• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một đường tìm về chỗ bến đò, từ xa Mạnh Như Ký đã nhìn thấy lá cờ bay phấp phới cạnh bến đò, bên trên viết ba chữ "Không Thể Qua".

Mạnh Như Ký nghĩ thầm, nơi này thực sự rất kỳ lạ, một nơi cần mua vé đò mới có thể đi lại gọi là vùng đất Vô Lưu, một bến đò lại gọi là "Không Thể Qua".

Đèn lồng vẫn là màu đỏ, chỉ là sắc trời sắp sáng rồi, ánh sáng u tối trên nước sông Nại Hà đã biến mất, thay vào đó là màn sương mỏng mơ hồ, bao phủ bốn phía như tiên cảnh, bầu không khí quỷ dị biến mất, ngược lại tăng thêm vài phần yên tĩnh nhàn nhã.

Mạnh Như Ký nhanh chân bước lên cây cầu gỗ của Không Thể Qua, âm thanh "kẽo kẹt kẽo kẹt" của gỗ mục vang lên không ngừng.

Nàng xuyên qua màn sương mỏng, nhìn thấy bên bến đò cạnh dòng sông có hai người đang ngủ gật, một người mặc lục y, một người mặc hồng y, hai người đều tựa lưng lên ghế nhỏ, ngửa đầu ngủ gật, nón che trên mặt, che kín dung mạo của bọn họ.

Mặc dù nhìn hai người này kỳ lạ, nhưng có người là tốt rồi.

Mạnh Như Ký áp chế lại sự mệt mỏi sau một đêm chạy điên cuồng, tiến lên hành lễ, khách khí mở miệng: "Làm phiền, ta muốn mua hai vé đò."

"Ồ." Người mặc lục y ngồi bên trái phát ra tiếng cảm thán kỳ lạ trước: "Nàng ta muốn mua hai vé đò kìa."

Người mặc hồng y ngồi bên phải lập tức đáp lại: "Mới mẻ quá, khách lớn đây."

Hai người nói hai chủ đề khác nhau, nhưng động tác lại đồng nhất đến lạ, bọn họ lập tức đứng dậy, cái nón che trên mặt gần như đồng thời rơi xuống trước ngực, bọn họ cũng đồng thời đón lấy cái nón. Khuôn mặt lộ ra, cũng là hai khuôn mặt giống nhau như đúc: Cằm nhọn, mắt nhỏ, trên gò má đầy những đốm ban dày đặc.

"Ngươi mua hai vé..."

Nam tử lục y mở miệng, hắn còn chưa nói xong thì đã bị nam tử hồng y cướp lời: "Ngươi có hai xu tiền không?"

Tám trăm năm trước, Mạnh Như Ký đã sắp lên ngôi Yêu Vương, trên người sao còn mang tiền, nhưng cũng chính vì nàng sắp lên ngôi Yêu Vương nên trên người cũng không thiếu bảo vật vô giá.

Nàng lấy ngọc bội trên eo xuống: "Hai vị, bạch ngọc này là vật của Côn Luân, bao hàm linh khí thiên địa, thế gian chỉ có một cái..."

"Không cần không cần." Nam tử lục y xua xua tay.

"Viên đá vỡ định lừa ai chứ!" Nam tử hồng y đáp lại.

"Bên trong Nại Hà..."

"Cũng có."

Mạnh Như Ký ngượng ngùng đứng tại chỗ, nàng sờ khắp người: "Vậy ta còn có trâm vàng..."

"Mang đi mang đi."

"Đồng nát sắt hỏng định lừa ai chứ!"

"Bên trong Nại Hà..."

"Rất nhiều!"

Hai người hồng lục ngươi một câu ta một câu khiến Mạnh Như Ký nghẹn họng.

Nhớ lại năm đó nàng hô mưa gọi gió, vạn yêu thiên hạ không dám không phục tùng, mỗi ngày ra cửa đều có năm hộ pháp theo, đã khi nào nàng phải chịu nỗi nhục không có tiền, vậy mà ngủ tám trăm năm dậy lại không trả được tiền cho hai vé đò.

Lẽ nào muốn nàng ngồi đò Bá Vương sao?

Chuyện này truyền ra ngoài không phải sẽ là trò cười sao!

"Vậy hai vị xem thử, ở đây ta có gì có thể dùng làm tiền mua vé đò không..."

"Bọn ta chỉ nhận tiền."

"Tiền của vùng đất Vô Lưu!"

"Chủ nhân của vùng đất Vô Lưu đặc biệt phê duyệt."

"Tiền..."

"Được in biểu tượng của bọn ta!"

Nam tử lục y lấy từ trong túi ra một đồng xu.

Mạnh Như Ký nhìn kỹ, chỉ thấy đồng xu rất cũ, ngoài tròn trong vuông, giống như đã bị ma sát trăm ngàn lần, chữ in phía trên đã mờ đi, nhưng mơ hồ vẫn có thể nhìn ra một bên đồng tiền này khắc "Vô Lưu" một bên khắc "Không Qua", ngoại trừ chữ này thì quy cách không khác đồng xu ở nhân gian bao nhiêu.

Mạnh Như Ký trầm mặc đứng giữa hai người, nàng suy nghĩ một lúc: "Nếu như, ta nói là nếu như, nếu không có đồng tiền này, ta còn cách nào ngồi lên chiếc đò về nhân gian không?"

"Nằm mơ."

"Nằm mơ có hết."

Mạnh Như Ký xoa xoa mi tâm, nàng quan sát xung quanh, bến đò Không Thể Qua này rách nát lụp xụp, bốn phía hoang vu, dưới bến đò chỉ có nước sông Nại Hà tĩnh mịch chảy trôi, không có đò dự phòng, cũng không có người lái đò trước kia nàng gặp...

Nếu có đò thì còn dễ...

Mạnh Như Ký thầm suy nghĩ trong phút chốc, sau đó cười tươi nhìn hai nam tử:

"Hai vị đại ca, lát nữa ta có thể góp được tiền vé đò, các vị có thể rộng lượng chút không, ta đang vội, cứ để người lái đò neo đò ở đây trước, đợi lát nữa ta mang tiền tới thì chúng ta có thể trực tiếp lên đò rời đi."

Tình thế cấp bách, Mạnh Như Ký thầm nghĩ trong lòng, đợi đò tới rồi, không cần biết đúng sai, cứ cướp được đò qua sông rồi lại nói.

Sông Nại Hà này không rộng, chèo vài ba cái là có thể qua được rồi, chỉ cần có đò thì không nhất thiết cần người lái đò cũng được.

Thiếu niên đó nhìn có vẻ biết đánh nhau, đến lúc đó hai người họ phối hợp một chút, hạ gục hai người trông bến này là có thể quay về rồi.

Mạnh Như Ký lăn lộn ở trần gian nhiều năm, lúc nào có thể giữ quy tắc nàng cũng tình nguyện giữ quy tắc, nhưng Nại Hà này là nơi xa lạ. Sau khi tỉnh lại nàng cũng chưa xem tình hình của núi Hoành Hư, hộ pháp của nàng và các đệ tử khác của núi Hoành Hư, nàng cũng chưa kịp nhìn qua...

Nàng vẫn muốn nhanh chóng quay về.

Đợi khi xong việc ở núi Hoành Hư rồi thì nghĩ cách quay lại nơi này bù vé đò cũng được.

Mạnh Như Ký quyết định xong, nụ cười trên mặt càng thêm thân mật dịu dàng.

Nhưng hai nam tử trước mặt dường như không quan tâm: "Một nữ nhân cười rất đẹp..."

"Cũng không phải đồ tốt gì!"

"Thấy tiền có đò."

"Không lừa già trẻ."

"Không tiền."

"Không đò."

Cứng mềm không ăn, thái độ kiên quyết, nụ cười trên mặt Mạnh Như Ký không giữ nổi nữa.

Mà lúc này, trên trời hiện ra một ánh ban mai, mặt trời xem ra sắp xuất hiện rồi.

"Trời sáng rồi."

"Tan làm rồi."

"Lần sau đến muộn."

"Mau cút cút cút."

Nam tử lục y đứng dậy dọn ghế nhỏ, nam tử hồng y còn lại cũng đứng dậy, gấp gáp giơ tay đuổi Mạnh Như Ký đi.

Mạnh Như Ký vẫn còn đang nghĩ xem còn cách khác không, bàn tay của nam tử hồng y kia đã không khách khí mà đẩy đến vai nàng, nàng nghiêng người muốn tránh ra, nhưng ngay khoảnh khắc nàng nghiêng người, một bóng đen phía sau đã lao vù đến.

Mạnh Như Ký nhất thời ngẩn ra, chưa kịp phản ứng, đột nhiên nghe thấy một tiếng "tõm", nam tử hồng y định đẩy nàng đã bị đẩy xuống sông Nại Hà!

Dòng nước Nại Hà nhìn thì tĩnh mịch, nhưng sau khi người rơi vào thì giống như một chiếc lá bị cuồng phong cuốn đi, lập tức trôi đi xa.

"A!"

"Tiểu Hồng!" Nam tử lục y lập tức vớ lấy cần trúc cạnh bến đò, ném xuống dưới sông, Tiểu Hồng lập tức bắt đầu cần câu, sau đó được Đại Lục kéo vào bờ.

"Phụt phụt phụt!" Tiểu Hồng bò trên bờ sông nôn nước.

Đại Lục thấy Tiểu Hồng không sao thì yên tâm, quay đầu tức giận nhìn Mạnh Như Ký và thiếu niên trước mặt Mạnh Như Ký.

"Các ngươi làm gì thế!"

Mạnh Như Ký cũng hơi ngẩn ra, nàng ngơ ngác chớp mắt, nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình.

Thiếu niên cao hơn nàng một cái đầu, bờ vai rộng rãi, đứng trước người nàng, gần như ngăn lại ánh ban mai trước mặt nàng.

Mạnh Như Ký cũng có câu hỏi tương tự: "Ngươi làm gì thế?"

Thiếu niên khẽ quay đầu, hắn không nói chuyện, ánh mắt trầm tĩnh, có ý bảo vệ, ánh mắt này lại khiến Mạnh Như Ký hơi ngây ra.

Thiếu niên lại quay đầu nhìn nam tử lục y, cảnh giác và địch ý đều phát ra, hắn trầm thấp mở miệng: "Động vào nàng ấy, giết ngươi."

Cái gì?

Mạnh Như Ký hơi bất ngờ, không ngờ chỉ cho ăn một bữa mà đã thành người của mình?

Thiếu niên này, nhìn hoang dã, nhưng có phải hơi thiếu đầu óc rồi không? Dễ lừa như vậy?

Đại Lục cầm cần câu khua khua vài cái, nhưng hắn ta nhìn thiếu niên vừa cao vừa khoẻ hơn mình, tức giận nhưng mãi không dám dùng cần câu đánh lên người thiếu niên thật.

Hắn ta lầm bầm mắng, khua khua hồi lâu, đột nhiên giống như nghĩ ra gì đó, lấy một hòn đá trong người ra, ném hòn đá về phía hai người, hòn đá lập tức hoá thành khói trắng, hắn ta hét lên với làn khói trắng: Mau tới Không Thể Qua, ở đây có hai kẻ gây chuyện!"

Bên dưới Không Thể Qua, Tiểu Hồng được kéo lên bờ cũng không quên tiếp lời, hắn ta run rẩy chỉ vào thiếu niên và Mạnh Như Ký, mắng: "Giết bọn họ! Đúng là gan to bằng trời!"

Đại Lục lại phụ hoạ: "Đúng vậy! Dám đẩy người làm việc ở vùng đất Vô Lưu xuống Nại Hà!"

"Các ngươi đừng hòng chạy thoát!"

Hắn ta đã nói vậy rồi, Mạnh Như Ký thực ra muốn xoay người chạy, thế này xem ra sắp có người tới rồi, nàng vừa không có đò vừa không lấy lại được nội đan, lúc này chạy cũng chạy không thoát, đánh cũng đánh không lại, kiểu gì cũng bị đập.

Nhưng nàng mới bước một bước, hai chân mềm nhũn vô lực đã nhắc nhở nàng...

Không, ngươi không muốn chạy.

Ngươi chạy không được!

Mạnh Như Ký lại đứng yên tại chỗ, nàng huých khuỷu tay vào người thiếu niên, khẽ hỏi hắn: "Ngươi biết đánh nhau không?"

Lúc khuỷu tay Mạnh Như Ký chạm vào cơ thể thiếu niên, da hắn hơi tê dại, hắn run người một cái, nhìn Mạnh Như Ký ở phía sau.

Ánh sáng trong mắt Mạnh Như Ký trong suốt, nhìn hắn chằm chằm, giống như đặt hết hy vọng lên người hắn.

Thiếu niên im lặng một lúc, nghiêm túc trả lời: "Phải xem đối thủ, hai người này, có thể đánh."

"Ta còn chưa chết mà!" Tiểu Hồng gào thét bên dưới.

"Bọn ta nghe thấy đó!" Đại Lục cũng rất bất mãn.

"Các ngươi còn muốn ra tay ở vùng đất Vô Lưu bọn ta?"

"Bọn ta đã gọi một trăm người!"

Mạnh Như Ký không quan tâm bọn họ, chỉ ghé sát vào bên tai thiếu niên: "Trong cơ thể ngươi còn linh lực không? Nếu không còn thì biết điều khiển sức mạnh của nội đan không?"

Nàng ghé sát lại, môi còn chưa chạm vào tai hắn, nhưng nhiệt độ cơ thể nàng thì đã chạm. Kỳ lạ là, lúc Mạnh Như Ký ghé lại gần như vậy, khí tức vẫn luôn rục rịch trong cơ thể hắn giống như được trấn an, hoà hoãn rất nhiều.

Lúc trước khi đói, toàn thân chỉ cảm nhận được cơn đói, nhưng lúc này cảm giác đó đã rõ ràng hơn trong cơ thể thiếu niên.

Thiếu niên không đáp, Mạnh Như Ký nhìn hắn với vẻ kỳ quái.

Lúc này thiếu niên mới nhớ đến câu hỏi của nàng, sau đó lắc lắc đầu: "Linh lực là cái gì?"

Mạnh Như Ký nghẹn họng, nàng lùi lại nửa bước, môi mấp máy, nhất thời không nói nên lời. Một người có thể phá vỡ phong ấn của nàng lại không biết dùng linh lực. Lời này nói ra ai tin?

"Ngươi... ngươi đúng là quên chuyện quá khứ rất sạch sẽ."

Không có thời gian truy cứu chuyện của thiếu niên, Mạnh Như Ký hạ tinh thần, suy nghĩ sách lược đối phó.

Nàng lùi lại, khí tức trong cơ thể thiếu niên lại bắt đầu rục rịch.

Hắn nhíu mày, muốn đến gần Mạnh Như Ký hơn một chút, nhưng sau một lúc suy nghĩ Mạnh Như Ký đã sắp xếp được cảm xúc của mình, bước đến trước mặt thiếu niên, bảo vệ thiếu niên ở phía sau.

Mạnh Như Ký thu lại nụ cười đùa và vẻ tuỳ tiện, ánh mắt lướt qua Tiểu Hồng bên dưới bến đò rồi lại nhìn Đại Lục, nghiêm túc nói:

"Chúng ta ra tay, nhưng đó là vì các người động tay động chân với ta trước, đệ đệ nhà ta lo cho ta nên mới ra tay.

Đệ đệ nhà nàng?

Thiếu niên mơ màng nhìn Mạnh Như Ký đang đứng trước mặt.

Mạnh Như Ký nói: "Nơi này của các người là vùng đất Vô Lưu, không phải vùng đất lưu manh, không thể vì chuyện này mà giết bọn ta chứ?"

Đại Lục cười lạnh: "Tất nhiên bọn ta sẽ không giết người vì lý do này, nhưng!"

Tiểu Hồng căm giận bổ sung: "Nhất định phải bắt các ngươi nhốt lại vài ngày."

Mạnh Như Ký nắm được từ mấu chốt: "Vài ngày?"

"Ít nhất ba ngày!"

"Thái độ không tốt lại thêm ba ngày!"

Mạnh Như Ký chỉ lắng nghe, không lên tiếng.

Lúc này, sau lưng Mạnh Như Ký và thiếu niên đột nhiên truyền đến một tiếng "Keng", vài quân sĩ mặc giáp đen xuất hiện trong không trung.

Đương nhiên không tới một trăm người, nhưng nhìn đại đao bên hông bọn họ và sát khí toàn thân, Mạnh Như Ký đoán mấy người này làm không tốt thực sự có thể so với một trăm Đại Lục Tiểu Hồng.

Thiếu niên nhìn người tới, lập tức toàn thân cảnh giác, sát khí nồng đậm, cơ thể hắn động đậy, trực tiếp muốn xông ra đánh một trận với mấy quân sĩ này, Mạnh Như Ký thấy hắn hừng hực khí thế thì sợ không giữ được hắn, vì thế nhất thời gấp gáp, hai tay vươn đến, ôm lấy eo thiếu niên từ phía sau!

Nàng lại chạm vào hắn rồi!

Thiếu niên đột nhiên bị Mạnh Như Ký ôm từ phía sau, lập tức ngẩn ra tại chỗ, vì quá kinh ngạc nên trong cổ họng còn phát ra một tiếng "Ưm?" vừa ngắn ngủi vừa nhỏ nhặt.

Mà cái ôm này của Mạnh Như Ký giống như một tấm khăn ướt khổng lồ đắp lên ngọn lửa, sát khí khắp người thiếu niên lập tức tắt ngấm.

Hắn quay đầu, vẻ mặt kinh ngạc, ngơ ngác, ngây ngốc.

Hắn nhìn chằm chằm Mạnh Như Ký.

Ánh mắt lúc này của một con hổ thoát lồng, lại biến thành một chú mèo bị doạ.

Mạnh Như Ký thấy hắn không còn động tĩnh thì lập tức buông tay.

Thiếu niên lại giống như không khống chế được cổ họng của mình, phát ra một tiếng: "Ưm..."

Có chút kỳ quái, có chút nghi hoặc, có chút không nỡ...

Mạnh Như Ký nâng tay vuốt vuốt lưng hắn, giống như vuốt một chú mèo: "Đừng kích động đừng kích động, giao cho ta."

Nói rồi còn sợ hắn không nghe lời, một tay nắm lấy cổ tay hắn, đề phòng lát nữa nhân lúc nàng không chú ý hắn lại xông ra.

Mạnh Như Ký nắm tay thiếu niên, kéo hắn ra sau người mình, sau đó nghiêm túc mở miệng với mấy quân sĩ:

"Ra vẻ như vậy làm gì? Không phải chỉ là ngồi tù thôi sao? Bọn ta ngồi, đừng động tay!"

Mạnh Như Ký nghĩ, giữa đánh một trận và ngồi tù, đương nhiên phải chọn ngồi tù rồi!

Có tù để ngồi, lẽ nào phải liều mạng sao?

Chuyện có thể giải quyết bằng việc ngồi tù vài ngày thì tại sao phải mạo hiểm?

Người đã lăn lộn ở nhân gian như Mạnh Như Ký hiểu rất rõ đạo lý này. Đôi khi hình thức mạnh hơn người, nên biết vẫn phải biết.

Mạnh Như Ký hét vừa kiên định vừa lớn tiếng: "Ta đi cùng các người!"

Đại Lục và Tiểu Hồng ngẩn ra, không ngờ Mạnh Như Ký trước đó đúng mực lại đầu hàng nhanh như vậy.

Quân sĩ phi tới cũng ngẩn ra, không phải nói là gây chuyện sao? Thái độ này, sự phối hợp này, thực sự không phải muốn vào lao ăn chực?

Có lẽ chỉ có thiếu niên là không có bất kỳ phản ứng gì với tình huống này, ánh mắt của hắn chỉ rơi trên bàn tay đang nắm lấy cổ tay hắn của Mạnh Như Ký.

Lòng bàn tay nàng lành lạnh, tựa như có thể xua tan đi tất cả phiền não và đau đớn trong cơ thể hắn.

Nhưng rất nhanh nàng lại buông tay ra, lật ngược cổ tay, đưa cả hai bàn tay ra.

Thiếu niên nhìn chằm chằm cổ tay của nàng.

Nếu có thể nắm tay hắn mãi... thì tốt biết bao...

"Nào, trói đi." Mạnh Như Ký nói xong, nghĩ đến nội đan của mình vẫn còn ở trong cơ thể thiếu niên liền vội vàng nói với quân sĩ: "Còn cả hắn, bọn ta đi cùng nhau." Nói rồi nàng lại đánh mắt ra hiệu: "Mau lên, cùng đi."

Giống như sợ hắn chậm chạp sẽ bị đánh một trận...

Thiếu niên trầm mặc, nhìn Mạnh Như Ký không ngừng đánh mắt với mình, ma xui quỷ khiến, hắn cũng vươn hai bàn tay của mình ra...

Editor có lời muốn nói:



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK