lai lịch thần bí, mặc dù ta có môn khách Tôn Tẫn dẫn tiến lại không rõ nguyên do trong hành động của tôn giá."

Vương Hủ thản nhiên nói: "Ta có ân oán với Bàng Quyên, khắp thiên hạ người có thể chống lại hắn, chỉ có Điền Kị ngài. Mỗ trong lòng biết lời khống không đủ để tướng quân tin. không ngại mời ngài kiên nhẫn chờ thêm, không quá ba tháng. Nước Ngụy nhất định sẽ động binh tấn công Triệu! Nếu nước Tề xuất binh tương trợ, đến lúc đó chỉ cần tướng quân ngài chống lại ý của đám đông, can gián Tề vương không xuất binh là được!

Đến lúc đó tướng quân sẽ biết ta không nói vô cớ, ngài thành công lập công huân sự nghiệp to lớn, mà ta có cơ hội lấy mạng thằng nhãi kia, ta và ngài đều có mục đích, cớ sao không làm?"

Điền Kị bị thổi phồng, rất thoải mái, tên Bàng Quyên kia tên tuổi vang dội, mà Vương Vũ lại nâng cao hắn ngang bằng, sao không thể mở cờ trong bụng? Hắn cười ha ha nhíu mày rậm nói: "Đã như vậy, Điền mỗ chờ kết quả ba tháng sau."

Trận yến hội này kéo dài tới đêm khuya, khách chủ tận hoan. Cơ Oánh trong bữa tiệc không ngừng mặt mày đưa tình, nhưng Điền tướng quân lại một lòng bắt chuyện với Vương Hủ, không khỏi phụ ý mĩ nhân.

Cuối cùng, Cơ Oánh tức giận thấp giọng nói: "không hiểu sao gần đây gặp không nổi trượng phu tốt, nguyên một đám đều là mắt mù thân tàn!" Sau khi tiếc hận, lại theo quán tính nhìn ân sư gương mặt tuấn lãng, lại nhìn tới nữ tử nhìn trông như ma quỷ, lại bị dọa khẽ rủn ẩy, vội vàng nâng rượu uống một hớp tự an ủi.

Trước khi đi Điền Kị đứng trước cửa sân nhỏ, nhíu mày nhìn gương mặt trắng bệch đầy âm khí đằng sau lưng Vương Hủ, quyết tâm lấy lòng mời hiền sĩ, nói: "Nơi này hoang vu, nếu tôn giá không chê, có thể nhập phủ ta làm môn khách, trong phủ thị nữ đều là mĩ nhân nước Tề, đến lúc đó ta đem tặng hai người, để người hưởng thụ cảnh đẹp ý vui?"

Vương Hủ nghe xong mỉm cười nói: "Phòng trong ngõ hẻm yên tĩnh, thích hợp với người nhàn nhã như ta. Về phần nô tài tướng mạo xấu... lúc ngẩng đầu vô tình thấy, cũng để mắt thanh tỉnh."

Điền Kị nghe xong không khỏi cười ha ha, thật kính nể vị "Vương Vũ" này hết mức. Sau khi áo từ, hắn liền lên xe ngựa rời đi.

Vương Hủ híp mắt nhìn chiếc xe ngựa biến mất nơi cuối hẻm, lúc này mới quay người đi vào trong sân.

Nô tì sau lưng kia gương mặt ảm đảm, nhắm mắt theo đuôi sau lưng hắn. Lúc này gió đêm bắt đầu thổi, tiếng gió qua khe ngói kêu u u, bóng cây chập chờn dưới ánh trăng trông thê lương.

Lúc qua đại moonm, Vương Hủ nhìn tiểu kiếm bằng gỗ đào khắc phù chú trừ quỷ, thuận tay nhấc xuống, nắm trong tay, đột nhiên xoay người, đập ba cái vào gương mặt nữ quỷ đáng sợ dưới ánh trăng "bộp bộp bộp", đồng thời nghiêm trang nói: "Trừ ta quỷ, tán!"

Nữ quỷ sau lưng không phản ứng kịp đột ngột bị đập vào mặt, bị dọa kinh hãi kêu "A". Lại thấy nam tử tay cầm kiếm vịn eo cười ha hả, ánh trăng lấp lóe, ánh sáng chiếu lên gương mặt anh tuấn đang tươi cười.

không giống ngày bình thường dù vui vẻ nhưng vẫn lạnh lùng, hắn lúc này, nụ cười sáng rực giống như thiếu niên nhiều năm trước đứng trên đỉnh núi đón bình minh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK