Mục lục
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đó chính là cái chết! Một cái chết thật bình yên!

Nghĩ đến cái chết Lam Đình Niên bỗng nhiên hung hăng đến lạ cô như điên lên bấy giờ không thể kiểm soát nổi hành vi hiện tại của bản thân, cả cơ thể trên giường liên tục giãy giụa, hai cánh tay cũng ngày càng quơ loạn, mở rộng phạm vi, cô gạt đổ hộp cháo, gạt rớt cả thuốc, còn gạt luôn bình hoa được y tá mua để ở trên bàn xuống, tiếng đỗ vỡ bắt đầu vang lên trong căn phòng bệnh của cô ngày một to hơn, trong phòng có bất kì thứ gì vừa tầm tay Lam Đình Niên đều điên cuồng đem chúng ném xuống sàn nhà trút giận.

Tiếng náo loạn từ bên trong phòng bệnh của Lam Đình Niên không biết tự khi nào đã phá luôn sự yên ắng ở nơi bệnh viện, Bạch Hạc Hiên vì khi nảy bỏ quên điện thoại ở phòng của Lam Đình Niên cô, cho nên bấy giờ anh mới bèn quay lại lấy.

Nào ngờ anh vừa mở cửa phòng lại nghe tiếng la hét thảm thiết của Lam Đình Niên trong phòng bệnh, ngay lập tức anh chạy thẳng đến phòng cô, không một động tác thừa anh mở cửa xông thẳng vào phòng cô, khi nhìn thấy Lam Đình Niên đang lăn lóc dưới sàn nhà, mảnh thủy tinh hỗn tạp ngỗn ngang quanh cô cũng được dịp mà ghim thẳng vào trong lớp da mỏng của Lam Đình Niên, máu tươi tanh nồng rỉ khắp sàn, vừa nhìn thôi cũng khiến cho người ta lạnh sống lưng, nhưng còn Lam Đình Niên thì vẫn không ngừng làm đau bản thân mình, móng tay cô cứ thế liên tục bấu chặt vào da thịt bật máu cho đến khi khắp người đều không còn chỗ nào lành lặn.

Bạch Hạc Hiên túng quá không biết làm thế nào, tay chân cuống quýt không thôi, sau khi đã kịp định thần lại anh liền ngay lập tức lao vào chỗ của Lam Đình Niên, anh ngồi thụp xuống nhà sàn cũng không kịp để ý dưới chân đã giẫm phải bao nhiêu mảnh thủy tinh, anh ôm lấy cơ thể nhỏ bé tanh nồng mùi máu của Lam Đình Niên tay khẽ vỗ vỗ nhẹ vào mặt cô mà gọi: “Lam Đình Niên… Đình Niên… cô bình tĩnh lại đi…”

Lam Đình Niên dường như cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để nghe thấy lời của Bạch Hạc Hiên, cô cứ thế trong vô thức mà liên tục liên tục ghim thẳng móng tay vào trong cơ thể mình, đầu tóc thì rối bù, khuôn mặt đã trắng bệch nhuốm toàn nước mắt nhìn cô chẳng khác nào một xác sống.

Cô luôn miệng mà lẩm bẩm:“Bạch Hạc Hiên đồ khốn nạn nhà anh… Nhã Thanh Lam con đàn bà tâm cơ nhà cô… Các người nhất định phải trả giá… Con của tôi… Mẹ của tôi… Nhất định tôi sẽ bóp chết các người…”

Nhìn cảnh tượng thê lương trước mắt Bạch Hạc Hiên cũng chẳng biết làm thế nào, anh đúng là tức lời của cô nhưng trong lúc này lại không thể mắng, chỉ cố gắng ôm lấy Lam Đình Niên thật chặt thật chặt trong lòng mình, bàn tay lớn giữ chặt lấy hai tay cô ngăn cản cô tiếp tục tổn thương cơ thể mình.

Nhưng càng như thế Lam Đình Niên càng cảm thấy bức rức hơn cô chẳng cách nào giải tỏa áp lực trong lòng mình, là cô đang kiềm nén, kiềm nén đến điên dại!

Trong lòng Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên gào xé hai chân cứ thế mà giãy nảy vốn đã bị thương lại còn nặng hơn, cô gào khóc trong đau đớn lẫn tuyệt vọng: “Thả tôi ra… Thả tôi ra đi mà… Để tôi chết đi…”

“Bác sĩ! Bác sĩ đâu hết rồi!”

“Bác sĩ…”

Bạch Hạc Hiên thét lên một tiếng. Vị nữ bác sĩ lần trước thăm khám cho Lam Đình Niên khi cô sảy thai từ bên ngoài mở cửa hớt hãi chạy vào.

Bạch Hạc Hiên bấy giờ cũng chẳng còn có thời gian mà nghĩ ngợi, theo bản năng anh vội vàng:“Cứu lấy cô ta! Nhanh lên”

Vị nữ bác sĩ cũng ngay lập tức mà bắt tay vào việc, nhận thấy tinh thần của Lam Đình Niên không được ổn, bà quyết định cho cô uống trước một liều thuốc an thần để ổn định lại trước rồi sẽ kiểm tra kĩ hơn, sau khi được sự đồng ý của Bạch Hạc Hiên, vị nữ bác sĩ liền mà đem một viên thuốc đến trước khuôn miệng của Lam Đình Niên nhưng lại bị cô vùng vằng đụng trúng cho mà xẩy tay làm rớt viên thuốc xuống sàn.

Nhíu mày Bạch Hạc Hiên khó chịu đem Lam Đình Niên xiết chặt vào lòng mình chân kẹp lấy người cô, tay đưa ra anh bóp lấy cằm cô ép cô há miệng ghìm lại mà nói: “Bỏ vào đi… Nhanh lên!”

Viên thuốc lần này khá thuận lợi mà được đưa vào miệng của Lam Đình Niên, nhưng tạm thời thuốc vẫn chưa có tác dụng, Lam Đình Niên vẫn còn cố giãy giụa không chịu yên.

Bạch Hạc Hiên thì vẫn cứ thế ngồi dưới sàn nhà ôm lấy cơ thể đầy thương tích của Lam Đình Niên chờ viên thuốc phát huy tác dụng.

Mất một khoảng thời gian sau thì viên thuốc cũng thật sự phát huy tác dụng, Lam Đình Niên không còn càng quấy nữa, cô từ từ chìm vào một giấc ngủ thật bình yên.

Bấy giờ Bạch Hạc Hiên mới dùng sức ôm cơ thể của Lam Đình Niên lên đặt cô nằm ngay ngắn trở lại giường bệnh.

Đứng đợi một lúc khi mà vị nữ bác sĩ khám qua Lam Đình Niên, nhổ hết những mảnh thủy tinh đang ghim trong cơ thể của cô ra, băng bó lại vết thương xong xuôi, Bạch Hạc Hiên mới bước đến nhưng cũng chẳng còn bất kì một cảm xúc nào hoảng loạn hay lo sợ, khác hẳn so với lúc nảy, anh trầm gioing lên tiếng:“Cô ta thế nào rồi?”

Vị nữ bác sĩ liền cau mày đầy e ngại mà nhìn lên Bạch Hạc Hiên, nhanh chóng thu dọn lại đồ đạc bà ta đứng lên:“Cậu Bạch, vợ của cậu sức khỏe đã cạn kiệt đến mức báo động rồi!”

“Nếu cứ để tình trạng này diễn ra thêm lần nữa, mạng của cô ấy tôi e cũng không ai giữ được!”

“Cô ta bị gì?” Vẫn không tí cảm xúc hiện trên khuôn mặt Bạch Hạc Hiên lạnh nhạt như hỏi thăm sức khỏe của một người lạ ngoài đường.

“Suy nhược cơ thể! Thần kinh căng thẳng tột độ!”

“Tôi khuyên cậu nên đưa cô ấy đến khoa thần kinh để khám xem sao, tôi nghi cô ấy đang có dấu hiệu của bệnh trầm cảm!”

“Trầm cảm?” Bạch Hạc Hiên cau mày.

“Phải! Lần trước tôi đã bảo cậu nhớ để ý đến cô ấy một chút vì phụ nữ sinh con hay sảy thai đều rất giống nhau, cực kì nhạy cảm nhưng mà xem ra tình trạng hiện giờ của cô ấy không khả quan mấy, tôi khuyên cậu nên đưa cô ấy đi điều trị chuyên sâu càng sớm càng tốt! Để lâu ngày hậu quả sẽ rất khó lường!”

“Bà đùa sao? Đang yên đang lành tự dưng lại bị trầm cảm!” Bạch Hạc Hiên khó tin mà hỏi lại.

Vị nữ bác sĩ trầm ngâm nhìn Bạch Hạc Hiên một lúc bỗng dưng bà lại lắc đầu thở dài mà thốt ra một câu:“Cái đó phải hỏi lại xem cậu làm chồng thế nào rồi!”

Không kịp để cho Bạch Hạc Hiên phản bác, vị nữ bác sĩ bèn nói tiếp:“Tôi đi kê thuốc!”

Nói rồi vị nữ bác sĩ liền quay gót rời đi.

Mọi thứ điều diễn ra rất nhanh chóng, Bạch Hạc Hiên cơ hồ cũng không thể nào mà phản ứng được!

Cả người trầm mặc anh đứng nhìn Lam Đình Niên, câu nỏi vừa nảy của vị nữ bác sĩ liên tục vang vọng trong đầu anh mà quấn lấy không tha:“Cái đó phải hỏi lại xem cậu làm chồng thế nào rồi!”

Lòng bàn tay nặng trĩu Bạch Hạc Hiên vuốt dọc khuôn mặt của mình đầy âu tư. Mất một khoảng thời gian để Bạch Hạc Hiên mới có thể ổn định lại được tâm trạng của mình, sau khi xua tan đi hết những thứ phiền lòng, Bạch Hạc Hiên tĩnh lặng như chưa có chuyện gì xảy ra, cũng rất nhanh chóng lời cảnh báo của vị bác sĩ khi nảy về bệnh tình hiện tại của Lam Đình Niên cũng bị anh cho vào lãng quên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK