• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tại sao anh ——rốt cuộc là sao —— anh biết võ?"

Hoài An hoang mang nhìn anh, vẫn là không thể tin những gì mình vừa chứng kiến.

không phải cô không biết đây là ngõ cụt, trong ngõ nhỏ cũng chỉ có cô và anh, cùng tên thợ săn xuất hiện sau đó, đương nhiên chỉ có khả năng là anh, nhưng điều này làm sao có thể?

Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, trên tay anh thậm chí còn nắm hai thanh phi đao, nếu không vì vậy, cô thật sự cho rằng mình đang nằm mơ.

cô biết dáng người anh rất tốt, có thể lực tuyệt hảo, nhưng anh là công nhân kiến trúc, mỗi ngày anh đều phải dùng tay chân trèo lên lầu cao, trước kia cô đi công trường tìm anh, còn từng thấy anh hỗ trợ chuyển vật liệu xây dựng, cô còn tưởng rằng anh như vậy là bình thường, cô chỉ cho rằng anh có sức mạnh, thể lực, và dáng người tốt hơn người khác một chút mà thôi thôi.

anh nhìn cô, gật đầu.

"Ừm, từng tập qua."

"Tại sao từ trước tới giờ anh không nhắc tới?"

anh nhún vai, nói: "anh thấy chuyện này cũng không quan trọng lắm."

"Chuyện này không quan trọng?" Đôi mắt hạnh của cô trợn lên, cô không thể tin tức giận trừng mắt với anh, "anh tùy tiện dùng một quyền đánh bay một người đàn ông, chuyện này còn không quan trọng?"

Thấy thế, anh nhíu mày, tức giận nhìn cô, thừa nhận: "Ngay từ đầu anh thực sự cảm thấy việc này không quan trọng, về sau anh không nói, là vì anh biết, nếu em phát hiện anh không giống với trí tưởng tượng của em, em sẽ giống con thỏ bị kinh sợ, chớp mắt sẽ không thấy bóng dáng nữa."

cô lập tức ngậm miệng, chỉ cảm thấy xấu hổ, sau đó mới gật đầu đồng ý: "anh nói đúng, chuyện này không quan trọng.”

nói xong, cô từng bước đi về phía trước, bước nhanh qua người anh, vội vàng đi khỏi ngõ nhỏ.

"Nếu lúc trước anh nói cho em biết, em sẽ ở lại sao?" anh lại đuổi kịp, như trước nhắm mắt theo đuôi.

"sẽ không." cô trả lời như đinh đóng cột.

"Em biết là anh vừa mới giúp em cưỡng chế đuổi đi một tên sát thủ." anh nhắc nhở cô.

"Bọn họ không chỉ có một người." cô đầu cũng không quay lại, bước đi nhanh hơn.

"anh có rất nhiều bạn bè biết võ."

"Những người đó không phải là người bình thường, bọn họ không chỉ có đao, còn có cả súng nữa."

"Bạn anh cũng có."

cô đột ngột dừng chân, trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: "Chết tiệt, mọi việc không phải đơn giản như anh nghĩ, những người đó không phải là sát thủ bình thường, bọn họ sẽ luôn tiếp tục đến, giống như tre già măng mọc, thẳng đến giết chết tôi mới thôi, anh nếu còn cản đường của họ, xen vào việc của họ, cho anh mười cái đầu cũng không đủ đâu!"

nói xong, cô vừa giận vừa tức, nghĩ đến anh làm chuyện ngu xuẩn, cô không nhịn được chửi ầm lên: "Đáng giận, đáng chết! anh thật ngu ngốc! Tại sao anh lại lao tới? Vì sao lại xen vào việc của người khác? anh nghĩ vì sao tôi muốn chạy? Tôi đã bảo anh lăn đi rồi! anh còn không rõ sao? hiện tại bọn họ biết anh ở cùng với tôi —— "

cô mạnh mẽ che miệng lại, gắt gao đè nặng.

Trời ơi, hiện tại bọn họ biết hết rồi.

Cho đến khi nói hết ra, cô mới thực sự hiểu rằng không có biện pháp nào cứu chữa lại chuyện đã xảy ra, nước mắt bỗng ngập mi.

Từ nay sau, bọn họ cũng sẽ xem anh như một mục tiêu, nói không chừng ngay tại giờ phút này trên màn hình của trò chơi đã xuất hiện ảnh chụp của anh, rồi tiếp đó sẽ có người chơi đổ tiền vào kéo thông tin lên trên.

anh là một cao thủ giỏi võ, là loại con mồi bọn chúng yêu thích nhất.

Người chơi đều trở nên điên cuồng trước các màn vật lộn kích thích đẫm máu.

cô cảm thấy sợ hãi cho anh, nhưng người đàn ông trước mắt, chỉ hướng cô vươn hai tay.

"anh là đầu heo! Ngu ngốc! Vương bát đản!" Bởi vì quá tức giận, quá sợ hãi, cô đẩy ra tay anh ra, vươn hai tay hung hăng đập vào ngực anh, đánh một cái mắng một câu, mắng xong lại đẩy một chút, nước mắt do phẫn nộ trào ra: "anh ăn no rửng mỡ hả? Hay là nhàm chán không có việc gì làm? anh cho rằng tôi là người thế nào? anh nghĩ ba cỗ thi thể trong phòng từ đâu mà đến? Đó là tôi giết! Tôi là hung thủ giết người! anh còn quan tâm đến tôi làm gì? Làm cái gì!"

cô cuồng loạn khóc, gào thét, dùng sức đẩy, anh nhận lực đẩy của cô mà lùi về từng bước, cho đến khi đụng phải vách tường, người đàn ông vẫn như cũ nhẫn nhịn chịu đựng, làm cho cô càng phát hỏa, nâng tay nghĩ đánh anh, nhưng tay giơ lên, lại không đáng xuống, chỉ dừng ở giữa không trung, chỉ vì người đàn ông này hoàn toàn không có ý định né tránh hay ngăn cản.

Mà lúc này cô mới phát hiện, lúc nãy anh không hoàn toàn tránh được mũi đao của tên thợ săn, trên má trái của anh có một vệt máu rõ ràng.

Mặc dù ở giữa con ngõ tờ mờ tối, nhưng do nước mắt trong mắt, cô vẫn như cũ nhìn rõ được vệt máu trên má anh, cô hung dữ trừng mắt nhìn anh, vừa tức vừa giận, hít vào mấy lần, nắm chặt tay, lại vẫn không đánh xuống được.

Chậm rãi, anh nâng lên cánh tay rảnh, đem cô kéo vào trong lòng, ôm lấy.

Cái ôm của anh ấm áp như thế, cô không dám hô hấp, không dám tham luyến, mà hai tay để trước ngực anh, cảm giác được trái tim của anh dưới lòng bàn tay đang nhảy lên, rốt cuộc không thể đẩy anh ra, cô hé miệng, hít vào, lại hít vào, ý đồ khống chế bản thân, lại đưa vào nhiệt độ cơ thể, hương vị của anh, đem toàn bộ hòa vào trong máu.

"anh... Buông tôi ra..." cô thống khổ nói.

"không muốn." anh buộc chặt hai cánh tay dài, đem cô ôm càng chặt.

"Buông tay..." cô nghẹn ngào mở miệng.

"không muốn." anh ngoan cố nói.

"Tôi nói anh buông ra!" cô tức giận gào thét.

Đôi môi ấm áp, dán ở bên tai cô, giọng nói kiên định, không nhanh không chậm, lại vang lên.

"anh không muốn."

"anh rốt cuộc... Muốn như thế nào?" Cổ họng nghẹn lại, chỉ cảm thấy khổ sở tràn ra toàn thân, xộc lên hốc mắt.

"anh muốn mang em về nhà."

Toàn bộ sự thống khổ, đè nén, ở giờ khắc này toàn bộ đã lên tới cực hạn.

cô cầm chặt lấy áo của anh, thở phì phò, há to mồm thở gấp, nhưng câu nói đáng giận này, cùng cái ôm ấm áp của anh, làm lại một lần nữa hỏng mất, làm cho tiếng khóc nức nở bật ra khỏi đôi môi, yết hầu giật giật, há miệng không tiếng động khóc rống.

cô không có nhà, ngôi nhà duy nhất cô từng có, đã sớm bị cô tự tay đốt, ở năm ngày trước phóng hỏa thiêu rụi.

Nhưng anh bao bọc lấy cô, bàn tay to vỗ về lưng của cô, giống đem toàn bộ thế giới che lại ở ngoài.

"Vì sao... anh vì sao... không thể buông tha cho tôi?" cô khóc không thành tiếng, một mặt nước mắt hỏi: "Vì sao... Muốn đem sự việc... trở nên khó khăn như vậy?"

"Đó là chuyện em làm, không phải anh." Ôm chặt người phụ nữ nhẫn tâm cáo trạng, anh mở miệng nói: "Với anh mà nói, mọi việc luôn rất đơn giản."

cô không hiểu, lại nghe anh nói.

"Em là vợ của anh, anh biết em sẽ không vô cớ làm chuyện gì, trừ điều này ra, những thứ khác đều không quan trọng."

Người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, khóc không ngừng được.

anh không ngăn cản cô, khóc lóc sẽ không giải quyết được vấn đề, nhưng anh biết đôi khi khóc lớn một lúc có thể giải tỏa áp lực cùng tâm lý, ngược lại giúp cho đầu óc minh mẫn để nghĩ biện pháp giải quyết.

Cho nên anh chỉ cẩn thận ôm lấy, không tiếng động an ủi.

Trước ngõ dừng một chiếc xe, khi người trong xe vẫy tay ra hiệu anh lên xe, anh chần chờ một chút, tuy rằng cô không có như trong dự đoán tiếp tục chạy, nhưng anh vẫn lo lắng cô sẽ có phản ứng bài xích với sự xuất hiện của người khác, nhưng anh hiểu rõ nơi này không thích hợp ở lại để bàn luận.

không nghĩ gì thêm, anh cẩn thận đem cô bế lên, cô không phản đối, chỉ đem mặt giấu vào hõm vai của anh.

Đây coi như là phản ứng tốt, anh vụng trộm nhẹ nhàng thở ra, ôm cô đi về phía xe gia đình.

Cửa xe nháy mắt mở ra, anh bước nhanh lên xe, người phụ nữ ngồi ở sau nhường chỗ, để anh ôm cô ngồi vào chỗ trống, sau đó mới duỗi tay đóng lại cửa xe.

cô cuộn mình trong lòng anh nức nở, một tay nhỏ bé níu lấy gáy anh, tay kia túm lấy áo anh, làm cho nước mắt không ngừng rơi, nhưng một nửa thanh âm cũng không phát ra.

Người phụ nữ sau khi đóng cửa xe, không nói một câu, chỉ im lặng đưa một hộp giấy ăn cho anh, sau đó thức thời đi hàng ghế khác ngồi.

Tử Cơ đạp xuống chân ga, thuận lợi đem chiếc xe hòa vào dòng giao thông đông đúc.

Thành phố về đêm ồn ào náo động, ầm ỹ, anh rút mấy tờ giấy ăn, cẩn thận giúp cô lau nước mắt, nước mũi.

nói thật, mấy năm nay, anh thật sự chưa từng thấy cô khóc thành như vậy, cô luôn luôn ở trước mặt anh duy trì một bộ dáng gần như hoàn mỹ, liền ngay cả thả rắm cũng phải chạy vào toilet, khi cảm cúm còn thu dọn giấy vệ sinh sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không vứt lung tung hay để ở đầu giường.

Cho nên, hiện tại cô khóc thảm như vậy, mặt mũi lấm lem nước mắt, như chim nhỏ nép vào trong lòng anh, tuy rằng bộ dáng yếu ớt này làm anh đau lòng vạn phần, nhưng nói thực ra thật ra cô như vậy có một chút đáng yêu.

Ai, mặc kệ như thế nào, cô rốt cuộc từ bỏ ý định chạy trốn khỏi anh, làm cho anh thở một hơi nhẹ nhõm.

Sau khi lên xe, cô khóc một hồi lâu, xe đi được nửa thành phố, xác định cắt đuôi được người theo dõi ở phía sau, đến khi quay lại nơi anh đang ở nhờ, cô đã sớm níu chặt giấy lau mũi ướt đẫm, tựa vào vai anh ngủ.

Xe dừng lại, cô liền tỉnh, nhưng lúc anh ôm cô xuống xe, cô cũng không kháng nghị, chỉ ngoan ngoãn để anh ôm, an tĩnh lùi vào trong lòng anh.

anh mang cô lên lầu, đến phòng dành cho khách, đem cô đặt lên trên giường. anh vừa buông tay, cô liền cuộn lại thành một vòng, giống như một đứa trẻ vậy.

Tiểu Phì lặng yên không một tiếng động đưa tới một nồi cháo cùng rau dưa, anh múc một chén bón cho cô ăn.

cô ăn.

anh ăn một ngụm bón cho cô một ngụm, cô một ngụm một ngụm ăn. Khi cô ăn xong, anh đem bát đũa thu vào để ra ngoài cửa, khi trở lại đã thấy cô lại cuộn mình nằm trên giường.

Khi anh mở của bước vào, cô theo phản xạ mở mắt ra, thấy là anh, mới đem mí mắt buông xuống.

anh vốn muốn giúp cô tắm rửa rồi mới ngủ tiếp, nhưng nhìn thấy cô mệt đến mức không mở nổi mí mắt, nâng không nổi tay mỏi như vậy đành thôi.

Vậy nên, anh cởi quần áo của mình, giầy tất, sau đó cũng cởi luôn đồ cho cô, rồi mới nằm lên giường, đem cô kéo vào trong lòng.

cô thở dài, cánh tay nhỏ bé theo quán tính vòng lấy eo của anh.

không đến hai giây, cô đã ngủ.

Nghe thấy hô hấp sâu của cô, nhìn khuôn mặt gầy yếu của cô, ngực anh không hiểu sao lại căng thẳng.

cô gái trước mắt, thoạt nhìn rất giống một con búp bê vải trước đó bị một đứa trẻ chết tiệt điều khiển chỉ đông chỉ tay, sau lại bị tùy tay quăng đến góc tường.

cô không chỉ trở nên càng gầy yếu tái nhợt, trên mặt, trên người, nơi nơi đều là viết bầm tím cùng miệng vết thương, có địa phương, cô dán băng cá nhân vào, nhưng càng nhiều địa phương, cô chỉ tùy tiện bôi tạm thuốc cầm máu vào.

Đáng sợ nhất là vết bầm tím trên đùi của cô, lúc anh giúp cô cởi quần áo, thấy vết bầm kia, trong một giây ấy, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK