• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chân Điềm mang cho Trần Tuý và Đặng Lệ Dương loại bia mà cô mới ủ, Belgian Redlue.

Đặng Lệ Dương vừa nhìn thấy chất lỏng trong suốt màu đỏ rực rỡ trong ly liền không nhịn được thốt lên: “Bia nay màu sắc đẹp quá”

“Đúng vậy” nhắc tới bia mình ủ, Chân Điềm rất đắc ý “Bia này có tên là mỹ nhân ngủ say, là loại bia em cải tiến từ bia giáng sinh năm ngoái, chất bia trong suốt hơn, mùi vị càng thêm đậm đà”.

Đặng Lệ Dương nhẹ nhàng nhấp một ngụm, liền ngửi thấy mùi thơm nồng nàn: “Đúng là rất thơm, cũng rất hợp với chiếc ly này.”

“Anh Dương cũng là người trong ngành nha.” Chân Điềm nịnh bọt một câu, “Loại ly này là ly tuylip miệng rộng, so với ly tuylip thông thường thì có khả năng lưu giữ mùi vị tốt hơn, quá trình rót bọt bia vỡ ra nhanh chóng khuếch tán mùi hương vào không khí.”

Đặng Lệ Dương cười giơ một ngón tay cái lên với cô: “Anh rất thích người tỉ mỉ tinh tế như em, ai nói uống bia là thô kệch chứ, quán bar của em không chỉ bia mà ngay cả cái lót ly cũng vô cùng đặc biệt.”

Chân Điềm bị Đặng Lệ Dương khen tới cười haha: “Đó là tất nhiên.”

Trần Tuý liếc mắt nhìn Đặng Lệ Dương, cầm ly bia lên uống một ngụm. Thấy động tác của anh, Chân Điềm quan sát phản ứng của anh: “Anh thấy thế nào?”

“Ừm, như cảm nhận được hương vị của pudding.” Trần Tuý đặt ly bia xuống, nhìn bọt bia trên thành ly còn sót lại, “Vết bia rất đẹp, cái này có phải được gọi là ren bia không?”

Chân Điềm nháy nháy mắt: “Đúng vậy, xem ra học trưởng cũng là người trong nghề.”

Trần Tuý cười: “Cũng tạm thôi. Có thể tạo được ren bia như vậy, đây rõ là một loại bia tuyệt vời”

Nhận được sự biểu dương của Trần Tuý, cái đuôi nhỏ của Chân Điềm như vểnh lên tận trời, “Thực ra đây không phải là sở trường số một của em, lần sau sẽ đưa anh nếm thử loại khác.”

Đặng Lệ Dương chống một tay xuống bàn, lẻ bên cạnh nhìn bọn họ: “Sao tôi lại cảm thấy ở đây như không còn chỗ cho tôi nữa ấy nhỉ.”

Chân Điềm vội đẩy ly bia về phía anh ta: “Anh Đặng, anh cũng thử đi ạ.”

“Được.” Đặng Lệ Dương uống một ngụm, con ngươi khẽ liếc về phía Trần Tuý. Mọi người đều nói MC Trần khó gần, Đặng Lệ Dương cũng thấy bình thường anh rất dọa người, nhưng trước mặt cô bé đàn em này lại không phải như vậy. Quả nhiên thái độ người đàn ông ra sao còn phải xem người phụ nữ trước mặt anh ta là ai.

“Đàn em à, bia này quả thật rất ngon, có thể bán cho anh mang về không?” Đặng Lệ Dương uống một hơi liền cạn hết nửa ly.

Anh ta không phải người đầu tiên hỏi mua bia của Chân Điềm, nhưng loại bia này không thể bán: “Ngại quá anh Đặng, loại bia này là em tự ủ, chỉ có thể uống tại đây, không thể mang ra ngoài. Nếu anh thích em có thể giới thiệu cho anh loại bia tự ủ tương tự như vậy.”

“Cũng được." Đặng Lệ Dương nhìn lên từng hàng từng hàng bia được bày trên kệ của Chân Điềm, nhất thời cảm thấy hoa mắt.

Chân Điềm vừa lấy xuống cho anh một chai bia khác, liền có một nam khách hàng đi tới trước quầy bar nói với Chân Điềm: “Bà chủ, có thể thêm wechat không?” Chân Điềm quay đầu nhìn anh ta, cười nói với nhân viên phục vụ bên cạnh: “A Trung!”

“Đến đây!” A Trung đưa ly bia đã pha chế xong cho khách hàng, cầm lấy bảng thủy tinh đi tới: “Mã QR của quán đây ạ, quét một cái là có thể thêm được.”

Nam khách hàng nhìn đi nhìn lại bảng mã QR của quán rồi lại nhìn về phía Chân Điềm: “Wechat của quán tôi đã thêm rồi, thêm luôn cả wechat của bà chủ đi.”

“Ngại quá, bà chủ của chúng tôi không dùng wechat.” A Trung nhìn chằm chằm vào nam khách hàng, định dùng ánh mắt bức lui anh ta.

Lúc Chân Điềm mới mở quán bar này, A Trung đã tới làm, có thể nói là nhân viên kì cựu, anh ta đương nhiên nhớ rõ từ khi mở cửa tới nay có bao nhiêu khách hàng nam muốn dây dưa với Chân Điềm. Đa số khi từ chối đều thức thời rời đi, chỉ có một số ít quấy rầy không ngừng. Nổi bật nhất trong số đó là một vị dũng sĩ chặn Chân Điềm ở ngoài cửa quán bar năm ngoái, sau khi bị lái xe của Chân Điềm đánh cho bỏ chạy, còn nói chuyện này với anh trai của Chân Điềm.

A Trung còn nhớ tình hình hôm đó, anh của Chân Điềm toàn thân mặc một bộ vest màu đen, ngăn gã đã chặn đường Chân Điềm lại. Người mở quán bar trên đường Thanh Nam ít nhiều đều có gia thế, thấy vậy liền biết mình đã đắc tội với người ta, liền cúi đầu xin lỗi, thành kính đảm bảo không bao giờ dám làm phiền Chân Điềm nữa.

Chuyện này không lâu sau liền đồn khắp đường Thanh Nam, hơn nữa càng đồn càng sai lệch. Về sau mặc dù vẫn có khách hàng nam tới bắt chuyện với Chân Điềm, nhưng cũng không có dũng sĩ nào dám nửa đêm chặn đường Chân Điềm nữa. Mà trong chuyện này, người mơ hồ nhất là Chân Hi- anh không hiểu tại sao mình lại trở thành đại ca xã hội đen rồi?

Lại nói, cảm giác này thực sự quá đã.

“Tôi lại không có hỏi wechat của cậu, cậu đứng đây hùng hổ cái gì?” Nam khách hàng bất mãn với thái độ của A Trung, người này sợ là còn chưa biết đến truyền thuyết về anh trai của Chân Điềm đường Thanh Nam?

“Người anh em này, người ta đã từ chối rồi, đừng tiếp tục quấy rầy người ta nữa. Đàn ông phải có chút phong độ chứ.” Đặng Lệ Dương ngồi bên cạnh không nhịn được lên tiếng. Nam khách hàng kia liếc mắt nhìn anh, nhếch mép cười: “Ai là anh em với mày, ở đây không có chuyện của mày, lo uống bia của mày đi.” Trần Tuý ngồi bên cạnh Đặng Lệ Dương lạnh lùng, hai đầu lông mày cau lại như thành một đường thẳng. Gặp loại người này, nếu là trước đây anh đã trực tiếp dùng nắm đấm để giải quyết, nhưng hiện tại anh không còn là cậu thiếu niên mười bảy mười tâm tuổi nữa, giải quyết vấn đề không thể đơn giảm dùng vũ lực như vậy được.

Nam khách hàng kia cầm điện thoại, vẫn muốn thêm wechat của Chân Điềm, Trần Tuý tóm lấy tay anh ta, nhẹ nhàng dùng lực, “Tôi cũng đang muốn có phương thức liên lạc của bà chủ đây, không bằng chúng ta đọ sức một chút, người thắng sẽ có được wechat của cô ấy, người thua sẽ không được tiếp cận cô ấy nữa?”

Lực tay Trần Tuý rất mạnh, trước kia nắm đấm này cũng khiến người khác chịu không nổi, hiện tại chỉ nắm tay thôi cũng đủ khiến hắn đau như gãy tay, đối phương ăn khổ nhăn mày: “Mày buông tay, tại sao tao phải đọ sức với mày.”

Lúc bọn họ nói chuyện có không ít nhân viên đã đi tới xung quanh, đánh giá nam khách hàng kia, nói với Chân Điềm: “Bà chủ, sao vậy, có cần gọi bảo vệ không?”

Các khách hàng khác cũng tò mò nhìn về phía quầy bar, nhỏ tiếng bình luận.

Trần Tuý vẫn nắm chặt tay người đàn ông kia, không hề có ý định buông ra, trong mắt ánh lên ý chế giễu: “Không dám à?”

“Ai không dám?” Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, anh ta cũng không muốn mất mặt, “Mày nói xem đọ như nào?”

Trần Tuý đáp: “Nếu đã ở quán bar, đương nhiên là đọ uống bia rồi.”

Đặng Lệ Dương nghe được câu này, không nhịn được nói nhỏ bên tai Trần Tuý: “Cậu muốn thi uống bia với anh ta à?” Anh với Trần Tuý mặc dù không phải ngôi sao gì, nhưng cũng đại diện cho hình tượng của đài truyền hình, nếu như uống bia gây chuyện ở đây, để đài biết được, nhất định sẽ bị xử lý. Nhịn một chút, đài truyền hình sẽ không biết, hơn nữa uống nhiều bia như vậy... cũng không tốt với thân thể mà!

Chân Điềm trong lòng cũng lo lắng giống anh, cô đang nghĩ bảo A Trung ở bên cạnh đi gọi bảo vệ tới, Trần Tuý lại nói: “Không so tửu lượng, chính là đoán xem loại bia chúng ta uống là loại bia gì.” Anh nói xong nhìn về phía Chân Điềm: “Em giúp bọn anh pha chế vài ly bia vàng, càng giống nhau càng tốt.”

Chân Điềm hiểu ý của anh, rất nhiều loại bia nhìn vẻ ngoài không khác gì nhau, khi uống vào rồi mới thực sự biết được bản chất không giống nhau. Cô cảm thấy cách này cũng không tồi, nhưng cũng lo Trần Tuý không đoán được. Dường như nhìn thấu được tâm sự của cô, khoé miệng Trần Tuý khẽ nở một nụ cười, nhìn cô: “ Đừng lo”. Anh đã từng uống rất nhiều loại bia vàng.

Trần Tuý nói như vậy, Chân Điềm cũng thấy an tâm hơn, cô để Trần Tuý và vị nam khách hàng kia quay lưng lại, bắt đầu pha chế bia với A Trung.

“Được rồi.”

Nghe thấy tiếng của Chân Điềm phía sau, hai người đồng thời quay lại. Trước mặt hai người bày ra năm ly bia vàng, đựng trong những chiếc ly giống nhau, nhìn qua một cái thực sự không thể biết được loại nào với loại nào.

“Các vị khách khác không được nhắc, nếu không kết quả sẽ không được tính mà phải đấu lại.” Chân Điềm nhìn bọn họ, tuyên bố quy tắc.

Đây là lần đầu tiên có loại cuộc thi như vậy ở quán, rất nhiều khách hàng không liên quan cũng tới chỗ quầy bar xem náo nhiệt.

“Hai người sẵn sàng chưa? Nếu đã sẵn sàng thì liền bắt đầu uống từ ly bia đầu tiên phía bên tay trái, ai nói được tên trước người đó được một điểm, năm ván thắng ba là thắng.”

Trần Tuý và anh chàng bên cạnh đối mắt nhìn nhau, đồng thời cùng cầm ly bia đầu tiên bên trái lên.

“Bắt đầu!”

Vừa đặt ly bia lên miệng, Trần Tuý liền ngửi thấy hương thơm từ ly bia bay lên: “ Bia braggot”

“Chính xác!” Chân Điềm đưa cho Trần Tuý một cái lót ly, thể hiện anh được một điểm.

“...” Bia trong miệng anh chàng kia vừa nuốt xuống, “Không phải nói là uống một ngụm trước sao?”

Chân Điềm Trịnh trọng nói: “Không uống mà cũng có thể đoán ra được chứng tỏ người đó càng lợi hại, càng nên cho anh ấy thêm một điểm.”

Gã khách: “...” chơi tôi à?

“Thêm điểm thì không cần đâu, tránh cho người khác nói tôi bắt nạt họ, ly tiếp theo đi.” Trần Tuý nhìn gã bên cạnh, thái độ độ lượng.

Gã khách kia cười lạnh một tiếng, bỏ ly bia trong tay xuống, chuẩn bị đi lấy ly thứ hai.

“Bắt đầu!”

Lần này Trần Tuý không thể chỉ dựa vào mùi hương mà đoán ra được loại bia nào, bèn nếm thử một ngụm. Vì ly vừa rồi anh không có uống nên hương vị trong miệng anh cũng không hề bị ảnh hưởng, đối với gã khách vừa uống một ly trước đó rõ ràng anh có ưu thế hơn.

Vị khô ráo trong miệng, hương hoa bia như hoa cỏ mùa xuân... “Pearson”

“Đúng rồi!” Chân Điềm lại đưa thêm cho Trần Tuý một cái lót ly nữa.

Trần Tuý nhìn chiếc lót ly có in hình những bông hoa nhỏ màu hồng, mỉm cười nói với cô: “Cảm ơn.”

Những vị khách xung quang thấy Trần Tuý liên tiếp đoán đúng được hai câu, liền bắt đầu chế nhạo gã khách kia: “Cậu rút cuộc có được không đó người anh em?”

Tên đó hằn học đáp: “Tôi cũng biết đó là Pearson, chẳng qua anh ta nói nhanh hơn mà thôi!”

Đặng Lệ Dương ở bên cạnh nghe hắn nói như vậy không nhịn được mà bật cười: “Người anh em này của tôi không có gì, chỉ có đặc biệt nhanh mồm nhanh miệng, nếu không lát nữa các người thi đọc vè nói nhịu xem?”

Chân Điềm mở to mắt cười cười nhìn anh, thi đọc vè nói nhịu với người dẫn chương trình? Anh Đặng cũng thật xấu xa. Nhưng mà cô thích!

“Được rồi, ly thứ ba quyết định thắng thua, nhanh lên!” A Trung ở bên cạnh xem đến mức kích động, cùng với mọi người thúc giục.

Trần Tuý và gã khách kia cầm lấy thứ ba, lần này, hắn nhanh hơn Trần Tuý một bước, vội nói tên trước: “Weissbier!”

Trần Tuý không nhanh không chậm đặt ly bia xuống, mở miệng đáp: “Hefeweizen.”

“Chính xác!” Chân Điềm đưa chiếc lót ly thứ ba cho Trần Tuý.

“Chết tiệt!” Gã khách chửi tục một câu, dằn mạnh ly bia xuống bàn.

Thắng thua đã rõ, khách xem náo nhiệt vỗ tay ào ào. Gã khách kia sắc mặt không tốt, Trần Tuý nhìn hắn cảnh cáo: “Đã dám cược thì phải chịu thua, nhớ rõ về sau tránh xa bà chủ một chút.”

Gã khách tất nhiên tức không chịu nổi, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Trần Tuý hắn không khỏi có chút sợ hãi, hắn không nói gì nữa đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Đợi một chút.” Trần Tuý gọi hắn.

“Còn có chuyện gì nữa?” Gã khách bực bội, không kiên nhẫn quay đầu nhìn Trần Tuý. Hắn thề nếu không phải hắn có cảm giác không đánh lại được tên này thì hắn sớm đã động thủ rồi.

Trần Tuý nói: “Người thua phải trả tiền bia!”

“…Đệt!.” Hắn lại chửi thề lần nữa, lấy hết tiền trong ví ra vứt lên quầy bar rồi đi thẳng ra ngoài không quay đầu lại.

Cuộc chơi đã tan, các vị khách xem chưa đã lại trở lại chỗ ngồi của mình. Trần Tuý nhìn đống tiền trên bàn của gã khách kia nói với Chân Điềm: “Em đếm xem có đủ không?”

“…À, đủ rồi, chắc là đủ rồi!” Chân Điềm cất tiền đi ngẩng đầu lén nhìn Trần Tuý

Học trưởng, anh mãi là đàn anh!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK