• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cùng lúc đó, một cánh tay khoác lên vai tôi, tôi quay đầu lại nhìn, là Tiểu Phật Gia, hắn hướng phía tôi nở nụ cười tà mị: “Như thế nào? Cảm giác gϊếŧ người không tệ chứ, ta nói mà, ngươi sẽ thích loại cảm giác này.”

Sau khi Tiểu Phật Gia dứt lời, sát ý trong lòng tôi lại lần nữa nổi lên, tôi quay đầu lại nhìn những người đang run lẩy bẩy kia, cười lạnh một cái, nhưng còn chưa kịp làm gì, đã cảm thấy trước mắt mình tối sầm, rồi ngất đi.

Chờ đến lúc tôi tỉnh lại thì phát hiện mình đã bị trói chặt, mà bên cạnh, Trần Phá Quân đang ở đó ăn đùi gà, những người trong trại ai nấy cũng nhìn tôi đầy hoảng sợ.

Lúc này tôi mới nhớ mình đã làm chuyện gì, lòng lập tức lạnh đi, không biết vì sao mình lại xuất hiện tình trạng như vậy, nhưng hiển nhiên, chuyện này chắc chắn có liên quan không nhỏ tới sự xuất hiện của Tiểu Phật Gia, hắn vừa xuất hiện tôi liền biến thành như vậy.

“Tỉnh rồi?” Trần Phá Quân ngẩng đầu nhìn tôi một cái, mở miệng hỏi. “Anh cũng được đó, một mình có thể gϊếŧ ba người Vĩnh Dạ cấp cao, trước kia tôi không phát hiện ra anh lại lợi hại như vậy đấy.”

Tôi biết Trần Phá Quân là đang châm chọc tôi, liền bĩu môi không nói chuyện với hắn.

“Nhưng động một chút là gϊếŧ người, đây là thói quen không tốt đâu nhé, ngày hôm qua nếu không phải tôi quay về kịp thời thì những người còn lại đó, e là cũng bị gϊếŧ sạch rồi.” Trần Phá Quân đưa mắt lên nhìn tôi một chút rồi tiếp tục gặm đùi gà.

“Thả tôi ra.” Tôi lạnh lùng mở miệng.

“Như vậy không đươc, thả cậu ra, lại tiếp tục gϊếŧ người thì sao.” Trần Phá Quân trơ tráo, không cười chỉ nhếch miệng nói: “Mặc dù những người này không có quan hệ gì với tôi, nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết được.”

“!!!” Lúc này một người Nạp Tây bỗng nhiên đứng dậy, mặt đầy kích động nhìn tôi, xì xào không biết nói gì!

“Nhìn xem, cậu khiến hắn ta căm phẫn tới mức nói muốn gϊếŧ cậu đó.” Trần Phá Quân chỉ chỉ người kia.

Bị Trần Phá Quân chỉ trỏ, người kia rụt cổ lại, lùi về sau.

Tôi không để tâm, tiếp tục lạnh giọng: “Giờ tôi đã khôi phục lại bình thường rồi, mau thả ra.”

“Thôi được rồi.” Trần Phá Quân đứng dậy cầm một cây dao găm, cắt sợi dây trói, lúc này những người kia có vẻ không vui. Ai nấy đều kích động nhìn chúng tôi.

Trần Phá Quân chỉ lạnh lùng liếc qua họ một cái, cười cười cắt hết sợi dây trói trên người tôi. Sau khi được cởi trói, tôi hoạt động gân cốt một chút, cuối cùng lại mím môi một cái. Kể ra, trạng thái ngày hôm qua giống như lần trở lại thôn Giang Kỵ hồi đó vậy.

Tôi nhớ lúc trước Tiểu Phật Gia có nói qua với tôi, hắn ẩn nấp ở chỗ hung ác nhất, sâu nhất bên trong thâm tâm tôi, nói thật, mấy tháng qua tôi cũng suy nghĩ về vấn đề này. Ánh sáng càng mạnh, thì cái bóng nó sinh ra càng tối, nhớ tới tâm tính tôi trước đó, hắn núp ở trong nội tâm tà ác của mình, như vậy khẳng định cũng không phải chỉ chiếm một phần nhỏ.

Nếu như Tiểu Phật Gia thật sự là ở sâu trong nội tâm của tôi như lời hắn nói, thì thật quá đáng sợ, tôi bắt đầu có vẻ kiêng kỵ Tiểu Phật Gia hơn một chút.

Đúng vào lúc này, Mộc Trát đi tới, có chút khiếp đảm nhìn tôi và Trần Phá Quân nói: “Mọi người trong trại đều rất cảm ơn hai người vì đã cứu chúng tôi, nhưng chúng tôi hy vọng hai người có thể rời khỏi nơi này sớm một chút.”

Vừa nói Mộc Trát vừa sợ hãi nhìn qua tôi một cái, hiển nhiên là bởi vì chuyện tôi gây ra mới khiến anh ta nói như vậy.

Quả thực, chuyện ngày hôm qua tôi làm ra, đổi lại là ai cũng rất khó tiếp nhận.

Tôi cười một tiếng, mở miệng nói: “Yên tâm đi, chúng tôi sẽ rời đi.”

Lúc này Trần Phá Quân đứng lên, vỗ mông một cái nói: “Đi thì đi, nơi này không giữ người, tự khắc có nơi khác tiếp!”

Tôi đi theo Trần Phá Quân cùng ra khỏi trại, những người kia vẫn một mực đi theo, tận mắt nhìn chúng tôi rời đi.

“Xem ra là cậu thật sự không được hoan nghênh rồi, theo lý mà nói, chúng ta cứu bọn họ, những cô nàng tộc Nạp Tây kia nên dùng sự nhiệt tình mà cảm hóa chúng ta mới phải, bây giờ nhìn xem, bị cậu làm ra một trận như vậy, giờ họ so với núi băng còn lạnh hơn, nói gì đến tình cảm.” Trần Phá Quân nhún vai một cái, lời nói có chút bất đắc dĩ.

Tôi chỉ bĩu môi, không nói gì.

Hai người chúng tôi rất nhanh đã trở về xe của Trần Phá Quân, sau khi mở nhạc, rồi gác chân lên tay lái, anh ta xoay đầu lại hướng tôi nói: “Đúng rồi, tối qua rốt cuộc chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Sao lại giống như uống phải thuốc kíƈɦ ɖụƈ thế?”

“Không liên quan đến cậu.” Tôi lạnh lùng liếc Trần Phá Quân một cái.

Trần Phá Quân tự thấy mình bẽ mặt, cũng cười cười nói: “Để tôi suy nghĩ một chút, chuyện của cậu, Bạch Hồ cũng nói qua với tôi rồi. Hắn nói trước kia ở quê cậu cũng từng đột nhiên nổi điên như vậy, một người đánh cả mấy trăm người trong thôn, đổi lại là người khác chắc chắn không làm được, sau đó, dương thọ của cậu đã dùng gần hết, nếu không phải Bạch Hồ cầm rượu vĩnh cửu đến cứu, cậu đã chết ở đó rồi, cũng không khác giao dịch với ác ma là mấy nhỉ.”

Tôi bĩu môi. Ác ma? Cứ coi là như vậy, chuyện kỳ quái như Tiểu Phật Gia thật sự cũng có chút cảm giác tà ác.

“Xem ra bị tôi đoán trúng rồi, vậy cũng coi như tiểu tử anh lợi hại nha, thực lực ngày hôm qua của anh, cho dù Bạch Hồ tới cũng không phải đối thủ. Nếu không phải đúng lúc anh ngẩn người, bị tôi đánh lén một cái, thật đúng là không trị nổi anh. Sau này gặp chuyện gì nguy hiểm, chỉ cần tiểu tử anh chỉ cần ra tay một chút, chuyện gì cũng êm xuôi hết, cứ giống như nhân vật chính trong phim truyền hình ấy.” Trần Phá Quân còn tiếp tục ngồi đó lan man.

Tôi cũng không để tâm đến lời anh ta lắm, trực tiếp nhắm mắt dưỡng thần, nói thật, hôm qua tôi làm một trận như vậy, cũng thấy rất mệt mỏi. Không chỉ là thể xác, mà cả tinh thần cũng vậy.

Lúc tôi tỉnh dậy đã là xế chiều, lúc mở mắt, Trần Phá Quân đã không còn ở trên xe, mà Hồng Dược đang đứng bên cạnh trợn to hai mắt nhìn tôi.

Rất rõ ràng, nàng đói rồi.

“Tự mình giải quyết đi.” Tôi nhìn Hồng Dược một cái.

Hồng Dược gật đầu một cái, cúi người xuống, rất nhanh, đúng thời điểm kết thúc cửa xe bỗng nhiên mở ra, Trần Phá Quân xách hai phần cơm hộp trong tay, mặt đầy khiếp sợ nhìn tôi và Hồng Dược, nhanh chóng nói: “Có phải tôi quấy rầy hai người không!”

Nói xong sập một cái, đóng cửa xe lại.

Tôi bị hắn làm một trận như vậy cũng bị dọa sợ còn như bình thường được sao, sau khi Hồng Dược lau miệng sạch sẽ, trở vào bên trong, chỉ còn lại mình tôi ánh mắt có chút đờ đẫn.

Một lát sau Trần Phá Quân mới mở cửa xe đi vào ngồi. Mặt đầy biểu tình biếи ŧɦái nhìn tôi, không ngừng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không biết anh lại có loại hứng thú này, nếu biết trước, tôi tuyệt đối sẽ không tùy tiện mở cửa như vậy.”

“Im miệng!” Tôi liếc Trần Phá Quân một cái.

“Được.” Trần Phá Quân nhìn tôi. “Anh có thể tiếp tục biếи ŧɦái, tôi không nói lời nào.”

Vừa nói hắn vừa mở hộp cơm trong tay ra đưa cho tôi một phần, miệng còn lẩm bẩm: “Tại sao trước kia tôi không nghĩ tới làm một người tình quỷ chứ? Thật là giang sơn lắm anh tài, dẫn đầu mấy trăm năm, chúng ta vẫn là bị sóng sau xô sóng trước, có thể nghĩ ra ý tưởng này, tôi dám nói trong nghề không ai nghĩ ra được…”

Nghe Trần Phá Quân ở đó thao thao bất tuyệt, chân mày tôi cũng giật một cái. “Anh nói đủ chưa.”

“Đủ rồi, đủ rồi.” Trần Phá Quân liền vội vàng gật đầu, sau đó cúi thấp đầu mở cơm hộp.

Trong lòng tôi mặc dù cũng rất lúng túng, nhưng mặt vẫn tỉnh rụi ở đó ăn cơm. Ăn một lát, Trần Phá Quân bỗng nhiên ngẩng lên nhìn tôi: “Anh nói xem kiểu đó có cảm giác như thế nào? So với bình thường có gì khác nhau không? Ý tôi là so với người thật cảm giác…”

“Đồ thần kinh.” Tôi liếc Trần Phá Quân một cái, lúc này cơm cũng không ăn được, dứt khoát đẩy hộp cơm về phía trước, tiếp tục nằm trên xe nhắm mắt dưỡng thần.

“Tính khí thật khó ưa, tôi muốn cùng anh thảo luận một chút, vậy mà ngay cả cơm cũng không ăn.” Trần Phá Quân gật gù đắc ý, ăn xong hộp cơm rồi tiếp tục đứng lên lẩm bẩm.

Chờ đến khoảng bốn giờ sáng, điện thoại di động reo. Tôi lấy ra xem, là Bạch Hồ gọi tới, tôi vội vàng ấn nút nhận, coi như tôi chịu đựng Trần Phá Quân đủ rồi. So với Trần Phá Quân nhiều chuyện thì tôi thích Bạch Hồ lạnh lùng hơn.

“Tôi đến rồi, hai người đang ở đâu?” Bạch Hồ hỏi.

Tôi quay đầu lại đẩy Trần Phá Quân đang ngủ hỏi: “Chúng ta đang ở đâu?”

Trần Phá Quân vừa tỉnh dậy, mặt còn mơ màng. Nhưng rất nhanh cũng khôi phục lại, mở miệng nói: “Chỗ này là trấn cổ Đại Mài.”

Còn không chờ tôi nói xong, Bạch Hồ đã cúp điện thoại, chắc là đã nghe được lời Trần Phá Quân vừa nói.

Tôi cất điện thoại di động đi, lúc này mới phát hiện mình hơi đói, nhìn xuống hộp cơm ăn dở ban ngày đã bị Trần Phá Quân ném đi, tôi liền xuống xe nhìn một chút xem xung quanh có quán xá nào không, muốn mua chút đồ ăn.

Cũng may cách đó không xa có một quán. Tôi qua đó ăn một chút, lúc quay lại Bạch Hồ và ông chủ tiệm đã đến, Trần Phá Quân cũng đứng ở đó mặt đầy kích động, ba người đang nói gì đó.

Tôi đoán là nói đến chuyện quỷ tình vẫn chưa kết thúc kia. Liên quan tới chuyện này Bạch Hồ và chủ tiệm cũng đã biết, dù sao trước kia tôi cũng đặc biệt hỏi qua ý kiến của bọn họ, muốn hỏi xem tại sao cách Hồng Dược ăn máu lại đặc biệt như vậy, nhưng họ cũng không tìm ra nguyên nhân.

Lúc tôi đến Trần Phá Quân vừa vặn nói xong, ông chủ tiệm nhìn Trần Phá Quân một cái. “Là chuyện này sao? Ngươi nói với ta chuyện lớn không ổn? Chẳng lẽ là chuyện này sao?”

Trần Phá Quân ngẩn người. “Cái gì gọi là chuyện này sao? Chuyện này đã không bình thường được rồi, tại sao lại có thể như vậy được chứ? Trước giờ tôi còn chưa từng nghe qua đâu.”

“Chuyện này rất bình thường mà.” Chủ tiệm mặt tỉnh bơ nói.

Lời này làm cho Trần Phá Quân bối rối. “Chuyện này rất bình thường? Không thể nào? Là tư tưởng của ta không theo kịp thế giới này, hay là thế giới này tiến bộ quá nhanh vậy? Có chỗ nào là bình thường?”

“Lười giải thích với ngươi.” Chủ tiệm liếc Trần Phá Quân một cái, xoay người lại nhìn tôi hỏi: “Ngươi lại bộc phát?”

Tôi gật đầu trả lời: “Oán khí không rõ tại sao trước kia mặc dù cũng có nhưng chưa lần nào mãnh liệt như lần này.”

“Chuyện này có chút vấn đề, để ta xem lại một chút, xem có thể giúp ngươi làm một ít thuốc áp chế không, nếu còn tiếp tục như vậy, ngươi sẽ hoàn toàn đánh mất chính mình.” Chủ tiệm mở miệng nói.

Tôi cười khổ một tiếng đáp lời: “Để sau hãy nói, cũng không biết còn có thể có lần sau hay không.”

Chủ tiệm lập tức hiểu ý tôi, hô hấp có phần đình trệ, không biết nên nói gì.

Lúc này Bạch Hồ cũng lên tới, mở miệng dò hỏi: “Mọi chuyện thế nào rồi?”

“Coi như là giải quyết xong rồi.”. Tôi gật đầu nói: “Tôi không làm gì, chủ yếu vẫn là Trần Phá Quân làm nhanh gọn.”

Tôi vừa nhắc tên Trần Phá Quân, tiểu tử này lập tức lên tinh thần, mặt đầy hưng phấn nhìn Bạch Hồ, chỉ còn thiếu nước viết lên mặt mình dòng chữ “khen ta đi” thôi.

Bạch Hồ chẳng qua chỉ là lạnh lùng quét qua Trần Phá Quân một cái, còn lại không có động tĩnh gì. Hiển nhiên quãng thời gian hai năm rưỡi hắn đã quen với tính cách của Trần Phá Quân.

Lúc này chủ tiệm lấy ra một tập tài liệu photocopy nói: “Được rồi, nếu mọi người đã đến đông đủ, bây giờ chúng ta thảo luận chuyện liên quan đến Đông Ba thần quốc một chút.”

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đến thời khắc mấu chốt.

“Chắc mọi người đã biết, trước đây cửa lên của tộc Nạp Tây đều là ở Ngọc Long Tuyết Sơn, tự nhận chỗ mình ở chính là Đông Ba thần quốc, điểm này so với tư liệu có chút giống nhau, nhưng còn một điểm bất đồng chính là sau khi người Nạp Tây quật khởi, mọi người trong Đông Ba thần quốc đã hoàn toàn biến mất, theo đó phương pháp trường sinh bọn họ lưu giữ cũng biến mất theo, giống như trước giờ chưa từng tồn tại vậy. Phải biết rằng ban đầu hoàng đế Minh triều Chu Lệ đối với Đông Ba thần quốc rất có hứng thú, còn đặc biệt phái người tìm, nhưng kết quả vẫn không tìm được.” Chủ tiệm nói một hơi.

Tôi gật đầu một cái. “Nhắc tới cái này, những ngày qua, ông cầm trong tay chủy thủ của người Vĩnh Dạ, có nghiên cứu ra được gì không?”

“Nói tới cái này ta còn muốn tán thưởng Vĩnh Dạ một chút, không nói tới cái khác, tổ chức tình báo của bọn họ thật sự là không tồi. Một kế hoạch từ khi bắt đầu, đến các bước thực hiện, tất cả đều được ghi lại trên đó, mặc dù việc phá giải loại chữ này rất phiền toái, nhưng ta vẫn có thể giải ra được.” Chủ tiệm cười một tiếng nói: “Nhóm người Vĩnh Dạ đó sau khi điều tra, bọn họ đã phát hiện, sở dĩ những người trong Đông Ba thần quốc biến mất là bởi vì họ rời khỏi căn cứ núi tuyết Ngọc Long, tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ sẽ không bỏ được tài sản của mình, nhưng thực ra không phải vậy, phương pháp trường sinh mới là tài sản lớn nhất của họ, so với trường sinh, những thứ phàm tục kia căn bản không đáng nhắc tới, coi như là có giá trị, nó cũng chỉ là thứ có tác dụng thúc đẩy kế hoạch trường sinh của bọn họ thôi, cho nên so với phương pháp trường sinh, việc từ bỏ căn cứ Ngọc Long Tuyết Sơn là quá tầm thường. Cho nên Đông Ba thần quốc mà trước đó mọi người tìm được ở Ngọc Long Tuyết Sơn vốn dĩ là giả. Còn Đông Ba thần quốc thật sự đang nằm ở chỗ này!”

Vừa nói, chủ tiệm vừa lấy một tấm bản vẽ từ trong túi xách ra chỉ một chỗ.

Tôi nhìn xuống, là hồ Lô Cô, mặc dù tôi không biết hồ Lô Cô là nơi nào, nhưng nếu chủ tiệm đã chỉ đích xác, thì chứng tỏ Đông Ba thần quốc đúng là nằm ở chỗ đó.

Lúc này Bạch Hồ cũng không khỏi nhíu mày nói: “Việc này không giống so với kế hoạch ban đầu, nếu như không phải là căn cứ Ngọc Long Tuyết Sơn này, vậy tôi và Giang Lưu, việc hai người chúng tôi tới đây chẳng nhẽ không có chút ý nghĩa nào, chúng tôi đối với phương pháp trường sinh căn bản không có bất kỳ hứng thú nào cả.”

Tôi tất nhiên hiểu rõ Bạch Hồ muốn nói gì, trong lòng cũng có chút thất vọng, chúng tôi tới nơi này chủ yếu vẫn là để tìm lại trí nhớ của Giang Lưu. Giờ từ Ngọc Long Tuyết Sơn đổi thành hồ Lô Cô, như vậy làm sao tìm lại được trí nhớ của chính mình đây.

“Các người đều không hiểu.” Chủ tiệm cười ha hả. “Mọi người có biết phương pháp trường sinh thật sự của Đông Ba thần quốc là gì không?”

“Là gì?” Bạch Hồ nhíu mày mở miệng hỏi.

“Chuyển thế!” Chủ tiệm xoay đầu nhìn tôi một cái. “Tương tự như Ma Lạt của Tây Tạng vậy, nhưng hiện giờ đám Ma Lạt ở tàng khu kia là gạt người, còn phương pháp chuyển thế của Đông Ba thần quốc mới thật sự tồn tại. Nhưng cách thức chuyển thế của bọn họ với tàng khu có chút khác nhau.”

Nói đến đây, ông chủ tiệm uống một hớp nước rồi tiếp tục: “Phương pháp chuyển thế của bọn họ chia làm ba bước, đầu tiên là lấy ra trí nhớ và tư tưởng của bản thân, chỉ cần có thể làm được điều này thì trên căn bản coi như đã thành công một nửa, phải biết rằng khoa học bây giờ cũng không thể làm được việc lấy ra tư tưởng và trí nhớ này. Vậy mà nhóm người Đông Ba thần quốc kia thật sự vẫn kiên trì nghiên cứu ra được.”

“Còn bước thứ hai?” Trần Phá Quân vội vàng mở miệng hỏi.

“Bước thứ hai chính là chế tạo ra một cơ thể chứa đựng bất tử, người Đông Ba thần quốc cổ tin rằng tinh thần là bất tử, chỉ cần thể xác có thể chống lại được sự già yếu, như vậy có thể đạt tới cảnh giới trường sinh thật sự.”

Chủ tiệm cười một tiếng. “Bọn họ vì cái gọi là thân xác không lão hóa mà nghiên cứu gần trăm năm, cuối cùng đặt mục tiêu trên người tộc Miêu cổ. Trên thực tế, tộc Miêu cổ có thể tồn tại thời gian rất dài, thậm chí bây giờ còn có thể tìm được cổ trùng từ ngàn năm trước, cho nên những người Đông Ba thần quốc kia liền bắt đầu điên cuồng nghiên cứu thứ khiến cho cổ trùng có thể tồn tại lâu như vậy, muốn dùng đặc tính của cổ trùng để cải tạo cơ thể, không ngờ, cuối cùng bọn họ đã cải tạo thành công, thật sự chế tạo ra thân xác có thể bất tử.”

Trần Phá Quân nuốt nước bọt. “Cho nên tôi ghét nhất là loại người thông mình này, trên thế giới này người thông minh quả thật là quá kinh khủng, ngay cả những thứ thế này cũng có thể nghiên cứu ra, đây không phải là điên rồi sao?”

Nói đến đây Trần Phá Quân lại quay đầu tò mò: “Vậy bước thứ ba kia là gì?”

“Bước thứ ba dĩ nhiên là khôi phục trí nhớ. Đây là một quá trình khá dài. Nhưng theo như căn cứ của Vĩnh Dạ ghi lại, việc này là có khả năng, đem trí nhớ cùng tư tưởng chuyển đến trên người cổ tộc, rồi sau đó thông qua bí pháp khôi phục lại trí nhớ, như vậy có thể chính thức đạt tới mục đích bất tử.” Chủ tiệm nói đến đây lại cười lớn một tiếng, cặp mắt tam giác vẫn nhìn tôi và Bạch Hồ.

Trong chốc lát tôi cũng hiểu ra ý mà chủ tiệm muốn nói, tôi bây giờ tương đương với người chuyển thế bước thứ ba của Đông Ba thần quốc, nói không chừng trong bước thứ ba của phương pháp trường sinh này có cách giúp tôi khôi phục trí nhớ? Con đường này so với việc tôi đi khắp nơi tìm cách khôi phục trí nhớ có vẻ ngắn hơn một chút.

Bạch Hồ cũng hít sâu một hơi, cặp mắt màu vàng tràn đầy suy tư, hiển nhiên hắn cũng hiểu được lời nói của chủ tiệm muốn diễn đạt điều gì.

Cuối cùng vẫn là Bạch Hồ lên tiếng trước, hắn lạnh lùng nhìn chủ tiệm: “Nếu đã vậy thì lên đường đi!”

Nói được một nửa, Bạch Hồ dừng một chút. “Nhưng nếu tôi phát hiện ra ông lừa gạt chúng tôi, ông sẽ chết rất khó coi đấy!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK