• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

9.

Phương Nguyên là một Omega theo nền nếp cũ, trong hai mươi năm cuộc đời mình, chuyện phản nghịch nhất mà cậu từng làm chính là mặc kệ sự ngăn cản của người nhà, điền nguyện vọng vào một trường Đại học tỉnh khác, một thân một mình đi học ở nơi xa lạ.

Vì muốn cậu thừa nhận sai lầm, thôi học về nhà học một chuyên ngành khác ở trường Đại học trong tỉnh, người nhà cậu thậm chí còn cắt tiền sinh hoạt, hoàn toàn không quan tâm xem một Omega còn chưa tới hai mươi tuổi sống một mình bên ngoài khó khăn nhường nào.

Cho nên, từ lúc lên Đại học tới nay, Phương Nguyên vừa học vừa làm, cậu nhắm mắt chịu khổ, bởi vì cậu đã sớm biết người nhà với cậu mà nói.

Bọn họ chỉ cần một vật trang trí biết nghe lời để thỏa mãn lòng hư vinh và ý muốn khống chế của họ, chứ không cần Phương Nguyên cậu, một con người hoàn chỉnh có máu có thịt.

Người biết tình cảnh gia đình cậu không nhiều, kể cả Lương Huân Thần – bạn từ nhỏ của cậu, cũng không biết rõ những chuyện này.

Người ngoài nhìn vào thì thấy cha mẹ cậu luôn một lòng muốn tốt cho con cái, chẳng qua hơi nghiêm chút thôi, mà cậu chính là thành quả biểu diễn tốt nhất.

Chung quy thì cậu cũng nghe lời, hiểu chuyện, ngoan ngoãn, còn có thể thi đỗ trường nổi tiếng, dù cho chẳng ai biết cậu thật sự là người như thế nào.

Sau khi bắt đầu trọ ở trường, cậu nhanh chóng hòa mình vào các bạn, cũng biết đến cậu chủ nhỏ nhà họ Uông.

Một Omega coi trời bằng vung mặc ý làm bậy hệt như mùi hoa dành dành của cậu ấy vậy.

Cậu hâm mộ Uông Mộc Nhan.

Hâm mộ sự cởi mở của Uông Mộc Nhan, không cần phải quan tâm đến cảm xúc của người khác, có thể muốn gì làm nấy, có thể sống cho chính bản thân mình.

Mà hâm mộ nhất —

Chính là mặc kệ Uông Mộc Nhan gây ra họa gì, cũng sẽ luôn có một Alpha thu dọn cục diện hỗn loạn, vĩnh viễn bao dung cậu ấy.

Cho dù Alpha đó luôn trưng cái mặt cau có khó ở ấy ra.

Cậu cũng vẫn động lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK