• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Như Bình


Trần Minh Sinh bắt chuyến bay cuối cùng, thời gian cất cánh khoảng hơn năm giờ, lúc hạ cánh đã hơn nửa đêm.

Đầu óc Trần Minh Sinh hỗn loạn.

Anh tự nhủ thầm mình đã làm sai, anh gần như có thể đoán được lúc chú Từ biết chuyện sẽ nổi trận lôi đình thế nào, nhưng anh không nhẫn nại được nữa.

Sau khi xuống máy bay, anh ra khỏi sân bay, trong khoảnh khắc, từng cơn gió lạnh cuốn theo những hạt tuyết nhỏ quật vào mặt anh. Trần Minh Sinh cúi đầu, đợi trận gió lớn lướt qua.

Lúc anh ngẩng đầu mới ý thức được, nơi đây đã lạnh đến mức nào. Lúc đi anh một lòng nhớ Dương Chiêu nên không suy nghĩ nhiều thì đừng nói gì đến quần áo, bây giờ anh vẫn đang mặc quần áo đầu thu ở Côn Minh, áo sơ mi bên trong, bên ngoài là áo khoác mỏng, một chiếc quần bằng sợi bông.

Đêm khuya, nhiệt độ không khí rất thấp.

Trần Minh Sinh thở phì phì, một luồng khói trắng phả ra theo hơi thở của anh. Ưu điểm của tiết trời lạnh giá là làm cho đầu óc anh tỉnh táo lại đôi chút.

Gió bên ngoài rất lớn, Trần Minh Sinh nhanh chóng bắt một chiếc taxi. Khu vực đậu xe ở sân bay đều phải đóng phí, nên tài xế không để đồng hồ tính tiền tự động, mà trực tiếp báo giá theo địa điểm tới.

Bản thân Trần Minh Sinh cũng là tài xế taxi, anh biết tài xế báo giá cao hơn giá bình thường, nhưng anh không nhiều lời, chỉ thẳng địa điểm đến.

Xe chạy đi, ngã tư đường không một bóng người.

Trần Minh Sinh lấy di động ra, anh nạp được phân nửa nguồn pin ở sân bay, lúc này anh khởi động máy, không có cuộc gọi đến hay tin nhắn nào.

Trần Minh Sinh hít sâu, tựa vào ghế xe nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, có thể thấy từng bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống. Chúng theo cơn gió tạo nên quỹ đạo rất kỳ lạ.

Trần Minh Sinh yên lặng nhìn ra ngoài, anh suy tư một lát rốt cuộc gửi đi một tin nhắn.

Điện thoại lập tức reo vang.

Đổ xuống đầu anh là một tràng mắng bão táp của chú Từ.

“Cậu nghĩ gì vậy? Cậu nói đi, rốt cuộc cậu nghĩ gì chứ? Thời điểm này cậu có thể làm bậy được sao? Tại sao cậu lại kích động như vậy?”

“Chú Từ …”

“Cậu lập tức quay lại cho tôi…”

Trần Minh Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ đáp: “Cháu đã tới rồi, hôm nay không còn chuyến bay nữa.”

Chú Từ yên lặng một lát, sau đó chửi ầm ĩ: “Mẹ nó, tôi muốn đập chết cậu.”

Trần Minh Sinh trả lời: “Mai cháu sẽ quay về.”

Có lẽ giọng nói anh quá trầm thấp, quá dồn nén, cuối cùng chú Từ không mắng anh nữa.

“Bên đó có ai liên lạc với cậu không?”

Trần Minh Sinh: “Không, bây giờ cháu vẫn ở Thúy Hồ một mình, buổi tối thường không có ai tới quấy rầy cháu.” Dứt lời, anh bổ sung: “Mai cháu sẽ về.”

Chú Từ ngẫm nghĩ một lát rồi dặn: “Nếu mai có người gọi điện cho cậu, cậu cứ bảo đang đi lựa quà cho Bạch Vi Vi.”

Trần Minh Sinh: “Được.”

“Cụ thể thì cậu phải chuẩn bị trước, càng chi tiết càng tốt.”

Trần Minh Sinh: “… Vâng.”

Hai người im lặng.

Bên kia điện thoại, chú Từ không nói gì nữa, hai người yên lặng nghe tiếng hô hấp của đối phương, dễ đến hơn nửa phút.

Sau đó chú Từ thấp giọng: “Minh Sinh, có phải cháu nhớ bạn gái lắm không?”

Trần Minh Sinh bất giác nắm chặt điện thoại, cắn răng không dám lên tiếng.

Chú Từ biết tính Trần Minh Sinh, nếu không phải có chuyện khiến anh quá lo lắng, Trần Minh Sinh tuyệt đối không thể làm loại chuyện bốc đồng này.

Chú Từ nói: “Chú đồng ý với cháu, chờ chuyện này qua rồi, cho cháu về cưới vợ.”

Trần Minh Sinh thấp giọng: “Dạ.”

Tiếng dạ này của anh, đa phần là thừa nhận với chú Từ. Bởi anh biết, chú Từ thật lòng đối xử tốt với anh.

Chú Từ: “Sẽ nhanh thôi.”

Trần Minh Sinh nhìn từng hạt tuyết bay xuống bên ngoài cửa sổ, thảng thốt: “Nhanh… thế nào mới là nhanh?”

Có lẽ đêm tối thế này thật dễ khơi gợi hồi ức trong lòng người. Trần Minh Sinh thản nhiên: “Chú Từ, chú đã làm bao lâu…”

Anh nghe thấy tiếng bật lửa vang lên rất khẽ bên kia đầu dây, chú Từ dường như đang châm thuốc, giọng điệu lạnh nhạt: “Làm bao lâu? Tôi không biết, cũng không nghĩ tới.”

Trần Minh Sinh: “Chú đã làm ba mươi năm rồi.”

Chú Từ cười cười, dường như cũng giật mình bởi con số này. Chú đáp: “Lâu vậy sao? Tôi chưa từng chú ý.”

Trần Minh Sinh lặng im.

Chú Từ hỏi: “Bây giờ cậu bảo tôi làm cái khác tôi cũng không làm được. Xem ra cả đời tôi chỉ có thể làm việc này thôi.”

Trần Minh Sinh: “Xong chuyện Bạch Cát sẽ chấm dứt chứ?”

“Chấm dứt?” Chú Từ vui vẻ trả lời: “Có chấm dứt hay không, cậu phải rõ hơn tôi chứ.”

Trần Minh Sinh cúi đầu không đáp.

Quả thật anh biết rất rõ.

Ở đầu dây bên kia chú Từ tiếp tục: “Cậu nói xem cậu làm bảy tám năm rồi đã kết thúc với bao nhiêu người. Đầu tiên là Minh Khôn, đến Tào Nam Sơn, rồi đến Hổ Ca, bây giờ cậu dính vào vụ Bạch Cát. Cậu nói xem, sẽ có lúc chấm dứt ư?”

Trên thế giới này có không ít kẻ ác.

Năm đó lúc Nghiêm Trịnh Đào dạy Trần Minh Sinh ở trường cảnh sát đã từng nói như vậy…

“Trên thế giới này có không ít kẻ ác. Dù cậu có bắt bao nhiêu người, giết bao nhiêu người, chúng cứ mặc kệ kết cục của người đi trước, vẫn tiếp tục như nấm mọc sau mưa. Đó là vì sao? Nguyên nhân này tôi sẽ không phân tích cho các cô cậu, tôi nói những điều này là vì muốn báo… một tin tốt và một tin xấu cho các cô cậu. Tin xấu là dù cho các cô cậu có mệt chết cũng sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ, tin tốt là cảnh sát chúng ta vĩnh viễn không thất nghiệp!”

Trần Minh Sinh vẫn nhớ, sau khi Nghiêm Trịnh Đào dứt lời, bản thân anh cũng bật cười thành tiếng. Những học viên bên cạnh anh cũng cười ha ha, thậm chí Nghiêm Trịnh Đào cũng cười.

Khi đó Trần Minh Sinh không để ý, nụ cười của Nghiêm Trịnh Đào không giống bọn họ.

Bây giờ, trải qua nhiều chuyện, khi Trần Minh Sinh nghĩ tới lời Nghiêm Trịnh Đào, anh vẫn cười. Anh nghĩ, nụ cười bây giờ của anh có lẽ đã giống nụ cười của Nghiêm Trịnh Đào năm đó.

“Bạch Cát ngã xuống sẽ có người tiếp theo.” Chú Từ nói: “Tôi cho cậu biết chút tin tức, có lẽ cậu đã từng nghe, có một gã được gọi là Rắn Chín Đầu ở Myanmar, năm ngoái gã bắt đầu qua lại bên này. Cấp trên đưa thông tin, chúng ta đã phái người giám sát chúng.”

Trần Minh Sinh cười đùa: “Nghe giọng của chú, xem ra hưng phấn dạt dào nhỉ?”

Chú Từ cười khà khà: “Cứ mãi bám theo một người chúng ta cũng thấy chán, dọn Bạch Cát xong, chúng ta sẽ thay đổi khẩu vị.”

Trần Minh Sinh: “Chú biết tự tìm niềm vui thật.”

Chú Từ: “Sao lại nói tự tìm vui chứ, tôi cho cậu biết, tôi có niềm vui riêng. Bọn họ không thích vì bọn họ không hiểu. Được rồi, không nghe cậu nói nữa, cậu về gặp bạn gái rồi mai lập tức cút về đây cho tôi.”

Trần Minh Sinh trả lời: “Được.”

Từ sân bay đi ra, xe chạy hơn một tiếng đồng hồ mới đến khu Hoa Khải Kim.

Toàn khu nhà và cả ngã tư đường bên cạnh không một bóng người.

Cổngkhu nhà đóng chặt, phòng bảo vệ không có ai, cũng không mở đèn. Trần Minh Sinh chống nạng, cố gắng trèo qua cổng rào, chân trái dẫm trên mặt đất ướt sũng, trơn trượt, anh suýt chút ngã sấp xuống.

Tay Trần Minh Sinh nắm chặt cổng rào, lá sắt trên cổng rào lạnh ngắt bén ngót, lúc anh nắm lấy leo qua, lòng tay bị đâm một lỗ không sâu lắm.

Trần Minh Sinh quay đầu lướt nhìn rào chắn cao khoảng chừng một thước, sau đó quay đầu lại chùi tay vào áo khoác, lau sạch vết máu.

Anh chống nạng đi vào trong sân, đèn đường mờ ảo, từng bông tuyết chầm chậm rơi, nhỏ bé như những hạt mưa phùn.

Khu nhà rất yên tĩnh, tĩnh lặng đến mức trái tim vốn căng thẳng của Trần Minh Sinh cũng dần yên ổn lại.

Anh đi tới trước lầu Dương Chiêu, có hai chiếc xe đậu song song ngay trước cửa, hình như đã đậu rất lâu.

Hai chiếc xe đó đều là màu trắng bạc, tuy màu sắc không giống nhau hoàn toàn nhưng sự khác biệt rất nhỏ, khiến thoạt nhìn hai chiếc xe càng hòa hợp.

Vì tuyết rơi nên thân xe ướt sũng, dòng nước hòa vào màn sương tuyết mênh mông tựa như cách anh rất xa, rất xa.

Trần Minh Sinh cúi đầu, tay trái anh hơi đau đớn, đó là vết thương bị cắt lúc trèo qua cổng rào. Anh siết chặt tay, miệng vết thương bị dồn chặt, ngược lại anh không còn cảm thấy đau nữa.

Trần Minh Sinh nhìn cánh cửa, cửa đã khóa. Trần Minh Sinh không có thẻ từ, anh muốn lên lầu chỉ có thể nhấn chuông cửa nhà Dương Chiêu hoặc là chờ người khác đi ra.

Anh có thể bỏ đi ư?

Anh có thể nhấn chuông cửa nhà cô ư.

Trong nhà cô, hiện đang có người…

Tuyết vẫn rơi lả tả.

***

Thật hiếm khi Tiết Miểu dậy sớm, anh ta bước ra khỏi phòng khách, đi đến tủ lạnh lấy chai nước, mở nắp uống mấy hớp.

Anh ta bước tới cửa sổ sát sàn, anh vui mừng phát hiện tuyết đã ngừng rơi.

“Rốt cuộc cũng ngừng.” Tiết Miểu nói thầm, anh ta đặt chai nước lên bàn, sau đó vào phòng tắm tắm rửa một phen, đến lúc bước ra, phòng ngủ Dương Chiêu vẫn im lìm.

Tiết Miểu cười lắc đầu, tối qua cô ngủ rất muộn, thật ra đã rất lâu Dương Chiêu chưa có một giấc ngủ yên ổn.

Tiết Miểu không muốn đánh thức cô, anh ta mặc áo chuẩn bị ra ngoài.

Anh ta đã tự cho mình nghỉ ngơi, ngày nghỉ hiếm có, anh ta phải từ từ hưởng thụ cuộc sống, mà bước đầu tiên của ngày nghỉ là… rửa xe.

Tiết Miểu nhẹ khép cửa lại, sau đó bước vào thang máy.

Ngay vào lúc anh đi ngang qua cửa thang bộ, khóe mắt anh bắt gặp có bóng người trong góc khuất, không chờ anh kịp phản ứng, thân thể đã bị kéo mạnh qua.

Sau khi hoàn hồn, Tiết Miểu ngửi thấy mùi rượu rất nồng.

Anh ta bị một người đàn ông áp vào tường.

Tiết miểu giương mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

“A, là anh à?”

Tiết Miểu nhận ra Trần Minh Sinh.

Trần Minh Sinh lúc này thoạt trông hơi đáng sợ, dường như anh đã thức cả đêm, tơ máu dày đặc trong mắt, cằm lún phún râu. Anh đã uống rượu, có lẽ do tác dụng của rượu, ánh mắt Trần Minh Sinh cực kỳ âm trầm.

Lúc Tiết Miểu bắt gặp Trần Minh Sinh, anh ta thầm kinh ngạc, sâu trong ngạc nhiên anh ta cảm nhận được điều gì đó khác thường khó có thể diễn tả.

“Anh làm gì ở đây?” Tiết Miểu nhìn sang, chỗ này là hành lang ngoài. Theo hiểu biết của anh ta, không ai rảnh rỗi ngồi chơi ở một nơi thế này.

Trần Minh Sinh không đáp, tay phải anh chống nạng, tay trái túm chặt áo vest của Tiết Miểu. Tiết Miểu cúi đầu nhìn rồi nói: “Hoặc anh giải thích trước hoặc là bỏ tay ra trước.”

Trần Minh Sinh vẫn không mở miệng.

Biểu cảm Tiết Miểu hơi đổi khác, anh ta lặp lại: “Tôi nói lần cuối, anh có thể buông tay trước không?”

“Anh.” Rốt cuộc Trần Minh Sinh cũng lên tiếng, giọng nói của anh hơi trầm thấp, khàn khàn. Trong ngữ điệu mang chút dữ tợn khó phát hiện.

Anh gằn từng tiếng với Tiết Miểu: “Mày cách xa cô ấy một chút cho ông.”

Tiết Miểu đương nhiên hiểu ‘cô ấy’ mà anh nói là ai.

Vì thế Tiết Miểu không truy cứu Trần Minh Sinh túm nhăn nhúm áo anh ta, anh ta nhìn Trần Minh Sinh: “Anh đang uy hiếp hay là khuyên nhủ đây?”

Trần Minh Sinh hình như say thật, anh lặp lại lời vừa nói một lần rồi một lần nữa.

“Mày cách xa cô ấy một chút cho ông.”

Tiết Miểu cười khẩy: “Anh lấy tư cách gì nói với tôi những lời này.” Anh ta lướt mắt quan sát Trần Minh Sinh một lượt, rồi nói: “Anh không có tư cách, thưa anh, anh không có tư cách yêu cầu tôi.”

Ánh mắt Trần Minh Sinh hơi hỗn loạn. Anh chỉ thấy vóc dáng cao ráo của Tiết Miểu, khuôn mặt đẹp trai của Tiết Miểu, thấy anh ta vừa tắm xong, thậm chí còn chưa chải đầu.

Sự hung tợn của Trần Minh Sinh hiện quá rõ. Tay, thắt lưng, lưng của anh đều căng cứng, giống như giây tiếp theo, anh sẽ dốc toàn lực.

Tiết Miểu đương nhiên nhận ra ý tưởng của Trần Minh Sinh, nhưng anh ta không kích động, không sợ hãi. Anh ta nhìn sang bên cạnh, lạnh nhạt nói: “Thông thường, tôi sẽ không dễ nói những lời này với người khác.” Anh ta chậm rãi quay đầu lại nhìn Trần Minh Sinh, ánh mắt thoáng nét xa cách, lạnh nhạt.

“Anh không xứng.”

Tiết Miểu nhớ tới trạng thái mệt mỏi của Dương Chiêu, nhớ tới nét mặt của cô khi đứng trước hồ nhân tạo, nhớ tới cô làm việc một ngày một đêm… Cuối cùng, anh ta nhớ tới bức tranh kia.

Tiết Miểu nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên một cơn giận dâng trào. Anh ta chậm rãi nói, anh ta đoan chắc từng câu từng chữ đều truyền vào tai Trần Minh Sinh.

“Anh không xứng sánh vai cùng cô ấy.”

Trần Minh Sinh khựng lại.

“Nghe không hiểu à?” Tiết Miểu nâng hai tay mình lên, cởi cúc ở tay áo ra nói: “Hoặc là anh muốn nói chuyện bằng cách khác?”

Tiết Miểu hơi nheo mắt, nhìn tay Trần Minh Sinh đang túm chặt áo anh ta rồi lại chăm chú nhìn anh nói: “… Là cách của đàn ông.”

Dứt lời, Tiết Miểu đẩy mạnh, Trần Minh Sinh còn đang trầm tư hoàn toàn không phản ứng kịp, bị anh ta đẩy thẳng lên tay vịn cầu thang phía sau, tiếp sau đó Tiết Miểu nâng tay phải lên đấm xuống!

Cuối cùng Trần Minh Sinh cũng phục hồi tinh thần, anh không kịp cản cú đấm, lập tức nghiêng người tránh né.

Nhưng anh đang đứng cạnh cầu thang, không có chỗ tựa nạng, chỉ có thể dựa vào những bậc thang bên dưới, nghĩ thế anh lập tức hạ thấp người sang bên phải.

Tối qua, anh đến cửa hàng tiện lợi hai mươi bốn giờ mua rất nhiều bia, lặng lẽ ngồi trước cổng nhà Dương Chiêu, nốc từng lon từng lon cạn sạch.

Thật ra tửu lượng anh rất cao, vốn không thể say. Nhưng lòng anh đang hoảng hốt, vả lại còn đi một ngày một đêm không nghỉ, vừa uống vài ngụm bia, đầu anh đã hơi choáng váng.

Sáng nay, anh theo sau một ông cụ ra ngoài tập thể dục vào trong lầu.

Khi anh thấy Tiết Miểu bước ra khỏi nhà Dương Chiêu, anh không kiềm chế được.

Nhưng trạng thái cơ thể hiện giờ của anh không thể đánh một trận ra trò.

Hơn nữa, Tiết Miểu không phải kẻ vô dụng, thậm chí có thể nói thân thủ anh ta không tệ. Lúc ở Mỹ anh ta từng tập quyền anh, chỉ cần rảnh rỗi anh ta sẽ đến phòng tập thể thao, hơn nữa thân hình anh ta vốn cao lớn, cho nên nắm đấm rất mạnh.

Đầu Trần Minh Sinh choáng váng, anh không tránh kịp cú đấm, nạng chống của anh rơi xuống, người cũng ngã xuống cầu thang.

Tiết Miểu phủi phủi áo, bước xuống lầu, đi đến bên cạnh Trần Minh Sinh.

Anh ta thấp giọng thì thầm bên tai Trần Minh Sinh: “Lúc cô ấy vẫn là học sinh tôi đã quen cô ấy. Cô ấy chưa bao giờ có dáng vẻ đó và cô ấy tuyệt đối không nên có dáng vẻ đó. Mặc kệ là anh, là tôi hay là bất kể kẻ nào khác cũng không có tư cách này. Thưa anh …” Tiết Miểu đứng dậy, sau cùng nói: “Người nên tránh xa cô ấy một chút, là anh đấy.”


Hết chương 53

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK