• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hơn bảy giờ tối, trong phòng tự học toàn người với người.

Sinh viên mới ngành toán ngoại trừ một người bị bệnh xin nghỉ phép thì đều ở đây cả. Chung quanh chỉ có tiếng ngòi bút cọ trang giấy vang sột soạt, bầu không khí không thua gì lớp tự học buổi tối của khối 12.

Yến Hảo gục xuống bàn, mặt đè lên quyển vở lăn qua lăn lại.

Giang Mộ Hành đặt bút xuống, tay bóp eo cậu một cái.

Yến Hảo run lên, suýt nữa thở thành tiếng. Cậu vừa quan sát những người khác, vừa đặt tay trên đùi Giang Mộ Hành.

Hô hấp Giang Mộ Hành hơi ngừng lại.

Đúng lúc này, Từ Mậu ở đằng trước cầm sách ngoái đầu, nhờ Giang Mộ Hành chỉ một bài.

Yến Hảo không rút tay về, vẫn búng bông trên đùi Giang Mộ Hành.

Giang Mộ Hành nghiêm mặt viết trình tự giải toán.

Từ Mậu đang tập trung tinh thần nhìn, phát hiện Giang Mộ Hành bất chợt dừng bút, cậu ta cứ tưởng hắn không giải nổi nữa, ngẩng đầu lại thấy sắc mặt hắn kỳ quái.

Yến Hảo thò đầu nhìn bài Giang Mộ Hành đã giải một nửa: "Câu này ai mà biết."

Từ Mậu là một chàng trai mới mười chín tuổi, nhưng đầu đã sắp sửa trọc, cậu ta túm mái tóc thưa thớt: "Giang Mộ Hành có thể giải mà."

Yến Hảo quay đầu nhìn Giang Mộ Hành: "Làm được không?"

Bắp thịt toàn thân Giang Mộ Hành đột ngột căng cứng.

Từ Mậu không phát hiện gì bất thường, cậu ta cười khổ nói cả tuần nay lên lớp đều mất hồn, sắp sửa nghe không hiểu.

Yến Hảo biểu lộ cảm xúc: "Tôi cũng vậy."

Từ Mậu một lời khó nói hết: "Năm hai bảo có chết cũng không chọn toán học thuần tuý."

Yến Hảo ném qua ánh mắt chiến hữu khổ nạn: "Trước tiên cứ chống đỡ đến năm hai rồi tính sau."

Từ Mậu: "..."

"Không sao, không được vẫn có thể xin chuyển ngành."

Từ Mậu tự an ủi mình rồi nói: "Giang Mộ Hành, sau này chắc chắn cậu sẽ làm nghiên cứu nhỉ."

Giang Mộ Hành ngậm miệng không đáp.

Yến Hảo trả lời thay hắn: "No."

"Cậu ấy đã nói với tôi rằng, hoặc là chọn toán và toán học ứng dụng, hoặc là thông tin và máy tính, lên thạc sĩ chuyển sang tài chính."

Giang Mộ Hành không phản bác.

Từ Mậu kinh ngạc mở to mắt, ngược lại suy nghĩ, với tư cách là con trâu đỉnh nhất trong dàn trâu bò, đời hắn không cần phải giải thích.

Trọng tâm câu chuyển lại lượn về đề bài kia.

Yến Hảo và Từ Mậu cậu một lời tôi một câu, căn cứ theo mạch tư duy bài giải của Giang Mộ Hành để thảo luận. Họ dừng lại rất nhanh, không cách nào thảo luận tiếp, bắt đầu móc mỉa cái ngành đau khổ

Móc mỉa thì móc mỉa, tay Yến Hảo cũng không ngừng, không hề kiêng nể trên địa bàn của mình.

Giang Mộ Hành vốn luôn không lên tiếng, cũng không hành động gì bỗng kéo khoá kéo áo khoác, cởi ra quăng xuống đùi.

Độ mạnh và phạm vi của động tác đều rất lớn, mang tới cho người ta ảo giác hốt hoảng.

Yến Hảo chớp mắt: "Sao vậy?"

Thái dương Giang Mộ Hành âm ỉ muốn banh gân xanh.

Yến Hảo một tay chống đầu, làm như không thấy cảnh cáo của hắn: "Nóng hả?"

Đường cằm Giang Mộ Hành siết chặt.

Yến Hảo "Ồ": "Nắng gắt cuối thu đúng là rất mãnh liệt."

"Vẫn ổn đấy chứ." Từ Mậu nói, "Sáng tối mát mẻ."

Yến Hảo nhướng mày: "Tối hai hôm nay chẳng thấy mát mẻ bao nhiêu."

Giang Mộ Hành thình lình mím chặt môi, kịp thời nuốt xuống tiếng rên.

Yến Hảo cụp mắt cười lên, không phải nhếch môi theo hình thức mà là cười thật, trên khuôn mặt trắng trẻo thanh tú là khoảng sắc hoa đào, lông mi mảnh dài khẽ khàng rung động, khoé mắt đuôi mày nhiễm thêm đôi phần quyến rũ.

Từ Mậu nhìn mà ngây người.

Giang Mộ Hành chợt khép sách Từ Mậu lại ném cho cậu ta

Từ Mậu lấy lại tinh thần: "Không giảng tiếp..."

Vì áp suất thấp quanh thân Giang Mộ Hành mà chữ "à" kẹt trong cổ họng, không dám phát ra.

Vẻ mặt Từ Mậu khó hiểu cầm sách đi.

Giang Mộ Hành nghiêng mặt, sắc mặt nghiêm khắc lạnh lùng.

Yến Hảo cười với hắn, trong mắt toả ra ánh sáng lung linh, hết sức diễm lệ mê người.

Yết hầu Giang Mộ Hành nhốn nháo lên xuống, con ngươi thâm trầm, đừng quậy.

Yến Hảo vô tội, tôi đã làm gì sao?

Giang Mộ Hành day huyệt thái dương.

Yến Hảo đưa tay lên, bỏ ngón trỏ vào trong miệng, răng cắn nhẹ, đầu lưỡi đảo qua.

Giang Mộ Hành nhắm mắt, trướng đau một hồi.

"Có phải rất muốn bình tĩnh không?" Yến Hảo quan tâm nói, "Vậy thì giúp tôi làm bài đi."

Giang Mộ Hành: "..."

Trở về từ tiết tự học, Yến Hảo bị Giang Mộ Hành chỉnh đốn một trận ngay, ỉu xìu quấn lấy chăn mền.

Giang Mộ Hành cầm sách và giấy bút qua cho cậu, đặt cạnh gối đầu.

Giọng Yến Hảo nghèn nghẹn, đã la đến mức phế: "Tôi đã thành như này rồi, thành như này rồi, cậu còn kêu tôi làm bài tập? Vậy luôn đấy à đại ca?"

Giang Mộ Hành không nhanh không chậm nói: "Mai phải nộp rồi."

Yến Hảo cứng không được bèn mềm, cậu đáng thương nắm góc áo Giang Mộ Hành: "Anh à, em không làm nổi, em thật sự không làm nổi đâu."

Giang Mộ Hành không cảm xúc, bộ dạng thờ ơ: "Sao không làm nổi?"

Yến Hảo đếm ngón tay: "Eo mỏi, chân đau, ngực và lưng cũng nhức, đầu còn bị cậu đẩy lên tấm ván đầu giường."

Giang Mộ Hành lôi cậu ra khỏi chăn: "Biết tôi không thể chịu khi bị trêu, mà vẫn không biết ghi nhớ."

Nghe vậy, đôi mắt ửng hồng của Yến Hảo trợn tròn: "Lần khác không nói, nhưng lần này là cậu trêu tôi trước được chứ?"

"Tự dưng cậu bóp eo tôi làm gì? Không biết đó là điểm nhạy cảm của tôi, sờ phát là chết ngay à?"

Giang Mộ Hành hiếm thấy bị nghẹn không nói nên lời.

Thấy bạn trai như vậy, Yến Hảo như được ăn tiên đan thần dược, cậu đứng phắt dậy, mượn thêm chiều cao của giường để nhìn hắn từ trên xuống, eo không mỏi, chân cũng không đau, khí thế hùng hổ.

"Cậu nói xem đó có phải lỗi của cậu không?"

Mặt Giang Mộ Hành giật nhẹ: "Phải."

"Nếu là cậu sai, vậy thì cậu phải chịu trách nhiệm cho hậu quả."

Yến Hảo đá hai quyển sách của mình ra mạn giường, ý nghĩa chính là cậu xem mà làm.

Giang Mộ Hành nhìn chăm chú cậu một cách bất lực lại cưng chiều.

Yến Hảo tức thời nhũn chân.

Giang Mộ Hành kiên nhẫn động viên: "Bài tập cậu phải tự làm mới có thể nắm chắc đơn vị kiến thức tương quan, nếu không sẽ không theo kịp. Tôi chỉ có thể giảng cho cậu nghe."

Yến Hảo cụp mắt nhìn ga giường màu xanh da trời, hồi lâu mới làm nũng với hắn: "Vậy cậu ôm tôi giảng đi."

Vừa dứt lời, thì được Giang Mộ Hành bế khỏi giường.

Giang Mộ Hành một tay nâng cậu, một tay với tới quyển sách bên mép giường, xoay người đến phòng làm việc.

Hai cánh tay Yến Hảo vắt trên cổ Giang Mộ Hành, vùi vào lòng hắn như con tôm, chóp mũi cạ vai hắn.

Hồi trước lúc điền nguyện vọng, Yến Hảo hỏi Giang Mộ Hành chọn ngành nào, Giang Mộ Hành nói là toán.

Ngay khoảnh khắc đặt bút xuống, Yến Hảo bị Giang Mộ Hành ngăn cản, hắn bảo cậu tư chọn.

Ban đầu đã đồng ý để cậu học chung một ngành, giờ lại đổi ý.

Giang Mộ Hành còn nói bất luận Yến Hảo trúng tuyển ngành nào, hắn đều sẽ cố gắng thương lượng với đại học A để điều chuyển.

Yến Hảo chỉ đành chọn.

Yến Hảo không đặc biệt thích ngành nào, với cậu chúng không khác nhau mấy, sao cũng được. Cậu bèn viết bảy ngành Giang Mộ Hành có thể thích: hoá học, toán học, vật lý, điện tử, máy tính, quản lý, sinh vật ra tờ giấy, vo thành cục bốc thăm, cuối cùng giật được toán học.

Chọn tuân theo điều chỉnh, sợ bị trả hồ sơ*.

*Trả hồ sơ: Gốc là 退档. Nghĩa là bạn bị trường đại học trả hồ sơ về vì lý do nào đấy, không đậu. Thí sinh đạt điểm cao nhưng vẫn bị trả hồ sơ có thể nằm trong tình huống: Bạn thi đủ điểm đỗ đại học X, nhưng lại không đủ điểm đỗ chuyên ngành Y bạn chọn. Lúc này trường có chuyên ngành Z vẫn chưa đủ người nên cho bạn chuyển sang ngành đấy. Nếu bạn không tuân theo sự điều chỉnh này thì sẽ bị trả hồ sơ.

Yến Hảo nghĩ rằng, dù sao cứ vào cổng đại học A đã hẵng tính.

Nhưng Yến Hảo thế mà lại vào thẳng ngành toán ngay, số trời đã định.

Bởi lẽ đó, cái thứ toán học quần què này lại càng quỷ ma hơn nữa, có quỳ cũng phải niệm nó.

May mà có đại thần hộ giá hộ tống.

Khi tâm tư Yến Hảo trở về, Giang Mộ Hành đã đặt cậu xuống chiếc ghế trước bàn học.

Giang Mộ Hành giở quyển sách ra.

Yến Hảo cảm thán: "Ây dà, có cảm giác như hoàng đế phê tấu chương ý."

"Hoàng đế phê tấu chương sai, không một ai dám ho he nửa chữ." Giang Mộ Hành nói, "Cậu làm bài sai, số điểm nhận được sẽ khiến cậu khóc."

"..."

Giang Mộ Hành xoay người thì Yến Hảo kéo lại: "Đi đâu đó anh? Đã đồng ý giúp em chiến đấu rồi mà."

Giang Mộ Hành liếc cậu: "Rót sữa tươi, lấy đồ ăn vặt cho cún con."

Yến Hảo cười: "Gâu."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK