Mục lục
Dòng Chảy Tình Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khúc Yên và Dì Mai ra hoa viên, ngồi trên bàn tròn trò chuyện rất lâu, buổi trưa ở khu vườn ánh sáng nhẹ chiếu xuống những đóa hoa hồng nở lộ tươi mới, gió mát hiu hiu làm những nụ hoa dịu nhẹ lung lay, làm mùa hè trở nên mát mẻ lạ thường, nhìn từ xa Khúc Yên tự nhiên luôn nở nụ cười trên môi, đôi mắt xinh đẹp đượm buồn nhìn lại mình trong khoảng thời gian trước đó, lại có thể nghe được từ "mạnh mẽ, kiên cường" từ chính miệng Dì Mai.

"Thế là con về ở luôn đúng không? Vẫn thích cơm cà ri của Dì Mai chứ?" Dì Mai hiền hòa hỏi.

"Đương nhiên ạ, món ăn siêu cấp ngon. Đến cả nhà hàng 5 sao cũng không hì nổi, Dì Mai nấu món nào chính là ngon món đấy." Khúc Yên vui vẻ khen bà không ngớt lời.

Dì Mai thán phục tài ăn nói nịnh bợ của cô, Dì Mai chỉ biết cười bất lực. Là dáng vóc trưởng thành nhưng tính cách vẫn như một đứa trẻ nịnh nọt người lớn.

Đến xế chiều chuông cửa bên ngoài cửa lớn bất ngờ vang chuông, người đàn ông trung niên đang tỉa cây ngoài vườn đang đứng gần cửa cổng vội để dao cắt xuống, bất ngờ nghe thấy chất giọng cô chủ Khúc Yên ở phía sau.

"Chú Bắc, chú tiếp tục làm đi để cháu ra mở cửa cho cha cháu." Cô cười vui vẻ, thái độ thoải mái nhìn ông. Sau đó nhanh chân đi mất không để người đàn ông trung niên kịp đáp, chỉ có thể ú ớ trong miệng rồi đưa mắt nhìn cô chạy đi mất.

Khúc Yên thấy cha hôm nay về thật sớm, thật sự là trong lòng cô như nở hoa, tâm trạng vui vẻ càng vui vẻ hơn. Thật sự mẹ cô chưa bao giờ về sớm, hoặc là qua đêm tại chỗ làm, hoặc là trở về nhà sau khi cô ngủ. Cảm giác được gặp mẹ Khúc về đêm quả thật ra khó, như bắt thang lên trời vậy.

Đến khi Khúc Yên đứng trước khung cửa sắt cao lớn, nụ cười dần trở nên nhạt dần, phía bên kia cánh cửa..là Thẩm Tây Thừa.

Anh trong bộ vest đen, dáng người cao ráo, cách một cánh cửa vẫn cảm thấy độ to lớn của anh, đôi chân thon dài trong chiếc quần âu đen. Áo vest ôm lấy thân anh, nhìn cũng không khác bộ dáng đêm qua là mấy. Vẫn là biểu cảm lạnh lùng, khó ở đó.

Khúc Yên thở một hơi dài, thất vọng tràn trề:"Chú, chú tìm cha cháu thì đến công ty á, ông ấy chưa có về."

Đôi mắt hẹp dài anh nhìn xuống cô, chiếc áo phông trắng sạch sẽ dưới làn da lại càng thêm trắng như bông, da thịt ấy..chắc hẳn cũng là rất mịn màn đi?

Gương mặt trắng sáng, trên môi đỏ hồng nhạt lại, vẻ đẹp đơn thuần như ánh mặt trời nhỏ, đôi mắt trong suốt nhìn anh.

Thẩm Tây Thừa chóp mắt, lấy lại tinh thần, trầm giọng lên tiếng:"Mở cổng ra."

Giọng nói ấy, hệt như ra lệnh. Mà Khúc Yên tính khí cũng không tốt, nhưng cứ nghĩ chú Thẩm là bậc trưởng bối, muốn dùng giọng điệu gì thì dùng là dùng giọng điệu đó, vẫn còn nhớ câu "kính lão đắc thọ" nên không có tỏ thái độ gì, huống hồ..tên Thẩm Tây Thừa này nhìn thế nào cũng trầm lặng khó đoán, cũng không giống người dễ nói chuyện như Bạc Kiêu.

Khúc Yên đảo mắt, bước tới phía cửa khóa để lộ cánh tay thon dài, đốt xương rõ ràng, móng tay trắng ngần hơi hơi phiếm hồng, thoạt nhìn như tay đánh đàn của nghê sĩ piano. Cô mở cánh cổng lớn, cả người dựa vào thành cửa, đôi mắt tinh nghịch nhìn anh.

Khúc Yên nhìn anh:"Qua cổng tính phí, mỹ nhân mở cửa thu phí riêng."

Thẩm Tây Thừa trái lại với thiếu nữ đùa cợt trước mặt lại chính chắn hơn rất nhiều, gương mặt đến cả một nụ cười cũng không xuất hiện.

Anh mấp máy môi, hỏi:"Cháu có điểm nào giống mỹ nhân?"

Cô bực bội hừ lạnh một tiếng:"Hiểu sao đến giờ chú vẫn độc thân rồi đấy, đến cả một câu khen ngợi cũng không có. Chú mà kết hôn chính là làm khổ con gái người ta."

Khúc Yên miệng mồm khi nổi nóng hoặc tức giận quá thật rất độc địa, đến cả việc Thẩm Tây Thừa độc thân cô cũng đem ra xỉa sói, mắng chửi. Anh có chút mắc cười, tâm trạng bất giác trở nên tốt đi, không hiểu tại sao cô gái trước mặt luôn khiến tâm trạng yên tĩnh của anh trở nên gợn sóng, nhìn gương mặt tràn đầy thanh xuân tuổi trẻ của cô cơ mặt giãn anh ra đôi phân. Mắt đen như mực nhìn cô.

"Gan quá nhỉ?" Anh lạnh giọng, chân mày nheo lại có chút hung dữ.

Khúc Yên lúc này thấy không đúng, mặt có chút tái. Lung túng quay mặt đi, miệng lẩm bẩm:"Đúng là xấu tính. Đùa tý là đã không vui, sơ hở là quạo."

Thẩm Tây Thừa thính giác cực kì nhạy bén, nghe được lời cô nói, lại bị cô nhóc nhỏ khinh thường không thèm nhìn anh, bĩu môi giống như đang giận dỗi vậy.

Thẩm Tây Thừa lấy di động:"Lại đây, quét mã tôi chuyển tiền."

"Thôi chú để giành tiền cưới vợ đi, cháu không phải là con của Khúc Nhã Tinh sao! Túi, rất-nhiều-tiền." Cô nhếch môi từ chối.

Khúc Yên không biết, mình vừa bỏ lỡ cơ hội hiếm có thế nào, khi người khác phải tốn công sức, ao ước muốn có được phương thức liên lạc của anh, còn cô thì được Thẩm Tây Thừa ngỏ lời.

Khúc Yên vẫn là người đầu tiên từ chối điều ấy, đôi mắt anh xuất hiện tia kinh ngạc nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ như ban đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK