• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đợi lúc Hùng Âm xử lý xong đồ bên ký túc xá, qua bên khu người thường ở thì mọi người đều đã ở đó đủ cả.
Cha mẹ Hùng đỏ mắt, hạnh phúc nhìn con trai lành lặn trước mặt.

Hùng Kiêu gấp không chờ được cầm lấy thư mà con trai lớn nhờ Hùng Âm mang về, cùng vợ đọc ở một bên.
Tinh bế hai đứa nhóc, dúi vào tay Hùng Âm, bản thân cũng ôm choàng lấy anh, vùi đầu không chịu buông ra.
Hùng Âm nhìn thanh niên người hơi gầy đi mà lòng xót, lại như bị lông vũ cọ qua đầu tim, mềm mại lại nhột, muốn buông hai con ra ôm cậu trước.
Mẹ Hùng vẫn chu đáo trước, kêu Hùng Âm qua ăn cơm.

Một nhà bọn họ quây quần quanh mâm cơm.

Này là bọn họ tự nấu, dù sao nhân số nhiều, còn có thể tự mua.

Bên trên cũng không làm khó, thậm chí đề cao việc tự lo.
Rau luộc cùng thịt kho, lại thêm đĩa trứng rán.

So với cuộc sống lúc trước thì không đủ đầy bằng.

Nhưng vẫn tốt hơn so với cơm phân phát chung.
Cha Hùng cùng anh Hùng ngồi trò chuyện về biên giới, đến tận lúc tám giờ mới thả người về phòng.

Thực ra nếu không phải mẹ Hùng ra đuổi, có khi còn nói chuyện lâu hơn.

“Cháu trai, cháu gái qua ngủ với bà nào.” Mẹ Hùng tâm lý bế hai đứa nhóc, cắp nách mang sang phòng mình, còn chu đáo đóng lại cửa cho hai người bọn họ.
Hùng Âm lau mặt, đánh răng thơm tho mới dám leo lên giường, nhìn thanh niên hí hoáy chơi con game cổ lỗ sĩ từ bao giờ, phì cười.

“Đừng chơi điện thoại nữa, không có gì muốn nói với tôi sao?”
“…Mừng anh về?” Tinh liếc mắt qua, thăm dò nói.
“Không, phải câu khác nữa chứ?”
“…Quà của tôi đâu?”
Bất lực nhìn người đối diện giả ngốc, chỉ có thể đè xuống, hung hăng hôn một trận.

“Không nói nhớ nhau được hửm? Lại còn giả ngây? Qua đây, tôi đòi đủ.”
Lăn lộn nửa tiếng, mới thoả mãn đem người mềm nhũn ôm vào lòng, lại kéo chăn lên đắp.
Tinh mở miệng, cắn vai anh một cái, tức tối nhìn người đàn ông ban nãy bị cắn rách khoé miệng, lúc này còn cười ngờ nghệch, tức quá, cắn thêm cái nữa.
Hùng Âm vừa dỗ dành vừa hôn cho bõ thời gian qua, thủ thỉ hỏi mấy câu.
“Có nhớ tôi không?”
“Nhớ cái con koo.” Tinh bụng xịu đáp.
Hùng Âm kéo chun quần của bản thân, nâng chăn lên, ấn đầu cậu nhìn.

“Thế thì nhìn đi cho đỡ nhớ.”
Tinh đỏ mặt, giằng co trốn thoát.

Nhưng mà muốn trốn đâu có dễ.

Hùng Âm cười trầm thấp, ôm người lại, hôn hôn dỗ dành.
Hai người trò chuyện chưa được bao lâu, tiếng khóc ré ngoài cửa đã đánh động cả hai.

Mở ra liền thấy mẹ Hùng áy náy hôm hai cháu nội đứng nhìn cha và ba của chúng.

Hai đứa nhóc mắt đỏ hoe, vươn tay đòi bế.
“Ba ba… ba ba…” Còn luôn miệng gọi, cứ như đang trách cứ ba nhỏ bỏ rơi hai đứa vậy.
Cuối cùng vẫn là một nhà bốn người bọn họ ngủ chung.

Hùng Âm vươn tay, rất dễ dàng ôm gọn được cả chồng lẫn con vào lòng.
Hửng sáng đã có tiếng kèn báo thức dậy của mấy anh quân đội.

Hùng Âm hấp háy mở mắt, lại ra cửa sổ đóng lại ngăn tiếng ồn.
Chị dâu đã dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, Hùng Kiêu cùng cha Hùng đã sớm rời đi.


Mẹ Hùng hẵng còn nghỉ ngơi.
Trời còn chưa sáng hẳn, mà các hoạt động đã bắt đầu theo quy củ định sẵn.

Chị dâu thấy Hùng Âm đã dậy thì thoáng ngạc nhiên, còn chu đáo hỏi.
“Hôm qua chú mệt, sao nay không nghỉ thêm chút nữa?”
Hùng Âm không có trong danh sách quân binh tại đây, nên buổi sáng cũng không cần dậy tập trung.

Tuy vậy vẫn đúng giờ mà đi tới phòng bếp.

Nghe thấy hỏi, anh chỉ cười, giúp cô nấu bữa sáng.
“Dậy sớm quen rồi.”
Hai chị em lúi húi trong bếp nấu một nồi nước dùng, Hùng Âm tranh thủ hỏi mấy việc lúc anh không ở đây.

Nghe Tinh phải đi trông trẻ, một lúc mấy chục đứa thì nhăn mày, vẻ mặt lo lắng không thôi.
“Chú Tinh nhìn thế thôi, chứ mấy đứa nhỏ thích chú ấy lắm.

Chú Âm đừng lo.” Chị dâu vừa cười vừa đập trứng vào bát, định chần vài quả ăn sáng.
Hùng Âm cũng không đáp lại, cầm muôi lên múc lấy một quả trứng sống.

Tranh thủ, kể ít chuyện của cháu trai lớn ở biên giới.
Không thể không nói, một nhà bọn họ ở thời loạn này chính là những lưỡi gươm bén nhất của quốc gia.

Cháu trai lớn hiện tại đã là thiếu uý, đợi anh quay lại liền có huy hiệu cùng phong hàm của riêng bản thân.
Hùng Âm không kể việc cháu trai lớn bị đạn bắn, cũng không kể bị địch phục kích, thập tử nhất sinh chạy thoát như nào.

Vì anh biết, như thế chỉ khiến cho trái tim người mẹ thêm đau đớn mà thôi.

Chị dâu nghe thấy con trai tiến chức, cũng cười vui vẻ, dặn dò Hùng Âm chú ý đừng để con trai lớn quá liều mạng, lại muốn đi đóng gói đồ mang cho con trai.

Một ít đồ khô, quần áo gì đó.

Cũng suy tính tới balo của Hùng Âm không chứa được nhiều, chỉ xếp một túi nhỏ, vừa vặn xếp một góc.
Đợi cha Hùng cùng anh Hùng trở về, ba bát miến với thịt hầm củ cải và trứng nóng hổi để trên mặt bàn.

Hùng Âm cũng ngồi ăn chung với cả hai, kể dự định của bản thân hôm nay.
Dưới đáy của balo còn có một chùm những vòng cổ và thư từ của các anh em.

Xử lý gửi tới địa chỉ hoặc người có thể mất một thời gian không hề ngắn.
Hai đứa nhóc sinh đôi bị kêu tỉnh để đi học nghe tin liền xung phong để chúng đi giao thư cho người trong quân khu.

Số thư cần gửi tới các địa chỉ cũng bị chúng mang đi.
Hùng Âm mang chùm những chiếc vòng cổ tới phòng chứng tử, nặng nề đặt chúng lên mặt bàn.

“Phiền đồng chí giúp tôi làm giấy cho các anh em.”
Một chùm vòng cổ đó, có tên, mã số quân nhân, ngày tháng năm sinh cùng vài vết khắc nguệch ngoạc lâm thời khắc lên.

Đó là ngày chủ nhân của vòng cổ không trở về..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK