• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Có phải cậu cũng thích tôi chút không

Yến Hảo ngồi trong tiệm ăn cơm chiên, vừa ăn vừa đếm hạt cơm căng tròn. Khi Giang Mộ Hành tới, cậu đã đếm đến một trăm tám mươi hai.

"Một trăm tám mươi ba, một trăm tám mươi bốn..."

Yến Hảo bị OCD với việc này, không đếm tới số tròn sẽ khó chịu. Cậu đếm, sắp đếm đến hai trăm thì Giang Mộ Hành bỗng nói với cậu.

"Cậu đang lẩm bẩm gì vậy?"

Mạch suy nghĩ Yến Hảo bị chặt đứt, đầu óc trống rỗng, quên mất đếm đến đâu rồi. Cậu vô thức trừng Giang Mộ Hành: "Tại cậu hết, hại tôi đếm loạn hết lên rồi!"

Giang Mộ Hành mím môi nín cười: "Vậy cậu đếm lại từ đầu đi."

Yến Hảo nhìn hạt cơm trên đĩa một cái, chết mất, cậu buồn bực nhăn mày thầm thì: "Cậu không thể chờ tôi đếm xong hẵng nói chắc?"

Giang Mộ Hành ngồi xuống đối diện: "Tại tôi."

Gò má Yến Hảo nhất thời nóng lên, thần trí cũng tỉnh táo theo. Cậu ngượng nghịu khụ hai tiếng hắng giọng: "Lớp trưởng, cậu muốn ăn gì? Tôi đi gọi cho cậu."

Bàn nhỏ, chân Giang Mộ Hành dài, không dễ để. Hắn đặt hờ bên Yến Hảo: "Gọi rồi."

Yến Hảo "À", ngập ngừng: "Mẹ cậu bà ấy..."

Giang Mộ Hành rót trà vào ly thuỷ tinh: "Nằm viện quan sát một ngày, không có gì thì mai xuất viện."

Yến Hảo múc thìa cơm chiên đút vào miệng, mồm miệng không rõ nói: "Người phụ nữ nọ giữ một khoản tiền của cha cậu, cậu tính làm thế nào?"

Giang Mộ Hành uống miếng nước, cong ngón tay gõ thân bát: "Sự tình tương đối phức tạp, lời mẹ tôi nói rất rối. Bản thân bà ấy cũng không rõ tình huống cụ thể, rất nhiều cái là suy đoán, cảm giác của bà ấy."

"Cần phải chứng thực, rồi sau đó mới quyết định."

Lòng Yến Hảo khe khẽ thở phào, những thứ mẹ Giang Mộ Hành nói không hoàn toàn là chân tướng là được, mong cô Quế chỉ dính dáng mặt có lợi. Cậu thăm dò hỏi: "Vậy cần tìm hiểu rõ chuyện gì xảy ra trước?"

Giang Mộ Hành gật đầu.

Yến Hảo li3m viên cà rốt bên khoé miệng, đầu lưỡi quét qua cánh môi trơn bóng.

Giang Mộ Hành bình tĩnh kéo hộp giấy trên bàn sang, rút một tờ ném cho cậu.

Yến Hảo: "...?"

Cậu cầm khăn lên lau miệng, khoé mắt liếc Giang Mộ Hành, trông không giống như chê cậu bẩn.

Nhân viên phục vụ bưng mì cải thìa nấm hương lên. Trước khi rời đi nhìn anh trai siêu đẹp mấy cái, đến quầy tính tiền còn xì xào với đồng nghiệp.

Giang Mộ Hành tách đôi đũa dùng một lần, cúi đầu khuấy mì.

Yến Hảo cũng không biết cái mạch nào đang chập, không buồn suy nghĩ thốt lên câu: "Cho tôi nấm hương đi."

Đoạn cậu nắm lấy thìa, toàn thân khô nóng sắp bốc cháy, cơm cũng không bịt nổi mồm.

Giang Mộ Hành dừng động tác gắp mì ngẩng đầu nhìn.

Lông mi Yến Hảo rũ xuống, che kín mắt. Cậu chậm rãi nuốt cơm và đồ ăn trong miệng, ngẩng mặt lên cười: "Tôi nói chơi thôi."

Giang Mộ Hành gắp một cây nấm hương vào đĩa cậu: "Muốn nữa không?"

Yến Hảo nhìn nấm hương, đờ đẫn chớp mắt: "Thế... Thêm cây nữa?"

Vừa dứt lời, trong đĩa lại xuất hiện thêm cây nấm.

Lòng bàn tay Yến Hảo rịn ra một lớp mồ hôi, dinh dính. Cậu buông thìa, nắm tay đặt dưới đáy bàn, cấu mạnh tay, mượn cơn nhói đó để bình tĩnh, cố tỏ vẻ tự nhiên.

"Lớp trưởng, tôi cảm giác cậu rất khó hiểu."

Giang Mộ Hành tiếp tục gắp mì: "Bình thường cậu gặp câu không giải được, tôi đã nói gì với cậu?"

Yến Hảo mãi vẫn không tìm thấy đoạn ký ức tương quan: "Cậu nhắc tôi nhớ đi."

Giang Mộ Hành ăn mì, giọng nói mơ hồ: "Tự nghĩ."

Yến Hảo: "..."

"Ờm," Yến Hảo nhìn Giang Mộ Hành ăn mì, "nói cậu nghe cái này."

Giang Mộ Hành khẽ phát ra giọng mũi không rõ: "Hửm?"

Yến Hảo hô hấp dồn dập cúi đầu khom lưng, hai tay che mặt, cái âm thanh đó cậu nghe mà thấy gợi cảm. Chưa đến mùa hạ cậu đã rạo rực giữa ngày xuân.

Giang Mộ Hành ngước mắt nhìn chú đà điểu nhỏ đối diện: "Không nói à?"

"Nói chứ, nói." Yến Hảo hít sâu buông tay ra, "Là thế này, tôi nghĩ mẹ cậu không thể ở viện điều dưỡng đó, phương diện giám sát quá kém, không thể để lặp lại chuyện ngày hôm nay, nếu không chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa."

Dừng một lát, cậu nói: "Tôi đã tìm một chỗ khác cho cậu."

Đáy mắt Giang Mộ Hành loé lên gợn sóng.

"Là cái này." Yến Hảo xoay màn hình điện thoại về hướng Giang Mộ Hành, "Tôi thấy rất tốt, cậu xem xem."

Giang Mộ Hành lia thông tin bệnh viện chuyên khoa tâm thần một lượt.

"Nguyên nhân phát bệnh của mẹ cậu chỉ mang tính nhắm vào mục tiêu, có điểm giống với khúc mắc, dễ chữa hơn vài triệu chứng khác. Nói trắng ra là bà ấy chưa từng vượt qua rào cản ban đầu, bị vây khốn bên trong, bản thân vây hãm chính mình, không nhìn thấy ánh sáng bên ngoài. Dạng dạng như thế, cậu có thể bỏ qua mấy từ miêu tả."

Yến Hảo chén nửa đĩa cơm chiên nêu suy nghĩ với Giang Mộ Hành: "Tôi nghĩ hy vọng bà ấy có thể khá hơn rất lớn, nói không chừng sang năm lúc chúng ta tốt nghiệp, hẳn bà ấy cũng không cần uống thuốc nữa."

Giang Mộ Hành gác đũa lên bát: "Lúc bà ấy phát bệnh, cậu hẳn đã nghe thấy rồi."

Yến Hảo nhìn quanh: "Không nghe nhiều, không phải tôi cố ý."

Giang Mộ Hành trầm mặc chốc lát, hỏi: "Sợ không?"

Yến Hảo ngạc nhiên: "Có gì phải sợ?"

Giang Mộ Hành đan hai tay đặt trước bàn, ánh mắt yên ả rơi trên mặt cậu.

Yến Hảo có ảo giác mình đang bị quét. Cậu không nói dối nên không hoảng, chỉ là bị nhìn mà lưng ngứa ngáy.

"Thật sự không sợ." Yến Hảo cười cười, "Việc này đâu cầu thiết phải gạt cậu."

Giang Mộ Hành vẫn đang nhìn cậu: "Vậy việc nào thì cần?"

Yến Hảo có hơi chết máy, tình hình hiện tại là sao? Giang Mộ Hành xem lời cậu như khách sáo? Cậu pha trò: "Lời nói dối thiện chí là dầu bôi trơn giữa người với người."

Giang Mộ Hành nhíu mày: "Quả thực."

Yến Hảo vạn phần kinh ngạc, ba phải rõ rệt như vậy mà Giang Mộ Hành chẳng những không vạch trần còn tán đồng, chẳng lẽ là bị không ít người gạt ư?

Trái lại nghĩ rằng không có khả năng lắm, người bên cạnh Giang Mộ Hành lác đác chẳng mấy mống.

Yến Hảo cắn nấm hương, trong giây lát liền nghĩ đũa Giang Mộ Hành đã chạm nó, nước bọt, hôn gián tiếp, đủ loại từ kết hợp hình ảnh chiếu trong đầu cậu, cậu xấu hổ hết sức.

Đương sự còn đang ngồi trước mặt cậu, độ xấu hổ gấp bội.

Yến Hảo tìm được chủ đề chuyển dời lực chú ý: "Lớp trưởng, mẹ cậu đẹp thật đấy."

Giang Mộ Hành không phản ứng.

Yến Hảo gắp cây nấm còn lại đưa lên miệng, cắn một miếng nhỏ: "Nghe bảo trong lòng người biết vẽ đều có một chốn bồng lai tiên cảnh, tĩnh mịch xa xăm, năm tháng yên bình."

Giang Mộ Hành vẫn không phản ứng như cũ.

Yến Hảo mặt không đỏ tim không đập mạnh mất não thổi phồng: "Trước đây mẹ cậu nhất định là người mỹ tâm thiện, khí chất xuất trần, thanh nhã như lan..."

Mặt Giang Mộ Hành đen kịt: "Thế là đủ rồi."

Vẻ mặt Yến Hảo vô tội.

Giang Mộ Hành cảm nhận cơn đau não: "Không cần tâng bốc như thế."

Yến Hảo ăn nốt nửa cây nấm, nghiêm mặt nói: "Tôi đây không phải tâng bốc mà là lời thật lòng."

Giang Mộ Hành liếc cậu một cái: "Được thôi."

Yến Hảo cảm giác sự không đoái hoài từ cái nhìn kia, được thôi là cái gì? Lấy lệ với cậu như trẻ con chắc? Cậu định mở miệng thì nghe Giang Mộ Hành nói câu.

"Mẹ tôi thích cậu."

Miệng Yến Hảo há to, con mắt trợn tròn, ngây như phỗng: "Hả?"

Giang Mộ Hành không ngước mắt gắp mì sợi, giọng điệu vô cùng tuỳ tiện: "Bà ấy nói cậu là đứa nhỏ tốt."

Yến Hảo lắp bắp: "Vậy, vậy ư?"

Cậu luôn muốn biết ấn tượng về mình của mẹ Giang Mộ Hành, cũng không biết nên đề cập thế nào, không ngờ Giang Mộ Hành lại chủ động nói.

"Thế còn nói gì không?" Yến Hảo gãi cổ mấy cái, cực kỳ thẹn thùng, lại không quản được lòng hiếu kỳ.

Giang Mộ Hành không lên tiếng.

Trên mặt Yến Hảo khó nén thất vọng, vậy tức là hết rồi à.

Mà chỉ mỗi "đứa nhỏ tốt" cũng được, ít nhất là khen ngợi. Yến Hảo vừa xây dựng tâm lý xong thì Giang Mộ Hành cho cậu đoạn kế.

"Còn bảo..."

Giang Mộ Hành khe khẽ kéo dài âm cuối.

Yến Hảo như chú mèo con thấy đồ chơi, mắt dõi theo Giang Mộ Hành: "Còn bảo gì?"

Giang Mộ Hành gắp cải thìa ăn: "Bảo nốt ruồi nhỏ trên ấn đường cậu trông đẹp."

Yến Hảo vịn góc bàn đứng dậy ngay tức khắc, nhoài nửa người hỏi: "Thật hả?"

Giang Mộ Hành ngẩng đầu một cái, trong tầm nhìn là cặp mắt chói rọi lấp lánh, đang nhìn hắn một cách thành kính nóng bỏng, xem một phát là thấy cả.

Tay Yến Hảo vẫy vẫy: "Lớp trưởng?"

Giang Mộ Hành đụng đầu gối cậu một cái: "Cậu nhoài nữa là c4m vào trong bát tôi rồi."

Cả chân Yến Hảo mềm nhũn một trận, cậu đứng không vững ngồi trở về, lướt điện thoại che giấu sự bối rối của mình.

Dương Tùng từng tiếp xúc tứ chi với cậu vô số lần, tim cậu chưa bao giờ đập mạnh, vô cùng vững vàng. Đổi thành Giang Mộ Hành phát, chỉ đụng đầu gối cậu một cái mà đã hưng phấn hơn tự thẩm gấp nhiều lần.

Đây là điều người cậu thích mang cho cậu, đặc biệt rung động.

Đầu ngón tay đang bấm Tetris của Yến Hảo chợt khựng, lúc ở trong phòng bệnh, cậu có vén tóc mái ra không? Hình như đâu có nhỉ?

Nhưng mẹ Giang Mộ Hành thấy nốt ruồi cậu.

Yến Hảo có chút rối loạn, vậy có lẽ cậu nhớ nhầm.

Giang Mộ Hành chẳng biết ăn mì xong từ khi nào: "Đi thôi."

Tâm tư Yến Hảo trở lại: "Giờ chúng ta đi đâu?"

Giang Mộ Hành đứng dậy: "Về trường."

Yến Hảo dừng game ngửa đầu: "Tiết thứ hai sắp hết rồi, vẫn về hả?"

Giang Mộ Hành nhìn xuống cậu.

Yến Hảo nắm dù đỏ đứng lên: "Về về về."

Mưa đã tạnh, đường phố ẩm ướt, không khí như có thể rỉ ra nước, trái lại nhiệt độ mát mẻ hơn.

Yến Hảo chọn chỗ sạch sẽ chút để đi: "Lớp trưởng, bệnh viện chuyên khoa tôi nói cậu ấy, cậu cứ suy xét đi. Nếu thấy ổn tôi sẽ tìm người giúp cậu."

Giang Mộ Hành dừng bước, cúi chếch đầu nhìn cậu, ánh mắt thâm trầm: "Tìm ai?"

"Cậu đừng hỏi nữa, dù sao tôi cũng có thể tìm."

Yến Hảo liếc mắt Giang Mộ Hành rất nhanh, tiến thẳng về trước: "Giáo sư của bệnh viện đấy rất đỉnh, tỷ lệ người bệnh trở về xã hội rất cao. Về việc liên quan tới chi phí, tôi có thể kiếm giá ưu đãi giúp cậu."

Không dám nói không cần tiền.

Cậu sợ Giang Mộ Hành cảm thấy ân tình quá nặng, không muốn mắc nợ.

Đi một đoạn đường ngắn, đằng sau vẫn không có âm thanh, Yến Hảo không kiềm được quay đầu, phát hiện Giang Mộ Hành vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhăn mày.

Lòng Yến Hảo nguội lạnh một nửa, lẽ nào Giang Mộ Hành thật sự không chấp nhận tâm ý của cậu?

"Lớp trưởng, tôi là vì chính mình." Yến Hảo cười nói, "Mẹ cậu có môi trường điều trị tốt, cậu cũng có thể chuyên tâm luyện cho tôi ha."

Giang Mộ Hành hững hờ: "Vậy à?"

Yến Hảo gật đầu ba cái, biên độ rất lớn, tần suất đều đều, như con búp bê nhỏ bị bấm nút.

Giang Mộ Hành nghiêng mặt trông sang, đồ ngốc.

Yến Hảo nè nè hai tiếng: "Lớp trưởng, hú cái đi?"

Giang Mộ Hành cất bước về phía thiếu niên: "Vậy làm phiền anh Hảo rồi."

Yến Hảo trợn mắt há mồm: "Ngươi là vị nào?"

Giang Mộ Hành không thèm ngó ngàng.

Yến Hảo đuổi theo gót chân hắn, lần đầu tiên giỡn nhây với hắn: "Ngươi không phải lớp trưởng của ta. Nói đi, ngươi là ai?"

Giang Mộ Hành chầm chậm: "Kẻ xấu bắt cậu đọc bản gốc tiếng Anh."

Yến Hảo: "..."

Giang Mộ Hành đã thay đổi, trở nên ngày càng gần gũi với cậu.

Yến Hảo ý thức điểm này rất rõ ràng, Giang Mộ Hành tiếp nhận cậu đây.

Hiện tại cậu đang bước vào trong thế giới của Giang Mộ Hành.

Lúc tới trường, Yến Hảo đột nhiên kêu lớn: "Tôi nhớ ra rồi!"

Giang Mộ Hành bị cậu doạ mà bước chân xiêu vẹo, đỡ trán nói: "Kêu loạn gì thế?"

"Tôi kích động." Yến Hảo ngại ngùng cười, "Lớp trưởng, tôi nhớ ra rằng mỗi lần gặp câu không biết làm, cậu đều bảo tôi phân tích từ góc độ khác, mở ra từng tầng từng tầng."

Nhưng tôi không hiểu chuyện này thì liên quan gì tới cậu?

Giang Mộ Hành quẹt thẻ ra vào, vượt qua qua cổng trường bước vô trong: "Phương pháp ấy, dùng với người hay với việc đều như nhau."

Biểu cảm Yến Hảo sửng sốt, Giang Mộ Hành đây là đang chỉ cậu cách để tìm hiểu mình?

Cậu cứng nhắc phân tích thông tin này từng lần một, cuối cùng cậu tìm ra một thứ gọi là "dung túng" gì đấy.

Vậy liệu có thể nói là...

Giang Mộ Hành cũng có thích cậu chút chút?

Nhịp tim Yến Hảo bắt đầu tăng tốc, đập liên tục như điên, bên tai ong ong, hay thử một cái xem?

Thử xem đối với ranh giới cuối cùng của hắn, Giang Mộ Hành có thể khoan nhượng tới mức nào.

Giang Mộ Hành rẽ vào con đường nhỏ rậm rạp cây cối, hắn không quay đầu giơ một tay lên, lòng bàn tay vẫy vẫy về trước: "Đi thôi."

Mí mắt Yến Hảo run rất khẽ.

Gió thổi, hàng cây dương cạnh con đường nhỏ thích ý đung đưa, giọt nước tứ tung.

Yến Hảo giẫm lên nước đọng chạy vội đến chỗ Giang Mộ Hành, từ đằng sau kéo cổ hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK