Mục lục
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Hạc Hiên kể từ khi Nhã Thanh Lam quấn lấy mình, anh một lời cũng chẳng nói thêm mà chỉ lặng người quan sát thái độ của Lam Đình Niên.

Vừa nghe Lam Đình Niên chửi mình cùng Nhã Thanh Lam là “một đôi cẩu nam nữ” Bạch Hạc Hiên liền nổi điên mà xiết chặt hai lòng bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, nhưng tạm thời anh vẫn đủ bình tâm mà không lao đến túm lấy Lam Đình Niên.

Nhẹ nhàng quay sang Nhã Thanh Lam có mỉm cười anh vuốt nhẹ mái tóc rối của cô ta mà bảo:“Em về phòng trước đi, lần sau đừng tự ý mình ra vào nơi này nữa!”

Mi mắt khẽ động Lam Đình Niên nghe xong không nhịn được lòng mà cong lên khóe môi đầy giễu cợt:“Muốn tình chàng ý thiếp gì thì dắt nhau về phòng làm riêng với nhau đi được không? Chỗ của tôi đâu phải nơi để cho hai người phô bày tình cảm! Nhìn buồn nôn lắm!”

“Hiên, chị ấy lại nói móc chúng ta nữa kìa anh xem đi! Rõ ràng chị ấy muốn kiến chuyện trước!” Nhã Thanh Lam õng ẹo mà lắc lắc cánh tay của Bạch Hạc Hiên muốn anh làm chủ.

Đầu bắt đầu lâng lâng khó tả, Bạch Hạc Hiên lần nữa gằng giọng mà nhắc lại lời mình:“Nhã Thanh Lam anh bảo em về phòng trước đi! Em không nghe sao?”

Bị Bạch Hạc Hiên đích thân buông lời xua đuổi, dù tức dù giận đến mức độ nào Nhã Thanh Lam cũng chẳng dám trái lời, cô ta vùng vằng đầy cam chịu mà ra khỏi phòng của Lam Đình Niên.

Tiếng cánh cửa vừa đóng, Lam Đình Niên vẫn không hề mở mắt mà lên tiếng:“Lo tình nhân của mình sợ hãi khi thấy bản thân đánh phụ nữ sao?”

“Bây giờ cô ta đi rồi đó, muốn hỏi tội gì tôi anh hỏi nhanh đi!”

“Tôi mệt rồi, nhanh đi để tôi còn ngủ nữa!”

“Cô muốn ngủ chăn ấm nệm êm hay là ngủ dưới ba tấc đất?”

“Tôi bảo cô ngoan ngoãn nghe lời tôi cô không nghe lại một mực muốn đi kiếm chuyện với Thanh Lam làm gì?”

“Có muốn bóp chết tôi thì anh cứ bóp!”

Lam Đình Niên cố ngửa cần cổ của mình lên dụng ý thật sự muốn mời gọi Bạch Hạc Hiên bóp chết lấy mình, nhưng không dừng lại ở đó cô còn cố tình chêm thêm:“À…Nếu có bóp chết tôi rồi thì nhớ thiêu xác của tôi đi, rồi đem rải bừa tro cốt của tôi ở đâu đó cũng được nhé! Ở dưới lớp đất ẩm mốc tôi sợ bị côn trùng cắn!”

Bạch Hạc Hiên lần nữa lại bị Lam Đình Niên chọc cho đến điên lên, tay chống ngang hông anh thật cố gắng để bình sinh.

Căn phòng thoáng chóc rơi vào trong tĩnh lặng, Bạch Hạc Hiên cuối cùng cũng đã đủ bình tĩnh, đi đến gần Lam Đình Niên, nhìn cô vẫn còn đang ương bướng cố đẩy cần cổ của mình lên cao, Bạch Hạc Hiên bất lực mà nhìn cô một chút, anh nhìn vào nhưng vết thương bị cào cấu ở mặt cô mà không khỏi khó chịu ở nơi đầu tim, chỉ tiếc là anh không thể nhận ra một cách rõ ràng.

Bạch Hạc Hiên lặng người đứng thêm một lúc nữa rồi cũng quay lưng rời đi, trước khi đóng cửa anh còn trầm ngâm một lúc rồi cố ý nói vọng vào:“Nghỉ ngơi đi!”

Nhưng lại không dừng ở đó, một lúc sau Bạch Hạc Hiên lại chêm thêm để lấp đầy cho câu nói ngắn củn dễ gây hiểu lầm của mình:“Lần sau đừng cố kiếm chuyện với Thanh Lam nữa!”

Cánh cửa đóng sầm lại, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng, trước đây Lam Đình Niên cô có chút ghét đối với sự tĩnh lặng này nhưng không hiểu sao gần đây cô thích sự tĩnh lặng đến lạ lùng, cô thích giấu bản thân mình vào trong một góc tối mà chẳng ai nhìn thấy cô, nơi mà ở đó cô có thể thoải mái tự giải bày tự xoa dịu đi lòng mình.

Vén nhẹ tấm chăn trên người xuống, Lam Đình Niên chân trần chạm đất, cả người mệt lã, dáng vẻ nhàu nhĩ như một mảnh giấy bị người ta vò nát mà vứt bỏ, Lam Đình Niên chậm rãi cúi xuống nhặt hộp khăn giấy lên, cẩn thận mà mở nắp hộp bỏ vào những tờ khăn giấy khi nảy đã bị mình làm rơi ra.

Lòng bàn tay run nhẹ, nước mắt lại tiếp tục không thể ngăn Lam Đình Niên ngồi bệch xuống sàn nhà tựa đầu vào cạnh giường mà liên tục lau đi nước mắt.

Trượt dài cơ thể xuống dưới sàn nhà lạnh lẽo, co ro thân mình Lam Đình Niên cố gắng ôm thật chặt thật chặt cơ thể tự ủ ấm cho trái tim mình. Cứ như thế một đêm trôi qua, Lam Đình Niên như bất động mà nằm mãi trên sàn nhà đến sáng hôm sau.

Cả người mệt đến độ mắt cũng chẳng muốn mở, Lam Đình Niên bị tiếng gõ cửa dồn dập ở bên ngoài thôi thúc mà từ từ mở mắt.

“Thiếu gia gọi cô xuống dùng bữa sáng…Cô nhanh đi…Nhanh lên…Chúng tôi còn bao nhiêu chuyện phải làm nữa…Cô nhanh lên chút…” Tiếng người hối thúc cứ thế thay nhau vang vọng vào trong căn phòng nhỏ của Lam Đình Niên!

Thật là ồn ào!

Lam Đình Niên nhăn mày, dùng hai bàn tay bịt thật chặt tai của mình lại, liên tục khó chịu, Lam Đình Niên cuối cùng cũng phải khuất phục, từ dưới sàn nhà cô khó khăn chống tay mà ngồi dậy, vịn vào giường cô đứng lên nhưng hai cái chân của cô mãi không chịu nghe lời, nó cứ nhũn ra mà chẳng còn lấy chút sức lực nào, Lam Đình Niên trong giây lát lại yêu lòng chẳng biết làm sao.

Cô lại khóc!

Nhưng mãi tiếng người cùng tiếng gõ cửa bên ngoài không chịu tha cho cô mà vẫn đều đều vang lên, tay quệt đi nước mắt Lam Đình Niên sụt sùi mà cô gắng nói với ra:“Chân tôi không đi nổi nữa! Bảo với anh ta ăn trước đi!”

Nói rồi Lam Đình Niên cố nhích thân mình bò lên giường, dù bên ngoài có thêm bất kì tiếng động nào cô cũng mệt chẳng muốn quan tâm nữa, nằm được xuống giường Lam Đình Niên liền nhắm mắt.

Bên ngoài tiếng người cũng nhỏ dần đi rồi biến mất.

Cánh cửa phòng của Lam Đình Niên lần nữa được mở ra là lúc Bạch Hạc Hiên hầm hầm khuôn mặt đi vào, rõ ràng hôm qua anh đã cảnh cáo một lần nhưng hôm nay cô còn không biết tốt xấu mà muốn chống đối anh lần nữa.

Bạch Hạc Hiên ghìm lòng đầy giận dữ, anh đi tới một lực lật phăng tấm chăn trên người của Lam Đình Niên ra, còn chưa kịp mắng anh đã thấy Lam Đình Niên co ro thân mình trên giường cả thân mình đang không ngừng run lên, da dẻ cũng tái xanh đến nhợt nhạt, lại mất đi nguồn ủ ấm duy nhất Lam Đình Niên càng run dữ dội hơn, Bạch Hạc Hiên đứng đó bỗng nhiên cũng cả thấy có điều không ổn.

Anh cúi người đưa tay sờ nhẹ lên trán của Lam Đình Niên, trán của cô nóng đến nổi da thịt của Lam Đình Niên dường như bị thiếu cháy, anh ngay lập tức rụt tay về, tìm lại tấm chăn anh phủ lên người cô, bước chân dồn dập anh đi về phía cánh cửa gọi lớn:“Quản gia Phương!”

Tiếng của Bạch Hạc Hiên vang lên bỗng chốc khiến cho cả căn nhà trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, quản gia Phương từ dưới bếp bỏ luôn cả công việc đang làm mà hấp tấp chạy lên lầu, đến ngay cả Nhã Thanh Lam đang ở phòng cũng nghe thấy mà ló đầu của mình ra muốn nghe ngóng một chút.

Trước mặt quản gia Phương, Bạch Hạc Hiên gầm lên:“Gọi bác sĩ đến cho tôi!”

Quản gia Phương bỗng nhiên run cầm cập, đến lấy điện thoại từ trong túi ra cũng trở nên lúng túng, mấy năm nay sống ở đây, đây cũng là lần đầu tiên bà ta thấy Bạch Hạc Hiên lớn tiếng với người làm trong nhà như thế còn lại là bà ta nữa.

Sau khi gọi cho bác sĩ xong xuôi quản gia Phương liền báo lại:“Thiếu gia, bà ấy bảo sẽ đến ngay!”

“Xuống nhà nấu ít cháo với đem một cốc sữa nóng lên đây cho tôi!”

Nói rồi Bạch Hạc Hiên không nặng không nhẹ mà đóng cửa, ánh mắt lần nữa quét qua trên người của Lam Đình Niên, anh tìm điều khiển để tăng thêm chút nhiệt trong phòng.

Đứng nhìn Lam Đình Niên mỗi giây mỗi phút trên giường đều run mãnh liệt hơn, nhất thời Bạch Hạc Hiên chẳng cách nào có thể giúp cô, loay hoay một lúc bỗng nhiên đầu có ý tưởng, Bạch Hạc Hiên đi vào nhà vệ sinh xả ít nước, nhúng khăn vắt khô nước anh quay trở lại phòng, ngồi xuống cạnh giường của Lam Đình Niên anh chật vật đỡ người cô nằm lại đàng hoàng mà lau lau mặt cho cô.

Đợi một lúc bác sĩ đến, Bạch Hạc Hiên liền đứng sang một bên mà nhường chỗ, sau khi khám sơ qua vị nữ bác sĩ liền cau mày đầy e ngại mà nhìn lên Bạch Hạc Hiên, nhanh chóng thu dọn lại đồ đạc bà ta đứng lên:“Cậu Bạch, vợ của anh sốt đến ba chín phẩy năm độ gần bốn mươi độ!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK