• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Thanh Hà thay quần áo, lúc từ phòng ngủ đi ra thì anh đã làm xong món bò bít tết.

Món bít tết trông không tệ.

Dương Thanh Hà cột tóc và ngồi đối diện với anh, bông đùa: “Không có rượu vang sao?”

Triệu Liệt Húc đẩy ly nước ép về phía trước: “Trẻ con uống rượu gì chứ!”

“Trẻ con?” Dương Thanh Hà nhướng mày: “Em đã lớn rồi, thành một cô gái nhé.”

Anh khịt mũi cười: “Người lớn đi đường vẫn còn ngã à?”

Dương Thanh Hà nhớ lại gã biến thái trần truồng kia, sắc mặt trầm xuống, đoạn hỏi: “Tại sao anh lại sống ở đây? Tiểu khu này có vẻ hơi lạc hậu.”

“Những người sống ở đây thường là những giáo viên già đã về hưu. Họ rất ít nói.”

“Anh không thích náo nhiệt à?”

“Không phải, ở đây buổi tối thường tắt đèn sớm, có thể ngủ ngon giấc.”

“Bình thường anh ngủ không ngon ư?”

Anh bật cười: “Cũng tạm được.”

Dương Thanh Hà: “Từ lúc đó anh bắt đầu sống ở đây sao?”

“Ừ.”

Sáu năm trước, anh đưa cô về nhà bố mẹ để họ chăm sóc. Đây là lần đầu tiên cô đến đây.

Thực ra gia cảnh của anh cũng khá, Cố Dung là giảng viên đại học, Triệu Thế Khang là ông chủ của một công ty, anh cũng được coi là một cậu ấm. Điều kiện cá nhân của anh ấy cũng rất tốt, cô từng nghĩ anh hẳn phải sống trong một chung cư cao cấp, có thể là Giang Kinh nhưng cô không ngờ anh lại chọn một nơi xa xôi, hẻo lánh như vậy.

Anh ăn rất nhanh và sạch sẽ, không ăn chậm như cô, hai ba miếng đã ăn xong rồi dựa vào lưng ghế ngồi uống nước.

Triệu Liệt Húc: “Tại sao trên người lại dính bùn?”

Dương Thanh Hà giật mình.

“Ổ khóa mật mã dính bùn, ở cửa cũng có, thật sự là bị ngã hả?”

“Anh muốn em nói thật sao?”

Anh lặng lẽ nhìn cô.

Dương Thanh Hà hắng giọng: “Không sao, em gặp phải kẻ biến thái, sợ tới mức hộp cơm rơi ra ngoài, lúc nhặt lên đã dính đầy bùn đất.”

“Biến thái?”

Dương Thanh Hà thở dài: “Anh cũng không biết ở tiểu khu này có biến thái sao! Nó không an toàn chút nào, tốt hơn là nên nói với quản lý tiểu khu.”

“Tôi sẽ phản ánh với quản lý ở đây. Em có thấy rõ mặt không?”

“Đèn tối mù, sao em thấy rõ chứ.”

Triệu Liệt Húc trầm mặc một hồi, trầm giọng nói: “Sợ không?”

Dương Thanh Hà cười: “Không sao.”

“Ăn hoa quả ở bên cạnh đi. Lát nữa tôi đưa em về.”

“Đưa em về á? Em tự về được mà, anh đi đi về về mất tận 4 tiếng, tối qua anh còn chưa nghỉ đủ.”

Triệu Liệt Húc đứng dậy nói: “Không sao, em ăn trước đi. Tôi đi hút điếu thuốc.”

Ra đến ban công, anh kéo cửa kính lại. Dương Thanh Hà chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của anh và ánh lửa hơi sáng phản chiếu qua tấm kính.

Cô cúi đầu cười, gặm một quả táo.

Vẫn rất quan tâm đến cô đấy thôi.

Anh tính thời gian rất chuẩn, hút thuốc xong anh mới bước vào thì cô cũng vừa ăn xong, hầu như không thừa chút gì, rất sạch sẽ.

Dương Thanh Hà siêng năng dọn dẹp bát đĩa: “Để em rửa bát.”

Miếng bít tết được đặt trên một chiếc đĩa sứ vuông 10 inch, có ly thủy tinh, dao và nĩa, bát salad trái cây, tất cả đều được cô bưng lên, nó cứ nghiêng ngả như sắp đổ.

Dương Thanh Hà vừa nhấc lên, bỗng sau lưng cảm thấy nóng rực, có một cánh tay vươn ra bưng gọn bát đĩa trong tay cô.

Hai người dán sát vào nhau, cứ như vậy một giây trong tư thế anh ôm cô vào lòng.

Dương Thanh Hà hơi giật mình.

Cô lưu luyến và tham lam cảm giác an toàn này một cách lạ thường.

Triệu Liệt Húc đã bắt đầu rửa bát đũa, cánh tay đàn ông rắn rỏi, làm việc dứt khoát.

Dương Thanh Hà chạy nhanh như gió, chen qua một bên: “Để em giúp anh, đã ăn cơm của anh rồi còn không rửa bát, đây không phải việc một người tốt nên làm.”

Hai tay chạm nhau, tương phản rõ nét, một bên hơi thô còn một bên nõn nà, mềm mại.

Triệu Liệt Húc cầm lấy đĩa trong tay cô, nói: “Để tôi làm, em rửa sạch bọt trên tay đi.”

“Anh ân cần chu đáo thế này chắc chắn có rất nhiều cô thích, bao năm vậy mà anh vẫn không vừa ý ai sao? Kiểu dạng muốn kết hôn ý.”

Triệu Liệt Húc không biết nghĩ đến gì, trên môi không ngừng nở nụ cười.

Khi ấy mẹ của Dương Thanh Hà đến đón cô và hẹn gặp ở sân bay, anh đưa cô đến đó, dọc đường đi cô không nói một lời, không biết cô đang nghĩ gì, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, nghịch ngón tay.

Lúc dừng xe ở cổng sân bay, cô nấn ná mãi mới xuống xe.

Anh cởi dây an toàn, hỏi: “Không muốn đi à?”

Cô lắc đầu.

“Ở đây không được dừng xe lâu đâu.”

Dương Thanh Hà liếc anh một cái rồi xuống xe.

Triệu Liệt Húc giúp cô nhấc hành lý ra khỏi cốp.

Anh thấy dáng vẻ chần chừ muốn nói của cô hơi kì lạ. Bình thường cô bé này to gan lớn mật, không có gì là không dám nói, ấy vậy mà bộ dạng khó xử lúc này trông rất buồn cười.

Anh mỉm cười nghĩ bụng, cô chỉ là một cô bé mười bốn tuổi, dù can đảm đến đâu cũng vẫn là một đứa trẻ.

“Em muốn nói gì?” Anh hỏi.

Dương Thanh Hà bỏ khăn quàng cổ và ngước nhìn anh.

Người đàn ông mặc áo khoác đen, dáng người cao lớn, giữa hàng lông mày toả vẻ kiêu ngạo, đôi mắt sâu cười rộ như có thể hút hồn người khác.

Dương Thanh Hà cắn răng như biết rõ mình phải đi: “Anh khom người xuống đi.”

Triệu Liệt Húc đút hai tay vào túi, hơi cúi đầu, Dương Thanh Hà kiễng chân, ghé vào tai anh.

Cô nói từng câu từng chữ: “Sau này em sẽ gả cho anh.”

Gió lạnh thoáng qua, khăn quàng mang hương hoa nhài nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt anh.

Hơi thở của cô phả vào tai anh, ấm áp.

Lưng anh khẽ cứng.

Dứt lời, Dương Thanh Hà kéo vali rời đi, chỉ để lại cho anh một bóng lưng kiên định.

Triệu Liệt Húc đứng im vài giây rồi chậm rãi duỗi thẳng thắt lưng, hai mắt híp lại và cười tủm tỉm.

Anh vừa mở cửa xe, chỉ nghe thấy tiếng hét vọng ra từ cửa.

“Sau này em sẽ gả cho anh!”

Anh trông thấy mặt mũi cô đỏ lựng, giọng trong trẻo vang lên làm mọi người xung quanh đều ngoái nhìn.

Cô giả vờ bình tĩnh và vẫy tay chào anh.

Xung quanh xì xào bàn tán, có vẻ họ đang bật cười trước sự ngây thơ và dễ thương của cô bé.

Triệu Liệt Húc thở dài, vẫy tay với cô.

Lời nói của một đứa trẻ, đương nhiên anh không coi đó là thật.

Dương Thanh Hà thấy anh cười mãi, bèn chọc vào mu bàn tay anh: “Anh cười cái gì vậy?”

Anh nói đùa: “Không phải em định gả cho tôi sao?”

Dương Thanh Hà không khỏi đỏ mặt khi nghĩ đến hành động oai phong năm nào, cô liếm môi, giả bộ không biết xấu hổ nói: “Đúng vậy đấy, không phải em trở về để gả cho anh đây sao? Anh có dám lấy không?”

Triệu Liệt Húc tắt vòi nước, trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Câu ‘Anh có dám lấy không?’ văng vẳng bên tai anh.

Đôi mắt cô bình tĩnh, nhìn thẳng vào anh.

Lời nói đó nửa thật nửa giả.

Triệu Liệt Húc dời mắt, nhướn nửa lông mày, cảm thấy cô gái này thật sự càng ngày càng táo bạo.

Dương Thanh Hà nghiêng đầu khiêu khích nói: “Anh không dám à?”

“Không dám, không dám.” Anh chống hai tay lên bệ kính, trêu chọc.

“Em có điểm nào không tốt chứ?” Dương Thanh Hà ưỡn ngực hóp bụng.

Dáng người lộ ra hoàn toàn.

Triệu Liệt Húc: “Mấy năm nay em không ăn cơm tử tế à?”

Không cao lên, trên người cũng không có thịt.

“Ồ… Thì ra đội trưởng Triệu thích trập trùng quyến rũ à!”

Triệu Liệt Húc lau khô tay xoa đầu cô: “Được rồi, anh đưa em về.”

…….

Lúc đến dưới khu nhà ba mẹ anh, đèn trên tầng mười hai vẫn tắt, quả nhiên mẹ anh vẫn chưa về.

Dương Thanh Hà đau lòng khi nghĩ đến việc đêm qua anh chưa được nghỉ tử tế, hôm nay lại phải vất vả thế này.

“Không thì hôm nay anh ở lại đây đi!”

Triệu Liệt Húc: “Tôi phải về tiếp tục tra án.”

“Ồ.”

Dương Thanh Hà xuống xe, anh cũng xuống xe.

“Anh không cần đưa em lên, anh về đi.”

Triệu Liệt Húc cười, không đi tiếp nữa, dựa vào cửa: “Được.”

Dương Thanh Hà vẫy tay với anh: “Thật sự không cần đưa đâu, anh về đi.”

Triệu Liệt Húc lấy bao thuốc từ trong túi quần, nheo mắt châm thuốc hút: “Khi nào em lên đến nơi thì tôi đi.”

Ánh đèn đường chập chờn, anh đứng dưới ngọn đèn, dáng người cao cao, giọng trầm ấm đầy nội lực.

Dương Thanh Hà mỉm cười, lẩm bẩm: “Thực sự là một người đàn ông ấm áp.”

“Em lên đây, anh về đi mà.” Cô vui vẻ bước lên cầu thang.

Triệu Liệt Húc hơi nâng cằm, ừ một tiếng.

Đèn ở tầng mười hai bật sáng cũng là lúc anh hút xong điếu thuốc, anh dập tàn thuốc rồi lên xe.

Dương Thanh Hà nằm nhoài người bên cửa sổ, chăm chú ngắm nhìn bóng dáng anh.

Sáng nay, Cố Dung đã thay ga trải giường trong phòng của anh, Dương Thanh Hà nằm thẳng lên đó.

Căn phòng màu xám đen, có thể là do anh ít khi về nên cũng ít đồ đạc, đơn giản và sạch sẽ.

Trên bàn có đặt một bức ảnh, anh nổi bật nhất trong số hàng chục sinh viên tốt nghiệp học viện cảnh sát, đây là lần đầu tiên cô nghĩ con trai cắt đầu đinh lại có thể khôi ngô đến vậy.

Dương Thanh Hà ngước lên trần nhà, cười toe toét như một kẻ điên.



Khi Triệu Liệt Húc về đến nhà, mùi thơm của bít tết vẫn còn trong phòng.

Hầu như chưa có ai đến đây ngoại trừ bố mẹ anh, còn lại phần lớn thời gian anh ở một mình, có lẽ cũng quen nên anh không thấy cô đơn, vắng vẻ.

Nhưng vừa rồi có người ở đây nói chuyện nên bây giờ có vẻ yên tĩnh lạ thường.

Anh ngồi trên sô pha một lúc, sau đó đứng dậy đi rót nước và cầm tập tài liệu nhưng lại không tập trung được.

Thoáng cái đã hơn mười hai giờ.

Triệu Liệt Húc nhướng mày, tắt đèn trong phòng khách đi vào phòng ngủ, mở cửa phòng tắm ra liền sững sờ.

Có một trái tim tình yêu được vẽ bằng son trên gương trước bồn rửa mặt.

Anh gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Dương Thanh Hà vừa vẽ vừa cười đắc chí.

Anh bật cười.

Triệu Liệt Húc cởi áo phông và quần cộc, tắm sơ qua, quấn khăn tắm quanh eo rồi đi ra.

Đang phơi quần áo thì có một chiếc áo phông lơ lửng trên ban công, là chiếc áo hôm nay cô đã mượn để mặc.

Trong đầu tự dưng nhớ đến hình ảnh cô mặc chiếc áo này, cực kỳ xinh đẹp.

Lúc cô bước ra khỏi phòng, đuôi tóc vẫn còn ướt, đi chân trần, đôi chân trắng trẻo, thon thả, thuần khiết và gợi cảm.

Triệu Liệt Húc ngồi xuống mép giường hút thuốc, cửa sổ mở toang, gió nóng hầm hập thi nhau ùa vào, mùa hè nóng nực.

Điện thoại trên bàn cạnh giường rung lên, có một tin nhắn đến từ người lạ.

“Anh về đến nhà chưa ạ?”

Không cần đoán cũng biết là ai.

Số điện thoại chắc là Cố Dung cho cô.

Triệu Liệt Húc lưu số của cô và nhắn lại hai chữ: ‘Về rồi.’

Dương Thanh Hà gửi một bức ảnh, cô đang nằm trên giường của anh với vẻ mặt tinh quái và chú thích: ‘Hôm nay em sẽ ngủ trên giường… của anh, chúc anh ngủ ngon, cảm ơn.’

Triệu Liệt Húc dừng lại trên dòng tin ấy, rồi nói chúc cô ngủ ngon.

Anh lướt qua bức ảnh một lần nữa trước khi đóng tin nhắn.

Cô gái mặc một chiếc váy lụa đính ren, dây vai lệch một bên, chẳng biết là vô tình hay cố ý.

Anh cong lưng và gác tay lên đùi, rít điếu thuốc.

Một lúc lâu sau, anh khẽ cười.

HẾT CHƯƠNG 7

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK