• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bởi vì lý do sức khỏe, Nguyễn Du Du bị cha mẹ hạn chế đủ mọi mặt, cái gì cũng không được làm, đặc biệt là những cái hao phí tinh lực.
Nhưng một người không thể suốt ngày bất động không làm gì a, cô không được đọc sách, không được làm bài tập, không được đánh đàn, nhưng may sao cha mẹ vẫn cho cô đi đi lại lại trong nhà. Cô thường xuống bếp, nhìn các di giúp việc nấu cơm nha.
Thế nên, cái đuôi nhỏ tự cho là mình đã học nấu cơm rồi hưng phấn mà nói, “Chúng ta đi mua đồ ăn, tôi làm cho anh ăn.”
Thẩm Mộc Bạch cũng không có hoài nghi cái gì, hắn biết cô nghèo khó từ nhỏ, biết nấu ăn là chuyện bình thường.
Trong nhà đầy đủ dụng cụ nhà bếp, nhưng nguyên liệu nấu ăn thì cái gì cũng không có. Hai người liền lái xe đi siêu thị.
Thẩm Mộc Bạch đẩy xe siêu thị, Nguyễn Du Du ở một bên chọn đồ.
“Tôm này không tồi, mua, làm tôm viên xào tỏi(*)”
“Cá này thực tươi, mua, làm cá hấp!”
“Sườn này trông rất ngon, mua, làm sườn xào chua ngọt.”
“Đu đủ chín vàng này, mua, làm thạch đu đủ sữa dừa.”
(*) bản cv là tỏi nhuyễn khai bối tôm, bản gốc là 蒜蓉开背虾 , thỉnh cao nhân chỉ giáo
Hai người đi một vòng siêu thị, thượng vàng hạ cám chất một đống đồ lên xe, đẩy tới quầy thanh toán.
“Tiên sinh, chào ngài, đồ này chưa thể tính tiền, phiền ngài đợi dán giá (*)” Thu ngân rất có lễ phép chào hỏi.
Mắt hạnh đen lúng liếng của Nguyễn Du Du mở to tròn, thế giới trong sách này không phải là một xã hội có luật pháp! Cô kinh ngạc hỏi: “Đánh nhau(*), cùng ai đánh, đây là chợ đen sao?”
Cô chưa từng tới siêu thị, không biết mua đồ ăn ở siêu thị phải có sức chiến đấu nha. Cô không biết đánh nhau, cũng không nghĩ để Thẩm Mộc Bạch đánh, nhưng nếu cư như vậy mà phải từ bỏ đồ tốt đã chọn, có chút không cam lòng.
Nguyễn Du Du đánh giá Thẩm Mộc Bạch từ trên xuống dưới, hắn cao một mét chín, dáng người cân đối, cánh tay ẩn ẩn cơ bắp rõ ràng, hẳn là có sức chiến đấu đi.
Cô nhích người lại gần hắn, thấp giọng hỏi: “Anh đánh thắng được không?”
Thẩm Mộc Bạch bất đắc dĩ cúi xuống nhìn cô, tuy hắn cũng không biết “đánh nhau” trong miệng thu ngân nói là cái gì, nhưng khẳng định cũng không giống ý tứ của Nguyễn Du Du.
Nhân viên thu ngân nhịn không được “Phụt” cười một tiếng, “Không phải đánh người, là trước tiên đem những đồ này đi cân, sau đó đem nhãn giá dán lên, chúng tôi mới có thể quét mã.”
(*) Bạch ca và Du Du đều nghe nhầm từ của chị nhân viên nói, hai từ này là đồng âm. Chị nhân viên ý nói là dán giá, hai cái người kia lại hiểu thành đánh nhau.
“Nga…Nga!” Nguyễn Du Du biết chính mình hiểu lầm, khuôn mặt lập tức đỏ lên, không dám nhìn khuôn mặt nhân viên kia đang nhịn cười, liền lôi kéo Thẩm Mộc Bạch chạy khỏi quầy thu ngân.
Trên mặt Thẩm Mộc Bạch hiện lên tia nghi hoặc, hắn đẩy xe, ngữ khí trước sau như một, “Du Du trước kia chưa từng tới siêu thị sao?”
“Không có—” Nguyễn Du Du buột miệng thốt ra, lại vội vàng sửa miệng, “Không có tới siêu thị này.”
Nguyễn Du Du quay đầu trộm liếc sắc mặt Thẩm Mộc Bạch, thấy thần sắc hắn vẫn như cũ, không có gì lại, nhẹ thở ra một hơi.
Cô chỉ xem người ta đi siêu thị trên TV, đáng tiếc người ta không có chiếu đến chi tiết tính tiền này, làm cô quê muốn chết.
Hai người xách theo bao lớn bao nhỏ về nhà, Nguyễn Du Du đem tóc cột hết lên đỉnh đầu, đeo chiếc tạp dề mới mua vào, khẩu khí nói: “Thẩm tiên sinh, anh ra ngoài chờ chút đi, một lát liền xong.”
Thẩm Mộc Bạch đối với biểu hiện của cô vừa rồi ở siêu thị còn chút nghi ngơ, bất quá, hắn đoán có thể là trước đây cô mua đồ ở những chợ nhỏ, cô không biết tính tiền trong siêu thị cũng dễ hiểu. Lúc này thấy cô gái nhỏ một bộ dáng hăng hái ý chí chiến đấu, liền gật gật đầu, “Du Du vất vả rồi.”
Dù sao hắn cũng không nấu cơm, đại thiếu gia sống trong nhung lụa từ bé, những việc này căn bản không cần hắn động tay, liền dứt khoát rời phòng bếp, đi thư phòng mở máy tính ra, bắt đầu xử lý công việc bị tồn đọng lại trong ngày nay. Nghĩ nghĩ có chút không yên tâm, hắn lại đem cửa thư phòng mở ra, như vậy phòng bếp có tiếng gì hắn cũng có thể kịp thời nghe được.
Nguyễn Du Du nhìn nhìn đồng hồ, quyết định bắt đầu từ món đơn giản nhất, trứng xào cà chua.
Cô theo hồi ức nhớ lại các bước mà dì giúp việc từng làm, cảm thấy có chút mơ hồ, dứt khoát mở điện thoại, lên mạng gõ gõ.
“Bước đầu tiên, đem hành băm nhuyễn, thái cà chua bỏ vào xào chung……”
Nguyễn Du Du đem cà chua cắt thành từng khối, cắt một chút hành, cô rất cẩn thận, không có cắt phải tay.
Đem nồi đặt lên bếp, cô xoay xoay nút bật, một trận âm “Tư tư tư tư” truyền tới, nhưng không thấy có lửa.
Nguyễn Du Du có chút kỳ quái, cô thấy người giúp việc bật bếp liền có lửa mà ta, như thế nào tới lượt cô lại không được.
Thẩm Mộc Bạch ở thư phòng nghe tiếng “Tư tư” vang trong phòng bếp nửa ngày, rốt cuộc nhịn không được đi ra xem thử, thấy cô gái nhỏ đang phình phình quai hàm, tức giận giống như con ếch xanh phồng miệng, tay nhỏ hận không thể bẻ gẫy cái nút bật bếp.
Thấy hắn tới, ếch xanh nhỏ đúng tình hợp lý mà chỉ trích, “Có phải bếp nhà anh hư rồi không, bật mãi thế nào lại không có lửa.”
Thẩm Mộc Bạch liếc thoáng qua, thấy cô có vẻ đang thái cà chua, cắt thành 5,6 khối, di động một bên đang phát ra âm thanh các quy trình nấu trứng xào cà chua, trong lòng hắn tức khắc dâng lên một dự cảm không ổn, gật gật đầu, “Đúng vậy, có thể là hỏng rồi, em đừng làm nữa.”
Nguyễn Du Du thở phì phì mà “Hừ” một tiếng, nghĩ nghĩ, lại cầm di động gõ gõ, tìm tòi cách mở bếp ga, một lát sau phảng phất như đã ngộ ra: “Ha, tôi biết rồi!”
Cô đem nút bật ấn xuống, lại xoay nửa vòng, ngọn lửa xanh lam liền xuất hiện.
Nguyễn Du Du đắc ý mà nhìn Thẩm Mộc Bạch, “Thấy không, không có gì là không thể hết, anh mau đi ra đi, đừng đứng đây cản trở tôi nấu cơm.”
Thẩm Mộc Bạch nhìn nhìn con cá to ở xa xa, do dự một chút, chung quy vẫn im lặng, quay trở lại thư phòng, chỉ có đôi tai cảnh giác mà nghe ngóng động tĩnh phát ra từ bếp.
Mơ hồ có mùi hành phi truyền đến, Thẩm Mộc Bạch mới nhẹ nhõm thở một hơi, liền nghe tiếng thét chói tai, trong lòng hắn trầm xuống, bay nhanh ra phòng bếp, chân dài hai, ba bước liền chạy tới nơi, chỉ thấy chiếc nồi bị đẩy nghiêng qua một bên, cà chua bên trong chảy ra ngoài, dính ở đáy nồi, ngọn lửa màu lam lam vẫn còn vui sướng nhảy nhót.
(Bản edit được đăng chính thức tại wattpad white-lotus1910 Tiểu Bạch Liên Hoa, vui lòng không mang bản edit đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. Chân thành cảm ơn)
Hắn vộ vàng đem bếp tắt đi, hỏi “Xảy ra chuyện gì?”
Nguyễn Du Du giấu tay ra sau lưng, cánh môi có chút trắng bệch: “Không có việc gì, anh ra ngoài trước đi.”
Thẩm Mộc Bạch nheo đôi mắt lại nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ, đột nhiên tay dài duỗi ra, đem tay cô đặt sau lưng kéo tới, liền thấy trên mu bàn tay bị phỏng một khối lớn như đông tiền xu, vừa hồng vừa sưng
.
“Em còn nói không có việc gì.” Thẩm Mộc bạch đem cô kéo đến bồn nức, nắm tay cô duỗi xuống phía dưới vòi, xả nước vào chỗ bị bỏng, “Không được đi đâu, đứng yên ở đây năm phút.”
Hắn mở tủ lạnh, lấy một cục đá lạnh, đem chườm lên vết bỏng trên tay Nguyễn Du Du.
Lạnh lẽo truyền tới giảm bớt đau đớn, Nguyễn Du Du nhìn chiến trường hỏng bét trên bếp, ảo não nhíu mày.
Rõ ràng cô dựa theo công thức mà làm, nhưng lúc đem cà chua bỏ vào nồi, dầu đột nhiên bắn lên, làm cô cuống lên, đụng phải quai nồi, không chỉ đem nồi xào đổ ra hết, tay cũng bị phỏng.
Nguyễn Du Du trộm nhìn thần sắc của Thẩm Mộc Bạch.
Hắn cúi đầu, ánh hoàng hôn lọt qua khe cửa chiếu lên đỉnh đầu hắn, mái tóc đen nhánh như thêm vòng hào quang, mũi cao thẳng trên khuôn mặt trắng nõn lưu lại một cái bóng, ánh mắt nhìn chằm chằm cái tay đang ngâm nước của cô.
“Ách, vừa rồi, cái đó là ngoài ý muốn.” Nguyễn Du Du có chút không đủ tự tin nói, “Đợi chút nữa tốt, tôi sẽ cẩn thận hơn.”
“Một chút nữa em còn muốn tiếp tục làm sao?” thanh âm hắn thực nhẹ, dường như có chút ôn nhu dò hỏi.
Nguyễn Du Du không khỏi rụt rụt cổ, “Tôi cảm thấy…… Hẳn là…… không thành vấn đề.”
“Nga, vậy em nói cho tôi biết tôm viên xào tỏi làm như thế nào?”
Nguyễn Du Du lập tức tự tin đáp, “Cái này rất đơn giản, đem tôm giã ra, lăn bột rồi viên thành một cục, băm tỏi cho nhuyễn sau đó xào cùng nhau là tốt rồi.”
Thẩm Mộc Bạch tôm viên xào tỏi làm như thế nào, có điều nghe cách làm cô nói tựa hồ có chút không đáng tin, hắn lại hỏi: “Vậy cá hấp làm như thế nào?”
Nguyễn Du Du quơ quơ đầu nhỏ, “Cái này càng dễ hơn, đem cá kia rửa sạch, lại ướp thêm chút gia vị gừng tỏi, đem bỏ nồi hấp là được.”
Thẩm Mộc Bạch nhìn nhìn con cá chưa xử lý kia, rốt cuộc cũng hiểu chỗ nào không đúng, hắn nhẹ giọng hỏi: “Du Du, em định trực tiếp đem con cá bỏ vào nồi hấp, không định xử lý qua sao?”
“Xử lý cái gì?” Nguyễn Du Du chớp chớp mắt hạnh xinh đẹp, khó hiểu hỏi: “Không phải con cá kia đã chết rồi sao?”
Thẩm Mộc Bạch nhìn chằm chằm cô, vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi nghĩ cá phải được cạo vẩy, lấy sạch nội tạng gì đó.”
“A” Nguyễn Du Du kinh ngạc mà chớp chớp mắt, “Hình như mấy con cá tôi ăn cũng không có vẩy với nội tạng.”
Thẩm Mộc Bạch lẳng lặng mà nhìn chằm chằm mặt cô, biểu tình của cô một chút cũng không giống nói dối, nhìn chính là một đại tiểu thư sống trong nhung lụa chưa trải sự đời, cô thật sự là Nguyễn Du Du nghèo khổ kia sao?
Nguyễn Du Du chung quy vẫn không quá tin tưởng, quyết định lên mạng tra một chút, cá hấp làm như thế nào, “Để tôi tra thử.”
Tay cô mới rời khỏi vòi nước, Thẩm Mộc Bạch nhanh tay lẹ mắt mà ấn trở lại, “Phải ngâm đủ năm phút đồng hồ.”
Thẩm Mộc Bạch đem di động của cô qua, tự mình lên mạng kiếm cách làm cá hấp. Đem di động đưa tới trước mặt Nguyễn Du Du.
“Ách…. Quả nhiên phải cạo vẩy với lấy nội tạng a.”Nguyễn Du Du buồn rầu nhăn mặt, “Nhưng mà làm thế nào sao trong này người ta không có nói.”
Thẩm Mộc Bạch lại tra cách làm tôm viên xào tỏi cho cô xem, mặt Nguyễn Du Du đều nhíu lại, “Bóc đường chỉ tôm(*), đây là ý gì, đường chỉ tôm ở đâu chứ?”
(*) Dành cho thím nào không biết: đưởng chỉ tôm là đường tiêu hóa của tôm, nó có màu đen hoặc màu trắng ở trên lưng con tôm.
Thẩm Mộc Bạch đem điện thoại đặt xuống, ngón tay thon dài nắm lấy vai Du Du, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt cô, vô cùng trịnh trọng nói: “Du Du, về sau em không cần phải nấu cơm nữa.”
Mắt thấy thời gian đã chậm, Nguyễn Du Du cũng có chút đói bụng, phỏng chừng nếu giờ cô tiếp tục làm cơm, hai người sẽ chết đói mất. Cô tiếc nuối mà mím môi, “Vậy đi, hôm nay không làm cơm nữa.”
Thẩm Mộc Bạch liền lấy điện thoại, gọi cho trợ lý Lưu, “Kêu người đem vài món đồ ăn đến đây, ừ, một tôm viên xào tỏi.”
Nói xong lại quét mắt qua Nguyễn Du Du, Nguyễn Du Du chột dạ mà né tránh.
“Một cá hấp.”
Nguyễn Du Du hổ thẹn mà cúi đầu.
“Một sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua, thạch đu đủ sữa dừa.”
Nguyễn Du Du đỏ bừng mặt, xấu hổ muốn đào một cái hố, hận không thể lập tức chui xuống.
Tác giả có điều muốn nói: Giải thích vì sao Nguyễn Du Du không biết làm cá và tôm, cô ấy đi vào bếp thì những công việc sơ chế đã làm xong trước đó rồi, cô ấy chỉ thấy bước sau cùng người ta làm thôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK