• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ba ngày sau đại thắng tại Tây Đường Quan, đoàn quân chính thức khải hoàn hồi kinh. 

Dân chúng trong thành đổ ra hai bên đường tiễn đưa, họ đồng thanh hô vang "Thiên tử vạn tuế", tiễn đoàn quân cho đến tận ngoài cổng thành. 

Lộ trình trở về kinh lần này bắt đầu từ Tây Đường Quan, đi qua Thặng Quan và Phần Châu, dừng chân tại Phần Châu hai ngày, sau đó mới tiếp tục tiến về kinh đô. 

Ngoài cổng thành, hoàng đế cưỡi trên lưng Kim Tước cao lớn, theo sau là các vị tướng quân lập đại công, đội quân bọc thép kéo dài hàng chục dặm, khí thế lạnh lẽo uy nghiêm. 

Tống Kiệm cưỡi ngựa chậm rãi đi bên cạnh hoàng đế, cùng y đồng hành. 

Trong rừng, bóng cây loang lổ hòa quyện với ánh sáng, bên tai là tiếng chim hót và hương hoa thoang thoảng. 

Hê hê, thời tiết đẹp thật đấy. 

Ngày thứ ba rời Tây Đường Quan, họ đến Thặng Quan. Trước cổng thành, Dự Vương đã dẫn người đứng chờ từ lâu. Lão già nhỏ bé ấy vẫn tinh thần quắc thước, vừa xuống ngựa đã nhanh chóng bước lên trước, giọng vang như chuông: 

"Lão thần cung nghênh bệ hạ khải hoàn! Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!" 

Sau lưng ông ta, tất cả thần dân và binh lính đều đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang trời: 

"Cung nghênh bệ hạ khải hoàn! Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!" 

Hôm đó, họ nghỉ lại tại Thặng Quan. 

Tống Kiệm cùng Tiêu Ứng Hoài ở lại phủ Dự Vương, lắng nghe vị hoàng thúc này khóc lóc suốt nửa canh giờ, bày tỏ ông ta lo lắng cho an nguy của thiên tử biết bao, mong muốn ra trận giết địch đến nhường nào, và… hy vọng đứa cháu trai quý hóa của mình mau chóng lập hoàng hậu. 

Tống Kiệm: "…" 

Bản đồ đã mở, nhưng sao bản đồ nước Yến dài thế này. 

Hắn còn đang âm thầm lẩm bẩm thì ngay giây tiếp theo đã bị hoàng đế kéo qua, sau đó ngồi gọn lên đùi y. 

Tống Kiệm giật bắn người: "!!!" 

Tiêu Ứng Hoài thản nhiên hôn lên má hắn một cái: 

"Như hoàng thúc đã thấy, đây chính là hoàng hậu của trẫm." 

A! 

Hoàng thúc lập tức đập bàn đứng dậy, kích động đến mức cả buổi vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì, cuối cùng chỉ phun ra được một câu: 

"Tốt! Tốt lắm!" 

Mặt Tống Kiệm: "Táo đỏ mọng.jpg" 

Sáng hôm sau, họ rời Thặng Quan, Dự Vương đứng ở cổng thành, nước mắt rưng rưng vẫy tay tiễn biệt. 

Lúc đầu, Tống Kiệm còn ngại ngùng không dám quay đầu lại, nhưng càng đi xa, hắn lại nghĩ đến mái tóc hoa râm và giọng nói già nua của Dự Vương, cuối cùng không nhịn được nữa, ngoái đầu vẫy tay: 

"Hoàng thúc, cáo biệt nhé!" 

Dự Vương: "T-T" 

Sau bốn ngày rời Thặng Quan, họ cuối cùng cũng đến Phần Châu. 

Từ lần đầu tiên đặt chân đến đây, bị sơn tặc trại Đại Căn bắt cóc đến sơn trại, đến nay đã không biết bao nhiêu thời gian trôi qua. 

Tống Kiệm nhìn đám đông thần dân ngoài cổng Phần Châu, chợt thấy vài gương mặt quen thuộc. 

Đứng trước cổng thành tiếp đón là Thang Lại và Cao Khai Tế, bên cạnh họ là Cung Đức Phúc, người đang lau nước mắt không biết bao nhiêu lần. 

Cung Đức Phúc định xông lên, lớn tiếng gọi: 

"Bệ hạ~~~ Đại nhân Tống~~~" 

Nhưng tiếng gọi của hắn nhanh chóng bị tiếng hô của thần dân lấn át. 

Tống Kiệm còn thấy cả đám sơn tặc của trại Đại Căn và dân làng La Trại, đại đương gia, Nhất Đạo Ba và vài người khác đều đã thay quần áo của dân thường, trông như đã hoàn lương. 

Nhất Đạo Ba chỉ tay về phía trước, cười lớn: 

"Đại… đại ca…" 

Còn chưa nói xong đã bị đại đương gia vung tay vả một cái, thấp giọng quát: 

"Uy nghi thiên tử, sao ngươi dám chỉ trỏ lung tung!" 

Nhất Đạo Ba vội vàng rụt tay lại.

Tống Kiệm nhếch miệng, vẫy tay chào họ: "Hi~" 

Vào đến Phần Châu, Tống Kiệm mới biết, kể từ khi hắn rời đi, Thang Lại và Cao Khai Tế đã mạnh tay chỉnh đốn bọn tham quan ô lại trong vùng. Có thánh chỉ của hoàng đế, bọn họ đã chém mấy tên tham quan làm loạn, khiến toàn bộ dân chúng Phần Châu đều reo hò tán thưởng. 

Còn nhà họ Viên, ngoài chuyện gây họa cho bách tính, bọn chúng còn cấu kết với ngoại bang. Thang Lại và Cao Khai Tế không dám vượt quyền, đợi đến khi hoàng đế đến Phần Châu mới dâng tấu chương. 

Bọn họ liệt kê mười tội trạng lớn của nhà họ Viên, hoàng đế lập tức hạ chỉ ngay trong ngày. 

Cửu tộc liên đới, chém tại chỗ. 

Trên khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành còn dán danh sách tội phạm gian ác, dân chúng chen chúc nhau đến xem, phát hiện những kẻ từng cậy quyền hiếp đáp dân lành ở Phần Châu đều có tên trong danh sách. 

Ngày hôm sau, hoàng đế lại hạ chỉ giảm bớt lao dịch và thuế má cho dân chúng Phần Châu, đồng thời lập thêm học đường tại địa phương, khuyến khích nhân tài tham gia khoa cử để vào triều làm quan. 

Chuyện ở Phần Châu nhanh chóng kết thúc, liên tục có tin khẩn truyền từ kinh thành đến, hết vị đại thần này dâng tấu lại đến vị đại thần khác, nội dung đều xoay quanh một vấn đề: "Bệ hạ, sao còn chưa về? Khi nào mới về?" 

Có một phong thư khiến Tống Kiệm ấn tượng sâu sắc, là do Thượng thư bộ Binh Liêu Khấu Văn gửi đến. 

Đại ý như sau: 

"Bệ hạ, người mau quay về đi, thần thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi. Đám văn thần của người, thần không muốn nói đâu, chẳng biết giữa hai tai họ kẹp cái gì, hễ mở miệng là gào, biến Kim Loan điện thành trại vịt luôn rồi." 

Tống Kiệm liếc nhìn sắc mặt Tiêu Ứng Hoài, vừa bất lực vừa bình thản, chắc cũng đoán được tình hình trong triều lúc này thế nào. 

Thế này mới đúng là cuộc sống chứ. 

Ngày đại quân hồi kinh, còn cách cổng thành vài dặm, Tống Kiệm đã nghe thấy tiếng hô vang như sóng dậy, càng đi gần âm thanh càng lớn. 

Hắn có chút chột dạ, quay đầu nhỏ giọng nói: "Bệ hạ… Hay là…" 

Lời còn chưa dứt, hoàng đế đã cúi xuống nhẹ nhàng cọ vào má hắn: 

"Sao thế? Không muốn cưỡi chung một ngựa với trẫm à?" 

Tống Kiệm: "(///////)" 

Hắn cúi đầu, mặt đỏ bừng. 

Tiêu Ứng Hoài khẽ hôn thiếu niên trong lòng: 

"Hoàng hậu của trẫm lập công lớn thế này, tất nhiên phải cùng trẫm trực tiếp diện kiến bách tính." 

"Về sau những dịp như thế này còn nhiều, nếu không thích ứng thì phải làm sao đây?" 

Tống Kiệm: "Hu hu~" 

Trong kinh, các quan viên có tên tuổi đều ra khỏi thành nghênh đón, bách tính cũng đông không kể xiết. Tống Kiệm còn thấy vài đứa trẻ con chen ra khỏi đám đông, đưa tay rải cánh hoa. Rải xong, chúng trợn tròn mắt nhìn hắn chằm chằm. 

Tống Kiệm lập tức cúi đầu xuống. 

A a a a a! 

Đúng lúc này, một đứa trẻ vô tư hét lớn: 

"Cha mẹ ơi! Mau nhìn kìa! Bệ hạ ngồi chung với ca ca xinh đẹp!" 

Bên tai Tống Kiệm vang lên một tràng cười khẽ đầy ý vị, mặt hắn lập tức nóng bừng. 

Vào trong thành, còn có các hoàng thân quốc thích, có người quen, có người lạ, nhưng tất cả đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía hắn. 

Tống Kiệm tuyệt vọng giật giật khóe môi: "Chào mọi người." 

Ta là hoàng hậu. 

Từ nay về sau là người một nhà, đừng nhìn ta như thế nữa. 

Sau khi diễu hành một vòng trong thành, Tống Kiệm mệt đến mức muốn dính chặt vào lưng Tiêu Ứng Hoài. Cuối cùng cũng về đến hoàng cung, từ xa hắn đã thấy Tiêu Vĩnh Ninh mắt ngấn lệ. 

"Tống đại nhân~~~~~" 

Tiêu Vĩnh Ninh khóc òa lao đến định ôm hắn, Tống Kiệm cũng định nhân cơ hội chạy thoát, nhưng chỉ còn một bước nữa thì bị hoàng đế giữ chặt. 

"Cùng trẫm tắm rửa." 

Tống Kiệm: "…" 

Đây mới là cách tuyệt vọng nhất để chết. 

Tiêu Vĩnh Ninh hít hít mũi, trơ mắt nhìn bạn thân bị ca ca của nàng kéo đi. 

Ừm… hình như là hoàng tẩu rồi nhỉ.

Cuối cùng, Tống Kiệm không hề cùng Tiêu Ứng Hoài tắm rửa, bởi vì sau khi hoàng đế khải hoàn hồi triều, có một bộ lễ nghi tắm rửa vô cùng nghiêm ngặt. Nhân cơ hội này, Tống Kiệm lẻn đi ngay. 

Hắn chạy một mạch về Thiên Sát Ty, cùng với món thạch vải của Nghiêm Lực Lực tiến hành một cuộc giao lưu thân mật và sâu sắc. 

Lại đến mùa ăn vải, Tống Kiệm ăn liền mấy bát, cảm động đến rơi nước mắt. 

Từ khi rời kinh thành, đã lâu lắm rồi hắn không được ăn món điểm tâm ngon như thế này!!! 

Nghiêm Lực Lực cũng lau nước mắt: "Thấy ngài bình an trở về ăn thạch vải, thật sự là tốt quá rồi." 

Tống Kiệm hu hu: "Đúng vậy đúng vậy." 

Những ngày tháng ở Phần Châu và Tây Đường Quan, nghĩ lại cứ như một giấc mơ, Tống Kiệm vừa ăn thạch vải, thoáng chốc ngẩn ngơ, tựa như mọi chuyện chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua. 

Ăn xong, hắn gói một đống mang đi tìm Tiêu Vĩnh Ninh. Tiêu Vĩnh Ninh ngạc nhiên hỏi: "Huynh không đi tắm với hoàng huynh à?" 

Tống Kiệm xua tay: "Không không, không cần ta." 

Thế là Tiêu Vĩnh Ninh vui vẻ ăn liền mấy bát thạch vải, ăn sạch bát cuối cùng, ợ hai cái, chép chép miệng rồi mới nhớ ra chuyện khóc. 

"Hu hu hu hu, ta lo cho huynh lắm đó, từ sau khi huynh vào Ngọc Sơn hành cung, ta không còn thấy huynh nữa! Ta đi hỏi người ta, ai cũng nói huynh đang giúp hoàng huynh làm việc, không cho ta vào tìm huynh! Rồi không lâu sau, ta nghe tin Tây Đường Quan có chiến sự, hu hu hu hu hu!" 

Tống Kiệm thấy nàng khóc thảm như vậy, bèn dỗ dành một phen, sau đó kể lại những chuyện xảy ra trên đường giống như kể chuyện xưa. 

Tiêu Vĩnh Ninh mắt ngấn lệ: "Vất vả quá rồi… Sau này nhất định phải ăn uống đầy đủ đó, hoàng tẩu…" 

Tống Kiệm cứng đờ mất hai giây vì cách xưng hô của Tiêu Vĩnh Ninh. 

Cứu. 

Sau khi đi khắp hoàng cung ôn chuyện với mọi người, Tống Kiệm vẫn quay về Thiên Sát Ty. Hắn nghĩ rằng mình đã vất vả suốt thời gian dài, Tiêu Ứng Hoài chắc chắn phải cho hắn nghỉ nửa tháng để thư giãn. 

Hắn về tắm rửa sạch sẽ, thay y phục mới, nằm úp trên giường đọc thoại bản. 

Ai ngờ chưa đọc được hai trang, một tiểu thái giám truyền chỉ đến, nói rằng tối nay trong cung có tiệc mừng công. 

Tống Kiệm tự an ủi, không sao không sao, ăn một bữa ngon rồi nghỉ cũng được. 

Yến tiệc trong cung lần này cực kỳ long trọng, triệu tập mấy chục vị công thần có công trong vụ án Âm Dương Lân Sách ở Phần Châu và trận chiến Tây Đường Quan. Tống Kiệm vốn định lặng lẽ ăn một bữa, nhưng khi xem danh sách từ tay Cung Đức Phúc thì… 

Ồ hố. 

Hắn cũng nằm trong danh sách, hơn nữa còn xếp ở vị trí đầu! 

Tống Kiệm gãi đầu, vẫn tự an ủi, không sao không sao, đến lúc đó hắn sẽ trốn vào góc lặng lẽ ăn cơm! 

Cho đến khi yến tiệc bắt đầu, Cung Đức Phúc vỗ vỗ tay hắn, đưa hắn đến chỗ gần nhất bên cạnh hoàng đế. 

Cung Đức Phúc cười ha hả đầy hào sảng: "Tống đại nhân à, đây là chỗ mà bệ hạ đặc biệt ban cho ngài đấy." 

Tống Kiệm chợt nhớ lại nỗi sợ hãi khi cưỡi chung một con Kim Tước với Tiêu Ứng Hoài và bị toàn bộ kinh thành vây xem vào ngày khải hoàn. 

Hắn cảm thấy Tiêu Ứng Hoài lại định làm gì đó rồi. 

Thế nhưng, ngoài dự liệu của Tống Kiệm, suốt cả bữa tiệc, y lại vô cùng nghiêm túc, từ đầu đến cuối chỉ đơn thuần tham dự với tư cách công thần. 

Tống Kiệm ăn rất vui vẻ, sau khi tiệc tan, hắn định lao về Thiên Sát Ty ngay, lúc này, Cung Đức Phúc lại… lại… lại… lại xuất hiện.

"Ai ya, Tống đại nhân, ngài định đi đâu vậy?" 

Tống Kiệm: "Về Thiên Sát Ty chứ đâu." 

Cung Đức Phúc cười rạng rỡ như hoa nở: "Ngài về Thiên Sát Ty làm gì? Mau quay lại Yến Ninh Cung đi, bệ hạ đã đợi lâu rồi." 

Tống Kiệm trợn tròn mắt!! 

A! Chẳng lẽ hắn còn phải trực đêm sao!!! 

Đã làm công thần bậc nhất rồi mà ngay cả chút đặc quyền không đi làm cũng không có sao!!! 

Tống Kiệm vừa kinh hãi vừa có chút tuyệt vọng, chẳng lẽ sau này Tiêu Ứng Hoài định bắt hắn kiêm nhiệm hai chức luôn à? 

---

Trong Yến Ninh Cung. 

Tiêu Ứng Hoài đã thay thường phục, vừa xoay người lại liền thấy thiếu niên thò đầu vào: "Bệ hạ, ta đến rồi." 

Y vừa định gọi thiếu niên lại gần, lời còn chưa thoát ra khỏi miệng, thiếu niên đã ủ rũ đi sang một bên, sau đó nhảy lên xà nhà. 

"Rầm", bám chặt lấy. 

Chổng mông ra sức bò bò bò bò, bò lên xong thì lặng lẽ ngồi xuống. 

Tiêu Ứng Hoài nhướng mày: "?" 

Tống Kiệm: "QnQ." 

Tiêu Ứng Hoài ngẩng đầu nhìn: "Trên xà nhà mát hơn dưới này sao?" 

Tống Kiệm: ".QnQ." 

Nước mắt cứ thế lã chã rơi rơi rơi rơi mãi đến khi hắn cũng thấy chán. 

Hắn hậm hực nói: "Thuộc hạ đang trực đêm mà." 

Tiêu Ứng Hoài ngừng lại một thoáng, sau đó bất chợt bật cười khe khẽ, nói: "Tối nay trong yến tiệc mừng công, trẫm đã ban thưởng bao nhiêu bảo vật, sao ngươi không đề nghị gì với trẫm?" 

Tống Kiệm cúi đầu không nói gì: "……" 

Đương nhiên là vì hắn chỉ lo ăn thôi. 

Tiêu Ứng Hoài: "Hay là trẫm ban thêm cho ngươi một điều ước nữa nhé?" 

Tống Kiệm lập tức ngẩng phắt đầu lên: "!" 

"Chuyện gì cũng được sao?" 

Tiêu Ứng Hoài: "Ừ." 

"Vậy… vậy vậy vậy… vậy ta có thể không ngủ trên xà nhà không… ta, ta ngủ không yên, dễ bị ngã xuống lắm…" 

Tiêu Ứng Hoài chậm rãi nói: "Chuẩn." 

Tuyệt quá! 

Tống Kiệm lập tức nhảy xuống khỏi xà nhà, ngủ thôi ngủ thôi ngủ thôi! 

Nhưng vừa động một cái, cả người hắn đã bị nhấc bổng lên không trung, trời đất xoay chuyển, chớp mắt đã bị ném thẳng lên long sàng. 

Hoàng đế ngay sau đó cũng đ.è x.uống: "Vừa về cung đã quên những gì đã nói với trẫm rồi sao?" 

Tống Kiệm ngây ngốc chớp mắt. 

Tiêu Ứng Hoài thong thả dùng ngón tay móc lấy đai áo của hắn: "Tống đại nhân, eo đẹp lắm." 

Mặt Tống Kiệm lập tức đỏ bừng. 

"Đã đồng ý làm hoàng hậu của trẫm, đương nhiên phải thực hiện nghĩa vụ của hoàng hậu." Hoàng đế khẽ cắn lên môi hắn: "Bắt đầu từ tối nay đi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK