Mục lục
Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôm nay Trấn Quốc Công Từ Diễn rảnh rỗi không có việc gì làm, không chờ bầu trời sụp tối mà đã về phủ trước hai khắc rồi.

Không ngờ vừa mới đến vùng lân cận cửa cung, nhìn thấy Tiểu Ngũ đệ của mình cũng ra về rồi.

Hai huynh đệ đều nhìn thấy nhau ở phía đối diện, Từ Diễn dừng bước lại, chờ Ngũ đệ bước đến."Đại ca." Từ Tiềm gọi.

Từ Diễn cười: "

Hiếm khi thấy đệ lười biếng, cưới thê tử thì thay đổi rồi."

Từ Tiềm không nói gì.

Từ Diễn biết hắn không thích nói chuyện phiếm, cũng không nói gì thêm, chia nhau mỗi người lên một chiếc xe ngựa.

Trong xe ngựa, Từ Diễn dựa vào vách xe ngựa, híp mắt nhìn khe hở của bức màn, trong đầu lại nghĩ tới Ngũ đệ muội xinh đẹp vừa với được gả vào cửa. Mỹ nhân điềm đạm đáng yêu như vậy, mấy đêm nay nằm ở trong lòng Ngũ đệ là quyến rũ đến mức nào chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại, vật dưới quần của Từ Diễn nhịn không được mà lớn dần, tựa như ông mới vừa cùng tiểu mỹ nhân nào đó đi l3n đỉnh Vu Sơn.

Hứng thú của nam nhân, có đôi khi nói đến là đột nhiên đến, xuống xe ngựa, Từ Diễn đi vào thư phòng của mình trước, vừa vào tới lập tức ôm tiểu nha hoàn hầu hạ trong thư phòng vào bên trong giường nhỏ ấm áp. Tiểu nha hoàn hầu hạ chủ tử đã hai năm, biết quy củ, đó là dù hoạt động tới nỗi mồ hôi toàn thân cũng không được lên tiếng.

Khoảng chừng nữa khắc sau, tiểu nha hoàn bò xuống giường, ôm xiêm y đi ra phía sau bình phong.

Từ Diễn mặc trung y rộng rãi mà nằm trên giường, suy nghĩ có phải nên đổi một nha hoàn thư phòng khác hay không, nhan sắc của nha hoàn mới chắc chắn không thể giống A Ngư, nhưng mà khí chất nhát gan, nhu nhược là phải có.

Nghỉ ngơi đủ rồi, lúc này Từ Diễn mới thay y phục hằng ngày đi về phía hậu viện ăn cơm chiều cùng Dung Hoa trưởng công chúa.

Ngày hôm nay, tâm trạng của Dung Hoa trưởng công chúa lên xuống cả một ngày, cuối cùng chỉ hóa thành một chữ duy nhất: HẬN.

Bây giờ ở Kinh Thành đều đồn đãi A Ngư là cái gì mà Kinh Thành đệ nhất mỹ nhân, Dung Hoa trưởng công chúa nghe xong chỉ cười lạnh, cái loại lẳng lơ như hư hồ ly sao có thể so sánh với bà lúc tuổi trẻ chứ? Dù có cho nàng làm nha hoàn thì Dung Hoa trưởng công chúa cũng chán ghét A Ngư vì không đủ sức lực hầu hạ bà.

Xinh đẹp lại tôn quý như bà, ngoại trừ Tào Đình An có mắt không tròng, thì Dung Hoa vẫn tự tin rằng người nào được bà tuyển chọn làm Phò mã, đều là do Phò mã có phúc.

Lúc ấy trong đám công tử trẻ tuổi chỉ có Từ Diễn mới sánh bằng Tào Đình An, mà do Tào Đình An ngang ngược liều lĩnh, thanh danh không hề dễ nghe như Thế tử gia Từ Diễn của phủ Trấn Quốc Công, cho nên sau khi Dung Hoa trưởng công chúa bị Tào Đình An từ chối, cố ý gả cho Từ Diễn có thanh danh tốt đẹp hơn Tào Đình An, khiến cho Tào Đình An biết rõ bà muốn gả cho bất cứ nam nhân tốt nào cũng được.

Nhưng mà Từ Diễn lại ức hiếp bà như vậy!

Trước kia Dung Hoa trưởng công chúa không biết phu thê thật sự sẽ có dáng vẻ như thế nào vào ban đêm, bây giờ tuy bà vẫn chưa trải nghiệm qua, nhưng cũng đoán được đó là chuyện khiến người ta sung sướng.

Những thê tử khác đều sung sướng, vậy mà bà lại cực khổ lâu như vậy!

Dung Hoa trưởng công chúa hận Từ Diễn, nếu bà còn trẻ, trong lúc tức giận có thể bà sẽ quay về phủ công chúa, chọn Phò mã một lần nữa, nhưng hiện tại bà không còn trẻ tuổi, bà đã có hai nhi tử, một nhi tức phụ, một tôn tử, trong đó trưởng tử lại là Thế tử gia của phủ Trấn Quốc Công, bà phải chừa lại thể diện cho trưởng tử.

Nếu không thể rời khỏi, vậy thì ở lại trả thù thôi!

Từ Diễn khiến bà khổ sở hai mươi mấy năm, vậy hai mươi mấy năm tiếp theo, Từ Diễn đừng nghĩ đến chuyện sống thoải mái."

Quốc công gia trở về rồi, hôm nay về sớm nha." Dung Hoa trưởng công chúa cười rồi nghênh đón phu quân.

Từ Diễn vẫn đối xử rất tốt với Dung Hoa trưởng công chúa ở ngoài mặt, đôi phu thê cùng nhau diễn trò tương kính như thân suốt hai mươi mấy năm, dắt tay Dung Hoa trưởng công chúa, Từ Diễn cười nói: "

Ta đói bụng, mau dọn thức ăn lên đi."

Mới vừa rồi đã vận động một phen, quả thật Từ Diễn có chút đói bụng.

Dung Hoa trưởng công chúa lập tức kêu Phẩm Nguyệt đến phòng bếp truyền lời, sau đó nói với Từ Diễn: "

Gần đây trời rất lạnh, đêm nay chúng ta ăn lẩu, thiếp cố ý mua một con dê béo ở thảo nguyên, trong nồi có thả ớt trái vào, đảm bảo rất hợp khẩu vị của chàng."

Từ Diễn thích ăn thịt dê, nghe vậy liền nổi lên hứng thú.

Chốc lát sau, bọn nha hoàn bưng nồi nước lẩu đi đến, đặt nồi lên một cái bếp lửa, để lên không lâu thì nồi nước lẩu đã sôi ùng ục nổi lên bong bóng nước, trái ớt màu đỏ quay vòng vòng bên trong, nóng hôi hổi.

Bên cạnh có một mâm thịt dê, thịt bò và thịt lừa cắt thành từng lát, Dung Hoa trưởng công chúa cho nha hoàn lui xuống, mỉm cười gắp rau thay trượng phu.

Trời đông giá rét, thức ăn ngon, Từ Diễn ăn rất nhiệt tình, ngước mắt thấy Dung Hoa trưởng công chúa vẫn đứng hầu hạ hắn, Từ Diễn nuốt miếng thịt dê xuống, ôn hoà nói: "Đừng chỉ lo cho ta, nàng cũng ngồi xuống ăn đi."

Dung Hoa trưởng công chúa cười rồi nhìn hắn: "Được, gắp miếng thịt này xong, ta sẽ ngồi với chàng."

Nói xong, bà thật sự gắp một miếng thịt dê ra, gắp vào chén của Từ Diễn.

Từ Diễn cười cười, cúi đầu ăn.

Dung Hoa trưởng công chúa chỉ đợi tới giây phút này, đột nhiên nắm chặt một bên nồi, cố ý hất vào trong ngực Từ Diễn!

Từ Diễn đang cúi đầu ăn thịt, không đoán được hành động đột ngột hất nồi của hiền thê, chờ ông kịp phản ứng lại, khi chuẩn bị lui về sau thì bởi vì do lưng ghế dựa ngăn cản nên không thể di chuyển được, trong phút chốc một nồi nước lẩu cay nóng đổ toàn bộ vào người ông!

Mới vừa rồi trong phòng vẫn còn sự ấm áp và hoà thuận, đột nhiên lại vang một tiếng hét thê lương!"

A, chàng không bị gì chứ!"

Mắt thấy Từ Diễn đau khổ ngã trên đất, một mặt Dung Hoa trưởng công chúa sửa lại cách cầm nồi lẩu của bà, mặt khác khuôn mặt xinh đẹp của bà tỏ vẻ hốt hoảng sợ hãi mà hét to!Đời này Từ Diễn chưa bao giờ cảm thấy đau như lúc này, như một lưỡi dao sắc bén đâm vào trong thịt, lại giống như bị dầu nóng dùng để chiên đậu hũ hắt vào người."

Thái y, thái y..."Đau tới mức không mở được mắt, Từ Diễn khó khăn mà thúc giục- --Xuân Hoa ĐườngTừ Tiềm mới ăn cơm chiều cùng với A Ngư xong, bọn nha hoàn đang dọn dẹp bàn, A Ngư dẫn Từ Tiềm tới xem tủ y phục trong phòng."

Tất cả đều ở trong này, sáng mai chàng đừng quên chỗ để."

Hai tủ treo xiêm y lớn, A Ngư mở ngăn tủ phía ngoài đối diện với Từ Tiềm rồi nói.

Từ Tiềm nhìn vào bên trong, đều là y phục của mình, gật đầu nói: "Được."

A Ngư đóng tủ một lần nữa, quay đầu, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Từ Tiềm, trái tim A Ngư đập nhanh, vừa ăn cơm xong, hắn không nghỉ ngơi một lát sao?

Mở to mắt, A Ngư hỏi hắn: "

Chàng muốn đọc sách, hay là bây giờ đi nghỉ ngơi luôn?"

Từ Tiềm hỏi lại nàng: "

Nàng còn bận việc à?"

A Ngư đỏ mặt nói: "

Các lão nhân đều nói, sau khi ăn xong thì phải hoạt động giúp tiêu hoá rồi đi ngủ mới đúng đạo lý dưỡng sinh."

Từ Tiềm cũng hiểu đạo lý này, chỉ là nhiều ngày nay hắn không muốn dưỡng sinh cho lắm."

Vậy thì đọc sách đi." Không muốn biểu hiện muốn thân thiết quá vội vàng, Từ Tiềm đi tới bàn đọc sách.

Hắn đọc sách, A Ngư đi dạo bên ngoài một lát, lúc quay lại thì cầm theo hai cái túi sưởi ấm tay vào phòng, đặt trước mặt từ tiềm, hỏi hắn: "

Chàng thích cái nào?"

Từ Tiềm nghĩ rằng nàng muốn dùng, đánh giá một chút rồi chỉ vào cái túi sưởi ấm được trang trí thành cái lẵng hoa bên phải: "

Cái này đi."

A Ngư đưa túi sưởi ấm đến trước mặt hắn: "

Cho chàng, từ nay về sau hãy mang theo khi ra khỏi nhà, tiến cung thì để trong xe ngựa, tối về nhà thì hâm nóng rồi dùng tiếp."

Từ Tiềm sửng sốt, đưa cho hắn?

Hắn trả lời theo bản năng: "

Ta không cần túi sưởi ấm."

A Ngư nhìn về phía tay hắn: "

Vậy chàng không lạnh sao?"

Từ Tiềm mím môi, lạnh thì có lạnh.

Nam nhân ngại thu nhận lễ vật như vậy, A Ngư cúi đầu, nhỏ giọng: "

Thiếp không muốn tay chàng bị lạnh suốt cả mùa đông."

Tiểu thê tử vừa ngại ngùng vừa quan tâm hắn, Từ Tiềm để sách xuống, giọng nói khàn khàn: "

Sao nàng biết tay ta lạnh? Chẳng lẽ hai ngày nay ta làm nàng bị lạnh hả?"

A Ngư:...

Hai ngày nay, lúc mà nàng cầm được tay hắn thì toàn bộ thời điểm đó đều ở trên giường."

Không, không có." A Ngư vô cùng ngại ngùng, mặt đỏ tai hồng: "

Thiếp không có ý đó, ý thiếp nói là ban ngày..."

Từ Tiềm lập tức cắt ngang nàng: "

Vậy là sáng nay ta làm nàng lạnh rồi hả?"

A Ngư:...

Rốt cuộc nàng không nói nổi nữa!"

Chàng thích hay không thích!" Hai gò má đỏ bừng, A Ngư xoay người muốn chạy trốn.

Tiếng động của ghế dựa vang lên phía sau, trong lòng A Ngư khẩn trương, sau đó thân thể đột nhiên bay lên không trung, chính là bị Từ Tiềm bế lên."

Muốn quyến rũ ta, có đúng không?" Tiểu thê tử giấu mặt trong hõm vai của hắn, Từ Tiềm nhéo nhéo cánh tay nàng một cái, giống như trừng phạt mà hỏi.

A Ngư phản bác: "

Thiếp không có, là do chàng hiểu sai."

Từ Tiềm bất động tại chỗ, muốn nàng phải thừa nhận: "

Nếu không phải quyến rũ ta, nàng đưa ta túi sưởi ấm làm gì, sao nàng biết buổi sáng tay ta bị lạnh?"

A Ngư ảo não nói: "

Do tay thiếp bị lạnh, suy bụng ta ra bụng người, chàng không cảm kích thì thôi!"

Từ Tiềm lập tức bắt lấy tay của nàng, vân vê rồi nói: "Ấm như vậy, có lạnh đâu?"

A Ngư bực bội nói: "

Thiếp nói là khi ra cửa vào buổi sáng!"

Từ Tiềm mặc kệ, ôm nàng lên trên giường.

Màn lụa vừa hạ xuống, ngay tại lúc Ngũ gia chuẩn bị trừng phạt tiểu thê tử của mình một chút, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Bảo Thiền, thậm chí còn mang theo vài phần kinh ngạc và sợ hãi: "

Ngũ gia, phu nhân, phía bên chính viện đang vội vàng mời thái y đến, hình như là Quốc Công gia bị thương! Ngô Tuỳ bảo nô tỳ thông báo một tiếng, dường như Nhị gia và Nhị phu nhân đều đã qua đó!"

Từ Diễn bị thương?

A Ngư chấn động, nàng trừng to mắt, nhưng Từ Tiềm lại khẽ nhíu mày.

Võ công của huynh trưởng không tầm thường, tại sao lại bị thương ngay trong viện của mình!

Vừa muốn đứng dậy, chợt thấy A Ngư có vẻ đăm chiêu, Từ Tiềm nghi ngờ, vừa đỡ nàng ngồi thẳng dậy vừa hỏi: "

Nàng nghĩ gì vậy?"

A Ngư có chút do dự.

Nàng hận Từ Diễn, nhưng Từ Diễn là Đại ca ruột của Từ Tiềm, nhưng Từ Diễn lại có loại đức hạnh như vậy, cho Từ Tiềm biết tính tình của hắn cũng được.

Kiếp trước nàng là thê tử của Từ Khác, ngay cả con dâu mà Từ Diễn còn nhớ thương, bây giờ đổi thành đệ muội, Từ Diễn sẽ bỏ qua sao?

Nghĩ tới đây, A Ngư vừa chỉnh lại y phục, vừa kể lại chuyện lúc trưa Dung Hoa trưởng công chúa có ý đồ khiến nàng xấu hổ, dùng chuyện phòng the của phu thê để làm nhục nàng.

Từ Tiềm càng nghe, mày nhíu lại càng chặt, Dung Hoa trưởng công chúa ngạo mạn vô lễ, huynh trưởng, chuyện huynh trưởng gây nên cũng quá mất mặt đấng nam nhi.

Tính tình của Dung Hoa trưởng công chúa như vậy, Từ Tiềm nghĩ dù huynh trưởng không thích bà, nhưng không thích đụng chạm hoặc là đụng chạm rất ít, sao lại hành hạ bà như vậy?"

Có thể do Đại ca động tay động chân với Đại tẩu hay không?" A Ngư thấp giọng suy đoán.

Từ Tiềm phiền lòng, nói: "Đi xem trước, ta và nàng không biết nội tình."

A Ngư gật đầu.Đông tác Từ Tiềm rất nhanh, giúp A Ngư chỉnh tóc xong, hắn vẫn không quên phủ một cái áo khoác thật dày cho nàng, lúc này đôi phu thê mới sóng vai đi tới chính viện.Đèn đuốc chính viện sáng trưng, hai người Từ Tiềm vừa mới đi tới cửa, phu thê Nhị gia ở bên trong vừa đi ra tới cửa.

Hai bên chạm mặt nhau, Từ Tiềm lộ vẻ mặt nghi ngờ, Nhị gia giận dữ nói: "Đại ca ăn lẩu không cẩn thận bị phỏng, nói là không bị gì nặng, nương ở bên trong, kêu chúng ta về trước đi, nhiều người làm ồn ngược lại không tiện cho thái y băng bó giúp Đại ca."

Nhắc tới băng bó, toàn thân Nhị gia run lên, đối với nam nhân mà nói, nơi đó bị thương vừa nghe đã thấy đau, ông thật sự không có cách nào tưởng tượng hiện tại huynh trưởng đang phải chịu đau đớn tới cỡ nào.

Thật ra phu thê Nhị gia đã tới sớm, biết rõ nội tình, nhưng Nhị gia nghe lời Lão thái quân nên cũng không nói nhiều, nhưng Nhị phu nhân lại nhịn không được mà liếc mắt ra hiệu với A Ngư, sau đó lại lau khoé mắt nói: "Đại tẩu cũng thật là, sao lại không cẩn thận như vậy, một nồi nước lẩu sôi bùng bùng vậy mà làm đổ lên đùi Đại ca..."

Trên đời này, ai mà thật tâm tự nguyện đi chụp phân ngựa của người khác chứ? Bình thường Nhị phu nhân nịnh nọt Dung Hoa trưởng công chúa, là vì Dung Hoa trưởng công chúa có thân phận cao, bây giờ Dung Hoa trưởng công chúa đã gây hoạ mà còn đắc tội với bà bà, nói không chừng còn có thể bị hưu, Nhị phu nhân đương nhiên không cần tiếp tục kiêng dè Dung Hoa trưởng công chúa nữa."

Câm miệng, nàng không được nói nhiều!" Nhị gia vội vàng trách cứ nói.

Nhị phu nhân lại liếc nhìn A Ngư một cái, ngoan ngoãn đi theo phu quân.

A Ngư dựa theo lời Nhị phu nhân mà tưởng tượng tình trạng bị thương của Từ Diễn, cả người cũng không nhịn được mà run lên.

Tổn thương ở nơi đó, Dung Hoa trưởng công chúa thật sự là không cẩn thận làm đổ nồi lẩu sao?

Nàng nhìn vẻ mặt của Từ Tiềm.

Sắc mặt của Từ Tiềm rất kém, bất kể là thế nào thì người kia cũng là huynh trưởng ruột thịt của hắn.

Hắn lề mề không động đậy, A Ngư cũng không dám nói lời nào, trong đầu suy nghĩ vài lần, A Ngư đột nhiên bắt đầu lo lắng.

Nàng khẩn trương mà giữ chặt vạt áo của Từ Tiềm, bất an nói: "

Ngũ gia, mẫu thân… mẫu thân có trách thiếp không?"

Nếu nàng không cố tình hỏi câu kia thăm dò Dung Hoa trưởng công chúa, Dung Hoa trưởng công chúa có thể vẫn tiếp tục bị lừa gạt, không biết Từ Diễn đang cố tình hành hạ bà, đương nhiên cũng sẽ không dùng thủ đoạn này để trả thù. Lỡ mà Lão thái quân biết được chuyện này là do nàng mà ra....

A Ngư thật sự sợ, sợ từ này về sau Từ lão thái quân sẽ dồn oán giận vào người nàng.

Tay tiểu thê tử đang run, Từ Tiềm tạm thời thu hồi lo lắng đối với huynh trưởng, cầm tay nàng nói: "

Sẽ không đâu, đây là ân oán giữa phu thê bọn họ."

Muốn trách, thì chỉ trách...

Từ Tiềm ngẩn ra lập tức cười khổ.

Hắn cũng không thể nói rõ rốt cuộc giữa huynh trưởng và Đại tẩu, ai nợ ai nhiều hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK