• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Tử Lam

Beta: A Cảnh

Hai người sững sờ, Liễu Nhi nhanh chóng đỡ Tiết Tĩnh Xu một lần nữa nằm xuống giường, kéo chăn mền lên đắp cho nàng.

Tiết Tĩnh Xu hỏi Vân Hương: "Hiện tại Thái y đang ở nơi nào?"

Vân Hương nói: "Nhị lão gia đã dẫn người đến bên cạnh sân nhỏ, có người đến truyền lời, bảo cô nương trước dọn dẹp một chút".

Liễu Nhi nói: "Vậy nhờ Vân Hương tỷ đi pha hai cốc trà ngon, tiểu thư đã có ta hầu hạ".

Vân Hương gật đầu, rời đi.

Liễu Nhi quay đầu lại nhìn Tiết Tĩnh Xu, lo lắng nói: "Tiểu thư, chúng ta phải làm sao bây giờ? Thái y đến, nhưng người đã hạ sốt, hắn sẽ không đi nói với Hoàng Thượng ngài giả bệnh chứ?"

"Không đâu. Mặc dù ta đã hạ sốt, nhưng mạch tượng có thể vẫn còn yếu, Thái y y thuật cao siêu, há sẽ nhìn không ra?"

Liễu Nhi thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là tốt rồi. Tiểu thư người nằm đi, ta ra bên ngoài chờ".

Nàng bỏ màn trướng xuống, sau đó lại nhìn các góc trong phòng, xác định không có vật tư mật đặt ở mặt ngoài mới an tâm lui ra ngoài.

Rất nhanh, Tiết Nhị lão gia mang Thái y bước vào sân nhỏ.

Liễu Nhi thi lễ với bọn họ một cái, sau đó dẫn người đón vào nhà trong.

Thái y khám bệnh cách màn trướng, nhíu mày suy tư một lát, lại để cho Tiết Tĩnh Xu đổi tay.

Lúc đầu Liễu Nhi cũng không lo lắng, nhưng nhìn Thái y khám bệnh hồi lâu, tâm cũng không khỏi nóng lên.

Tiết Nhị lão gia nói: "Trương Đại nhân (Thái y), bệnh của tiểu nữ..."

Thái y thu tay lại, chậm rãi lắc đầu: "Thân thể lệnh ái không có gì đáng ngại. Chỉ là từ khi còn trong bụng mẹ thân thể có hư nhược, trước kia lại không có điều dưỡng tốt, hiện tại thân thể yếu hơn so với người bình thường. Đợi ta kê vài phương thuốc bổ máu huyết, sau này điều trị thật tốt, thân thể sẽ khoẻ mạnh giống những người bình thường".

Liễu Nhi vội nói: "Cảm ơn Đại nhân!"

Tiết Tĩnh Xu cũng nói: "Đã làm Đại nhân hao tâm tổn trí".

Tiết Nhị lão gia đưa Thái y ra ngoài, trước khi ra cửa hơi ngừng chân, mang theo vài phần phức tạp nói: "Ngươi nghỉ ngơi thật tốt, những việc khác không cần để ý".

Tiết Tĩnh Xu bình tĩnh một chút gật đầu: "Vâng, phụ thân đi thong thả".

*****

Thái y đi rồi, những người bên trong phủ cũng lục đục tới cửa thăm. Thật ra Tiết Tĩnh Xu cũng đã tốt lên, xem tình hình này, chỉ có thể lại nằm trên giường.

Chu lão thái quân sai nha hoàn bên người đến truyền lời, bảo Tiết Tĩnh Xu điều dưỡng thân mình thật tốt, mấy ngày tới không cần phải đi thỉnh an, chuyện học quy củ cũng tạm thời gác lại.

Tiết Tĩnh Xu vui vẻ thoải mái, chẳng hề từ chối.

Sau khi Thái y hồi cũng không biết là tại sao lại đi đến chỗ Hoàng Đế hồi bẩm. Trước giờ cơm tối có thái giám trong cung đến tuyên chỉ, ban thưởng đủ loại thuốc bổ và dược liệu lớn bé, chỉ chỉ riêng nhân sâm trăm năm đã thưởng hai củ.

Tiết Tĩnh Xu không muốn uống thuốc cũng không được, nàng thấy Liễu Nhi bưng chén thuốc lên, cười khổ nói: "Liễu Nhi, ngươi tính thử xem, ta uống một ngụm này là uống bao nhiêu bạc?"

Liễu Nhi lại nói: "Nếu có thể làm thân thể tiểu thư tốt lên, có tốn thêm bao nhiêu bạc hơn nữa cũng rất đáng".

"Aiz..." Tiết Tĩnh Xu bất đắc dĩ lắc đầu, bưng chén thuốc ấm nóng lên một hơi cạn sạch.

Liễu Nhi nhanh tay, vừa thấy nàng bỏ chén thuốc xuống, liền nhét viên mứt làm từ quả cây Phật Thủ[1] vào miệng nàng.

[1] Phật Thủ: (danh pháp ba phần: Citrus madica var. sarcodactylis) là giống cây ăn quả thuộc chi cam chanh. Tên gọi của loài cây này xuất phát từ hình dáng của quả chia nhánh trông như bàn tay Phật.

Mùi thơm nồng nặc của Phật Thủ, vị ngọt của mứt trong miệng từ từ lan ra, lúc này lông mày Tiết Tĩnh Xu mới khẽ giãn ra.

Nàng ở trong tiểu viện tìm niềm vui trong đau khổ, không biết bên ngoài vì hành động của Hoàng Đế mà sớm đã nổi lên phong ba.

Trước sau người trong cung hai lần đến Tiết phủ tuyên chỉ, mọi người đều mập mờ thấy ý đồ lập Hậu của Hoàng Đế. Nhưng cũng là đang suy đoán, nói không chừng là do Thái Hoàng Thái Hậu gây áp lực, Hoàng Thượng chưa chắc đã hài lòng với Tam tiểu thư Tiết gia. Vì vậy đối với Tiết gia, đối với vị Tam tiểu thư từ trên trời rơi xuống này, tất cả mọi người duy trì thái độ ngắm nhìn.

Hiện nay Hoàng Đế ban thuốc, lại đánh vỡ thế cục này.

Đầu tiên là cho Thái y danh vọng cao nhất Thái Y viện xuất cung để chuẩn bệnh, sau đó dược liệu trân quý giống như nước chảy chảy vào tay Tam tiểu thư Tiết phủ. Loại vinh hạnh đặt biệt này, trước đây chỉ có Thái Hoàng Thái Hậu được hưởng!

Hiện tại nói, Bệ hạ đối với Tam tiểu thư Tiết gia chỉ là do tình cảm của Thái Hoàng Thái Hậu, sợ rằng ai cũng không tin.

Trong lúc nhất thời, thiệp mời bái phỏng liền giống như hoa bay vào Tiết phủ. Ai cũng muốn đến gặp mặt để lôi kéo quan hệ với vị Hoàng Hậu tương lai này.

Tiết Tĩnh Xu lấy lí do chưa khỏi bệnh, nhất quyết cự tuyệt

Mọi người không thấy được nàng, liền chuyển hướng sang những phòng viện trong phủ.

Tiết phủ trong bỗng chốc náo nhiệt lên, chỉ có đương sự ở Nghênh Xuân Viện là an bình thanh tịnh.

*****

Giờ ngọ hôm sau, bầu trời mờ mịt, tuyết lại rơi.

Tiết Tĩnh Xu uống xong chén thuốc, dựa vào trên giường nệm, cầm quyển sách xem cách điều chế hương mới.

Trong phòng đốt hai cái chậu than, khí ấm lan tỏa khắp căn phòng làm người ta chỉ muốn vặn eo bẻ cổ đi ngủ.

Liễu Nhi cúi ở trước án, đề bút từ chối những thiệp mời kia. Nàng và Tiết Tĩnh Xu biết chữ cũng là nhờ sư phụ bên trong am ni cô dạy.

Bởi vì viết tới viết lui cũng là cùng một câu, nàng rất nhanh có cảm giác không kiên nhẫn: "Tiểu thư, sao hai ngày nay lại như thế? Trước kia một người cũng không có, sao hôm nay bỗng nhiên có nhiều người muốn gặp mặt tiểu thư như vậy?"

Tiết Tĩnh Xu hỏi: "Có phải mệt rồi không? Để đó đi lát ta đến viết".

Liễu Nhi lắc đầu: "Không có mệt, nhưng là có chút không hiểu. Chúng ta không biết những người kia, vậy các nàng đến phủ gặp chúnh ta làm cái gì?"

Tiết Tĩnh Xu để quyển sách xuống, quay đầu nhìn mấy hộp dược liệu được Hoàng Đế ban thưởng trên kệ, thở dài nói: "Các nàng không phải vì ta, mà là vì những thứ này mà đến".

Đến là vì danh, đến là vì lợi, là vì ân sủng của Hoàng Đế.

Liễu Nhi ngẫm lại, lát sau hiểu rõ, bĩu môi nói: "Nô tỳ vốn cho rằng chúng ta dùng một hộp hương, đổi được nhiều hộp dược, là chúng ta có lợi, không nghĩ tới sẽ kéo theo nhiều phiền toái như vậy".

Tiết Tĩnh Xu bật cười: "Mặc kệ bọn họ, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta. Ngươi đến xem phương tử này một chút, ta thấy này vị thuốc hương quá nồng, nên sửa lại, ngươi giúp ta tham khảo một chút, đổi thành cái gì thì tốt".

Liễu Nhi liền bỏ lại bút, ngang nhiên đi qua, hai người cùng nhau thảo luận.

Viện ngoài truyền tới tiếng hước chân, chưa thấy người đã nghe tiếng Tiết Tĩnh Uyển truyền đến: "Tam tỷ, ta tìm đến tỷ! Liễu Nhi tỷ mau mở cửa đi!"

Liễu Nhi xuống giường mở cửa cho nàng vào.

Tiết Tĩnh Uyển vào cửa liền nói: "Vẫn là chỗ của Tam tỷ yên tĩnh nhất".

Tiết Tĩnh Xu hỏi nàng: "Hôm nay ngươi không có đi theo sư phụ học thêu thùa?"

Tiết Tĩnh Uyển xoa xoa chóp mũi: "Tỷ tỷ không biết rõ, hôm nay phủ có rất rất nhiều khách đến phủ, nương bảo ta không cần học, tiếp khách với bà ấy. Ta đợi cả buổi sáng, những thứ kia tiểu thư phu nhân nguyên một đám cười không lộ răng được không xếp đặt váy, cũng làm ta nín hỏng, còn không bằng đi làm nữ công nữa!"

Tiết Tĩnh Uyển cũng đến tuổi nghị thân, Tiết Tĩnh Xu hiểu được dụng ý Tần thị, có lẽ là muốn dẫn nàng đi gặp người, lưu lại một chút ấn tượng tốt trong lòng đám phu nhân. Có thể hết lần này tới lần khác nàng muội muội này lại không muốn bị trói buộc.

Tiết Tĩnh Uyển lại nói: "Tam tỷ, tỷ biết không, những cái phu nhân kia đều đang hỏi thăm tỷ đó. Mợ lại mang biểu tỷ đến, trước kia Trăn biểu tỷ cũng không muốn nói chuyện với ta, hôm nay lại tìm ta. Hừ, giả hề hề! Ta mới không để ý tới nàng. Vẫn là chỗ của Tam tỷ tốt, không có người quấy rầy".

Tiết Tĩnh Xu nói: "Ngươi nói chỗ ta thanh tịnh, vậy im lặng yên tĩnh một chút. Tự mình đọc sách, nếu không ta cũng vậy, sẽ chê ngươi quá ồn".

Tiết Tĩnh Uyển le lưỡi, ngồi vào một bên, ngoan ngoãn cầm bản đồ giết thời gian.

Tiết phủ náo nhiệt vài ngày, mắt thấy mọi người đã bắt đầu giảm nhiệt. Phúc công công của Trường Nhạc cung lại tới truyền chỉ, tuyên Tiết Tĩnh Xu tiến cung.

Liễu Nhi trang điểm giúp nàng xong, lui về phía sau một bước nhìn nhìn, thấy mọi thứ đều tốt mới gật đầu nói: "Tiểu thư, thuốc bổ dùng mấy ngày nay cũng rất hữu hiệu. Sắc mặt của người so với trước kia hồng hào lên không ít, trên người cuối cùng cũng có chút thịt".

Tiết Tĩnh Xu cũng nhìn mình trong gương, chỉ thấy cái cằm không còn nhọn như trước mà đã tròn hơn một chút, huyết sắc trên mặt quả thực cũng tăng vài phần.

"Tiểu thư, người lần này tiến cung nếu có gặp Hoàng Thượng, nên cảm ơn hắn nha. Trước kia ta nói đâu có sai, mấy hộp dược kia vẫn là chúng ta có lời!"

Tiết Tĩnh Xu cười gật đầu: "Ừ!"

*****

Cỗ kiệu khiên tới trong nội cung, dừng trước tòa cung điện. Tiết Tĩnh Xu hạ kiệu thoáng nhìn qua, thấy lạ mắt, nghi ngờ nói: "Công công, bên trong này là...."

Vốn dĩ người đi theo kiệu là Phúc công công, chẳng biết lúc nào đổi thành Đức công công. Đức công công tiến lên khom người nói: "Mời Tiết cô nương vào trong điện chờ một lát. Hoàng Thượng biết được cô nương tiến cung vấn an Thái Hoàng Thái Hậu, nên muốn cùng cô nương đi".

Tiết Tĩnh Xu chỉ gật đầu, đi theo Đức công công tiến vào thiên điện, tự có cung nhân đưa trà bánh lên.

Chờ ước chừng một phút đồng hồ, Hoàng Đế từ bên ngoài vào, hắn mặc một bộ thường phục kim long, chân mang ủng cùng màu, thân hình thon dài, khí khái hiên ngang.

------------------------------------

∆ Chú thích:

[1]PhậtThủ (bổ sung):

Phật thủ là giống cây bản địa của Trung Quốc và Nhật Bản, được trồng khá phổ biến ở Việt Nam.

Cây phật thủ là loại cây thân gỗ nhỏ, cao từ 2 đến 2,5 m, ra hoa kết quả quanh năm.

Quả phật thủ dùng ăn tươi, làm mứt, nấu chè giống bưởi. Loại quả này thường có mặt trong mâm ngũ quả trên bàn thờ ngày Thế của người Việt ở miền Bắc, miền Trung và miền Nam. Nhưng cần lưu ý trong những ngày Tết bởi vì có rất nhiều người giả mạo loại quả này.



CâyhoaPhật Thủ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK