• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nửa đêm, ta ngồi dưới đất chớp chớp đôi mắt gấu mèo, trong đầu hò hét loạn xạ, lúc nghi thức gọi quỷ còn chưa bắt đầu, Tiểu Liên không chịu nổi đã bỏ về phòng đi ngủ sau khi bị ta khinh bỉ mãnh liệt, ta nhìn đống đồ đạc trên mặt đất của Tiểu Tương Tử, trong lòng sinh ra hoài nghi.

Tiểu Tương Tử, tám phần là có gian tình với Dạ Kiếm Ly!

(Tiu Ú: đại tỷ à ngốc quá đi -.- )



Cái gì? Các vị nói ta ngốc? Vậy còn có cách giải thích nào khác sao?!

Ngay cả bút máy của ta cũng đưa cho người ta, có thể thấy được tình cảm với người ta sâu sắc đến cỡ nào a! Ta oán hận suy nghĩ, Tiểu Tương Tử là một cô gái không tệ, nhưng nàng vì ta mà chết, không biết Dạ Kiếm Ly có tới tìm ta liều mạng hay không… Niệm Vãn còn muốn ta trông chừng Tiêu Linh, nhưng không ngờ Dạ Kiếm Ly chắc là cho rằng mình đẹp là đủ lắm rồi, không cần mỹ nữ, len lén cấu kết với kiểu người như Tiểu Tương Tử. Sau này Dạ Kiếm Ly tới muốn ta đền Tiểu Tương Tử cho hắn, ta không có tiền đền kiểu gì cũng mất mạng, nhưng dù sao thì ta cũng phải xin lỗi Tiểu Tương Tử trước đã, hừ.

Ta thoáng cảm thấy mình rất bi tráng, trong đầu không biết là bị cảm giác gì quấy rối, vừa ê ẩm vừa có chút muốn khóc.

Đột nhiên cửa phòng vang lên một tiếng “cạch”.

Ta giật mình, vểnh tai nghi ngờ là mình nghe lầm.

Trong bóng tối, tràn ngập không khí quỷ dị, khóa cửa đột nhiên lại “cạch” một tiếng, thân thể ta run lên.

Cộc cộc, cộc cộc cộc cộc, khóa cửa vang lên mấy tiếng, sau đó dừng lại. Ta đang suy nghĩ có phải mấy con chuột tới làm loạn hay không, đột nhiên cánh cửa cọt kẹt một tiếng, mở ra một khe nhỏ.

Ta dựng tóc gáy, chẳng lẽ là hồn quỷ của Tiểu Tương Tử tới?

Nhưng mà quỷ biết mở cửa vào sao?



“Kỷ cô nương”, ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nam trầm thấp, “Tại hạ có thể vào không?”.

Hẳn là Mộ Dung Kích.

Ngươi cũng đã tự tiện mở cửa còn hỏi ta có thể vào hay không, ta nói không thể thì ngươi có trực tiếp xông tới đập ta không hả? Chuyện này còn tệ hơn hồn quỷ của Tiểu Tương Tử, ta vội vàng ngã phịch một cái nằm lên giường, ôm chăn bao lấy thân thể, cuộn mình ở trong chăn lèo nhèo nói: “Ta đã ngủ rồi… Mộ Dung công tử ngày mai lại đến đi”.

Không có tiếng trả lời, cánh cửa lại cọt kẹt một tiếng, hình như càng mở rộng hơn. Ta thầm mắng chửi trong lòng, bà nội nó, quả nhiên không thể nói không với hắn được, cái tên có bộ mặt như nắp quan tài đó cứ như thế mà xông vào.

Cần phải dũng cảm đối mặt với thực tế mới là đúng đắn, ta lộ ra cái đầu nhỏ từ trong chăn, hướng về phía bóng đen ngoài cửa, cười nói: “Cái này, đã trễ thế này… Mộ Dung công tử có gì cần nói sao?”.

Từ cửa đột nhiên ánh lên một tia lửa, tia lửa di chuyển đến bên cạnh bàn, đốt cháy cây nến trên bàn. Mộ Dung Kích thu hồi đồ nhóm lửa, vẻ mặt u ám, dưới ánh nến lại càng lộ ra vẻ âm tà khiến người ta kinh tâm động phách.

“Đêm khuya quấy rầy, tại hạ thật thất lễ, kính xin Kỷ cô nương bao dung”.

Ngươi còn biết là thất lễ sao… Khóe mắt ta giật giật, đừng có nói chuyện trên biển với ta, ta bây giờ ghét nhất chính là biển cả.

Ta cười híp mắt nói: “Không thất lễ không thất lễ, Mộ Dung công tử có lời gì cứ nói mau đi”. Có muốn đánh rắm thì cũng nhanh giùm đi.

“Như vậy tại hạ không khách khí nữa”, hình như vẻ mặt hắn có chút biến hóa, bàn tay chắp sau lưng, xoay người nhìn ta, thấp giọng nói: “Ôn Đường nàng ta… Ở đâu?”.

Lòng ta chấn động, nhưng cũng không hề chớp mắt một cái, hỏi lại một cách rất tự nhiên: “Ôn Đường là ai?”.

Mộ Dung Kích dường như đã sớm đoán được ta sẽ trả lời như vậy, bản mặt quan tài lại lộ ra một nụ cười quỷ dị, sau đó… Ngón tay quắp lại như móng chim ưng, nhanh chóng chộp lấy cổ ta.

“Xin Kỷ cô nương thành thật trả lời, nếu không tại hạ sẽ không khách khí”.

Ta thở hổn hển, hai tay cấu lên móng vuốt hắn, “Vẫn nên khách khí một chút thì tốt hơn”.



Hình như ta rất dễ dàng chọc người khác tức giận thì phải, bây giờ mới phát hiện ra tính tình Dạ Kiếm Ly coi như là không tệ, còn cái tên bản mặt quan tài này, ta còn chưa kịp nói gì đã bắt đầu muốn bóp chết ta. Ta cố gắng tìm một ít không khí, “Đại… hiệp…”.

“Cái gì?”, hắn cúi người.

Ta dựa tới, ngươi sao còn chưa chịu buông lỏng, hại ta tốn công bắt chước hơi thở mỏng manh như vậy.

“Đại… hiệp…”, hai ta mắt trắng dã.

Mộ Dung Kích vẫn không buông lỏng chút nào, “Kỷ cô nương nổi tiếng giảo hoạt, không cần giả bộ, tại hạ chỉ dùng chút nội lực này cũng không bóp chết cô được đâu”.

Cái tên mặt quan tài này chẳng những đẹp trai, lại còn rất thông minh!

Kẻ thông minh thế này ta rất thích.

Cho nên hai mắt ta càng trợn trắng, không tin không thể hù chết hắn…

Quả nhiên tay hắn run lên, dù chưa buông lỏng, nhưng cũng có nghĩa là hắn không muốn ra tay giết người. Trong lòng ta nhẹ nhõm, liều mạng cướp đoạt chút không khí, trong đầu đã nghiêng trời lệch đất. Sao Mộ Dung Kích lại nhận ra ta? Sao hắn lại biết ta có liên quan tới Mộ Dung Ôn Đường? Ở trên thuyền đợi hơn nửa tháng, nếu hắn hoài nghi ta từ trước, tại sao đến bây giờ mới tới hỏi? Nếu như hắn không biết Mộ Dung Ôn Đường ở đâu, vậy tại sao hắn muốn theo bọn ta đi ra biển? Chẳng lẽ thật sự là do Tiêu Kiến Nhân sai khiến sao?

Sau lưng ta ướt đẫm mồ hôi lạnh, Mộ Dung Kích cũng không chờ được nữa, dường như không ngờ ta sẽ cứng đầu như thế.

“Ta hỏi một lần cuối cùng, Kỷ cô nương”, hắn cúi người ở bên cạnh tai ta, “Mộ Dung Ôn Đường ở đâu?”.

“Đại… hiệp…”.

“Đan Hà?”, hắn lẩm bẩm nói: “Tại sao lại ở Đan Hà?”.

Ta đang định nói “đại hiệp” trong câu “Đại hiệp tha mạng”, ai mà biết ngươi nói Đan Hà là cái nơi quỷ quái nào… Trong lòng ta gào lên, nhưng trên mặt lại làm ra một bộ dạng vô cùng đau đớn không nói năng nổi.

“Tiêu Minh Chủ quả nhiên không gạt ta…”, hắn vui vẻ nói, ý cười nhuộm lên bản mặt quan tài thật sự quỷ dị, “Ả ta ở Đan Hà”.

Mộ Dung Kích buông lỏng tay, ta ngã ngồi ở trên giường hớp từng ngụm khí lớn.

“Chuyện tối nay, tốt nhất là…không nên để cho người khác biết”, hắn vẫn nho nhã lễ độ nói: “Nếu không đối với tại hạ hay đối với Kỷ cô nương đều không tốt”.

Ta điên cuồng gật đầu, Mộ Dung Kích nhìn ta một cái, chậm rãi lui ra khỏi phòng.

Tiêu Kiến Nhân nói với hắn Ôn Đường ở Đan Hà? Là trùng hợp sao? Ta thật đúng là quá tốt số…

Chẳng trách Mộ Dung Ôn Đường nàng ấy sợ đại ca, người này quả thực là biến thái a a a a a.

Ta vuốt vuốt cái cổ vẫn còn đau, nhẹ giọng kêu: “Tiểu Liên…”.

Không có ai trả lời.

“Tiểu Liên! Ngươi lăn ra đây cho ta!”.

“…”, Tiểu Liên đẩy cửa vào.

“Nhìn lén lâu như vậy! Lỡ đâu ta bị bóp chết thì làm sao bây giờ hả?!”.

“Hắn từ đầu đến cuối đâu có dùng lực đâu… Cô giả bộ quá khoa trương rồi”.

“… Vậy cũng rất nguy hiểm a”.

“Yên tâm đi, từ lúc ta không thấy cô báo ám hiệu bình an thì ta đã tới rồi…”, Tiểu Liên ngáp dài nói: “Không có chuyện gì nữa, ta trở về ngủ đây”.

Ta gật đầu, đưa mắt nhìn cậu ta rời đi, trong lòng dường như lại mắc kẹt một tảng đá lớn.

Nếu nói là hắn biết ta có quen Mộ Dung Ôn Đường, tất nhiên hắn biết thân phận thật sự của ta. Cho dù Mộ Dung Kích là do Tiêu Kiến Nhân phái tới, hơn nữa lão còn lừa gạt hắn chuyện chỗ ở của Ôn Đường, hắn cũng không thể biết ta là ai. Mộ Dung Kích lên thuyền là một chuyện tình cờ, nhưng lại biết Mộ Dung Ôn Đường còn biết ta…

Như vậy, chỉ có một khả năng.

Có người bán đứng ta, là Tiểu Liên sao?

Ta cúi đầu, trong lòng lạnh lẽo.

* * *

Có lẽ là do ban đêm vô cùng mệt nhọc, ta ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, cho đến lúc La Yến Thanh dội một gáo nước biển lên mặt ta.

“Xuống thuyền đi! Đại tiểu thư!”.

Ta ai oán đứng lên giũ tóc, lúc đang vắt nước đột nhiên nhìn thấy Tiểu Liên, cậu ta từ trong phòng Mộ Dung Kích đi ra ngoài, sắc mặt rất mất tự nhiên. Ta theo bản năng gọi cậu ta lại. Mặt cậu ta có chút hồng, ánh mắt không dám nhìn thẳng ta, “Lão Đại”.

“Làm sao vậy?”, ta cười thân thiết.

“…”, cậu ta hình như muốn nói nhưng lại thôi, “Không có gì”.

“Vậy thì vào trong phòng dọn dẹp một chút đi, chúng ta phải xuống thuyền”.

“Được”.

Ta tùy tiện buộc một cái đuôi ngựa cho mình, ôm Tiểu Âu Âu liền lên boong tàu. Rất nhiều người đang dỡ hàng xuống, người đến người đi trên bến tàu thật là náo nhiệt. Nhìn La Yến Thanh dường như rất cao hứng, nàng thao thao một loại ngôn ngữ kỳ lạ, ríu rít nói không ngừng với một thiếu nữ.

Ta đột nhiên chợt nhận ra, ngồi thuyền lâu như vậy, đây là nơi nào?

Một nơi phồn vinh như thế này…

Ta cùng Tiểu Liên vịn thang dây bò xuống, Tư Mã Hiển Dương vươn tay với ta, ôn hòa cười nói: “Triển Nhan, hoan nghênh đã tới…”, hắn dừng một chút, “Tây Trạch”.

Tây Trạch!!!

Chính là Tây Trạch cách biển với thành Đông Lăng của Độc Cô hoàng đế đó sao???

Không ngờ cuối cùng ta lại được ra nước ngoài một lần… Thật không dễ dàng a, ta nhìn sang Tư Mã Hiển Dương, đột nhiên nghĩ đến, những chuyện võ lâm loạn chiến phân tranh ngôi vị hoàng đế kia, sẽ không dính dáng đến hai quốc gia đó chứ.

Tiểu Liên đứng ở bên cạnh ta, phía trước có một đám người áo đen cưỡi ngựa đi đến gần, người cầm đầu nhanh chóng xuống ngựa, kính cẩn dập đầu về phía ta.

Ta còn chưa biết làm sao, Tư Mã Hiển Dương đứng phía sau đã nhẹ nhàng đẩy ta sang bên phải, được rồi được rồi, đó là hành lễ với anh được chưa, tôi muốncáo mượn oai hùm một chút anh cũng không cho!

“Cung nghênh tướng quân!”, đám quân lính cưỡi ngựa khí thế oai hùng hô to.

Tướng quân…

Ta mở to hai mắt nhìn Tư Mã Hiển Dương: Bà nội nó, quả nhiên có liên quan tới quốc gia đại sự…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK