• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

NHẬT KÍ # 16

(TIẾP THEO)

EELONG

(@Phượng Xồ type)

Không cần nhìn, mình cũng biết kẻ đó là ai. Nó có thể đội lốt con mèo tên Timber, nhưng mình biết sự thật.

- Chào, Saint Dane.

Cố tỏ vẻ không hề bất ngờ hay sợ - vì… mình đang vừa sợ vừa bất ngờ - mình nói:

- Chắc mi sẽ thật sự thất vọng đấy.

Quay lại, mình thấy con mèo Timber đang đứng cách mình gần một mét. Nó đứng bằng hai chân, nhìn xuống, như mình là con bọ hèn kém. Đúng là hắn Saint Dane.

Hắn hỏi:

- Vì sao mi nói vậy?

- Ta không thể biến thành klee như mi. Mi đã ghi điểm một cách không đàng hoàng. Nhưng có lẽ, chỉ bằng cách đó mi mới hạ được ta.

Saint Dane cười khùng khục:

- Ôi, thái độ quá trơ trẽn đối với một Lữ khách còn quá trẻ, một kẻ đã thất bại tại Veelox.

Phải vận dụng tất cả ý chí mình mới không gào vào mặt gã ghê tởm này. Không muốn để hắn biết là hắn đang thắng thế, mình hỏi:

- Mi đã làm gì tại đây?

- Chưa đủ rõ ràng sao? Cần một từ báo động đàng hoàng, đúng không?

- Từ gì?

Thật tình mình không chắc muốn nghe câu trả lời của hắn.

Saint Dane nói gọn lỏn:

- Diệt chủng.

- Diệt chủng? Mi muốn tiêu diệt hết gar? Vì sao? Tại đây, không phải gar cũng giống như loài vật sao? Tiêu diệt họ sẽ là một điều khủng khiếp, nhưng không chính xác là bước ngoặt của lãnh địa.

- Ôi, mi lầm rồi. Gar cần thiết cho đời sống tại Eelong nhiều hơn tụi klee tưởng. Không có gar, loài tang sẽ không có mồi. Chỉ trong một thời gian ngắn thôi, những con thằn lằn xấu xa kia sẽ liều mạng nổi dậy, chống lại klee. Có thể klee là loài thượng đẳng tại Eelong, nhưng chúng không thể là đối thủ của tang. Vì vậy, khi ta nói đến diệt chủng, gar chỉ đơn giản là bước đầu trong chu kỳ huỷ diệt này.

Thật là một ý tưởng rùng rợn. Saint Dane dùng hệ sinh vật kiểu sinh vật lớp trên ăn sinh vật lớp dưới làm quỉ kế. Nếu hắn thành công, kẻ đi săn sẽ thành kẻ bị săn, và Eelong sẽ chỉ còn lại loài khủng long ăn thịt và vô tri… hắn sẽ có được lãnh địa thứ hai.

Mình nói:

- Trước đây mi chưa hề báo trước kế hoạch của mi cho ta biết. Sao bây giờ lại nói?

Saint Dane – hay Timber như hắn tự gọi – nhìn thẳng mắt mình:

- Mọi sự đã đổi thay rồi, Pendragon. Như ta đã nói, một khi lãnh địa thứ nhất tan rã, các lãnh địa còn lại sẽ sụp đổ như những quân cờ đô mi nô. Nhờ sự thất bại của mi, Veelox là con đường dẫn tới sự huỷ diệt đó. Quyền lực của ta đang lớn dần. Chẳng còn gì như trước nữa đâu. Trật tự qui luật từng thống trị các lãnh địa đang rã rời từng mảnh. Halla cũng thế.

Hắn giật lùi, nói thêm:

- Điều đó làm ta chợt nhớ là đã đến giờ tới thăm các bạn của mi trên Trái Đất Thứ Hai rồi. Tên chúng là gì nhỉ? A, phải rồi, Mark và Courtney.

Nghe vậy, mình không còn bình tĩnh nổi nữa. Mình kêu lên:

- Để họ yên. Họ không là Lữ khách, không liên quan gì tới vụ này.

- Pendragon, ai cũng có một vai trong vở kịch nho nhỏ này của chúng ta. Bây giờ là phần trình diễn của chúng. Nhưng đừng trách ta. Chính mi đã chọn chúng. Ta thắc mắc muốn biết, chúng sẽ sử dụng quyền lực mới như thế nào đây.

- Quyền lực? Quyền lực nào? Chuyện gì đã xảy ra?

Saint Dane lùi tới cửa:

- Như ta đã nói, các bức tường đang sụp đổ. Ta sẽ gửi lời thăm hỏi của mi tới chúng.

Đưa cái túi vả rách bươm lên, hắn nói tiếp:

- Kèm theo là chứng cứ nhỏ của Gunny bạn chúng ta.

Hắn quay người, bước nhanh tới cửa.

Mình gào lên:

- Saint Dane!

Vô ích. Con mèo to lớn phóng bằng cả bốn chân, nhảy ra khỏi cửa.

Hắn tiến thẳng tới ống dẫn. Tới Trái Đất Thứ Hai. Tới hai bạn.

Mình biết không ngăn được hắn, nhưng hai bạn phải cảnh giác. Mình giật mạnh sợi dây, cố để thoát ra để đuổi theo con quỉ dữ. Nhưng càng kéo, mình chỉ làm sợi dây thắt chặt hơn. Ngu ơi là ngu. Rất may là ngay lúc đó Boon trở lại.

Nó lo lắng hỏi:

- Tất cả đang nhìn cậu kìa. Làm gì vậy?

Mình điên cuồng nói:

- Nó là Saint Dane. Timber là Saint Dane.

Boon ngơ ngẩn hỏi:

- Cái gì? Timber ở trong Hội Đồng Klee từ... À… từ xửa xưa rồi mà.

Mình nói ngay:

- Vậy là Saint Dane đã ở đây từ xửa xưa luôn. Hoặc là hắn đã giết Timber thật, rồi chiếm chỗ của Timber. Tôi đã nói rồi, hắn muốn biến hoá thành thứ gì cũng được, và hắn muốn vào trong Hội đồng klee. Hắn là vậy đó. Hắn hoà nhập vào một lãnh địa, rồi điều khiển dân chúng, và… bây giờ hắn đang theo dõi các bạn tôi trên Trái Đất Thứ Hai. Chúng ta phải trở lại ống dẫn ngay.

- Có lẽ, trước hết, chúng ta nên đi tìm ông Seegen rồi…

- Không. Không còn đủ thời gian.

Chắc Boon đã thấy vẻ tuyệt vọng trên mặt mình. Với một hành động chớp nhoáng, mấy cái vuốt sắc bén của nó cắt đứt ngay sợi dây.

- Đi thôi.

Vừa nói Boon vừa cầm một đầu dây, làm bộ như vừa vẫn đang dắt mình. Hai đứa mình chạy ra khỏi Hội Trường Klee. Mình bảo:

- Tôi phải đuổi theo nó tới ống dẫn.

- Nếu nó chạy, cậu không bắt kịp đâu.

- Boon, cậu phải đưa mình tới đó.

Mình nói, chẳng còn quan tâm tới những con mèo khác đang tò mò nhìn. Ý nghĩ chợt đến là, mình có thể cưỡi trên lưng Boon, phóng tới ống dẫn. Nhưng Boon lại có ý tưởng khác. Nó đưa mình tới thang máy, và trong sự kinh ngạc của mình, hai đứa tiến xuống… mặt đất trong rừng.

- Oa! Nguy hiểm không đây?

- Cậu muốn tới đó gấp mà. Chỉ có cách này thôi.

Xuống tới đất, Boon chạy băng băng dưới những tán cây. Nó chạy hai chân nên mình có thể theo kịp. Tuy nhiên nó vẫn lẹ hơn mình. Đã vậy, mình còn phải luôn nhìn quanh, nơm nớp lo bị một con tang nhảy ra từ bụi cây và… đớp ngay mông.

Không giảm tốc độ, Boon bảo:

- Đừng lo. Trong Leeandra này khá an toàn. Có bảo vệ khắp nơi, chỉ khi nào ra khỏi thành phố mới thật sự nguy hiểm.

Tốt. Không có gì phải lo lắng... trong lúc này. Boon đưa mình tới một hàng rào tre cao chừng ba mét. Boon tiến tới một trong hai bảo vệ cổng ra, hổn hển nói:

- Mình cần một zenzen.

Một mèo bảo vệ hỏi:

- Làm gì mà quính lên thế? Cuộc thi đấu wippen kết thúc rồi mà.

Nghĩ thật nhanh, Boon nói:

- Ờ, đám miền bắc chơi chúng mình xiểng liểng. Tớ muốn tập luyện thêm.

Bước tránh sang một bên, mèo bảo vệ bảo:

- Đúng. Họ đâu hay hơn ta, nhờ tập nhiều hơn thôi.

- Chính xác. Trông chừng giùm gar tớ nhé, được không?

Ý nó nói về mình đó. Boon chạy vào trong cổng, bỏ mình trơ ra đó trước hai con mèo bảo vệ. Cảm giác hoàn toàn yếu thế. Mình suýt buộc miệng huýt sáo, làm ra vẻ ngẫu nhiên, nhưng nghĩ làm vậy chỉ tổ gây nghi ngờ. Nhìn xuống đất mà mình vẫn như thấy mắt chúng theo dõi mình. Cầu xin hai con mèo này đừng... đang đói bụng.

Con này hỏi con kia, giọng ghê tởm:

- Mùi gì vậy?

- Mùi gar. Con vật dơ bẩn. Chúng không bao giờ tắm sao?

Một con tiến gần mình. Mình cảm thấy hơi thở của nó, nhưng không dám nhìn lên. Nó nói:

- Giày tốt nhỉ. Con gar săn của tao dùng đôi này được đây.

- Thì kiếm cho nó một đôi giống thế.

- Tao không bảo, nó có thể dùng một đôi giống thế. Tao bảo nó có thể dùng được đôi này.

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nó nắm cổ mình xiết mạnh, rồi ra lệnh cho con kia:

- Lấy đi.

Con kia lột phăng đôi giầy của mình. Mình không chống lại. Còn nhiều vấn đề lớn hơn là chuyện mất đôi giày thổ tả này. Hơn nữa, mình không muốn bị chúng nó… cắn.

Sau mấy giây dài dằng dặc, mình nghe có tiếng móng guốc. Hai klee bảo vệ buông mình ra, mình thở hồng hộc. Mình thấy Boon ngồi trên một con ngựa trông kỳ dị đến không ngờ. Bây giờ mình mới nhận ra, thật sự hàng rào tre là bãi nhốt gia súc. Con vật Boon gọi là “zenzen” màu cam đậm, trông tương tự một con ngựa trên Trái Đất Thứ Hai, trừ bốn cẳng chân dài dễ sợ. Đó là bởi mỗi chân có thêm một khớp nổi. Mình nói thật đó. Hãy tưởng tượng cái chân ngựa, rồi cộng thêm một phần dài chừng sáu mươi phân nữa, cũng với khớp nổi, hai bạn sẽ có được một con vật mà klee gọi là zenzen. Kiểu đi của nó cũng kỳ lạ, như một con nhện. Nhưng thật sự nó là… một con ngựa.

Boon gọi mình như gọi một con chó:

- Lẹ lên, gar. Đi thôi, ngoan nào.

Nhục thật, nhưng vẫn phải diễn cho trọn. Mình tiến tới con zenzen, ngước nhìn Boon. Lên một con ngựa bình thường đã khó, con vật này còn cao cả mét.

Boon với tay xuống, ra lệnh:

- Nào, cưng, nắm lấy.

Mình hầm hầm nhìn nó và đưa tay ra. Boon nắm lấy, kéo mình như kéo một con búp bê. Trời đất, nó mạnh khiếp thật. Nó quăng mình lên sau yên.

Một mèo bảo vệ bảo Boon:

- Được đấy, cậu huấn luyện nó khá tốt.

Con đã trấn lột mình nói:

- Nhưng nhớ tắm cho nó. Hôi quá.

Rồi nói cười khả ố, tiếp:

- Và... kiếm cho nó đôi giầy.

Mình thì thầm với Boon:

- Màn chê bai hôi thối này xưa rồi.

- Xin lỗi.

Boon thì thầm lại, rồi vừa giật dây cương nó vừa bật lên tiếng kêu:

- Yaaaah!

Mình nắm chặt lưng áo Boon. Zenzen lao tới trước. Mình nghĩ bất kỳ con ngựa nào cũng không thể nhanh hơn nó. Chắc hẳn bốn chân dài quá khổ của nó hoạt động như một động cơ bán phản lực, bởi trong phút chốc tụi mình phóng như bay qua rừng, dưới những ngôi nhà của thành phố Leeandra. Chẳng bao lâu tụi mình đã tới một bức tường tre, giống hàng rào bao quanh chuồng thú, nhưng vươn cao tới gần hai mươi mét. Bây giờ mình mới biết, Leeandra được xây dựng như một pháo đài, với tường rào bao quanh để ngăn chặn lũ quái tang.

Boon kêu lên về phía trước:

- Cổng!

Nhìn qua vai nó, mình thấy klee bảo vệ tiến lên đẩy cánh cửa quay đồ sộ. Boon không giảm tốc độ. Chắc đám bảo vệ đã nhận thấy Boon không có ý ngừng lại, vì vậy chúng xúm xít mở cổng. Cánh cổng mở rộng đúng lúc Boon và mình phóng khỏi nơi an toàn, vào miền đất dữ.

Boon là một kỵ mã tài năng. Tụi mình vượt qua những đường mòn chật hẹp trong rừng như đang phóng ngựa trên đồng trống. Nhanh phát khiếp, nhưng rất tốt. Vì tụi mình không chỉ phải bắt kịp Saint Dane tại ống dẫn, mà theo mình thì với tốc độ như bay thế này, mấy con thằn lằn tang khó có thể tấn công nổi. Tuy nhiên, Boon chưa có dịp trổ tài. Gắn bên yên là một vũ khí bằng gỗ. Vừa ra khỏi thành phố, một tay Boon cầm cương, một tay nắm vũ khí hướng tới trước, sẵn sàng chờ đợi một con tang đói chặn đường.

Trên đường đi, mình lại nghĩ đến những gì sẽ phải làm khi bắt kịp Saint Dane. Mình rất lo lắng cho hai bạn. Mình không hiểu câu nói của Saint Dane về khả năng mới của hai bạn, và đã đến lượt hai bạn tham gia. Nhưng mình biết chắc đó là chuyện chẳng lành. Saint Dane sẽ không thình lình xuất hiện để chỉ chào hỏi suông hai bạn. Hắn còn nhắc tới cả ông Gunny. Mình cảm thấy chắc chắn là Gunny còn sống. Nhưng ông đang ở đâu? Mình không muốn đi khỏi Eelong mà chưa tìm được Gunny, nhưng biết Saint Dane đang theo dõi hai bạn là chuyện quan trọng hơn. Mình phải tới với hai bạn trước.

Cuộc phóng ngựa như điên qua rừng không có sự kiện gì quan trọng. Không con tang nào xuất hiện. Sau mấy phút, mình thấy cái nhẫn bắt đầu chiếu sáng. Tụi mình đang tới gần cổng ống dẫn. Boon phóng ngựa thẳng tới cái cây ẩn chứa ống dẫn, rồi ngừng trước lối vào nhỏ mà mình đã chui qua lần đầu. Không biết có bắt kịp Saint Dane tại đó hay không.

Vừa xuống khỏi zenzen mình vừa bảo Boon:

- Đi tìm Seegen đi. Chắc ông ta biết Gunny đang ở đâu.

Boon phản đối:

- Không. Tôi đi cùng cậu.

- Không được. Chỉ Lữ khách mới có thể sử dụng ống dẫn.

- Còn phụ tá thì sao?

- Cậu chưa là phụ tá. Nhưng phụ tá chính thức cũng không thể sử dụng được ống dẫn. Nó sẽ không hoạt động theo cách đó.

Mấy lời nói của chính mình “ống dẫn không hoạt động theo cách đó” vang vang trong tai. Saint Dane đã nói qui luật đang thay đổi, những bức tường giữa các lãnh địa đang sụp đổ. Có phải đó là “quyền lực mới” mà hắn nhắc tới không? Có phải bây giờ các phụ tá đã có được khả năng vận hành ống dẫn?

Boon hỏi:

- Nghĩ ngợi gì vậy, Pendragon?

- Đi tìm Seegen đi. Mình sẽ trở lại ngay khi có thể.

Mình vừa tiến tới cổng ống dẫn, Boon gọi theo:

- Pendragon.

Mình nhìn lại. Nó ném cho mình vũ khí gỗ, nói gọn lỏn:

- Quig.

Mình đón bắt cây gậy nặng, ướm thử. Nó giống một gậy đánh bóng chày. Không biết phải dùng cây gậy này kiểu gì để chống lại bọn người-quig, nhưng có còn hơn không. Mình gật đầu với Boon, rồi phóng xuống hốc cây. Đã biết đường, nên mình bò qua đường hầm hẹp, chằng chịt dây leo, tới cái hố trên sàn dẫn tới hang có ống dẫn. Cầm cây gậy, chĩa ra trước, mình đi xuống cầu thang bằng rễ cây, bước qua đống xương của gar, và thấy đang đứng trong hang động rộng lớn. Liếc nhìn xuống mặt đất, mình thấy ngay mũi tên mình đã rạch. Cho tới lúc này mọi sự đều ổn.

Không biết mình có chặn đầu kịp Saint Dane, hay hắn đã tới Trái Đất Thứ Hai rồi. Dù sao cũng không để phí thời gian, vì vậy mình mặc nguyên bộ đồ rách nát của Eelong, bỏ cây gậy lên tảng đá, kế bên bộ áo liền quần của Veelox, rồi nhào qua tấm màn rễ cây che phủ ống dẫn.

Tới đường hầm, mình thật bất ngờ. Xa xa toả ra một đốm sáng. Cứ như mình đã lên tiếng vận hành ống dẫn rồi. Nhưng nguồn sáng đó không toả tới gần mình, cũng không biến đi. Nó cứ lửng lơ từ xa. Mình không biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng không còn thời gian để tìm hiểu, mình kêu lớn vào đường hầm:

- Trái Đất Thứ Hai.

Nguồn sáng tiến lại. Một lúc sau mình được kéo vào trong và lên đường về nhà. Nhưng không giống những chuyến trở về Trái Đất Thứ Hai trước đây. Trước đây, mỗi khi trở về nhà, mình luôn có cảm giác đang tới một nơi an toàn và sáng suốt. Lần này, mình lo sợ những gì sắp gặp và… mình đã không phải chờ lâu.

Hành trình qua ống dẫn lần này cũng kỳ quái như chuyến đi từ Veelox tới Eelong. Một lần nữa mình lại thấy những hình dạng trong suốt trôi nổi trong không gian. Mình thấy những hình ảnh như những quân cờ khổng lồ. Những khối pha lê xanh trong tuyệt đẹp xoay tròn, trông giống như minh thạch, loại đá quí của Denduron. Dường như trong biển sao quần tụ hồn ma từ tất cả các lãnh địa khác nhau. Mình tự hỏi: chuyện này có liên quan gì tới việc Saint Dane nói về các bức tường ngăn cách những lãnh địa đang tan rã không?

Các bạn đã biết chuyện gì đã xảy ra trong chuyến trở lại Trái Đất Thứ Hai của mình rồi. Khi gặp hai bạn tại miệng ống dẫn, mình biết ngay là đã quá trễ. Hai bạn thật sự khiếp đảm, chứng tỏ Saint Dane đã tới đó trước mình. Mình yên tâm vì hai bạn không sao, nhưng vẫn lo lắng vì ý nghĩa của tất cả chuyện này. Xin lỗi nếu đã tỏ ra cục cằn với hai bạn, nhưng lúc đó đầu óc mình rối bời suy nghĩ và lo sợ, không kể là còn thấy bàn tay của ông Gunny trong cái bao đó. Saint Dane đúng là một con quái vật. Ngay khi hai bạn cho biết, Saint Dane đã trở lại Eelong, mình biết là cũng phải trở lại đó. Một lần nữa mình xin lỗi vì đã tỏ ra thô lỗ như thế.

Dự định của mình là trở lại Eelong, rồi leo lên cây, thử tìm đường trở lại thành phố Leeandra. Mình cần tìm Lữ khách Seegen. Và nhất là ông Gunny. Sau đó mình sẽ cố tìm cách ngăn chặn Saint Dane và âm mưu tiêu diệt gar của hắn. Trên đường về mình đã trân trọng đem theo cái túi có bàn tay này, nhưng dù làm gì, chuyện đó sẽ phải xảy ra trên Eelong.

Nhưng khi ống dẫn thả mình xuống hang động ở Eelong, các kế hoạch của mình đã bất ngờ thay đổi. Lách qua những rễ cây buông phủ, mình bước vào cái hang ngầm rộng lớn dưới lòng đất, và đối diện ngay với…

Một con mèo rừng đen bóng. Con mèo to lớn đứng trên bốn chân lù lù ngay trước mặt mình. Đôi mắt màu hổ phách của nó như nhìn xuyên qua mình. Nếu con mèo này đã được luật săn bắn gar thông qua, thì nó vừa vớ được một món ăn chơi bất ngờ. Là… mình!

Mình và nó nhìn nhau lâu như cả thế kỷ. Mình thấy cây vũ khí bằng gỗ vẫn còn trên tảng đá, nhưng… quá tầm tay mình. Dù sao mình cũng không biết cách sử dụng cây gậy đó. Hành động tiếp theo là của con mèo. Mình khom chân, sẵn sàng nhảy tránh, nếu nó tấn công.

Nhưng không. Trái lại, giọng con mèo to lớn thật trầm tĩnh:

- Thì ra là cậu Pendragon.

Lập tức, mình nhận ra nó. Mình đã thấy nó một lần, và biết là không còn nguy hiểm nữa.

Con mèo nói tiếp:

- Tên tôi là Kasha. Cha tôi là Seegen, Lữ khách của Eelong.

Ả mèo đứng lên bằng hai chân sau, khoanh tay trước ngực, nói thêm:

- Ông ấy mất tích rồi.

Hai bạn, mình chấm dứt nhật ký này tại đây. Mình đang viết từ thành phố Leeandra, nơi mình đang sống trong ngôi nhà cây của Kasha, con gái của Seegen. Nhưng Seegen không có tại đây. Vấn đề là: ông ta đang ở đâu?

Lý do chính làm mình tạm ngừng viết, là vì mình muốn gửi tới hai bạn một lời cảnh giác. Bất cứ chuyện gì xảy ra, vì Veelox bị mất, cũng đã làm thay đổi bản chất tự nhiên của Halla. Mình thật sự không chắc điều đó có ý nghĩa gì, nhưng hình như điều đó có lợi cho Saint Dane. Chỉ có thể là chuyện xấu. Bây giờ hai bạn đã là phụ tá. Mình hãnh diện vì hai bạn, và biết rằng hai bạn sẽ hỗ trợ cho mình và các Lữ khách khác, khi tụi mình tới Trái Đất Thứ Hai. Nhưng mình nghĩ, chuyện đó còn có ý nghĩa khác nữa. Không chắc lắm, nhưng mình nghĩ, bây giờ hai bạn đã có khả năng vận hành ống dẫn.

Đừng làm điều đó.

Cậu Press đã dạy mình: các lãnh địa không được xáo trộn vào nhau. Nhớ những gì đã xảy ra tại Denduron không? Suýt là một thảm hoạ. Thậm chí mình không thể tưởng tượng, chuyện gì sẽ xảy ra khi các phụ tá bắt đầu du hành qua các lãnh địa. Có thể mình lầm, nhưng bản năng mình mách bảo chuyện đó sẽ gây ra nhiều khó khăn hơn trước đây. Vì vậy, xin hai bạn hãy chờ nhật ký tiếp theo của mình. Hy vọng trong thời gian đó, mình sẽ có thêm thông tin để gửi về cho hai bạn. Hai bạn thật tuyệt vời. Mình không biết sẽ phải làm gì, nếu không có hai bạn giúp đỡ. Một lần nữa, mình xin lỗi vì đã quá cộc cằn khi gặp hai bạn. Nhưng mình biết hai bạn sẽ thông cảm.

Hy vọng, nhật ký sau hai bạn sẽ có tin về ông Gunny. Trong khi chờ đợi, hãy nhớ tới mình nhé, và xin hai bạn hãy cẩn trọng.

CHẤM DỨT NHẬT KÍ # 16

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK