• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

Dương Chiêu không hỏi khi nào anh về.

Cho dù thời gian chờ đợi có vượt xa tưởng tượng ban đầu của cô.

Trước đây anh nói, ‘chờ đến lúc em giải quyết đống công việc ngập đầu của em xong, anh sẽ về’.

Nhưng Dương Chiêu đã hoàn thành công việc từ lâu, đến khi cô đã làm xong đống công việc tiếp theo, Trần Minh Sinh vẫn bặt vô âm tín.

Đông qua, xuân cũng qua.

Dương Chiêu đã quen đợi chờ.

Hoặc có thể nói, có đôi khi cô dường như đã quên mất cô vẫn đang chờ đợi.

Bức tranh kia đã hoàn thành từ lâu, Dương Chiêu bọc kỹ lại rồi để nó vào trong ngăn tủ. Chỉ lúc nào cô tìm sách hay xem tư liệu mới có thể trông thấy bức tranh đó.

Sau đêm giao thừa, Trần Minh Sinh không quay về, cũng không có bất kỳ tin tức gì.

Thoạt đầu, Dương Chiêu trông thấy bức tranh đó, lòng cô sẽ có một áp lực vô hình dồn nén. Qua một thời gian, khi cô thấy nó sẽ thoáng chút khổ sở. Cuối cùng, đợi đến mùa hè, chờ cho hàng cây lê ven đường nở hoa rực rỡ, cô ngẫu nhiên bắt gặp bức tranh trong tủ, cõi lòng đã bình thản tĩnh lặng.

Có lẽ, tất cả mọi tình cảm đều sẽ thế này.

Lúc đầu bùng cháy, lúc giữa nồng nàn, cuối cùng quay về bình thản.

Bắt đầu vào tháng năm, Dương Chiêu không còn nghĩ tới Trần Minh Sinh nữa. Vì kỳ thi đại học của Dương Cẩm Thiên đã đến.

Những ngày còn lại trước kỳ thi đã đếm được trên đầu ngón tay.

Thành tích Dương Cẩm Thiên tăng đột ngột chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, sau đó cậu hăng say học tập đến mức Dương Chiêu phải khuyên cậu nghỉ ngơi. Cậu cố gắng như vậy là vì cậu đã tìm thấy hy vọng. Với những người không thấy mục tiêu họ sẽ không nỗ lực. Còn những ai đã nắm giữ tương lai cũng không cần phải cắm đầu chạy. Chỉ có những người còn đang trên đường, thậm chí còn vừa phát hiện ánh sáng dẫn dường, mới có thể liều chết nỗ lực.

Mấy ngày cuối, giáo viên cũng không khuyến khích các sĩ tử cố gắng học, ngược lại còn khuyên chúng phải thả lỏng tinh thần, đừng quá căng thẳng.

Trước kỳ thi đại học ba ngày, trường trung học thực nghiệm bắt đầu kỳ nghỉ.

Buổi tối ngày nghỉ đầu tiên, chủ nhiệm lớp mời phụ huynh học sinh tới tham dự một buổi họp mặt nhỏ, Dương Chiêu cũng đến.

Trong buổi họp, cô giáo Tôn chủ yếu phổ biến vấn đề điều chỉnh tâm lý cho thí sinh trong những ngày cuối, còn dặn dò cách ăn uống thuận tiện nhất, cuối cùng bảo phụ huynh không nên tạo áp lực lớn cho bọn trẻ.

Lúc cuộc họp tan, cô giáo Tôn giữ Dương Chiêu ở lại một lát. Cô nhắc nhở Dương Chiêu, tình hình của Dương Cẩm Thiên vẫn chưa ổn định, cậu còn phải nỗ lực hơn nữa, tình trạng căng như dây đàn này mãi cho đến khi thi xong môn cuối cùng mới có thể thả chùng được.

“Thành tích của Dương Cẩm Thiên đột ngột tăng vọt trong một năm nay, chỉ còn bước cuối cùng này thôi, nhất định phải xem trọng!” Đến kỳ thi đại học, sĩ tử và giáo viên đều như phát điên, mắt mở to giống hệt gà chọi: “Nếu Dương Cẩm Thiên phát huy tốt, muốn thi chín trăm tám mươi lăm trường cũng không thành vấn đề.”

Dương Chiêu không bị sự nhiệt tình của cô giáo cuốn hút, nhưng cô vẫn rất biết ơn cô giáo Tôn. “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ dặn dò thằng bé.”

“Được!”

Mấy ngày nghỉ bình thản trôi qua, cuối cùng đã đến ngày thi, Dương Chiêu phát hiện, chính cô cũng căng thẳng. Nhưng dù thế nào đi nữa, ở đất nước này, kỳ thi đại học với một người mà nói đều là bước đệm quan trọng nhất.

Trường thi của Dương Cẩm Thiên là trường trung học ba mươi mốt, cách nhà Dương Chiêu rất xa.

Lúc nhận được thông báo địa điểm thi, Dương Chiêu từng hỏi Dương Cẩm Thiên có muốn đến ở gần đó không, Dương Cẩm Thiên bảo không cần.

So sánh với Dương Chiêu thì Dương Cẩm Thiên hình như rất thờ ơ. Mỗi ngày cậu thức dậy lúc 6h10, đi ngủ lúc 23h30, giữa trưa còn có giấc ngủ bốn mươi phút cố định. Dương Chiêu rất hài lòng cách sinh hoạt nghỉ ngơi của cậu.

Từ trung tuần tháng năm, cô gác lại tất cả công việc, chuyên tâm đưa đón Dương Cẩm Thiên đi thi đại học.

Ngày thi, con đường trước cổng trường thi đã bị vây kín, xe không vào được. Dương Chiêu cũng giống các bậc phụ huynh khác chen chúc chờ trước cổng. Những phụ huynh khác tụ lại trò chuyện rôm rả. Dương Chiêu không quen biết họ, cô tựa vào một thân cây ven đường hút thuốc.

Lúc sáng Dương Cẩm Thiên cứ ngồi mãi trong xe Dương Chiêu, ngồi đến thời gian cuối cùng theo quy định vào trường thi cậu mới vào. Trước khi vào cậu liếc nhìn Dương Chiêu, Dương Chiêu khích lệ cậu cố lên.

Dương Cẩm Thiên cười nói: “Chị, cuối cùng cũng có chuyện khiến chị vui vẻ.”

Dương Chiêu sửng sốt một lát, Dương Cẩm Thiên đã đi xa. Cô cảm thấy lời Dương Cẩm Thiên hơi khó hiểu, nhưng ngẫm nghĩ có lẽ cô cũng hiểu ý cậu.

Chỉ mấy giờ ngắn ngủi, buổi sáng, buổi chiều, Dương Cẩm Thiên đã thi xong ngày đầu tiên.

Lúc rãnh rỗi ngẫm nghĩ, cô phát hiện thật ra lực học của Dương Cẩm Thiên nào phải kém cỏi gì. Cho dù Dương Chiêu không muốn thừa nhận cũng không được, Dương Cẩm Thiên rất thông minh, nhất là toán lý hóa.

Tuy tính cách Dương Cẩm Thiên hơi bốc đồng, nhưng cách tư duy của cậu rất lý tính, cực kỳ bình tĩnh và lý trí. Điều này khiến Dương Chiêu hơi bất ngờ.

Mà tiếng anh, Dương Chiêu và cha mẹ cô đều là những người đi du học về, Dương Chiêu và Dương Cẩm Thiên đã thường xuyên tiếp xúc với nó từ nhỏ, thành tích sẽ không tệ.

Chỉ duy nhất một môn Dương Cẩm Thiên không thích lắm, đó chính là ngữ văn. Dương Cẩm Thiên không thích việc nghiền ngẫm nội dung trong từng câu từng chữ, không thích những câu thơ phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí một bài văn tám trăm chữ cũng khiến cậu đau đầu.

Cho nên sau khi thi xong môn ngữ văn, Dương Chiêu quan sát kỹ sắc mặt Dương Cẩm Thiên, cuối cùng Dương Cẩm Thiên cũng không nổi nữa bèn quay đầu lại hỏi Dương Chiêu: “Chị, có gì thì chị cứ hỏi đi.”

“Hả?”

Dương Chiêu nhanh chóng dời tầm mắt: “Gì cơ?”

Dương Cẩm Thiên cười: “Có phải chị muốn hỏi em thi thế nào không?”

Dương Chiêu lắc đầu: “Không, thi xong rồi thì đừng nghĩ tới nó nữa, chuẩn bị môn tiếp theo đi.”

Giữa trưa, Dương Chiêu hỏi Dương Cẩm Thiên muốn ăn gì. Dương Cẩm Thiên ngẫm nghĩ đáp: “Ăn gì cũng được phải không?”

Dương Chiêu khởi động ô tô: “Đương nhiên.”

“Em muốn đi ăn đồ Nhật.” Hình như tâm tình Dương Cẩm Thiên không tệ, cậu ngồi ở hàng ghế sau nhoài người lên trước: “Được không?”

Dương Chiêu hơi bất ngờ: “Đồ Nhật?”

“Hồi trước đã đi rồi đó.” Dương Cẩm Thiên nhắc.

“Chị biết, chị vẫn nhớ mà.” Dương Chiêu nghĩ, nhà hàng kia cách chỗ này không xa không gần, nhưng… “Sao em lại muốn đến đó.”

Tuy hỏi thêm một câu nhưng cô vẫn quay xe đổi hướng, rẽ vào một ngã tư đường khác.

Dương Cẩm Thiên trả lời: “Em là thí sinh cho nên hôm nay em lớn nhất.”

Dương Chiêu cười cười: “Đúng, hôm nay em lớn nhất.”

Trong xe im lặng một lúc, Dương Chiêu lơ đãng nghiêng đầu đúng lúc trông thấy Dương Cẩm Thiên đang nhìn cô. Lúc ánh mắt cậu vừa bắt gặp ánh mắt Dương Chiêu, cậu lập tức quay đầu đi.

Dương Chiêu bình thản hỏi: “Sao vậy?”

Dương Cẩm Thiên cười lắc đầu: “Không có gì.”

Nhà hàng Nhật kia vẫn an tĩnh như thế, không quá đông khách. Dương Chiêu và Dương Cẩm Thiên tìm chỗ ngồi, Dương Chiêu hỏi cậu: “Em muốn ăn gì?”

Dương Cẩm Thiên đáp: “Gì cũng được.”

Dương Chiêu đưa menu cho cậu: “Em muốn ăn gì thì chọn đi.”

Dương Cẩm Thiên gọi hai phần sushi, một phần cá hồi và hai ly nước.

Dương Chiêu không có khẩu vị, ngược lại Dương Cẩm Thiên ăn rất ngon miệng.

Ánh đèn trong nhà hàng rất mờ như vốn dĩ. Hai người ngồi trước một quầy bar dài, khuôn mặt Dương Chiêu dưới ánh đèn quầy bar trông rất trắng, rất sạch sẽ.

Dương Cẩm Thiên ăn xong, vẫn còn dư dả thời gian mới tới môn tiếp theo.

“Em muốn đi chưa?” Dương Chiêu hỏi, “Có muốn nghỉ ngơi một lúc không?”

Dương Cẩm Thiên lắc đầu, thoạt nhìn cậu rất hăng hái: “Không cần đâu, em không mệt mà.”

Dương Chiêu gật đầu: “Vậy chờ thêm lát nữa.”

“Chị.”

Dương Cẩm Thiên lấy khăn tay chùi miệng sau đó thử đề nghị: “Chị nói chuyện với em một chút đi.”

“Ok.” Dương Chiêu đáp.

Dương Cẩm Thiên: “Chị biết không, hôm nay em không thấy căng thẳng chút nào hết.”

Dương Chiêu cười: “Ừ, năm đó lúc chị thi đại học cũng không thấy căng thẳng.”

Tay cô cầm ly thức uống lên nhưng không đưa lên miệng: “Không căng thẳng là tốt.”

Cô nói tiếp: “Không căng thẳng có nghĩa là em đã dự tính được trước.”

Cô ngẩng đầu nhìn Dương Cẩm Thiên: “Tiểu Thiên, ông trời sẽ đền đáp những người chăm chỉ, chỉ cần em nỗ lực sẽ được đền đáp.”

“Dạ.”

Dương Cẩm Thiên cúi đầu, một lát sau cậu ‘dạ’ thêm một tiếng thật nặng nề.

Cuộc thi hai ngày cuối cùng kết thúc thuận lợi.

Môn thi cuối cùng là tiếng anh, trong phòng thi có rất nhiều người đã hoàn thành bài thi trước hai mươi phút so với thời gian quy định. Dương Cẩm Thiên cũng nằm trong số đó. Cậu đã hoàn thành bài thi từ rất sớm, nhưng theo lời dặn của cô chủ nhiệm, cậu phải chờ tới phút cuối cùng mới nộp bài.

Dương Cẩm Thiên ngồi bên cửa sổ, quay đầu nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

Hôm nay trời rất đẹp, bầu trời xanh lam chen lẫn vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Cửa sổ hơi hé mở, gió mát bên ngoài ùa vào thổi tung rèm cửa phất phơ qua lại trước mặt Dương Cẩm Thiên. Vài cánh chim chao liệng trên nền trời xanh thẳm. Dương Cẩm Thiên nhìn ngắm đến ngẩn ngơ.

Cậu bỗng nhớ tới Dương Chiêu, nhớ tới người chị gái của cậu. Chị đang chờ cậu ở ngoài.

Khóe mắt Dương Cẩm Thiên cay cay.

Dương Cẩm Thiên không thể nói rõ tầm quan trọng của Dương Chiêu với cậu. Có đôi khi cậu cảm thấy tình cảm của mình với Dương Chiêu rất nhạt nhẽo, nhưng có khi cậu lại cảm thấy cô là tất cả với cậu. Cô cho cậu niềm hy vọng, cho cậu cả tương lai.

Lúc tiếng chuông reo vang, các thí sinh đồng loạt hoan hô. Lúc đầu chỉ có vài người, sau đó lan ra một lớp, rồi đến cả tầng lầu cuối cùng đều hoan hô thật vang dội. Được tự do!

Mặc kệ thi có tốt hay không, với các sĩ tử mà nói dù chỉ trong giây phút, bọn trẻ như được trút hết mọi gánh nặng, thật sự giải phóng bản thân.

Nét mặt các giáo viên còn ở lại thu bài đều hiện lên vẻ thấu hiểu, họ cố nhịn cười, thu lại tất cả bài thi sau đó mới bảo thí sinh: “Tự do rồi, đi thôi!”

Hành lang trong phút chốc chật ních người. Dương Chiêu đứng trong một đám phụ huynh, bị chen đẩy có hơi choáng váng, nhưng cô không lùi bước. Cô cảm thấy cô phải đứng ở hàng đầu tiên.

Cô đã thấy Dương Cẩm Thiên, Dương Cẩm Thiên cũng nhanh chóng phát hiện ra cô.

Dương Cẩm Thiên mặc một chiếc áo ngắn tay sạch sẽ đứng trong đám đông. Cậu mang ba lô, tuy vẫn còn rất trẻ, rất non nớt, nhưng lại toát lên vẻ đẹp bừng bừng sức sống.

Bàn tay Dương Chiêu đang vẫy cậu bỗng khựng lại. Cô nhìn khuôn mặt tươi cười của Dương Cẩm Thiên phía xa xa, bỗng có một nỗi xúc động khôn xiết.

Cậu đã biến thành ánh dương rạng rỡ, ít nhất cậu cũng đã nghe lời cô, quay về nơi cậu vốn thuộc về.

Hết chương 64

——— ——————

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK