• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước mặt nam tử bạch y Vương Hủ khá buông thả, chỉ cười nói: "Hóa ra ngươi còn có thể nhìn ra nữ tử khác cũng là mỹ nhân."

Nam tử kia cười ha ha, không nói nhiều lời, chỉ bảo Tân Nô: "Mau tới đây, thưởng thức món thịt nướng của Khuyển Nhung.

Tân Nô đi tới, cũng không phá tan sự hào hứng của hai người ngồi bên cạnh Vương Hủ, nhìn gia chủ Quỷ Cốc đang cầm một que nướng từ trên kệ xuống, nhẹ nhàng thổi, đưa tới bên miệng Tân Nô. Tân Nô cẩn thận cầm que nướng bằng trúc cắn nhẹ mộtmiếng, cắn miếng nhỏ như vậy không thấy mùi thanh, lại có mùi hương liệu làm thịt mềm hơn, vị tươi ngon quanh quẩn đầu lưỡi.

Thịt ngon không tính, nam tử kia còn lấy mấy túi rượu, đưa cho Tân Nô và Vương Hủ nói: "Có thịt nướng, há lại không có rượu ngon? Nào, nếm tử mùi vị của "Rượu sữa"!"

nói xong liền đổ rượu trong túi vào hai chén sứ, chỉ thấy rượu kia có màu ngà như sữa, lại ngọt như đậu nành, nhấp một ngụm lại nồng đậm, còn thoảng mùi hương trầm.

"Là rượu sữa ngựa được ủ riêng rất nặng, cơ đừng uống nhiều, kẻo lát đau đầu."

Trong miệng còn ngụm rượu chưa nuốt xuống, nghe nam tử mà Vương Hủ gọi Khương Vân Quân kia giải thích, suýt chút phun ra. Dùng sữa ngựa để cất rượu? thậtsự chưa bao giờ nghe thấy.

Nhưng nàng cũng từng đọc trong sách, biết những kẻ...man tộc kia có phong tục "Ngựa lớn thích ăn cỏ uống nước, người Đồng Quan thích uống sữa" rượu hôm nay nàng uống, chắc cũng là một trong những thứ đó?

Xuất phát từ lòng hiếu kì, Tân Nô lại uống thêm vài ngụm, dần dần mới cảm thấy rượu sữa này thật tuyệt, giải được cơn khát, nhất thời hứng thú.

Nghe trò chuyện của hai người, Tân Nô cũng biết Khương Vân Quân chính là người bạn Khuyển Nhung, dưa hấu cũng do hắn tặng.

Nhưng ngoài dự kiến của nàng không ngờ Vương Hủ tính tình quái lạ, còn có mộtngười bạn tốt.

hắn lúc này, không phải là ân sư Quỷ Cốc cao cao tại thượng được các học đồ ngưỡng mộ, ở bên bàn ăn rượu thịt, hắn như trở lại là chàng thiếu niên sẽ lên cây lấy mật ong cho nàng ăn...

Tân Nô yên lặng không nói, chậm rãi từng chút từng chút một nếm rượu, nơi mà bị người Trung Nguyên coi là khu vực chết kia trong miệng Khương Vân Quân biến thành một nơi có cảnh vật phong phú hấp dẫn.

Hôm qua Tân Nô xem sách sử mới biết rõ thiên hạ bao la, cảm giác nàng giống ếch ngồi đáy giếng, hôm nay nghe Khương Vân Quân nói mới hiểu, Trung Nguyên cũng chỉ là cái ao, bên ngoài Trung Nguyên đất đai rộng lớn, chỉ như đại bàng giương cánh bay sải mới có thể đến...

Rượu sữa ngon cũng nặng, chỉ uống một chén đã thấy đầu quay cuồng, cuối cùng trong tiếng hát ngâm nga của Khương Vân Quân, Tân Nô thấy thoải mái hơn, sự cẩn thận thường ngày, giờ phút này, buông thả không ít.

Lại còn dùng que trúc gõ gõ vào chén, dáng vẻ thoải mái tùy tiện.

Khiến Vương Hủ bên cạnh nhìn thấy cười khẽ, mê đắm nhìn gương mặt đang nhuộm đầy nắng chiều của nàng.

Đúng lúc này, có một người tiến vào cửa, cùng với mùi thảo dược thơm mát, một vị mĩ nhân đang bước đến.

Khương Vân Quân đang ngâm nga vài câu hát, thấy mĩ nhân tới, lập tức hai mắt sáng rực, cười cười đứng dậy nghênh đón: "Quy Khương, đang chờ mỗi nàng..."

Đáng tiếc mĩ nhân ngay cả liếc cũng không thèm cho hắn, chỉ lạnh lùng bước qua hắn, mỉm cười tới chỗ Vương Hủ chân thành thi lễ: "Quy Khương bái kiến ân sư."

Dáng vẻ tươi cười của Khương Vân Quân ngưng lại, đột nhiên khóe miệng khẽ cong tỏ vẻ xấu xa, dùng sức vung tay, đem rượu còn lại trong túi vung về phía mĩ nhân thanh cao, noi theo tập tục Khuyển Nhung: "Rượu sữa rơi trên người tân nương tử, lang quân còn không mau liếm sạch!"

nói xong hắn nghênh ngang bước tới, bày ra dáng vẻ lang quân săn sóc.

không ngờ có người nhanh hơn hắn một bước, nữ tử yếu đuối như được rượu sữa làm tăng sức mạnh gấp nhiều lần, đẩy nam tử cạnh mình, khiến hắn kinh ngạc lảo đảo, rồi đi về phía Quy Khương.

"Còn không mau cưới phu nhân của ngươi, cùng một chỗ song túc song phi, khôngcần dây dưa tới đứa trẻ mồ côi này, để ta tự do, coi như là tên nhãi ngươi tích chút đức!"

Ngoại trừ Tân Nô đang say khướt, mấy người còn lại nhất thời không thể nhập vai diễn, toàn bộ ngu ngơ.

Vương Hủ âm trầm nói: "Tân Nô, nàng uống bao nhiêu, sao lại ăn nói lung tung?"

Tân Nô lại nheo nheo mắt, giống như ngao khuyển Cơ Oánh nhập vào, chỉ vào Vương Hủ và Quy Khương: "Ta ngửi thấy mùi vị hoan ái trên người hai ngươi! Chậc chậc, giống những người...kia phóng đãng bên bãi cỏ ngoại ô? Cũng không nghĩ tắm rửa làm sao giấu diếm nổi?

Quy Khương muội muội hiền thục đoan trang, tài trí hơn người, nữ tử như vậy phải xứng với nam nhân vĩ đại! Còn Vương Hủ ngươi là kẻ tâm tư xấu xa, phẩm hạnh tồi bại! Nếu như vậy, sao không cưới nàng? Có phải ngươi nghĩ nữ tử trên thế gian này cũng ti tiện như ta, phải chịu mọi sự lăng nhục từ ngươi?"

Lời này vừa nói ra, Quy Khương người được nói "Hiền thục, đoan trang tao nhã, tài trí hơn người" run rẩy khóe miệng hỏi: "Tân...tân cơ! Tỷ có biết mình đang nói cái gì?"

May mắn người chỗ này đều có thính lực hơn người, những câu chữ Tân Nô nói ra đều nghe rất là rành mạch

Khương Vân Quân nghi hoặc nhìn mấy người, khi thấy Quy Khương lộ ra vẻ lúng túng, lập tức giống như hàng ngàn con ngựa giẫm lên đầu óc của hắn, khiến óc hắn vỡ nát tung tóe!"

Sau một phút, bạn thân duy nhất trên đời của Vương Hủ lại như con sói đỏ mắt, mãnh liệt đánh về phía Vương Hủ, hung hăng vung nắm đấm!

Vương Hủ tuy lạnh lùng nhưng coi trọng bằng hữu, im lặng chịu vài quyền, thấp giọng nói: "Nàng uống say rồi, ngươi lại tin lời nàng nói bậy?"

Thính lực Tân Nô chẳng kém, lập tức nhăn mặt nói: "Tên nhãi này còn chống chế! Dám làm không dám nhận? Ta uống say lúc nào?"

Vương Hủ mắt thấy quyền chuẩn bị tới, không muốn bị tên nhãi này đánh chết, đành vung quyền phản công.

Hai nam tử thân thủ không kém nhất thời khó phân thắng bại, Quy Khương gấp đến độ kéo tay Tân Nô nói: "Nhanh tách hai người họ ra, đánh tiếp cả hai sẽ bị thương đấy!"

Tân Nô lại giống như dân cờ bạc đang xem chọi gà, kích động nhìn hai người, thỉnh thoảng cao giọng chỉ điểm: "Khương Vân Quân ngươi chưa ăn cơm à? Sao quyền đánh không có lực như nữ tử? Đánh sườn trái của hắn! Đấy là điểm yếu từ trước tới giờ của hắn... Tập kích vào đũng quần hắn! Ra chân mạnh lên!"

Khương Vân Quân biết nghe lời phải, lập tức làm theo. Vương Hủ tức giận đá văng hắn, dứt khoát cởi áo ngoài, hung hăng liếc Tân Nô: "Chờ lát nữa thu thập nàng!"

Quy Khương cũng không muốn tới gặp Khương Vân Quân. Nhưng mà nàng khôngnghĩ tới lời mời này lại dẫn ra cục diện hỗn loạn.

không thể khuyên can, nàng chỉ có thể ngồi xuống bệ đá, mở nút rượu, cũng hung hăng uống một ngụm, rốt cuộc tỉnh táo lại, kéo tay Tân Nô cười khanh khách, ôm lấy ngực, nức nở nghẹn ngào nói: "Rượu... Trong rượu có độc!"

Tân Nô đã uống tới mức khó chịu, ấm ức, lúc này nghe Quy Khương nói vậy, chỉ cảm thấy có gì đó bay lên, tới yết hầu, ọe một tiếng, phun ra...

Về phần cái chuyện sau đó, với cảm giác hôn mê khi say, nàng mơ mơ hồ hồ khôngbiết...

Sau khi Tân Nô lần nữa cảm giác tứ chi là của mình, còn chưa mở mắt, đã thấy đầu đau muốn nứt, còn có một bàn tay đang nhẹ nhàng dùng khăn lau trán nàng.

Tân Nô cố sức mở mắt, phát hiện Quy Khương đang ngồi trước giường. Nàng đã quên mất tình cảnh lúc say rượu, nghi hoặc khàn khàn hỏi: "Sao muội ở đây?"

Quy Khương nhìn gương mặt vô tội của nàng, than thở nói: "đã sớm nhìn ra tỷ là nữ tử hiếm thấy, nhưng vẫn đánh giá thấp mấy phần, tỷ đúng là miệng lưỡi sắc bén tâm tư ác độc có thể so với Yến Tử "Nhị đạo sát tam sĩ"! chỉ là mấy câu, không cần uổng phí sức lực, suýt chút nữa đã muốn mạng hai vị kỳ sĩ Trung Nguyên!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK