• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Kiệm vừa tỉnh dậy liền cảm thấy mình như đã thêm mấy đời, mà hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. 

Thấy hắn mơ màng, Tiêu Vĩnh Ninh liền thêm mắm dặm muối, sinh động kể lại toàn bộ chuyện tối qua cho hắn nghe. 

Nghe xong, mặt Tống Kiệm lại một lần nữa đỏ bừng như quả táo chín. 

Sao, sao, sao… sao lại hôn nữa rồi! 

Hắn xấu hổ hỏi Tiêu Vĩnh Ninh: “Thật, thật sự hôn mấy lần liền à?” 

Tiêu Vĩnh Ninh chắc nịch: “Ta là bạn tốt của ngươi, ta có lừa ngươi bao giờ chưa? Hôn đến năm sáu bảy tám lần! Thật đấy!” 

A a a a a a a! 

Tống Kiệm ôm mặt: “Thế… thế có nhiều người nhìn thấy không?” 

Tiêu Vĩnh Ninh nghiêm túc gật đầu: “Không tin thì ngươi đi hỏi Tiêu Đạt đi!” 

Tống Kiệm: “A! Không hỏi, không hỏi nữa!” 

“A a a a a a a a!” 

Mặt Tống Kiệm nóng rực, hắn nhảy lên tường rồi bay mất. 

Hắn một đường phi thẳng về Thiên Sát Ty, vốn định tìm Nghiêm Lực Lực ở nhà ăn ăn hai bát kem để bình tĩnh lại. Nhưng vừa bước vào cửa, tám đôi mắt đã đồng loạt quét tới. 

Trường Ưng đang treo ngược dưới mái hiên: “…” 

Long Khiếu ôm đao dựa vào tường: “…” 

Thập Thất ngồi trên tường: “.” 

Thập Bát đứng trên cọc gỗ giữa sân: “…” 

Tùng Phong nằm vắt vẻo trên cành cây, kéo quyển thoại bản che mặt xuống, ngoảnh đầu: “…” 

Vô Thường: “…” 

Tống Kiệm cố làm ra vẻ nghiêm túc, bước lên một bước. 

Rồi ngay giây tiếp theo, hắn quay đầu bỏ chạy. 

“A a a a a a a a!” 

Sống không nổi nữa rồi! 

Sáu cái đầu trong sân Thiên Sát Ty đồng loạt nghiêng một góc, dõi theo bóng lưng Tống Kiệm đang hoảng loạn chạy mất dạng. 

Lúc này ở Kim Loan Điện, triều sớm vừa tan, các đại thần đang túm năm tụm ba bước xuống bậc thềm. 

Trần Tu cũng trong số đó, đang định rời đi thì chợt nghe thấy mấy đồng liêu phía trước nói chuyện khe khẽ. 

“Hiện tại bệ hạ trọng dụng văn nhân Phần Châu như vậy, chúng ta vẫn nên tạm tránh mũi nhọn thì hơn.” 

“Trọng dụng người khác thì thôi, nhưng cứ nhằm vào đám người Phần Châu kia, trong lòng ta thật sự không yên chút nào, ngày ngày cơm không nuốt trôi, ngủ cũng không ngon.” 

“Không giấu gì các ngươi, ta cũng vậy…” 

Còn đang nói dở, bỗng có một giọng chen vào. 

“Thân hình Quách đại nhân thế này, trông chẳng giống như ăn không nổi, ngủ không yên chút nào cả.” 

Vài người kia giật mình, vội vàng quay người chắp tay: “Đại nhân Thang.” 

Thang Lại chậm rãi bước đến: “Bệ hạ trọng dụng ai, đâu đến lượt thần tử chúng ta bàn tán?” 

Mấy người kia xấu hổ, gật đầu phụ họa: “Đại nhân Thang nói phải.” 

Thang Lại giơ tay, lần lượt chỉ từng người một: “Đừng có quá tham lam với quyết định của bệ hạ, lo mà quản tốt bản thân đi, ăn ít lại một chút, quan phục sắp chật cả rồi.” 

Phía sau, Trần Tu khẽ bật cười, không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để mấy người phía trước nghe thấy. 

Mấy vị đại thần vừa cười cợt sau lưng kia càng thêm xấu hổ, ai nấy đều bày ra vẻ bận rộn, ngước mắt nhìn trời. 

Trần Tu: “Đại nhân Thang.” 

Thang Lại: “Trần học sĩ.” 

Hai người vừa trò chuyện vừa sóng vai rời đi, để lại mấy vị đại thần đứng đó, người này nhìn người kia. 

“Đại nhân Thang sao lại giúp đám văn nhân Phần Châu kia?” 

“Đúng vậy.” 

“Đại nhân Thang chẳng lẽ cố tình lấy lòng bệ hạ…” 

Mấy lời bàn tán còn chưa dứt, lại có một giọng khác xen vào. 

Cao Khai Tế từ phía sau bước đến, liếc nhìn bọn họ: “Hừ, lo mà quản tốt bản thân đi, quan phục sắp chật cả rồi, ăn ít lại chút thì còn đỡ phải may thêm bộ mới, xem như tiết kiệm tiền vải cho bệ hạ.” 

Nói xong, Cao Khai Tế ngẩng cao đầu, sải bước rời đi.

Mấy người nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. 

“……” 

Thôi vậy, không chọc nổi. 

-

Bên này, sau khi chạy ra ngoài, Tống Kiệm trốn sau một cây cột trước Ngự Thư Phòng. 

Dù sao thì Ngự Thư Phòng cũng yên tĩnh hơn. 

Nhưng tất nhiên là cũng chẳng yên được bao lâu, vì Tiêu Ứng Hoài ăn sáng xong liền đến làm việc. Tống Kiệm vẫn trốn sau cột, thò đầu ra lén nhìn. 

Tiêu Ứng Hoài đến rồi! 

Tiêu Ứng Hoài vào trong rồi! 

Tống Kiệm nghĩ đến chuyện tối qua mình tỉnh dậy trong lòng hoàng đế, muốn chạy nhưng lại bị giữ lại, lòng thấp thỏm không yên, cứ muốn hỏi gì đó. 

Trốn sau cột một lúc, hắn lại rón rén dịch đến bên cửa, thò đầu vào nhìn. 

Tiêu Ứng Hoài đang phê duyệt tấu chương! 

Tống Kiệm ngồi xổm trước cửa, gãi gãi tay, bây giờ vào có vẻ không ổn lắm nhỉ? 

Gãi một lúc, hắn lại thò đầu vào nhìn. 

Ơ? 

Người đâu? 

Tống Kiệm chống tay xuống đất, vươn cổ nhìn quanh, phát hiện Tiêu Ứng Hoài đã rời bàn từ lúc nào, đang đứng trước tủ bên cạnh, tay nghịch một cái bình. 

Hừ hừ, không chăm chỉ làm việc, trừ lương trừ lương! 

Tống Kiệm rụt đầu về, khoanh chân ngồi trước cửa. 

Ngồi được nửa khắc, hắn lại không yên nổi, lần nữa thò đầu vào. 

Ơ? 

Sao lại không thấy nữa? 

Hắn cúi xuống, nhìn đông ngó tây tìm người, nhưng cứ có thứ gì đó che chắn tầm mắt hắn. 

Tống Kiệm đưa tay đẩy hai cái, vẫn tiếp tục tìm quanh. 

Thật sự mất tiêu rồi? 

Hắn định lén lút đi vào tìm, ai ngờ vừa nhổm nửa người lên thì trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói chậm rãi của hoàng đế: “Tìm gì đó?” 

Tống Kiệm: “!!!!” 

“Á!!” 

Hắn hoảng hốt suýt ngã ngồi xuống đất, vội đứng lên định chuồn, nhưng lại bị hoàng đế túm cổ áo lôi vào Ngự Thư Phòng. 

Tống Kiệm tay chân quơ loạn: “A a a a a!” 

Hắn hét ầm lên, Cung Đức Phúc chẳng biết từ đâu xuất hiện, Tống Kiệm nước mắt lưng tròng: “Đức Phúc công…” 

Đức Phúc chu đáo đóng cửa lại. 

Tống Kiệm mắt rưng rưng: “?” 

Hoàng đế xách hắn đi mấy bước rồi buông tay. Tống Kiệm cuống quýt chạy, chạy chạy chạy, chạy đến trước án thư rồi bò luôn vào gầm bàn. 

Tiêu Ứng Hoài chứng kiến toàn bộ quá trình: “……”

Hắn chậm rãi bước đến, ngồi xuống ghế rồi cúi mắt. 

Tống Kiệm che mắt lại, giây tiếp theo, ngón tay mở ra một khe hở: “Hư~” 

“Bệ hạ……” 

Tiêu Ứng Hoài: “Lần này tỉnh rượu rồi vẫn còn nhớ chứ?” 

Tống Kiệm không trả lời, nhưng mặt đã đỏ bừng. 

Tiêu Ứng Hoài: “Lén lút trốn bên ngoài lâu như vậy, có chuyện muốn hỏi trẫm?” 

Tống Kiệm nhỏ giọng: “……Ừm.” 

“Hỏi đi, nhân lúc trẫm vẫn còn tâm trạng tốt.” 

Tống Kiệm nhìn chân bàn, chớp mắt mấy lần, ấp ủ hồi lâu mới lấy hết can đảm nói: “Công chúa điện hạ…… Công chúa điện hạ nói, tối qua……” 

Tiêu Ứng Hoài bắt được từ khóa, hơi nhướng mày: “Tối qua làm sao?” 

Tống Kiệm: “Ngài và thuộc hạ…… hôn, hôn năm sáu bảy tám lần……” 

Tiêu Ứng Hoài im lặng chốc lát, thản nhiên “Ừm” một tiếng. 

Tống Kiệm lại úp mặt xuống, miệng liên tục kêu “a a a a”. 

Thật sự là thật! 

Tống Kiệm: “Hu hu…… Thuộc hạ…… thuộc hạ không cố ý hôn……” 

Tiêu Ứng Hoài: “Vậy sao?” 

Tống Kiệm điên cuồng gật đầu: “Ừ ừ ừ ừ!” 

Tiêu Ứng Hoài: “Thế sao ngươi biết trẫm không phải cố ý?” 

Hả?! 

Tống Kiệm ngẩng đầu, trợn to mắt. 

Tiêu Ứng Hoài nhẹ nhàng gõ ngón tay xuống bàn, một lúc sau, hắn nâng cằm nhìn Tống Kiệm. 

Tống Kiệm ngơ ngác, ngốc nghếch hỏi: “Ngài lại muốn hôn thuộc hạ nữa sao?” 

Hỏi xong mới nhận ra. 

Hắn vèo một cái chui ra khỏi gầm bàn, đứng thẳng tắp bên cạnh hoàng đế, cúi đầu, trông như phạm lỗi. 

Tiêu Ứng Hoài nhìn chằm chằm hắn: “Vĩnh Ninh còn nói gì với ngươi?” 

Tống Kiệm: “Gọi…… gọi thuộc hạ……” 

Hai chữ “hoàng tẩu” xoay vòng trong miệng bao lần, thực sự không dám thốt ra, cuối cùng chỉ rầu rĩ kêu hai tiếng: “Thuộc hạ sau này không uống rượu nữa.” 

Nói xong lại muốn cáo lui chuồn đi, không ngờ lần này không trơn tru như trước, vừa mới nhích chân, hoàng đế đã bất ngờ đưa tay về phía hắn. 

Tống Kiệm bước hụt, “A” một tiếng rồi nhào tới. 

“……” 

Hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên tai: “Tống Kiệm.”

"Biết trẫm muốn hôn ngươi thì đừng nói nhiều như vậy." 

Hắn run lên bần bật: "Tại, tại sao……" 

"Trẫm nghe không rõ." 

Hôm đó, Tống Kiệm hoàn toàn quên mất mình đã bước ra khỏi ngự thư phòng như thế nào. Cuối cùng thì cũng không có hôn, bởi vì đầu óc hắn trống rỗng, cả người cứng đờ như khúc gỗ. 

Chuyện này hơi quá sức chịu đựng của Tống Kiệm, hắn cứ lâng lâng suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng vẫn là ôm mặt. 

Huhu. 

Cứu mạng đi, Tiêu Ứng Hoài nói muốn hôn hắn. 

Chẳng bao lâu sau, tháng Năm dần trôi về cuối, mùa hè ở kinh thành rực rỡ, ánh nắng ngày càng gay gắt. 

Hôm nay, Tống Kiệm lại trực bên ngoài ngự thư phòng. 

Hắn chán chường đi qua đi lại dưới hành lang, thỉnh thoảng lại lén lút ghé vào nhìn trộm bên trong. Chuyện hôm đó vẫn luôn canh cánh trong lòng, nhưng dạo gần đây Tiêu Ứng Hoài rất bận, dù có nhìn thấy hắn cũng chẳng thèm để ý. 

"……" 

Hừ hừ, con người lạnh lùng vô tình. 

Tống Kiệm thò đầu vào, thấy Trần Tu cùng mấy vị các thần khác trong ngự thư phòng. 

Hắn biết hiện tại nội các mới đã thành hình sơ bộ, tám vị đại học sĩ do Trần Tu đứng đầu trở thành mưu sĩ của đế vương, phụ trách phò tá hoàng đế xử lý chính vụ thường ngày. 

Vì vậy mấy hôm nay hắn luôn thấy Trần Tu, hôm trước còn chạm mặt ngay cửa ngự thư phòng. 

Lúc đó, Trần Tu hỏi hắn: "Tống đại nhân sao không vào?" 

Tống Kiệm dụi dụi mũi, bịa bừa: "Bên ngoài mát hơn." 

Trần Tu chỉ cười, chẳng nói gì thêm. 

Không biết vì sao, Tống Kiệm cảm thấy nụ cười của Trần Tu cũng có chút kỳ quái. 

Dạo này nhiều người đều kỳ quái như vậy. 

Thôi kệ. 

Hắn ngồi xổm ngoài cửa, chống cằm, vô thức lại thả hồn đi xa. 

Bên trong ngự thư phòng. 

Trần Tu mấy lần liếc ra ngoài, lên tiếng: "Bệ hạ, Tống đại nhân hắn……" 

Tiêu Ứng Hoài thản nhiên nói: "Hắn thích ngồi xổm thì cứ để hắn ngồi." 

Trần Tu cũng không nói thêm gì nữa. 

Chốc lát sau, một vị các thần khác tiếp tục chủ đề trước đó: "Về việc quan viên địa phương ở Phần Châu cấu kết với hào tộc làm sổ âm dương để che giấu thuế, vi thần cả gan khẩn cầu bệ hạ điều tra triệt để." 

Sổ âm dương gồm hai loại: Hoàng sách ghi chép hộ khẩu, Ngư lân sách ghi chép đất đai. Toàn bộ thu thuế của triều đình đều dựa vào hai quyển sổ này. 

Nhưng triều đình không thể giám sát mọi lúc mọi nơi, quan viên địa phương cách xa hoàng đế, vì vậy lập sổ âm dương để che giấu thuế với trung ương đã trở thành cách tốt nhất để bòn rút của cải. 

Tiêu Ứng Hoài vốn đã rõ chuyện này, nhưng hắn cũng hiểu rằng "nước trong thì không có cá", nên chỉ cần không làm quá đáng ngay trước mắt hắn, như vụ vỡ đê Trường Ninh trước đây, hắn cũng có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. 

Nhưng lần này chuyện này lại bị nhắc tới, chỉ có một lý do —— nơi đó là Phần Châu. 

Trên triều đình, Tiêu Ứng Hoài đã nghe không ít lời đồn về Phần Châu, mọi cân nhắc hắn đều đã suy nghĩ cả vạn lần, chỉ là trong tám vị các thần của nội các mới, chỉ có Trần Tu là người Phần Châu. Tân thần lên chức, những tranh luận như vậy là khó tránh khỏi. 

Hắn chống cằm: "Trẫm biết rồi." 

Sau khi các vấn đề khác được bàn bạc xong, các thần lần lượt cáo lui, chỉ có một người, Tiêu Ứng Hoài giữ lại: "Trần Tu, cùng trẫm đánh một ván cờ." 

Trần Tu: "Vâng, bệ hạ." 

Ngự thư phòng nhanh chóng yên tĩnh lại, quân thần mỗi người cầm một quân cờ. 

Tiêu Ứng Hoài đặt xuống một quân: "Về chuyện sổ âm dương ở Phần Châu, khanh thấy thế nào?" 

Trần Tu xoay quân cờ trong tay, suy nghĩ hồi lâu rồi trầm giọng đáp: "Bệ hạ, vi thần cho rằng, chuyện sổ âm dương là chuyện nhỏ." 

Tiêu Ứng Hoài: "Vậy chuyện gì mới là chuyện lớn?" 

Trần Tu đi một nước cờ. 

"Tần Hiếu Nguyên là khối ung nhọt cắm sâu trong Phần Châu, nay ung nhọt đã bị nhổ bỏ, chỉ còn lại vết thương lở loét mưng mủ. Theo vi thần thấy, Phần Châu mới là nơi cần cạo xương trị độc thực sự." 

Tiêu Ứng Hoài bỗng bật cười khẽ, nhưng quân cờ trong tay hắn hạ xuống lại là một bước đi đầy sát khí. 

"Trần khanh rất hợp ý trẫm." 

…… 

Đầu tháng Sáu, Tống Kiệm nghe từ Cung Đức Phúc rằng bọn họ sắp đến hành cung Ngọc Sơn để tránh nóng. 

Tống Kiệm hỏi hành cung Ngọc Sơn ở đâu. 

Cung Đức Phúc: "Hành cung Ngọc Sơn tất nhiên ở Ngọc Sơn rồi, phía bắc kinh thành, xe ngựa đi tầm mười ngày nửa tháng là tới." 

Tống Kiệm: "Ồ ồ ồ!" 

Ngọc Sơn nằm ngay phía bắc, còn Tống Kiệm vẫn chưa biết —— 

Sát cạnh Ngọc Sơn, về phía đông Thặng Quan —— 

Chính là Phần Châu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK