Mục lục
Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Độ ấm trong không khí không ngừng tăng lên.

Mạch Khê hoàn toàn trong cơn mê loạn, kể cả tâm lý và phản ứng từ cơ thể.

Trong lòng cô, cô hoàn toàn không hiểu được người cha nuôi này. Hắn biết cô nói dối, hắn biết là cô bẻ cong đi sự thực, mà như vậy, hắn lại hủy hợp đồng với Mia là vì cái gì? Chẳng lẽ là bởi vì cô ta đã đánh cô một bạt tai? Theo suy nghĩ của cô, người đàn ông này không có tốt như vậy đâu.

Kỳ thực Mạch Khê nói như vậy, mục đích rất đơn giản: Thông qua Lôi Dận mà đả kích Mia một chút, không nghĩ đến hắn thực sự lại làm lớn như vậy. Kẻ khôn khéo như hắn không thể không rõ được mục đích của cô.

Không hiểu...Thật sự không hiểu....

Nếu thật sự là như trong lời nói, chỉ có thể giải thích được, tâm của người đàn ông này sâu như biển, làm người ta muốn tới gần lại sợ hắn liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu.

Trước phản ứng cơ thể, hắn đã hoàn toàn nắm trong tay khao khát của cô. Chính như giờ khắc này, cô muốn đẩy hắn ra, nhưng ngay cả một chút sức lực đều không có. Hắn giữ trong tay thân mình cô, như lời hắn đã từng nói... thân mình cô là do hắn một tay khai phá, những nơi nhạy cảm hắn đều nắm rõ như bàn tay...

Hơi thở Lôi Dận trở nên gấp gáp mà ôn nhu, cái mũi cao thẳng nhè nhẹ cọ sát trên người cô. Ngữ điệu thấp và dịu nhẹ như vậy khiến người ta trầm mê trong dụ hoặc. Áo sơ mi tối màu hơi mở ra, phù hợp hoàn toàn với thân hình tao nhã cao lớn của hắn...

"Làm người phụ nữ của tôi, vĩnh viễn!"

Mạch Khê vô lực ‘ưm’ một tiếng, trong một khắc hắn xuyên qua, cô không kiềm giữ được hơi thở gấp, bị hắn cúi người xuống cắn nuốt, chiếm lấy hơi thở tươi ngọt này thật sâu...

Trong khu vực làm việc, dòng người đang lui tới, mỗi người đều có công tác đè đầy đầu chưa làm xong. Trong phòng họp, nhân viên lòng như lửa đốt chờ đợi. Chẳng ai nghĩ đến, cách bọn họ không xa, ngay trên đỉnh đầu họ, trong văn phòng Tổng Giám Đốc DIO, một đôi nam nữ đang trầm luân trong từng đợt sóng hoan ái.

Tấm rèm cao cấp che khuất phần lớn ánh sáng bên ngoài, chỉ còn sót lại chút ánh sáng mỏng manh theo khe hở từ rèm cửa len vào. Người con gái mềm mại thở dốc, rên rỉ cùng tiếng thân ngâm ngày càng tăng...

———————————

Ngoài cửa sổ, cảnh sắc nơi những đám mây thật nhẹ dịu, biển mây kia cũng thật xa xăm, cảm giác nhìn vào đó như khi đứng trên bờ biển mà nhìn về đường chân trời.

Những khâu liên quan đến việc quảng bá ca khúc mới cho Mạch Khê cần rất nhiều nhân viên phụ trách các công tác khác nhau, bởi vậy nhân viên đến rất đông đủ, và không khó nhìn ra Jon coi trọng lần quảng bá này tới mức nào.

Ước chừng khoảng hai giờ, không có người dám tới phòng Tổng Giám Đốc nhắc nhở về thời gian, cũng không ai dám đi thúc giục ông chủ đi họp. Vậy nên Mạch Khê vừa đi tới phòng họp, tất cả như thấy được cứu tinh, tinh thần trong nhất thời vô cùng tỉnh táo. Lôi Dận theo sau bước vào, trực tiếp ngồi phía đầu của bàn họp. Khuôn mặt tuấn mỹ rất bình tĩnh làm cho người ta không khỏi hoảng hốt, không thể nào nhìn ra hắn mới trải qua hai giờ hoan ái mãnh liệt.

Jon giải thích đơn giản một chút chuyện hủy hợp đồng với Mia, sau đó cuộc họp bắt đầu tiến hành.

Khi tất cả đều đang báo cáo số liệu, tâm tư Jon có chút thất thần, ánh mắt lại mang theo tia hồ nghi lặng lẽ khóa chặt vẻ mặt Mạch Khê, giống như thám tử đang điều tra.

Vừa ngay lúc nãy, anh ta thực sự có chút lo lắng. Ông chủ chỉ giữ lại một mình Mạch Khê, thực lo là cô gái nhỏ này sẽ bị dọa. Dù sao chuyện ca sĩ tranh chấp bị truyền ra đối với ai cũng đều không tốt, nhất là trong công ty. Hơn nữa bởi vì cô mà hủy hợp đồng với một ca sĩ nổi danh, hậu quả có chút khiến người ta không tưởng được.

Nhưng theo thời gian, một phần một giây quá khứ, Jon từ lo lắng lại biến thành một loại suy đoán. Tuy rằng anh ta không có bao nhiêu cơ hội chính đáng để hiểu biết ông chủ, nhưng chỉ cần qua vài lần tiếp xúc, anh ta cũng biết rất rõ ràng ông chủ tuyệt đối không thích lãng phí thời gian với người khác. Bởi vậy, anh ta sao có thể lại mất đến hai giờ đồng hồ để làm công tác tư tưởng? Lại nghĩ đến hình như Mạch Khê cùng ông chủ đi rất gần nhau, trừ phi là...

Ánh mắt Jon sáng lên, lại nhìn đến Mạch Khê đang lơ đãng quay đầu, để lộ phần gáy đầy dấu vết, trong lòng càng được chứng thực.

Đó là dấu hôn, là cách mà đàn ông khi chiếm hữu thích lưu lại!

Thì ra...

Jon không khỏi thay Mia tiếc hận. Mia ơi là Mia, có oán thì cũng nên oán cô lắm miệng, đắc tội Mạch Khê không nói, còn phải tội với ông chủ. Có những chuyện dù rõ ràng cũng không thể tùy tiện nói ra miệng.

Ánh mắt của anh ta quá mức chuyên chú, khiến Mạch Khê nhạy cảm nhận thấy. Cô có chút mất tự nhiên kéo kéo cổ áo, xõa mái tóc dài phủ xuống trước ngực. Là bị người ta phát hiện ra điều gì sao? Ngàn vạn lần đừng....

Cho tới bây giờ, hai chân cô còn hơi hơi run lên, thậm chí trong cơ thể còn lưu lại độ ấm của cha nuôi. Mà vị cha nuôi của cô, an vị bên cạnh, ngồi rất nghiêm chỉnh, ổn trọng như núi, tây trang chỉnh tề, giày da sáng bóng, không thể nhìn ra hắn vừa mới làm cái gì. Chỉ có cô mới biết được, người đàn ông bên cạnh vào hai giờ trước có bao nhiêu cuồng dã. Làn da hắn màu đồng, thân hình cao lớn mạnh mẽ giống loài báo đen, dẫn dụ thân thể cô lần lượt trầm mê trong biển dục tình, lưu luyến quên phản kháng...

Khóe mắt Lôi Dận không khó nhận ra sự mất tự nhiên của Mạch Khê, đôi môi mỏng hơi hơi nhếch lên, lại dừng ánh mắt trên người Jon, giọng nói lạnh lùng, "Jon, trong cuộc họp, ánh mắt đôi khi là dư thừa!"

Jon không ngờ Lôi Dận lại đột nhiên mở miệng, hơn nữa còn trực tiếp hướng về phía mình, bản thân không kịp phản ứng, lập tức giải thích, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, ông chủ..."

Người đại diện Ron có chút vui sướng nhìn Jon gặp họa, hừ lạnh một tiếng, "Jon, chuyện hủy hợp đồng với Mia không bao lâu truyền thông sẽ biết được, chắc anh phải tốn thời gian xử lý rồi."

"Đa tạ đã quan tâm.", Jon tức giận nói, "Nếu tôi nhớ không lầm thì anh cũng là người đại diện của Mia."

"Thì sao nhỉ? Chuyện này không liên can gì tới tôi, tâm tư của tôi hiện tại đều dồn hết vào Mạch Khê. À, đúng rồi, Mạch Khê...", Ron cười có chút khoa trương, "Bảng xếp hạng ca khúc mới rất thuận lợi, xem ra Mạch Khê rất phù hợp với công việc này. Còn nữa, đại diện phía nhóm nhạc của Hàn Quốc RTY cũng vừa gọi điện thoại tới, hy vọng Mạch Khê có thể cùng họ hợp tác."

Lời nói của Ron khiến Mạch Khê ngẩn ra một chút, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng hỏi, "RTY? Nhóm nhạc của Hàn Quốc?"

"Đúng vậy, là bọn họ. Hiện giờ họ đang tổ chức buổi diễn cho các ngôi sao hàng đầu của Hàn Quốc. Lần trước ở buổi diễn của Phỉ Tỳ Mạn bọn họ cũng thấy được, đối với cô rất có hứng thú. Sở dĩ lần này cố ý mời cô tới tham gia là vì muốn được hợp tác cùng phía đài truyền hình. Không chỉ như thế, chuyến lưu diễn này còn muốn mời cô tới làm khách quý đó." Ron hứng phấn nói.

Mạch Khê biết ban nhạc này, đúng là toàn siêu sao hàng đầu của Hàn Quốc, thành viên gồm ba chàng trai. Cũng có rất nhiều cô gái hâm mộ hộ điên cuồng. Sở dĩ có được thành tựu này, thứ nhất là bởi giọng của họ rất tốt, thứ hai là cả ba người đều đẹp trai, lại có dáng người hoàn mỹ.

Jon nghe xong, không đồng ý lắc đầu, "Tôi cho rằng Mạch Khê không thích hợp để hợp tác cùng họ."

Hắn dị nghị chuyện đưa người lạ vào công tác.

Jon hắng hắng giọng, "Giọng hát Mạch Khê vừa uyển chuyển lại đầy nội lực, sở dĩ tôi cố ý đào tạo Mạch Khê thành ca hậu Phỷ Tỳ Mạn thứ hai toàn thế giới, mà RTY nói trắng ra cũng chỉ là nhóm nhạc Châu Á cũng chưa đến được đẳng cấp thế giới. Theo ý tôi, Mạch Khê cùng họ xuất hiện chỉ kéo cấp bậc xuống mà thôi."

"Thứ bậc bị kéo xuống?"

Ron quái dị hét lên, "Jon, anh có lộn không? Anh có biết hiện tại RTY đứng hàng thứ bao nhiêu không? No. 1! Mạch Khê bây giờ còn là người mới, chúng ta cố ý đào tạo cô ấy trở thành ca hậu không sai, nhưng trước đó phải chứng minh thực lực mới được. Chẳng lẽ chỉ mượn dùng danh tiếng của một mình Phỷ Tỳ Mạn?"

"Tôi không muốn làm ẩu." Jon không đồng ý nói.

Ron hừ lạnh, "Tôi là nói từ thực tế!"

Hai người tự dưng lại nổi lên tranh chấp.

Đàm Trử Quân mở miệng, cắt ngang cuộc tranh cãi không ngừng giữa hai người, "Tôi cho rằng hợp tác là điều tất yếu!"

Hai người ngừng lại, nhìn về phía Đàm Trử Quân, anh ta hắng giọng một chút, "Người chế tác âm nhạc cho RTY có danh tiếng rất lớn, như vậy, chất lượng âm nhạc của RTY không thấy thấp bao nhiêu. Còn nữa, nếu bọn họ dám tổ chức lưu diễn, điều này cũng đã nói lên thực lực của họ vượt xa khỏi tầm của một ngôi sao Châu Á. Tôi cho rằng Mạch Khê ở phía sau hỗ trợ, ngược lại càng tăng thêm danh tiếng."

"Không sai, tôi rất đồng ý với lời anh tôi vừa nói. Người chế tác cho RTY không phải người tầm thường. Hiện tại thị trường Châu Á có tiềm lực rất lớn, Mạch Khê lại mang dòng máu Châu Á, như vậy ngược lại rất phù hợp để quảng bá. Hơn nữa, hình tượng Mạch Khê, thanh xuân tịnh lệ, rất hòa hợp với một RTY toàn mỹ nam, dễ dàng tạo được đề tài nóng. Tôi thấy đây là một cơ hội rất tốt." Đàm Trử Bách cũng gật đầu nói.

Jon nhíu mày, nhìn về phía Mạch Khê...

"Mạch Khê, ý kiến của cô thế nào?"

Mạch Khê nghĩ nghĩ, vừa muốn mở miệng...

"Các người là thành viên của công ty chế tác chuyên nghiệp, muốn bồi dưỡng một ca sĩ lại cần đề tài nóng hổi sao?" Giọng nói lạnh như băng của Lôi Dận vang lên, ổn trọng trầm thấp, cũng không khó nghe ra nét không vui trong đó.

Đàm Trử Quân liếc mắt nhìn Lôi Dận, đáy mắt nổi lên suy xét, không nói gì. Đàm Trử Bách vẫn cố giải thích một câu, "Lôi tiên sinh, làm như vậy đối với chúng ta chỉ có lợi..."

"Công ty DIO muốn bồi dưỡng ca sĩ, không phải là con trâu cày!" Lôi Dận cắt ngang lời nói của anh, ánh mắt sắc bén trực tiếp dừng trên người Ron, "Là người đại diện lớn nhất, đề ra phương án tốt nhất cho tôi!"

"Ông chủ, tôi..."

"Tôi cần lặp lại lần thứ hai không?" Đáy mắt Lôi Dận lộ ra lãnh ý càng sâu.

Ron lắc đầu theo bản năng, nội tâm co lại một chút. Thế này là thế nào? Anh ta cho rằng đây là phương án tốt nhất, đây là một cơ hội lớn!

Lôi Dận chuyển hướng sang người Jon...

"Cho tôi phương án thực tế nhất. Hình tượng Mạch Khê vốn tốt, cô ấy không cần phải dựa vào người khác!"

"Vâng, ông chủ."

Jon lập tức trả lời, ánh mắt mang theo chút châm chọc nhìn về phía Jon đang gian nan suy nghĩ, trong lòng cười thầm. Thật đúng là ngu xuẩn! Cũng không để tâm xem xét một chút đến quan hệ của ông chủ và Mạch Khê, lại đi để cô hợp tác cùng mỹ nam!Quả là không rõ tình hình mà còn tự cho mình là đúng!

Ngay lúc Lôi Dận mệnh lệnh xong, chuẩn bị đứng dậy rời đi thì...

"Tôi muốn hợp tác cùng họ." Giọng nói của Mạch Khê từ sau hắn vang lên, ngữ điệu cũng không cao lắm nhưng lại lộ ra hàm ý kiên định.

Phòng họp nhất thời yên tĩnh.

Thân mình cao lớn của Lôi Dận quay lại, sườn mặt anh tuấn như chạm khắc từ đá cẩm thạch lạnh băng, trong con ngươi xanh lục ánh lên tia sắc nhọn, ngữ khí rất không vui:

"Cô nói cái gì?"

"Tôi muốn hợp tác cùng RTY!" Mạch Khê đứng lên, ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của hắn.

Một bên ánh mắt trong suốt kiên định, lại vẫn mang nét nhẹ nhàng như gió thổi ngang rừng.

Một bên ánh mắt sắc nhọn lạnh băng, như thể đang ngâm trong hầm băng giá.

Hai người đối diện rất lâu, sắc mặt Lôi Dận rõ ràng phủ đầy hàn khí, như ác quỷ Satan trong bóng đêm, không giận nhưng đầy uy lực. Hai tay nhỏ bé đặt bên sườn của Mạch Khê siết chặt lại, bắt buộc bản thân không lùi bước, ngàn vạn lần không thể lùi bước.

Cô thực không rõ cơ hội tốt như vậy vì sao cha nuôi lại muốn ngăn cản. Hắn cho phép cô gia nhập giới ca sĩ, nhưng ba lần bốn lượt cản trở sự phát triển của cô, hắn rốt cuộc là muốn như thế nào?

Lôi Dận nhìn cô chằm chằm, thật lâu thật lâu sau đó, mới lạnh giọng nói, "Cô, tất cả phải nghe theo sự sắp xếp của Jon.""Mạch Khê, cô yên tâm đi, tôi sẽ sắp xếp tốt cho cô... "

"Lôi tiên sinh... "

Mạch Khê ngoảnh mặt làm ngơ, lễ phép xưng hô gọi Lôi Dận một tiếng, cũng là thái độ xa cách, "Tôi biết nhóm nhạc này, thực sự rất ổn. Tôi cũng rất đồng ý với lời của người đại diện và thầy Đàm, làng giải trí vốn là nơi sản sinh nhiều đề tài nóng hổi. Nhưng tôi không cần điều này!"

Thái độ cùng ngôn ngữ của Mạch Khê thực sự làm Lôi Dận bất mãn. Hắn bước đến, bàn tay lớn nhấc cái cằm nhỏ của cô lên, giọng nói trầm thấp giống hệt như sấm sét cuồn cuộn phía chân trời.

"Cô nhất định phải cãi lời tôi mới được sao?"

"Ông chủ Lôi, tôi chỉ là muốn đảm bảo quyền lợi của bản thân mà thôi."

Giọng nói Mạch Khê không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, tuy rằng tình cảm mới dịu nhẹ kia khiến cô hoảng hốt như đang trong mộng, nhưng tính cách cưỡng chế cùng quyết sách đó khiến cô khó có thể chấp nhận được.

Đáy mắt Lôi Dận vẫn bình tĩnh như cũ, giọng nói lạnh lùng, "Không cần thử thay đổi quyết định của tôi!"

"Tôi là ca sĩ đầy hứa hẹn, phải có quyền lợi của bản thân!" Mạch Khê hơi hơi cao giọng một chút, ánh mắt như cũ, tựa như không vì sự lạnh lùng của hắn mà thay đổi.

Lôi Dận cười lạnh, "Nếu không?"

Mạch Khê hít sâu một hơi, như là được ăn cả ngã về không, quật cường đối đầu với hắn...

"Bằng không... anh cứ việc lệnh cho công ty DIO sa thải tôi đi!"

Đôi mắt Lôi Dận đột nhiên rét lạnh, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Jon hoảng hốt, người đại diện Ron cũng ngồi không yên, không khỏi khuyên can nói: "Mạch Khê, cô có biết mình đang nói gì không?"

"Tôi biết!"

Mạch Khê trả lời, tầm mắt lại như cũ nhìn về phía Lôi Dận, "Tôi rất rõ ràng bản thân đang làm cái gì. Nếu tôi không có quyền tham gia ý kiến thì có khác gì con rối gỗ? Chẳng thà rời khỏi giới nghệ sĩ!"

"Mạch Khê!" Đàm Trử Bách kinh ngạc kêu lên.

Đàm Trử Quân nhíu nhíu mày, ánh mắt vẻ nghiêm trọng nhìn Mạch Khê.

Sắc mặt Lôi Dận hiển nhiên càng thêm khó coi, mỗi đường nét anh tuấn đều lộ ra sức mạnh cùng sự sắc lạnh. Con ngươi tựa mãnh thú nhìn chằm chằm Mạch Khê như thể muốn ăn thịt người, từng tiếng gằn rơi xuống...

"Cô uy hiếp tôi?"

Mạch Khê to gan, ngẩng đầu nhìn, cũng giống Lôi Dận gằn từng tiếng trả lời, "Hoặc là, cho tôi quyền lựa chọn; hoặc là, cấm sa thải đi!"

"Mạch Khê..." Trợ lý nghệ sĩ Apple đã muốn điên lên rồi, thấp giọng kêu lên, "Em điên rồi sao?"

Không khí trong phòng họp đều hết sức căng thẳng, mỗi người trong lòng đều hoảng sợ vô cùng.

Lôi Dận không nói thêm điều gì nữa, chỉ nhìn cô chằm chằm, không hề chớp mắt, như một con sói hoang dã, toàn thân lộ ra hơi thở nguy hiểm khiến người ta hãi sợ.

Ron ở một bên nhíu muốn đứt chân mày. Mạch Khê này thế nào sao lại dám chủ động uy hiếp ông chủ? Kết cục của Mia cô nàng cũng không phải không thấy được, thế nào lại cố tình vuốt râu hùm?

Thật lâu sau...

"Jon!" Lôi Dận lạnh băng mở miệng, tầm mắt không hề rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê.

Jon lập tức bước đến, dè dặt cẩn trọng hỏi, "Ông chủ, có gì phân phó?"

Tất cả mọi người đều khẩn trương đứng lên.

Đôi mắt sắc bén của Lôi Dận co lại, vẻ nguy hiểm cũng thu lại một chút, trở lại bình tĩnh như trước...

"Sắp xếp cho cô ấy hợp tác cùng RTY!"

"Hả? À, vâng, tôi sẽ." Jon đầu tiên là sửng sốt, lại lập tức phản ứng lại, vội vàng lên tiếng trả lời.

Cả văn phòng dấy lên vẻ kinh sợ.

Tảng đá nặng trong lòng Mạch Khê rốt cuộc cũng rơi xuống. Cô thực sự không nắm chắc chuyện này, không ngờ...hắn lại đồng ý.Nắm tay hơi lỏng ra, trong lòng bàn tay toàn mồ hôi lạnh.

Lôi Dận tựa như nhìn thấy sự thoải mái vừa hiện lên trong đáy mắt cô, đôi môi mỏng gợi lên một đường cong châm chọc, lại nâng lên bàn tay lớn khẽ vuốt đỉnh đầu cô, "Đêm nay, Phí Dạ sẽ đến đón em."

Thân mình Mạch Khê run lên, quay đầu tránh đi theo bản năng. Bàn tay Lôi Dận thế này vô cùng ám muội, mi tâm cũng nhíu lại. Cha nuôi đây là thế nào? Hắn là loại người nói chuyện luôn tính toán có mục đích rõ ràng, như vậy là muốn nói cho tất cả, cô cùng hắn có quan hệ!

Quả nhiên, Lôi Dận nói xong câu đó, toàn bộ phòng họp đều như hít phải hơi lạnh...

Nếu bọn họ không nghe nhầm, là ông chủ bảo để Phí Dạ tới đón Mạch Khê. Phí Dạ là vệ sĩ quan trọng bên người Lôi Dận, nhưng lại có thể để Phí Dạ tự mình đến đưa đón phụ nữ...

Ánh mắt tất cả đều dừng hết trên người Mạch Khê!

Mạch Khê xấu hổ không thôi, muốn giải thích lại không thể nào mở miệng.

Khóe môi Lôi Dận hơi hơi nhếch lên, thu được hiệu quả như ý, sải bước rời khỏi.

Phòng họp cực kỳ yên tĩnh.

————————

Quá trình cùng nhóm nhạc RTY hợp tác rất nhanh đã được sắp xếp ổn thỏa, thông báo thứ nhất Mạch Khê nhận được chính là tiết mục biểu diễn cùng nhóm nhạc này, ngay sau đó là trở thành khách quý của chuyến lưu diễn, cùng bọn họ diễn trên sân khấu. Mạch Khê ngoại lệ có thể biểu diễn chính ca khúc của mình, đây cũng coi như cơ hội quảng bá ca khúc mới.

Từ trong phòng luyện vũ đạo đi ra thì sắc trời đã nhá nhem tối. Đàm Trử Bách không giống với anh trai Đàm Trử Quân. Tính cách anh rất phóng khoáng, lại có diện mạo tuấn tú, đương nhiên khiến không ít phụ nữ si mê, điên cuồng. Anh vừa luyện vũ đạo cho Mạch Khê xong liền đi thẳng ra ngoài, ngồi lên chiếc xe thể thao khỏe khoắn.

Hành lang công ty rất yên tĩnh. Mạch Khê nhìn nhìn đồng hồ, thời gian còn rất sớm, Phí Dạ không thể đến đón cô ngày, lại trùng hợp từ phía sau vang lên thanh âm của đàn dương cầm.

Là Đàm Trử Quân! Xuyên qua cửa sổ, ánh đèn nhàn nhạt chiếu vào sườn mặt anh tuấn của anh ta, có vẻ chuyên chú cùng ổn trọng. Có lẽ anh ta đang vì cô mà sáng tác bài hát mới.

Trong lòng Mạch Khê thoáng thấy ấm áp, nhẹ nhàng gõ cửa một chút, bước vào.

Đàm Trử Quân này nổi tiếng là người khó tính cầu toàn, Mạch Khê không khó nhìn thấy trên bản thảo sáng tác đã sớm kín bút tích, công sức của anh ta đổ ra rất nghiêm túc cùng cẩn trọng.

Thấy cô bước vào, Đàm Trử Quân chỉ chỉ vào chỗ trống bên cạnh, ý bảo cô ngồi xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK