• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Bảo bối, làm sao vậy...." Thịnh Như Ỷ nhỏ giọng hỏi, vùi đầu ngửi mùi hương sữa quen thuộc trên người Kha Nhược Sơ, trong giọng nói không thể che dấu được hơi thở dục vọng.
Đêm khuya, thời gian vừa vặn.
Thích hợp làm chút chuyện gì đó.
Nhưng mà người trong lòng ngực lại im lặng.
Cánh tay Kha Nhược Sơ vẫn ôm lấy eo Thịnh Như Ỷ, chỉ là không nhúc nhích.
Cư nhiên....
Thịnh Như Ỷ xoay đầu, nheo mắt điều chỉnh lại hơi thở, mím môi, có bao nhiêu bất đắc dĩ, cứ tưởng đâu cái đứa ngốc này đột nhiên thông suốt, không chống lại được sự cám dỗ nữa chứ?
Nào ngờ ngủ mất tiêu, chỉ là nói mớ mà thôi.
Tự dưng bị trêu chọc một phen, lúc này cả cơ thể Thịnh Như Ỷ nóng lên.

Trời ạ, Kha Nhược Sơ còn cọ cọ ôm lấy cô, thật sự khó nhịn được mà.
Đúng là người sống sờ sờ cũng bị cô nhóc này bức chuyển sang cấm dục.
Kha Nhược Sơ cùng Thịnh Như Ỷ nằm chung trên một cái giường, lúc đó Kha Nhược Sơ còn cho rằng đêm nay kích động đến mức mất ngủ, ai nào ngờ chẳng được bao lâu ngủ mất.
Chắc có lẽ ban ngày làm phẫu thuật đứng khá lâu, cho nên mệt mỏi, đúng là mệt mỏi vĩnh viễn là liều thuốc ngủ tốt nhất.
Ôm Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ ngủ ngon giấc, đến lúc có điện, cả phòng sáng bừng nhưng ban ngày cũng không thức giấc.
Thịnh Như Ỷ thuận tay tắt đèn, chỉ để lại đèn trên đầu giường.
Ngọn đèn chiếu lên giường, một mảnh vàng ấm áp.
Cô lẳng lặng nhìn Kha Nhược Sơ nằm trong lòng ngực, khẽ cười, mái tóc đen nhánh có chút lộn xộn, khuôn mặt thanh tú trắng nõn, làm cho người nhìn muốn cắn một cái, lúc ngủ còn ngoan hơn lúc tỉnh.
Thịnh Như Ỷ vẫn ôm lấy Kha Nhược Sơ, vén mấy sợi tóc rơi trên trán, nhắm mắt đặt lên trán Kha Nhược Sơ một nụ hôn, tự tìm niềm vui cũng coi như là hưởng thụ, mà sưởi ấm cho nhau bằng cái ôm cũng là một dạng hưởng thụ.
"Chị...."
Kha Nhược Sơ lại non nỉ một tiếng.
Thịnh Như Ỷ mỉm cười, ôm chặt lấy Kha Nhược Sơ lần nữa, sao mà lúc ngủ lại thích nói mớ gọi cô thế này nhỉ? Lần trước đi biển uống say, cũng như vậy....!Không biết đang mơ tới cái gì nữa.

Sau khi ở bên Thịnh Như Ỷ, mỗi lần Kha Nhược Sơ mơ thấy Thịnh Như Ỷ, trong mộng đều ngọt còn hơn kẹp bông gòn.
Ôm lấy Kha Nhược Sơ, Thịnh Như Ỷ cùng dần dần chìm vào giấc ngủ, cái ôm này như ngồi bên bếp lửa, rất ấm, còn thơm tho mềm mại.
Đêm đông lạnh lẽo, chỉ cần vậy là đủ thoải mái rồi.
Kha Nhược Sơ ngủ một giấc đến bình minh, chưa đến 7 giờ, đã bị đồng hồ sinh học đánh thức.
Vừa mở mắt, đã nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Thịnh Như Ỷ, hình như các cô ôm như vậy ngủ cả đêm, Kha Nhược Sơ cũng không biết từ lúc nào mà hai người ôm như thế.
Mùi hương trên người Thịnh Như Ỷ thật sự rất ngọt, Kha Nhược Sơ không cũng biết, tại sao Thịnh Như Ỷ không dùng nước hoa, nhưng trên người luôn có hương thơm như thế.
Người ta nói cơ thể của phụ nữ luôn có một hương thơm nhẹ, chỉ là bản thân không phát hiện mà thôi.
Kha Nhược Sơ không vội rời giường, mà tiếp tục nằm trong lòng Thịnh Như Ỷ, vừa ngửi hương thơm trên người Thịnh Như Ỷ vừa si ngốc ngắm nhìn gương mặt ngủ say của cô ấy.

Thật sự muốn mỗi đêm được ôm Thịnh Như Ỷ ngủ, sau đó mở mắt thức giấc, chính là được nhìn thấy Thịnh Như Ỷ.
Kha Nhược Sơ rất thích nhìn mặt mộc của Thịnh Như Ỷ, thường ngày Thịnh Như Ỷ luôn trang điểm tinh xảo, dường như ở trước mặt cô mới có thể tháo dở "vũ khí hạng nặng".
Người này trước mặt người khác luôn là nữ vương không dễ chọc, thế mà ở trước mặt cô lại có thể làm nũng, Kha Nhược Sơ thật sự rất thích Thịnh Như Ỷ làm nũng với cô.
Nhìn một lát, Kha Nhược Sơ không kiềm lòng được mà hôn trộm Thịnh Như Ỷ một cái.
Nếu bình thường chủ động hôn Thịnh Như Ỷ thế này, cô sẽ rất thẹn thùng, nhưng mà Thịnh Như Ỷ vẫn còn đang ngủ, lá gan của Kha Nhược Sơ lớn không ít, dán môi lên, lại hôn thêm một cái.
Vào lúc Kha Nhược Sơ cho rằng có thể hôn trộm lần thứ ba, thì đột nhiên một đôi mắt mở ra, tay Thịnh Như Ỷ đỡ sau gáy Kha Nhược Sơ, xoa nhẹ, sau đó đáp lại.
Sáng sớm, nụ hôn dịu dàng ngọt ngào.
Sau khi hôn vài cái, Thịnh Như Ỷ mới mở to mắt, nhìn người bạn cùng gối mà cười.
Rõ ràng là hôn bạn gái mình, nhưng lúc hôn trộm bị phát hiện, Kha Nhược Sơ cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
"Đồ ngạo kiều...." Thịnh Như Ỷ thì thầm, mới vừa tỉnh ngủ, giọng nói có chút mè nheo, gợi cảm vô cùng.
Mặc kệ là biệt danh gì mà thêm từ "đồ", lập tức sẽ trở nên ái muội, giống như từ ngu ngốc nghe là biết mắng chửi người ta, thế mà đồ ngốc lại không giống nhau.
Tim Kha Nhược Sơ vẫn còn đập nhanh, còn chưa kịp nói cái gì, cô nhỏ giọng hô một tiếng, "A...."
Thịnh Như Ỷ cười khẽ, đem Kha Nhược Sơ đè dưới cơ thể cô, cơ thể mềm mại mỏng manh, rất thích hợp để bắt nạt.

Kha Nhược Sơ nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm mặt Thịnh Như Ỷ, mới sáng sớm mặt đã đỏ tim đập nhanh, chỉ cần ở riêng với Thịnh Như Ỷ, đúng là một giây thôi cũng đủ mặt đỏ tim đập.
Trước khi gặp Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ cho rằng bản thân thích kiểu người trầm lặng kín đáo, nhưng sau khi bên Thịnh Như Ỷ, Kha Nhược Sơ hận không thể để Thịnh Như Ỷ đến câu dẫn cô mỗi ngày, u mê sự nhiệt tình, quyến rũ của cô ấy, không có lối thoát.
"Tối hôm qua, em mơ thấy gì đó?" Thịnh Như Ỷ nằm đè trên người Kha Nhược Sơ, nhỏ giọng cười hỏi, "Mơ mà gọi chị luôn đó."
Kha Nhược Sơ làm vẻ mặt vô tội, "Có...!sao?"
Còn không biết xấu hổ mà hỏi "Có sao", Thịnh Như Ỷ phát hiện Kha Nhược Sơ đến để trị cô, mỗi lần đều có thể nhóm một đốm lửa, cuối cùng cô đành phải nhẫn nhịn dập tắt nó.
Thịnh Như Ỷ vuốt ve trán Kha Nhược Sơ, cúi đầu thì thầm bên tai, cố ý trêu đùa, "Tối hôm qua, em rất xấu xa."
"Em...." Kha Nhược Sơ bị một câu này của Thịnh Như Ỷ làm cho mềm lòng, nhưng cũng lo lắng, chỉ có thể nghĩ một chút, không biết tối hôm qua cô đã làm gì với Thịnh Như Ỷ sao?
Thịnh Như Ỷ nhìn thấy phản ứng thẹn thùng của Kha Nhược Sơ, lại cười khẽ, "Ha ha...."
Giờ này, Kha Nhược Sơ mới nhận ra là Thịnh Như Ỷ lại bắt đầu trò đùa giỡn cô.
Thịnh Như Ỷ không cho Kha Nhược Sơ cơ hội nói chuyện, tiếp tục hôn lên khoé môi Kha Nhược Sơ, biểu cảm đột nhiên nghiêm túc.
Sau khi bị hôn lần nữa, ánh mắt Kha Nhược Sơ dần mơ hồ, nhìn chằm chằm Thịnh Như Ỷ, mặc dù xấu hổ đó, nhưng mà trên mặt viết đầy chữ "em còn muốn".
Thịnh Như Ỷ hiểu ý, vén tóc dài sang một bên, ôm lấy mặt Kha Nhược Sơ tiếp tục hôn, đương nhiên không có khả năng là hôn lướt qua.
Kha Nhược Sơ nhắm mắt lại, ôm chặt lấy Thịnh Như Ỷ, hai đôi môi mềm mại vờn lấy nhau, phối hợp ăn ý đóng mở, trao cho nhau những thứ ngọt ngào nhất.
Mới yêu nhau đương nhiên hôn bao nhiêu cũng không đủ, Kha Nhược Sơ cũng giống như Thịnh Như Ỷ, không biết bao nhiêu là đủ.
Thịnh Như Ỷ thật sự nghiện hôn con thỏ nhỏ này, cô nhớ đến câu nói kia của Lâm Nghiên, thích một người hận không thể suốt ngày mùi mẫn với nhau, cô đột nhiên hiểu được cảm giác ấy rồi.
Ở trên giường hôn nhau triền miên, Thịnh Như Ỷ vùi mặt vào cổ Kha Nhược Sơ, hơi thở dần dần ổn định, mới nghiêng đầu hôn hôn vành tài Kha Nhược Sơ, nói, "Chị đi làm bữa sáng."
Kha Nhược Sơ câu lấy cổ Thịnh Như Ỷ, "Không cần."
Không cần? Đây là thỏ con hay là chó săn chứ? Thịnh Như Ỷ ôn nhu cười hỏi, "Sao thế, chưa hôn đủ sao em?"
Mặc dù, Kha Nhược Sơ vẫn còn muốn, nhưng mà cô vẫn còn ý thức tự chủ, đôi tay cô đặt sau gáy Thịnh Như Ỷ, sau đó xoa xoa mặt Thịnh Như Ỷ, nghiêm túc nói, "Chị đừng làm, ngủ tiếp đi, khó mới có được ngày nghỉ."
Thịnh Như Ỷ cọ cọ gương mặt vào lòng bàn tay Kha Nhược Sơ, "Không sao."

Kha Nhược Sơ lắc đầu, giọng nói dịu dàng, "Bây giờ còn sớm, chị không cần đưa em đi làm, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt."
Kha Nhược Sơ vuốt ve mặt Thịnh Như Ỷ, đột nhiên có suy nghĩ không muốn đi làm, chỉ cần nằm ở trên giường ôm ôm ấp ấp thế này cả ngày cũng được.
"Vậy tan ca chị đến đón em nhé."
"Tự em đến đây là được." Mặc dù đang yêu đương, Kha Nhược Sơ vẫn theo thói quen mà từ chối, cô sợ làm phiền người khác.
"Này đứa ngốc." Thịnh Như Ỷ nhéo mặt Kha Nhược Sơ, "Chị muốn nhìn thấy em sớm một chút."
Lúc này, Kha Nhược Sơ cười ngây ngô đáp ứng, "Vậy em dậy đây, chị ngủ tiếp đi."
Thịnh Như Ỷ hôn lên mặt Kha Nhược Sơ một cái, "Ừm."
Kha Nhược Sơ đến trễ, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô đến trễ, bị phê bình một hồi, cái gì mà người không có khái niệm thời gian.
Bạch Mông nhìn thấy Kha Nhược Sơ đến trễ như cây vạn tuế ra hoa, cô sờ cằm suy tư gì đó, hỏi Kha Nhược Sơ, "Này tối hôm qua, có phải cậu đến chỗ chị mình không?"
Kha Nhược Sơ nghe không hiểu ý ngầm trong câu nói của Bạch Mông, chỉ là ngạc nhiên, không ngờ Bạch Mông có thể đoán trúng.
Trên mặt mang theo gió xuân, đáp án đã viết rõ trên mặt, Bạch Mông cười đầy ẩn ý nói, "Hừ, đúng là có bạn gái rồi, mọi thứ đều khác nha."
Kha Nhược Sơ đi làm trễ không phải ngủ thêm vài phút, mà bởi vì trước khi ra cửa, còn giúp Thịnh Như Ỷ nấu cháo, rồi tranh thủ từng phút từng giây chạy đến bệnh viện, nhưng mà vẫn đến trễ năm phút.
Lúc 8 giờ, Kha Nhược Sơ nhắn tin qua Wechat cho Thịnh Như Ỷ, [Em nấu cháo, ở trong nồi cơm điện.]
Thịnh Như Ỷ nhận được tin nhắn của Kha Nhược Sơ khi đã rời giường.

Cô đi vào trong bếp, phát hiện trên tủ lạnh có dán giấy ghi chú.
Cầm lấy tờ ghi chú, Thịnh Như Ỷ cười không ngừng, trên đó còn có nét chữ thanh tú: Em vừa mới học được cách nấu cháo thập cẩm, chị nếm thử xem.
Cuối câu còn có vẻ mặt cười đáng yêu.
Thịnh Như Ỷ lấy một chén cháo.
Vẫn còn nóng hổi, xưa nay Thịnh Như Ỷ không thích ăn một mình, thế nhưng hôm nay ngồi trên bàn ăn, cô ăn từng muỗng một, cảm thấy rất ngon.
Quả nhiên, chỗ trống trong lòng đã được lấp đầy, sẽ không dễ biến thành hư không.
Thịnh Như Ỷ từng cho rằng yêu đương với người trẻ tuổi sẽ rất mệt, rất phiền phức, nhưng mà quý cô Kha đúng là bảo bối, vừa dịu dàng vừa ân cần, thậm chí còn chăm sóc cô nhiều hơn cô nghĩ.
Trong vô thức, đã ăn sạch chén cháo.
*
Tháng mười hai, Kha Nhược Sơ thường hay đến JM.
Chỉ cần Thịnh Như Ỷ tăng ca, Kha Nhược Sơ sẽ đến ăn cơm cùng Thịnh Như Ỷ.


Lúc Thịnh Như Ỷ bận rộn làm việc, Kha Nhược Sơ sẽ ở một bên đọc sách, chuyển địa điểm học tập từ ký túc xá đến văn phòng Thịnh Như Ỷ.
Hai người đều bận rộn, có thể xem như một loại hẹn hò chứ?
Bởi vì Kha Nhược Sơ đến JM nhiều lần, cho nên không ít nhân viên đều biết mối quan hệ của Kha Nhược Sơ và Thịnh Như Ỷ, cho nên đối xử với Kha Nhược Sơ nhiệt tình hơn, dù sao cũng là bạn gái nhỏ của sếp lớn, ai mà dám tiếp đãi không chu đáo chứ.
Nhà vệ sinh và khu vực nghỉ ngơi luôn là nơi tám nhảm tin đồn của công ty.
Hai cô gái ở trong nhà vệ sinh tán gẫu với nhau, câu được câu mất.
"Tối nay đi hẹn hò sao? Ăn mặc đẹp thế."
"Không đi hẹn hò không thể ăn diện như tiểu tiên nữ à?"
Ngay sau đó, đề tài chuyển sang cái khác, "Phải rồi, lúc nãy tan ca, cô có nhìn thấy bạn gái mới của Thịnh tổng không?"
"Thấy chứ, là cô gái có mái tóc đen dài, dáng người mỏng manh, trông đáng yêu, nhưng mà tuổi chắc còn nhỏ.

Không biết đã quen nhau bao lâu rồi nhỉ?"
"Chắc không lâu đâu, gần đây mới thấy, cô nói xem sao Thịnh tổng lại tìm người nhỏ tuổi vậy? Trước kia đâu có như vậy."
"Ai mà biết được, có thể đột nhiên muốn tìm bạn nhỏ ngây thơ để đổi khẩu vị, tìm kiếm hứng thú mới?"
Hai người càng nói càng hăng say.
"Vậy cô đoán xem lần này được bao lâu?"
"Cô thấy sao?"
"Cùng lắm là ba tháng."
"Cô ngày đầu làm cấp dưới cô ấy sao? Tôi đoán không quá một tháng rưỡi đã chia tay."
"Cũng không đến mức như vậy chứ."
"Có muốn cá không? Một tháng rưỡi cũng coi như lâu lắm rồi đó, trước kia chẳng phải một tuần đổi một lần à."
"Má ơi, người có tiền lại đẹp, đúng là tuỳ hứng."
Kha Nhược Sơ ở trong phòng vệ sinh ngây người một lúc, cho đến khi trong nhà vệ sinh hoàn toàn yên tĩnh, mới đi ra.
Cô đứng ở bồn rửa tay nhìn vào gương, vốn định đến đây trang điểm lại, nhưng mà nghĩ đến đoạn đối thoại mới nghe vừa rồi, cái mũi có chút chua xót, nước mặt lập tức rơi xuống.....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK