• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

anh đã biết, biết cô điên rồi.

Hoảng loạn, cô đưa tay che khuất mặt mình, thống khổ tột đỉnh.

cô nghe thấy anh đem những người khác đuổi đi, nhưng cô không dám bỏ tay ra, cô không muốn đối mặt với anh, không muốn đối mặt với tất cả mọi thứ, cô muốn trốn đi, đem chính mình giấu đi, ở nơi sâu nhất trong bóng tối.

Khi tinh thần cô khôi phục lại, rốt cục cô có thể suy xét, cô đương nhiên biết anh không có khả năng là nhân vật trong trò chơi.

Hoặc anh có là? Mà chính cô lại không muốn đối mặt với chuyện này.

không không không, anh là thật, anh đã nói ——

cô lại không thở nổi, nhưng lúc này cô không thét chói tai, cô mím chặt môi, từng ngụm từng ngụm thở phì phò, sống chết nhịn xuống xúc động muốn thét chói tai.

Sao cô lại có thể thét chói tai? Làm sao có thể thét chói tai? Thét chói tai sẽ đưa tới thợ săn, đưa tới họa sát thân, đây không phải là giáo huấn cô đã học rồi sao? cô còn muốn hại chết bao nhiêu người nữa?

cô phải bảo trì bình tĩnh, bảo trì bình tĩnh, bảo trì bình tĩnh, trốn đi, sau đó bảo trì bình tĩnh ——

"Hoài An."

Thanh âm của anh lại vang lên, trầm thấp, ôn nhu, kiên định.

"Em có biết anh là thật, em hiểu em có thể tin tưởng anh."

Đúng vậy, cô biết anh là thật, nhưng cô điên cuồng cũng là sự thực.

cô không bình thường, đại khái vĩnh viễn cũng không có biện pháp khôi phục bình thường.

"đi ra ngoài..."

Phát run, cô mở miệng yêu cầu.

"Bọn họ đều đã đi ra ngoài." anh trầm thấp trấn an nàng.

"anh đi ra ngoài..."

A Phong ngẩn người, cứng đờ tại chỗ, cho rằng chính mình nghe lầm, nhưng cô một tay che lấy mặt, một tay bắt đầu dùng sức đẩy anh.

"anh đi ra ngoài..." cô nghẹn ngào, lại đẩy anh một chút, "anh đi ra ngoài mau!"

anh bất động, lại vươn tay về phía cô, "Hoài An..."

cô che lấy mặt, hung hăng đẩy ra tay anh ra, không nhịn được lại bắt đầu thét chói tai, kêu khóc, dùng sức gạt anh ra.

"anh tránh ra —— đi ra —— "

Lần này, cô là cố ý, cô biết những người đó vẫn ở đây, ở bên ngoài cửa, cho nên cô nhắm hai mắt, cuồng loạn gào thét, kêu ầm lên. Mỗi lần thét chói tai, cô đều rất sợ sẽ đưa tới thợ săn, tuy rằng trên lý trí, cô biết sẽ không, cô đang ở trong phòng, cô không phải đang ở trong trò chơi, nhưng cô không thể khống chế nỗi sợ hãi kia, cô rất muốn ngậm lại miệng, trốn đi là tốt rồi, chỉ cần trốn đi là tốt rồi. Nhưng mặt khác, cô lại càng không muốn cho anh nhìn đến bộ mặt này của cô, cô không muốn nhìn thấy anh, cũng không muốn để cho anh thấy.

cô không cần. không cần.

Cho nên, mỗi lần anh muốn đụng vào nàng, cô thét càng lớn tiếng, giãy dụa lợi hại hơn, cô không cho phép mình dừng lại, cho đến khi rốt cục có người tiến vào kéo anh ra.

"A Phong, cậu ra ngoài trước đi."

"cô ấy là vợ của tôi! Tôi sẽ không để cô ấy ở một mình —— "

"Cậu còn không nhận ra sao? Chính cậu đang kích thích cô ấy!"

"Thối lắm!"

cô từ từ nhắm hai mắt tiếp tục thét chói tai, mỗi một tiếng hét phát ra, mang theo sự sợ hãi xuyên qua yết hầu, từ trong miệng thoát ra ngoài.

"Mẹ nó! Rốt cuộc tôi là bác sĩ hay cậu là bác sĩ? Bắt cậu ta ra ngoài cho tôi! Bằng không lỗ tai tôi sẽ điếc mất!"

"Cứt chó! Buông tôi ra!"

"Người anh em, thật có lỗi, tôi cảm thấy A Nam nói đúng."

"Dựa vào! Xú tiểu tử, chú đánh anh? Có nhầm không?! Chú mày đúng là thằng nhóc gặp sắc quên bạn chết tiệt—— "

Sau một trận hỗn loạn, cửa phòng đóng rầm một cái.

Trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng thét chói tai của cô, còn có một người đàn ông khác, người kêu A Nam.

"Tốt lắm, cậu ấy đã lăn, cô bình tĩnh một chút, bằng không cậu ta lại muốn xông vào!"

Uy hiếp này, rất hiệu quả làm cô ngậm miệng lại.

"Cám ơn trời đất." Người đàn ông thở dài, vươn tay ra trước mặt cô, nói: "OK, Hoài An, tôi đã giúp cô đuổi cậu ta đi. hiện tại tôi cho cô hai lựa chọn, cô mở mắt ra, hoặc là tôi mở cửa cho chồng cô đi vào."

cô thở phì phò, môi run rẩy, rốt cục mở ra hai mắt đẫm lệ.

Người đàn ông bộ dạng lưu manh ngồi xổm trước mặt cô, lộ ra mỉm cười hiền lành.

"Hi, tôi là A Nam, khi cô cùng A Nam kết hôn, tôi cũng có mặt, cô còn nhớ chứ?"

cô nhìn hắn qua tầm mắt mơ hồ, sau một lúc lâu, gật gật đầu.

"Tốt lắm." hắn cười cười, nói: "Vừa mới Hàn cũng nói qua. trên cơ bản tôi là bác sĩ, điều này có nghĩa là chỉ cần tôi muốn, tôi có thể luôn ngăn hắn ở bên ngoài, cho nên bây giờ, tôi nói cái gì, thì cô làm cái đó, hiểu không?"

cô không hề động, chỉ đề phòng nhìn hắn, qua một hồi lâu, mới cất giọng khàn khàn.

"anh... Muốn tôi làm cái gì?"

Nhìn thấy bộ dáng cảnh giác sợ hãi của cô, hắn nở một nụ cười ôn nhu vô cùng gạt người, dịu dàng nói: "cô không cần phải sợ, cô ở đây rất an toàn, trong Hồng Nhãn sẽ không có ai làm tổn thương đến cô."

cô không vì lời nói của hắn mà yên tâm, chỉ nín nhịn hỏi lại: "anh muốn tôi làm cái gì?"

hắn đưa tay lên đầu, dùng hai tay chống mặt mình, bộ dáng đáng yêu cười nói: "Kỳ thực tôi muốn cô cười một cái, nhưng cô hiện tại đại khái không cười nổi đi, cho nên trong một ngày tới, cô chỉ cần làm hai việc —— "

cô chờ, ai ngờ đã thấy hắn lục tục vươn ra hai ngón tay, phun điều kiện cô không hề nghĩ tới.

"đi ăn cơm, sau đó ngủ."

cô kinh ngạc trợn mắt nhìn hắn.

"cô không nghe nhầm, tôi muốn cô ăn nốt sandwich ở tủ đầu giường, sau đó đi ngủ." hắn lộ ra hàm răng trắng ngần, cười hỏi: "cô làm sao?"

cô không biết nên nói cái gì, chỉ trừng mắt với hắn.

"đã không phản đối, tôi coi như cô đã đồng ý, cô hiện tại không ngủ đủ, đầu không rõ ràng, không có cách nào suy nghĩ cẩn thận. cô hãy đi ngủ một giấc, tôi sẽ không để bất kỳ ai quấy rầy cô. Chờ sau khi cô ngủ dậy, cô hãy cầm lấy điện thoại, đánh nội tuyến ấn 0, nói cho Tiểu Phì cô muốn tìm tôi, cô ấy sẽ chuyển điện thoại tới chỗ tôi, đến lúc đó, chúng ta sẽ nói chuyện kỹ lại, OK?"

Tươi cười của người này giống ánh mặt trời xán lạn, cô chậm nửa nhịp, mới nhận ra mình đã không tự chủ được gật đầu.

Sau đó, người đàn ông kia rời khỏi, khuất khỏi cửa phòng tắm, nhưng giây tiếp theo, hắn lại trở về, cười cười lấy từ trong túi ra một bộ tai nghe, quăng cho cô.

"Đúng rồi, ngay bên cạnh chúng ta có một tòa nhà thi công, sau chín giờ sẽ rất ầm ỹ, cô đeo cái này vào, có thể ngăn cách một chút tạp âm."

cô theo phản xạ tiếp được bộ tai nghe kia.

"Còn có, đừng nghĩ tới việc chạy trốn, nhà trọ này có thể nhìn không giống, nhưng nó có hệ thống bảo vệ tốt nhất trên thế giới. Nếu cô muốn chạy, nhất định sẽ bị phát hiện. Nếu cô phá hủy thiết bị nào, lão bản yêu tiền của chúng ta sẽ đem phí tổn thất nhân gấp đôi rồi đổ lên đầu A Phong, làm cho thằng nhóc kia có bán mạng cả đời cũng không trả hết nợ.”

nói xong, hắn còn hướng cô nháy mắt một cái, sau đó mới quay đầu đi.

A Nam mở cửa ra ngoài, thấy phần lớn mọi người đã không còn ở đây, chỉ cỏ Nghiêm Phong che ở cửa, A Phong đút hai tay ở túi quần, một mặt khó chịu dựa vào tường, trên mặt có thêm một vết thâm quầng ở mắt, tám phần là lão tặc đầu lão bản làm.

thật là, thằng nhóc ngốc này, tính tình hai người đều không ai kém ai, hắn vốn đang cho rằng A Phong là một trong những người tốt tính nhất, kết quả căn bản là kẻ tám lạng người nửa cân.

Khi hắn đóng cửa, thuận tay ấn khóa trong xuống, rồi mới đóng cửa vào.

Thấy hắn đi ra, tên nhóc chết tiệt vội đứng thẳng người, một bộ dự tính sấm quan bộ dáng chăm chú lắng nghe.

A Nam nhíu mày, nói thẳng: "Tôi khuyên cậu tốt nhất không cần đi vào, trừ phi cậu lại muốn nghe cô ấy thét chói tai." "Cứt chó, cô ấy là vợ em, cô ấy cần em." anh bước lên phía trước một bước, cắn răng nói.

"Vâng vâng vâng, cô ấy là vợ cậu, cậu giảng một trăm lần, tôi nghe đến lỗ tai sắp chai đi rồi." A Nam cười hề hề xem tên nhóc mũi sắp nở to bằng mặt, nói: "cô ấy là vợ cậu, thì sao? Cậu có tin bây giờ chỉ cần cậu bước vào, không đến 3 phút có thể lấy một tấm thỏa thuận li hôn đi ra hay không?"

Tiểu vương bát đản sắc mặt nháy mắt trắng xanh, cứng nhắc tại chỗ.

"Tốt lắm." A Nam nhìn anh, nói: "Xem ra cậu rất rõ tình huống, tôi đây liền nói rõ một lần. Tình huống của cô ấy không tốt lắm, bị thương cùng ngủ không đủ làm cho tinh thần của cô ấy trở nên rất tệ, thứ cô ấy cần hiện tại không phải là cậu, cô ấy cần là nghỉ ngơi."

Hàm dưới của anh buộc chặt, vẻ mặt khó chịu, "cô ấy có thể nghỉ ngơi với em."

" Lã đại thiếu gia của tôi ơi, sau khi cậu đi ra, cậu có nghe được cô ấy thét chói tai sao? không có đi? hiện tại thì sao? Cậu có nghe thấy cô ấy tiếp tục mèo khóc quỷ hờn không?"

anh bị hỏi á khẩu không trả lời được, sắc mặt càng thêm khó coi.

"Vẫn là không có, đúng không?" A Nam tức giận nhìn anh nói: "Vừa rồi cô ấy thiếu chút nữa thì hỏng mất, rõ ràng có liên quan đến cậu, tôi không biết nguyên nhân là gì, phụ nữ bình thường không giống với chúng ta, nghĩ đi nghĩ lại trong một trăm tám mươi phương án khả thi, điều tôi khẳng định là, hiện tại cô ấy căn bản không muốn nhìn thấy cậu, nếu cậu cứ cứng rắn xông vào, tôi cam đoan cô ấy sẽ lại hỏng mất cho xem."

anh nghe xong, khí cứng lại, con ngươi đen hiện lên buồn bực cùng tức giận.

A Nam đem hai tay ôm ở trước ngực, lại tiếp tục nói: "Tôi tin không cần phải tôi nói, cậu cũng biết, tinh thần cô ấy tệ như vậy, tám phần không tránh được liên quan đến trò chơi quỷ quái kia, tôi không thể để cậu công kích cô ấy vào thời điểm cô ấy yếu ớt như thế này được, đấy cũng là lý do vì sao tôi không ép hỏi cô ấy ngay bây giờ, nguyên nhân chủ yếu là quan hệ giữa cô ấy và trò chơi. Đương nhiên, nếu cậu muốn xông vào, cánh cửa này tuyệt đối không ngăn nổi cậu, nhưng nếu tôi là cậu, tôi sẽ để cho cô ấy bình tĩnh lại, sau đó chờ cô ấy cam tâm tình nguyện mở cửa ra."

anh biết A Nam nói không sai, anh không nên tiếp tục kích thích cô, nhưng một mình cô ở trong phòng, chống chọi với sự thống khổ, anh làm sao có thể chỉ ngây ngốc chờ ở bên ngoài?

"Nhóc con, tôi là người từng trải, ở thời điểm phụ nữ phát điên, cưỡng ép là vô dụng, bình thường họ đã ăn mềm không ăn cứng, không tin cậu hỏi Nghiêm Phong một chút, nếu hắn không đồng ý với tôi, cậu có thể trực tiếp đi vào, dù sao cũng không có ai ngăn cản cậu."

nói xong, A Nam vỗ vỗ Nghiêm Phong đầu vai, liền cười xoay người đi mất.

A Phong nhíu mi hướng Nghiêm Phong nhìn lại, người đàn ông có dong máu lai Trung Nga thấy thế một mặt xấu hổ, nhưng sau một lúc lâu, vẫn là chậm chạp nuốt nước miếng mở miệng.

"Tôi cũng không muốn thừa nhận cậu ta nói đúng."

Nhưng hắn nói đúng.

A Phong biết, nhưng đây không phải đáp án anh muốn nghe, môi anh nhếch lên, mày vặn xoắn càng chặt, nhìn người đàn ông kia trầm giọng hỏi: "Nếu bị nhốt ở bên trong là vợ anh thì sao?"

Nghiêm Phong nhíu mày, nhìn anh nói: "A Nam cũng không có đem cô ấy nhốt vào, cửa này khóa là ở bên trong, nếu cô ấy muốn mở, lúc nào cũng có thể đi ra, trọng điểm không phải là cánh cửa này, mà là cánh cửa ở trong lòng cô ấy.”

nói xong, Nghiêm Phong không chắn ở cửa nữa, xoay người tránh ra, trước khi đi chỉ nâng tay vỗ vỗ đầu vai anh, đưa cho anh một lời khuyên cuối cùng.

"Khúc mắc của cô ấy, cậu phải nghĩ biện pháp tìm ra."

Lúc A Nam đi ra cửa phòng, cô mơ hồ có thể nghe thấy A Phong ở bên ngoài rít gào, còn có giọng nói bình tĩnh mà có sức thuyết phục của tên bác sĩ quái đản, cô tiếp tục cuộn mình ở tại chỗ, gắt gao ôm lấy bản thân.

anh tiếp tục ầm ỹ không ngừng, làm cho trong lòng cô càng xoắn lại, ngay vào lúc cô sắp không chịu nổi, kháng nghị của anh rốt cục tiêu thất.

Trong phòng, trở nên thật yên tĩnh.

Trong một giây ấy, cô cơ hồ chỉ có thể nghe thấy chính mình hô hấp cùng tiếng tim đập.

không biết qua bao lâu, nhưng chờ đến khi cô phát hiện, cô đã đứng lên, đi tới đóng chặt cửa phòng.

anh ở ngoài cửa, cô biết, không biết vì sao, chỉ là biết.

không tự chủ được, cô dựa đầu vào cánh cửa, nâng tay đè nặng ngực.

Người đàn ông kia không có gõ cửa, không có rít gào, chỉ im lặng đứng ở đó.

Sau đó, cô nghe thấy thanh âm khàn khàn của anh, xuyên thấu qua ván cửa, truyền đến.

"Vợ, đem cửa mở ra, cho anh vào đi."

Cổ họng nghẹn lại, lòng nhanh chóng co rút, mắt lại ẩm ướt, nhưng cô không có mở cửa, cô chỉ lùi lại, lặng yên không một tiếng động rời xa cánh cửa kia.

Tuy rằng vị bác sĩ kia đã cảnh cáo cô, cô vẫn thử tìm một đường ra khác, nhưng cô rất nhanh phát hiện hắn nói không sai, nhà trọ này tuy rằng cũ kỹ, nhưng hệ thống bảo vệ rất tốt, trừ bỏ thủy tinh chống đạn, hướng ra ngoài cửa sổ đều gắn hệ thống cảnh báo, ngay cả cửa thông gió ở phòng tắm cũng có.

cô hết hy vọng trở lại phòng, lại nhìn thấy tấm thủy tinh găm đạn, ba phát, sắp thành một đường thẳng tắp, không phải hình tam giác tùy ý.

Khi anh nổ súng, thậm chí không có quay đầu nhìn.

Cách bắn súng của anh tốt lắm, tốt đến dọa người.

Tựa như sự thực là anh chưa từng hiểu biết cô, hiển nhiên cô cũng không thực sự nhận thức anh.

Cuộc hôn nhân này, lại giả dối đến thế.

Trong lòng ẩn ẩn đau đớn, nước mắt lại chảy xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK