Mục lục
Đế Sư Xuất Sơn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 620: Sao chúng tôi vào được đây?

Cơ thể của hai người mặc áo đen đơ ra, mắt nhìn nhau, một người trong đó gật gật đầu, quay người rời đi, mấy người Trương Thành Quân không nói gì, yên lặng đứng tại chỗ chờ đợi, sau khoảng thời gian nửa phút, người rời đi đã quay trở lại, xông đến nói với Trương Thành Quân khuôn mặt lạnh lùng một câu: “Đi theo tôi!”

Người mặc áo đen đi trước dẫn đường, dọc đường đi, bọn họ đã gặp được rất nhiều người mặc áo đen như vậy, nhìn từ bên ngoài cho thấy, không thể phân biệt được ai là ai, bốn người lạ mặt Trương Thành Quân, như không khí ở trong mặt họ, không chút gây sự chú ý, chẳng bao lâu, một ngôi nhà không tồi xuất hiện trước mặt mấy người bọn họ!

Cọt kẹt, cửa phòng được đẩy ra, một giọng nói lạnh lùng già nua truyền đến: “Khách quý nhà họ Hàn đã đến, mời vào!”

Mấy người họ không khỏi giật mình, bước chân vào trong, cửa phòng lập tức khép lại, bên trong căn phòng tối tăm, tràn ngập ngọn nến trắng, bỗng nhiên, ngọn nến trắng sáng lên, một bóng đen quay lưng hướng về phía bọn họ: “Lão già tôi đây là tộc trưởng của nhà họ Dương Dương Khang, thiếu chủ nhà họ Hàn, ngự vương của Đại Nam, khách quý đến cửa, lão già đây, có chỗ thất trách rồi!”

Mặc dù không nhìn rõ được vẻ mặt của Dương Khang, nhưng sự u ám tỏa ra từ khắp người ông ta, quả thật không thể rõ ràng hơn, nhường như toàn bộ người nhà họ Dương, đều là những xác chết không làm ăn, lạnh lẽo bức người! “Tộc trưởng Dương!

Trương Thành Quân bày tỏ sự kính trọng: “Mạo phạm làm phiền, xin tộc trưởng Dương tha thứ!” “Nếu đã biết là mạo phạm, vậy tại sao lại còn đến làm phiền?”

Một chút thể diện Dương Khang cũng không cho, giọng nói lạnh lùng, từ chối người ta cách xa ngàn dặm! Trương Thành Quân bị câu nói đó của ông ta làm cho nghẹn họng, trong lòng Diệp Phùng vui thầm, thảo nào ngày nào cũng thích gắn bó với xác chết, tính tình nóng nảy như vậy, e rằng sống không nổi trong đám người sống… “Tộc trưởng Dương, tôi… “Xin về cho!”

Dương Khang lạnh lùng xua xua tay: “Nể mặt bát đại thế gia, lần này tự ý xông vào, lão già này sẽ không truy cứu trách nhiệm của mấy người nữa, cũng không quan tâm đến việc mấy người tìm được đến đây như thế nào, đi vào gia trang nhà họ Dương như thế nào, nếu như còn có lần sau, vậy thì đừng trách nhà họ Dương không khách sáo!” “Tộc trưởng Dương, ông nghe tôi nói ”

Trương Thành Quân có chút vội vàng, anh ta đã bỏ công sức cực khổ như vậy, mục đích của chuyến đi này là để cầu xin sự giúp đỡ của nhà họ Dương, không dễ gì mà tìm được đến tận cửa, chưa nói được chuyện gì thì đã bị từ chối, sao anh ta lại can tâm được chứ? “Trương Thành Quân! Tôi biết cậu, là thiên tài ngàn năm không gặp của thế gia Trọng Thiên, thậm chí còn được nhà họ Hàn kêu gọi, có ý nuôi dưỡng đào tạo làm tộc trưởng của đời tiếp theo, cho nên, gọi cậu một tiếng thiếu chủ nhà họ Hàn, cũng không quá đáng chứ!” “Nhưng…

Lời vừa nói xong, giọng nói của Dương Khang lại trở nên trầm mặc: “Lời của tộc trưởng tôi đây, đã nói rất rõ ràng rồi, nếu như còn dây dưa nữa, vậy thì đừng trách tộc trưởng tôi đây không khách sáo!” “Tộc trưởng Dương! Nếu bọn tôi đã tìm đến đây từ xa ngàn dặm, vậy, có thể nghe Trương Thành Quân nói cho xong không?”

Diệp Phùng cư xử lịch sự, nhưng Dương Khang lại không chút nể mặt mũi: “Diệp Phùng? Để sư Thiên Triều? Vị trí của cậu trong lòng ông già đây, vẫn chưa quan trọng như vậy!” “Cầu xin cho nhà họ Hàn, ông già đây cũng có thể đoán ra được, nếu như mấy người chưa đến sông Hoàng Hà chưa chết tâm, thì ông già đây sẽ nói cho mấy người biết: Nếu muốn nhà họ Dương ra tay, được! Trăm viên linh đan ngũ phẩm, ông già đây sẽ ra tay giúp đỡ! “Trăm viên linh đan ngũ phẩm sao? Tộc trưởng Dương, ông cũng sư tử há to mồm quá rồi đấy!”

Ánh mắt Trương Thành Quân hung hăng, mở miệng “Trương Thành Quân! Linh đan ngũ phẩm là cái gì?” Bắc Minh Vẫn hỏi cần thận! “Nghe đồn, dược phẩm có thể chế tạo những loại đan dược vượt quá sự tưởng tượng của chúng ta, những loại đan dược cấp cao đó, không những có thể chữa bệnh cứu người, mà còn có tác dụng thần kỳ nữa!” “Loại bỏ được tạp chất trong cơ thể, tăng cường công lực, một viên đan dược có thể hoàn thành! Còn về ngũ phẩm, đó là cấp độ của đan dược, nhất phẩm là thấp nhất, cửu phẩm là cao nhất!” “Nếu đã như vậy, vậy thì đừng nói nữa!” “Trưởng tộc Dương!

Trương Thành Quân vẫn còn muốn đấu tranh thêm nữa, ánh mắt của Dương Khang lập tức lạnh lùng: “Trương thiếu chủ, nhà họ Dương trước giờ không tiếp đãi khách, ông già đây cũng không thích người, nếu như còn ở đây cằn nhằn nữa, vậy ông già đây chỉ có thể không khách sáo thôi!”

Trương Thành Quân bị lời nói của Dương Khang làm cho nổi giận, trong lời nói, cũng bắt đầu có chút không khách sáo: “Tộc trưởng Dương, nhà họ Hàn tôi ôm thành ý mà đến đây, lẽ nào nhà họ Dương bác bỏ mặt mũi nhà họ Hàn như vậy sao?” “Bây giờ thiên hạ trở nên hỗn loạn, bát đại thế gia trở về biển cả, tứ đại thượng tộc bị dòm ngó chằm chằm, cộng thêm một thánh giáo xuất thần nhập quỷ, lúc này, quả thật là có thêm một người bạn, tốt hơn là thêm một kẻ thù!” “Cậu đang uy hiếp tôi sao?”

Giọng nói của Dương Khang, lúc nào cũng ba phần lạnh lẽo! “Vãn bối không dám! Chỉ là vãn bối đang trình bày sự thật với tộc trưởng Dương mà thôi!” “Nhà họ Dương không có lòng muốn tranh chấp thiên hạ, chỉ cần một nơi yên bề gia thất, để cho nhà họ Dương được sống là được!” “Nhà họ Dương không dính dáng đến người ngoài, nhưng người ngoài cũng đừng hòng bắt nạt nhà họ Dương tôi dù chỉ là một chút, Trương Thành Quân, mặc dù nhà họ Hàn là thế hệ y học, nhưng nhà họ Dương tôi thường xuyên gắn bó với xác chết, e rằng, cũng không có chỗ nào có thể cần dùng đến nhà họ Hàn cậu!” “Trưởng tộc Dương… “Cút! Nếu còn không cút! Vậy thì ở lại dâng mạng đi!” “Trưởng tộc Dương!”

Bỗng nhiên, Diệp Phùng bước lên một bước, mở miệng nói: “Ông xem nó là ai?”

Theo ánh mắt của Diệp Phùng, Dương Khang quay lại nhìn Nho Nhỏ trong lòng Bắc Minh Vân, bị ánh mắt của Dương Khang nhòm ngó, Bắc Minh Vân nhất thời cảm thấy sự lạnh lẽo tản mát ra từ đầu đến chân, như thể bị lệ quỷ ở Cửu U địa ngục nhòm ngó, cảm nhận được sự run rẩy của Bắc Minh Vân, Nho Nhỏ không vui bĩu môi, chị gái mà nó thích, không ai có thể bắt nạt.

Lập tức, đôi mắt nhỏ bé của Nho Nhỏ hung hăng hướng về phía Dương Khang, trông không căng thẳng, trong lòng Dương Khang vang lên dữ dội, một sức ép đến từ trong huyết mạch, vậy mà có thể khiến ông ta có chút run rẩy, đối mặt với đứa bé này, lại có sự thôi thúc muốn quỳ lạy, đây… đây rốt cuộc là có chuyện gì? “Trưởng tộc Dương, lẽ nào ông không có một chút cảm giác quen thuộc nào sao?”

Diệp Phùng lại nói tiếp: “Hay là nói cách khác, lẽ nào ông thật sự không muốn biết, rốt cuộc bọn tôi, vào được nơi này như thế nào sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK