• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Tứ Phương Team 2



Vi Như Hạ mang thai đến thập phần bình tĩnh, toàn bộ thời gian mang thai đứa bé trong bụng đều không quá làm khổ cô, thậm chí ở thời gian mang thai cô quay liền hai bộ phim, mặt khác còn đi nhận hai giải thưởng.



Tháng sáu, sau khi kết thúc hết các bộ phim trong tay, cô liền không nhận thêm bộ phim nào nữa, các công việc tiếp theo đều được sắp xếp sau tháng mười, Vi Như Hạ cũng không phải một người cuồng công việc, nhưng sự nghiệp càng ngày càng phát triển cũng là mong ước của cô, sau khi quay xong toàn bộ phim của tháng chín, cố gắng ở An Thành nghỉ ngơi, cô cũng có thời gian chăm sóc bảo bảo.



Mang thai đến tuần thứ ba sáu, bụng Vi Như Hạ đã lớn đến kinh người, sức ăn cũng tăng rất nhiều. Chính cô ở nhà không ai chiếu cố, Lạc Đường đem cô đưa về đại trạch, ngoại trừ Dương Thư Nhữ còn có dì đã chăm sóc lúc Dương Thư Nhữ mang thai, Vi Như Hạ sẽ được chăm sóc thật tốt.



So với ở đoàn phim, về nhà khó tránh khỏi có chút nhàm chán, Vi Như Hạ trong lúc nhàn rỗi, đã tự làm kế hoạch cho mình. Ngày thường xem không được sách cùng phim điện ảnh, có cơ hội thưởng thức và bình luận phim, một chút đều không thừa.



Đối với việc cô mang thai, trong nhà tò mò nhất chính là Lạc Thập An. Vi Như Hạ còn ở thư phòng tầng hai đọc sách, liền nghe được Lạc Thập An tan học trở về gọi một tiếng “Chị dâu”, cô cười lên tiếng, không cần đứng dậy, Lạc Thập An đã chạy như điên lại đây.



Thư phòng có ban công nhỏ độc lập, khí lạnh thổi vào rất thoải mái, Vi Như Hạ ngồi trên ghế mây, cơ thể dựa về sau một chút, nghiêng đầu nhìn về phía cửa, khuôn mặt tinh xảo của Lạc Thập An lộ ra, cười hì hì chạy vào.



“Em đã về rồi!” Lạc Thập An tuy rằng là chạy vào, nhưng cách Vi Như Hạ khoảng hơn mười mét liền vội vàng phanh lại, sau khi bước chân dừng lại, chậm rãi đi tới bên người Vi Như Hạ.



Sau khi tới bên người Vi Như Hạ, Lạc Thập An tò mò nhìn bụng Vi Như Hạ, ngẩng đầu mở to hai mắt cùng Vi Như Hạ nói: “Lại lớn thêm rồi.”



Cô cả ngày luôn ngồi đây, cũng không biết như thế nào có thể nhìn ra được bụng cô lớn thêm, chính cô cũng nhìn không ra.



Vi Như Hạ cười rộ lên, đem tay Lạc Thập An đặt ở trên bụng cô. Cô hiện tại đã có thể cảm nhận máy thai, hôm nay đặc biệt lợi hại, tay nhỏ của Lạc Thập An vừa mới đặt lên, liền cảm giác bị thứ gì chọc một chút.



“Ôi ôi ôi!” Lạc Thập An kinh ngạc mà mở lớn đôi mắt hơn nữa. Bé không phải chưa từng cảm nhận Vi Như Hạ máy thai, nhưng hôm nay đặc biệt lợi hại, mới vừa đặt lên liền thập phần dùng sức mà chọc bé, như là muốn lập tức đi ra.



“Đây là em trai nhỏ!” Lạc Thập An thập phần khẳng định mà nói.



“Cái gì là em trai, đây là cháu trai con.” Phía sau Dương Thư Nhữ cùng lại đây nghe được xưng hô Lạc Thập An đối với bảo bảo trong bụng, cả kinh thanh âm đều cất cao.



Vi Như Hạ ha ha cười rộ lên, Dương Thư Nhữ nhìn cô một cái, cũng cười cười, đem hoa quả trên tay đưa cho Vi Như Hạ, sau khi kéo ghế mây ngồi xuống, hỏi Lạc Thập An nói: “Con như thế nào biết là bé trai?”



Vi Như Hạ đem miếng hồng đưa cho cô bé, Lạc Thập An tiếp nhận, vừa ăn vừa nói: “Bởi vì sức lực lớn.”



Các lão nhân thường nói, trẻ nhỏ xem giới tính thai nhi rất chuẩn, Dương Thư Nhữ mới hỏi bé, nhưng nghe bé vừa nói như vậy, nói có sách mách có chứng, ngược lại mức độ tin cậy không đáng tin chút nào.



Nhìn ra được mẹ không tin mình, Lạc Thập An lập tức từ trên người Dương Thư Nhữ xuống dưới, bé duỗi tay vuốt bụng Vi Như Hạ, vừa muốn nói chuyện, Vi Như Hạ đưa cho bé một miếng hồng. Tiểu gia hỏa nhấp nhấp miệng, tiếp nhận hồng ăn luôn, lúc này mới nói: “Chính là nam bảo bảo, em nói chính là đúng.”



Xem thần sắc của bé chắc chắn nghiêm túc như vậy, Vi Như Hạ khẽ cười một tiếng, bàn tay to bao trùm trên tay nhỏ của bé, nói: “Đó chính là nam bảo bảo.”



Lạc Thập An được trấn an, giương mắt nhìn Vi Như Hạ, hỏi: “Chị dâu, tiểu bảo bảo khi nào sinh ra a?”



“Còn bốn tuần nữa.” Vi Như Hạ dựa theo dự tính ngày sinh bình thường nói, nhưng kỳ thật rất có khả năng sẽ là trước hoặc sau hai tuần nữa, điều này đều không tính là vấn đề lớn.



“Mama!” Lạc Thập An sau khi nghe được câu trả lời, quay đầu lại kêu Dương Thư Nhữ một tiếng.



“Làm sao vậy?” Con gái nhỏ nhẹ gọi, Dương Thư Nhữ thân thể nghiêng về phía trước, kiên nhẫn mà ôn nhu hỏi một câu.



“Chúng ta đánh cược đi.” Lạc Thập An trong ánh mắt hiện lên một tia cơ linh, “Con đoán là nam bảo bảo, mẹ đoán là nữ bảo bảo, đến lúc đó chị dâu sinh xong, chúng ta định thắng bại.”



Bộ dáng cô bé nghiêm túc, lại chọc cười hai người lớn, Vi Như Hạ nhấc tay nói: “Chị đây giúp hai người làm chứng.”



Dương Thư Nhữ đem con gái kéo đến bên người, nhéo nhéo khuôn mặt bé, cười hỏi: “Vậy thắng thua tính như thế nào?”



“Mẹ thắng, con liền ngoan ngoãn ăn rau xanh một tháng.” Lạc Thập An có chút thống khổ mà nói.



Trẻ nhỏ thắng thua lợi thế cũng là không đau không ngứa, Dương Thư Nhữ cười gật đầu, theo sau hỏi: “Vậy nếu là con thắng thì sao?”



Nhắc tới cái này, Lạc Thập An ánh mắt sáng lên, cười hắc hắc, đối Dương Thư Nhữ nói: “Con muốn một tháng không đi học!”



Dương Thư Nhữ: “……”



“Cuối cùng em và mẹ định cho nó một tuần.” Ăn xong cơm chiều, Vi Như Hạ cùng Lạc Đường đi hoa viên tản bộ, buổi tối gió lạnh thổi qua, cô kể lại chuyện chiều nay hai mẹ con đánh cược cho anh nghe.



Lạc Thập An hiện tại đang học tiểu học, trốn học một tháng là không được.



Nắm tay Vi Như Hạ, dưới chân dẫm lên con đường phiến đá xanh, Lạc Đường cười cười, hỏi: “Không phải là dạo gần đây nó rất thích học sao? Như thế nào lại không muốn đi học.”



Không có trả lời Lạc Đường, Vi Như Hạ trước nở nụ cười, cô nói: “Bởi vì mấy ngày trước nam sinh mà An An thích đã chuyển đi rồi, nó liền không muốn đi học.”



Nghe thấy lý do này, Lạc Đường nhìn Vi Như Hạ, hai tròng mắt hơi trầm xuống.



Hai người tới ghế dài trong hoa viên, Vi Như Hạ lôi kéo tay Lạc Đường ngồi xuống, cô cười nhìn Lạc Đường, hỏi: “Tâm tình gì đây?”



Thời điểm Lạc Đường hơn hai mươi tuổi, Lạc Thập An mới sinh ra, đối với Lạc Thập An, anh bảo hộ thật tốt, coi như là bảo bối trong tay. Nghe được vấn đề Vi Như Hạ hỏi, Lạc Đường suy tư trong chốc lát, nói: “Anh hy vọng An An thắng.”



Nghe anh nói như vậy, Vi Như Hạ hơi hơi kinh ngạc một chút, cô hỏi: “Anh muốn con trai?”



“Thật ra cũng không phải.” Lạc Đường lắc đầu, anh khẽ thở dài một hơi, cười rộ lên nói: “Hiện tại An An như vậy, tâm tình của anh liền có chút phức tạp, nếu là con gái chúng ta cũng như vậy, anh có khả năng sẽ không cho nó đi học.”



“Ha ha ha!” Vi Như Hạ cười rộ lên. Cô cười trong chốc lát, nhìn Lạc Đường nói: “Nhưng là cũng có khả năng con gái sẽ hấp dẫn các bạn nam mà, lúc em và mẹ đi tham gia hội họp phụ huynh của An An, có vài bạn học nam lại làm quen với em và mẹ.”



Cô nói lời này vốn là muốn trấn an Lạc Đường, nhưng mà Lạc Đường lại cảm thấy như là thêm dầu vào lửa, ánh mắt anh có chút bất đắc dĩ, Vi Như Hạ hiểu ngầm lại được, nở nụ cười.



Hoa viên trong đại trạch mở đèn đường, buổi tối thời điểm rất yên lặng, chiều nay mới vừa đổ mưa, trời mưa xong, phá lệ mát lạnh, không gian còn có tiếng côn trùng kêu vang.



Lạc Đường nhìn Vi Như Hạ cười, chờ cô phát giác không khí thay đổi, Lạc Đường đã hôn lên, Vi Như Hạ ngừng cười, cô dựa vào trên lưng ghế dài, cảm thụ được Lạc Đường khẽ hôn, gương mặt dần dần nóng lên.



Anh hôn thực ôn nhu, giống gió đêm đêm nay, hôn đến Vi Như Hạ có chút ngứa. Chờ Lạc Đường đem môi dời đi, Vi Như Hạ giương mắt nhìn anh, ánh mắt ở dưới đèn đường đầy ám quang.



“Anh nói giỡn.” Lạc Đường thấp giọng nói.



Thanh âm anh rất trầm thấp ôn nhu, Vi Như Hạ nghe được đáy lòng có chút ngọt, cô không phản ứng lại, nhìn Lạc Đường, cười hỏi: “Cái gì?”



“Chúng nó về sau tự nhiên có chồng nó quản.” Lạc Đường cùng Vi Như Hạ nói, anh lại khẽ hôn một cái lên cái trán cô, cười nói: “Anh chỉ lo cho vợ anh thật tốt thôi.”



Bầu trời ban đêm đen nhánh như mực, tinh quang cũng so với ngày xưa thêm lộng lẫy, Vi Như Hạ nghiêng đầu nhìn Lạc Đường, cuối cùng nhẹ giọng cười, nói: “Nếu là sinh con trai, em liền rất cao hứng, em thích con trai.”



Lạc Đường: “……”



Cùng Hồ Ngâm Ngâm không giống nhau, Vi Như Hạ dự tính ngày sinh trước cô ấy hai ngày. Buổi sáng cô mới vừa tỉnh lại, liền nhận thấy được nước ối đã vỡ. Lần trước xem Hồ Ngâm Ngâm sinh con, Vi Như Hạ không hoảng loạn, cô kêu Lạc Đường một tiếng, Lạc Đường đang mặc áo sơmi chuẩn bị đi làm nghe được, lại nhìn cô một cái, Vi Như Hạ xốc chăn lên, phía dưới đã ướt một mảnh.



Cô từ trong ánh mắt Lạc Đường thấy được che trời lấp đất hoảng loạn.



“Sắp sinh?” Lạc Đường một tay đem Vi Như Hạ bế lên, anh nhăn mày, vừa đi ra ngoài, vừa đem gương mặt dán trên cái trán của cô, nhỏ giọng hỏi: “Có đau hay không?”



Hiện tại có đau từng cơn, nhưng đau từng cơn không phải thực nghiêm trọng, Vi Như Hạ lắc đầu. Cô lay động đầu, nói cho Lạc Đường không đau, Lạc Đường mày nhăn đến càng khẩn trương. Sau khi ôm Vi Như Hạ ra cửa, Lạc Đường kêu một tiếng “Mẹ”, Dương Thư Nhữ ra tới, nhìn thấy cảnh tượng này, một chút nhận ra mà tiến lại, chạy nhanh kêu lên dì cùng tài xế, mang theo Vi Như Hạ đi đến bệnh viện.



Vi Như Hạ tuy không tính hoảng loạn, nhưng cô rất khẩn trương, đặc biệt là trên đường đi bệnh viện, cô đau từng cơn càng ngày càng rõ ràng, thời điểm sau, thậm chí còn đau ra mồ hôi lạnh.



Dương Thư Nhữ từng có kinh nghiệm sinh sản, nhắc nhở cô hít sâu, chờ tới bệnh viện, Vi Như Hạ trực tiếp bị đẩy vào phòng sinh, Lạc Đường cùng theo đi vào.



Tiếng la của Hồ Ngâm Ngâm khi sinh con vẫn còn mới mẻ trong kí ức của Vi Như Hạ, sinh con thật là siêu cấp đau, cô căn bản nhịn không được. Hơn nữa buổi sáng rời giường, còn không ăn bữa sáng, cô có chút suy yếu, trên đường Dương Thư Nhữ còn đưa cho cô một khối chocolate.



Thời gian cô sinh còn dài hơn so với Hồ Ngâm Ngâm, sau ba giờ, Vi Như Hạ cảm giác được có thứ gì trượt ra, cùng lúc đó, bụng trống không.



Cô bởi vì dùng sức mà khởi động phía sau lưng, hoàn toàn thả lỏng trên giường sinh. Giương mắt nhìn chằm chằm trần nhà, nghe thanh âm bác sĩ hộ sĩ bận rộn, Vi Như Hạ nặng nề mà thở dài nhẹ nhõm một hơi, mệt liền hôn mê bất tỉnh.



Thời điểm tỉnh lại, Lạc Đường đã ngồi ở bên người, mày anh nhăn thật sự sâu, chờ sau khi nhìn thấy Vi Như Hạ tỉnh lại, Lạc Đường gọi bác sĩ.



“Không cần quá khẩn trương.” Bác sĩ bệnh viện là ông nội Lạc Đường an bài, quen biết Lạc Đường. Thấy bộ dạng của Lạc Đường như thế này, bà cười trấn an hai câu. Sau đó nhìn Vi Như Hạ, cười nói: “Hết thảy bình thường, ngày mai là có thể xuất viện.”



Kiểm tra xong, bác sĩ không lưu lại, để lại Vi Như Hạ cùng Lạc Đường. Vi Như Hạ có chút vô lực, nhưng cô trước hỏi một câu.



“Con đâu?”



Lạc Đường cúi lại gần, hôn hôn môi cô, nói: “Mẹ ở nơi đó trông, nói chờ em tỉnh lại sẽ ôm lại đây, bởi vì nó có thể khóc.”



Lạc Đường là người rất cao lãnh, con nhưng thật ra rất có thể khóc. Vi Như Hạ nghĩ nghĩ, nghi ngờ nói: “Con gái?”



Có thể khóc có thể là con gái đi.



Nghe được Vi Như Hạ nói, Lạc Đường thần sắc có chút phức tạp, anh lắc đầu, nói: “Con trai.”



“A ~” mặc kệ là con trai con gái, Vi Như Hạ đều rất thích.



Nhìn thần sắc Vi Như Hạ, Lạc Đường đột nhiên hỏi một câu: “Em ngày đó nói là thật hay là giả?”



Mang thai sau ba năm, Vi Như Hạ có chút không đón được ý nghĩ của Lạc Đường, cô cười cười, hỏi: “Em nói cái gì?”



Xem ra cô thật đã quên, Lạc Đường khóe môi giương lên, cười cười nói: “Không có gì.”



Chờ đến khi xuất viện, Vi Như Hạ ngồi ở trên giường đọc sách, nhìn Lạc Đường cầm bình sữa đút sữa cho con trai, Vi Như Hạ đột nhiên nhớ tới lời hỏi của Lạc Đường lúc ấy.



Lạc Đường mấy ngày nay không đi làm, ăn mặc quần áo ở nhà đơn giản thoải mái, anh ôm con trai rất thành thạo, động tác cầm bình sữa đút sữa cũng phá lệ thuần thục.



Bức màn được kéo lên, ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào, ánh sáng rực rỡ, người đàn ông ôm con trai như là một bức tranh trên màn thủy tinh.



Vi Như Hạ đem sách trên tay đặt xuống, gọi Lạc Đường một tiếng.



“Lạc Đường.”



Nghe được Vi Như Hạ gọi anh, Lạc Đường quay đầu lại, đáp nhẹ một câu:



“Ừm?”



Vi Như Hạ cười rộ lên, cô nhìn Lạc Đường nói.



“Em không vượt tường, trên thế giới này em yêu anh nhất.”



Đột nhiên thổ lộ làm Lạc Đường hơi hơi sửng sốt, nhưng anh thực mau hiểu ý của cô, khóe môi dần dần cong lên, trong ánh mắt Lạc Đường nhìn Vi Như Hạ chứa đầy tình yêu.



Trên tay anh cầm bình sữa, cúi đầu cùng con trai trong lồng ngực nói một câu.



“Nghe được không? Mẹ con nói, mẹ yêu bố nhất.”



——————o0————————



Tác giả có lời muốn nói: Ta là một cô gái còn chưa sinh con bao giờ, mỗi bộ đều viết chuyện phụ nữ sinh con, ta cũng đến say rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK