• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Liễu Hiên vừa về đến nhà đã thấy Doãn Duyệt ngồi uống trà giữa sảnh lớn.

Vừa thấy Liễu Hiên, anh khẽ cong môi cười "bà xã của anh về rồi à?"

Chân Liễu Hiên chợt khựng lại "Duyệt, anh về rồi à?"

"Ừm...anh về sớm, cố tình ngồi đây đợi em về!"

Liễu Hiên nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Doãn Duyệt...

"Bà xã của anh vừa đi đâu về vậy hửm?"

Liễu Hiên ấp úng trả lời "em...em..."

"Em thế nào?"

Liễu Hiên khẽ lên tiếng "em đến Thủ Đô!"

"Thế em đi bằng gì?"

- Dạ, tàu cao tốc!

"Hẳn là rất mệt"

Liễu Hiên áy náy, Doãn Duyệt vậy mà lại không nóng giận khi biết cô đến Thủ Đô.

"Cũng muộn thế này rồi, em nghỉ ngơi sớm đi"

- Dạ!



Doãn Duyệt không nói gì thêm, anh chỉ đứng lên rời đi...

Doãn Duyệt là người giỏi giấu cảm xúc, vui buồn không bao giờ lộ ra ngoài.

Liễu Hiên vẫn còn ngồi trên sofa giữa sảnh, một lúc sau thấy Doãn Duyệt ăn mặc chỉnh chu đi xuống.

- Duyệt, anh ra ngoài sao?

"Ừm! Anh có việc, sẽ về rất trễ, em ngủ sớm đi nhé!"

Vừa dứt câu, Doãn Duyệt liền vội vã rời đi.

Liễu Hiên lủi thủi đi về phòng, vừa đẩy cửa bước vào phòng, cô đã nhận ra căn phòng của cô và Doãn Duyệt không hề có hơi ấm. Bóng tối quay quanh, khiến cô thêm đơn độc giữa căn phòng rộng lớn.

Cốc...cốc...

Nghe tiếng gõ cửa, Liễu Hiên xuống giường ra mở cửa!

'Bà chủ!'

Có chuyện gì?

'Thưa bà chủ, có người gửi cho bà chiếc hộp này!'

Người gửi có để lại danh tính không?

'Không thưa bà, họ chỉ bảo rằng giao nó cho người mang tên Liễu Hiên'.

Nhìn chiếc hộp trên tay người giúp việc, Liễu Hiên khẽ bảo "được rồi, thím cứ đặt nó lên bàn".

Người giúp việc đặt chiếc hộp lên bàn rồi lặng lẽ lui ra ngoài, thấy bà chủ của mình không được vui nên người giúp việc không dám làm phiền.

Ngồi nhìn chăm chú vào chiếc hộp thật lâu, cô không biết bên trong chứa thứ gì nên không muốn chạm vào, sợ sẽ gặp phiền phức!

Một lúc sau cô đi tắm rồi lên giường nằm ngủ, nhưng không tài nào chợp mắt được, cứ trăn trở không yên, cầm lấy điện thoại nhìn giờ thì đã sắp sáng...cô ngồi bật dậy "anh ấy vẫn chưa về".

Cô xuống giường, mở cửa phòng đi về phía cuối hành lang...trời mờ sáng, cảnh vật mờ mờ trong sương sớm, bóng tối như dần vén màn nhường chỗ cho bình minh tìm đến. Cô chợt rùn mình vì hơi sương lạnh buốt, nhìn xuống đám hoa nhất chi mai đang mùa nở rộ mà lòng càng thêm buồn!

Thế là một năm nữa sắp trôi qua.

Hắt xì...

Một chiếc áo ấm áp khoác lên người Liễu Hiên, khiến cho cô giật mình "anh...anh...anh về rồi à?"

"Ừm!"



Cả đêm qua anh đã không về!

Doãn Duyệt mỉm cười "thế là bà cả đêm mong anh về phải không?"

Liễu Hiên nhíu mày "ai thèm mong anh về chứ, không có anh thì giường thêm trống, rộng rãi dễ ngủ!"

"Ồ, ra là vậy"

Doãn Duyệt nhìn xuống rừng hoa trắng xoá, nó xinh đẹp tinh khiết tựa như bóng hình của người thiếu nữ.

Thấy Doãn Duyệt không được vui, Liễu Hiên cũng không muốn làm phiền đến anh. Cô lặng lẽ rời đi...

Một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy cô...cảm giác này khiến cho cô thấy yên lòng đến lạ, cô không hiểu vì sao mỗi khi ở bên cạnh anh lại khiến cho cô luôn có cảm giác rất an toàn, ở gần anh cô luôn được thả lỏng tâm hồn, không âu lo bất cứ điều gì.

"Đừng đi!"

Liễu Hiên thả lỏng toàn thân, cô tựa đầu vào lồng ngực rắn rỏi của anh "cả đêm qua anh đã đi đâu?"

Doãn Duyệt không trả lời! Chỉ ôm chặt cô hơn.

Hửm? Anh đã đi đâu cả đêm không về?

Doãn Duyệt bế cô lên và sải bước đi về phòng, đặt cô lên giường và nằm xuống bên cạnh cô...anh khẽ lên tiếng "ngủ đi, em đã thức cả đêm rồi!"

Sao anh biết em thức cả đêm?

"Thì anh là chồng của em"

Hừ...khai mau, cả đêm qua anh đã đi đâu?

Doãn Duyệt phì cười, nhìn cô thế này rất giống với người vợ đang ghen tuông, trông cô rất đáng yêu. Anh hôn vội lên đôi môi gợi cảm cô, nụ hôn nhẹ nhàng và lướt rất nhanh, như chuồn chuồn đáp nước.

"Ngủ đi!"

Không ngủ!

Doãn Duyệt nhíu mày, vì đây là lần đầu tiên anh thấy Liễu Hiên nũng nịu và giận dỗi, còn có cả bướng bỉnh.

"Được rồi em yêu, ngủ thôi em"

Hừ..

"Nói anh biết, cả đêm anh không về em có nhớ anh không?"

Nước mắt Liễu Hiên bắt đầu tuôn rơi như mưa nguồn...

Doãn Duyệt lúng túng "Hiên Hiên"

"Em đừng khóc nữa có được không?"

Liễu Hiên quay lưng lại với anh, cô không thèm để ý đến anh!

"Bà xã ơi, anh xin em đừng giận"

Liễu Hiên kéo chăn trùm kín người.

Doãn Duyệt cứ đùa dai, anh càng trêu thì cô càng quấn chặt tấm chăn vào người. Chỉ một lúc sau thì cô ngủ thiếp đi.

Thấy cô nằm im không cử động, Doãn Duyệt liền vén chăn lên, thấy cô ngủ say nên anh lấy gối chêm dưới đầu giúp cô.

"Không ngờ, khi ngủ ngon...cô ấy lại đáng yêu đến thế!"

Doãn Duyệt hôn nhẹ lên trán cô rồi mới rời khỏi phòng.

………

'Ông chủ!'

"Ừm"

'Ông dùng bữa sáng ngay bây giờ chưa ạ?'

"Chưa"

Doãn Duyệt lấy remot bật tivi lên xem tin tức, nghe phóng sự nói về người thừa kế của Doãn Thị, anh ngồi xem đến miệt mài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK