• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Mi là hóa thân của tội ác, là người phát ngôn của tà ác. Tội nghiệt của mi đã quá nặng không thể tha thứ được nữa. Mi phải chịu sự trừng phạt của thần linh. Trừ khi tiếp thụ sự tẩy lễ của ta thì mi mới có thể được người đời tha thứ. Hãy nghe mệnh lệnh của ta, con người lầm đường lạc lối! Hãy tiến vào thế giới của ta nào!”

Lý Hoằng Trì nhìn thẳng vào mắt Nhạc Bằng, bộ pháp trầm trọng không theo một quy luật nào về phía gã.

Thuật khống chế tinh thần!

Nhạc Bằng không có một chút hảo cảm nào đối với tên ngu ngốc này, vận Sưu thần đại pháp trực tiếp phản kích.

Lý Hoằng Trì lập tức thay đổi càng trở lên cổ quái. Hai mắt hồng quang càng thịnh, dù đang ban ngày cũng đạt đến mức hai trăm quang minh độ. Trận tranh đấu vô duyên vô cớ này không có ai quanh đó bước ra ngăn cản. Vận khí của Lý Hoằng Trì không tốt lắm, Nhạc Bằng càng cuồng vọng tự đại coi thường tất cả, xưa nay gã không coi ai ra gì, thật khiến người khác nóng mắt.

Diêu Tranh không hi vọng ngay ngày đầu tiên đã gây ra trò cười gì đó. Trần Anh Hữu căn bản cũng không để ý đến việc của Nhạc Bằng. Hà Đông Lượng gần đây cũng học cách giả câm giả điếc. Còn mấy vị giáo quan cũng đều có thái độ đứng ngoài xem hí kịch, Gia Phù Lị trong lòng tuy bất mãn với Nhạc Bằng nhưng cũng bất mãn với kẻ xuất thân từ tà giáo là Lý Hoằng Trì. Hai người ai đen đủi bị xấu mặt đối với nàng ta mà nói đều tốt cả. Còn đám học viên còn lại chỉ muốn đại khai nhãn giới nên càng không có lý do để ngăn cản.

Lý Hoằng Trì trời sinh đã có tinh thần lực mãnh mẽ. Đến khi trưởng thành không biết học ở đâu một chút pháp thuật, sau đó lại gia nhập vào tổ chức tôn giáo mới phát triển của Mỹ. Mỗi lần diễn thuyết đều lợi dụng tinh thần lực để thôi miên giáo đồ, vì vậy y rất tin tưởng vào tuyệt kĩ của mình. Tôn chỉ của Kháng Ma liên minh chỉ là đối phó với yêu ma nên không bài xích những kẻ tu hành bàng môn tả đạo, chỉ cần không gây ra những việc thiên nộ nhân oán, nhân thần cộng phẫn thì họ cũng bỏ qua.

Bất quá Nhạc Bằng lại không phải là tín đồ tà giáo. Đối với gã mà nói, tinh thần khống chế trình độ như thế này chỉ là chuyện vặt. Chỉ là phản công theo thói quen mà thôi.

Bị Nhạc Bằng khống chế, tất cả những suy nghĩ trong lòng Lý Hoằng Trì đều lần lượt lộ xuất ra. Tuy Nhạc Bằng căn bản cũng thèm để mắt đến những “việc tốt” mà y đã làm trước kia.

Nào là xúi dạy tín đồ tự thiêu, nào là dùng lời ngon ngọt lừa gạt tài sản. Ngoài ra những việc cướp bóc gian dâm lại càng không phải ít. Dụ dỗ thiếu nữ vô tri, lừa gạt tiền bạc của tín đồ không kể đâu cho hết. Vô số tín đồ bởi vì tin vào tổ chức tà giáo mà tan cửa nát nhà, tiền đồ đen tối, mất hết những gì đã phấn đấu trước kia, thân bại danh liệt… Những ý nghĩ tội ác như vậy khiến gã có cảm giác không thể chịu đựng được.

Nghĩ đến sự an toàn của bạn gái, Nhạc Bằng tiện tay tống một Huyết mị âm binh vào trong người Lý Hoằng Trì, hoàn toàn khống chế y. Bị huyết mị âm binh phụ thể nên Lý Hoằng Trì tỏ ra đôi phần dị nhưng bằng vào pháp lực của Nhạc Bằng, việc này được thực hiện thần không biết, quỷ không hay. Hiện trường dường như không ai phát hiện.

Nhạc Bằng không an tâm khi để cho “loại người” này làm giáo quan cho Diêu Tranh. Gã không hi vọng cô bị tôn giáo tà ác tẩy não. Khống chế Lý Hoằng Trì, Nhạc Bằng có thể thông qua y để biết được tình huống của Diêu Tranh. Gã vốn không có quan niệm gì về đạo đức, làm việc gì cũng lấy bản thân ra làm thước đo. Vả lại sau khi gã đọc hết ý nghĩ của Lý Hoằng Trì thì nảy ra ý muốn “ta cũng tính là thay trời hành đạo mà thôi”.

Cuộc chiến “trong nhà” giữa giáo quan và học viên vốn rất được trông chờ lại kết thúc chỉ sau mười lăm giây khi Lý Hoằng Trì tuyên bố kết thúc. Xem ra y đã khôi phục lại bình thường, lắc lắc đầu rồi quay người đi về phía học viên.

Học viên quanh đó chỉ thấy giáo quan đỏ lựng mắt, càng lúc càng đỏ, rồi trở nên thâm trầm, họ nào biết nội tình biến hóa.

Dễ dàng xử lý cán bộ tà giáo không biết sống chết nhưng hành động của Nhạc Bằng vẫn bị trói buộc. Ánh mắt trong veo của Diêu Tranh nhìn tới với hàm ý muốn gã dừng bước. Tự thấy mất hết hứng thú, gã không buồn chào hỏi, thân người khẽ lay động hóa thành một đạo kim quang biến mất.

Nhạc Bằng tuy không thích náo nhiệt lắm, nhưng nghĩ đến Phù Vân tiên xá giờ không còn ai nên cũng không vội trở về. Diêu Kính và Phương Tịch Tà, đối với gã không có một chút hấp dẫn nào.

Bay lượn trên trời cao, gió thổi thốc vào mặt, gã bay là là xung quanh mấy hòn đảo trên mặt biển, biết nhất định ở gần đây có cái gì đó đặc biệt. Vừa rồi có một cỗ lực lực cổ quái dao động khiến cho gã có cảm giác quen thuộc. Bất quá ở “gần đây” với gã cũng tầm khoảng hai ba ngàn dặm. Với cự ly này nếu muốn tìm kiếm cũng cần phải hao phí đôi chút thời gian.

Theo lý thuyết, hiện tại không gì có thể uy hiếp được gã. Nhạc Bằng tìm một nơi khiến gã có trực giác cũng chỉ là giả sầu mà thôi. Thêm vào đó, gã quen đi các nơi tìm kiếm, nếu không gã sao lại có nhiều pháp bảo đến vậy. Gã không thích tu luyện pháp bảo nhưng đối với việc trộm vặt, cướp đơt lại rất có hứng thú.

Loại cường lực dao động này nếu không phải có người đang tu luyện pháp thuật siêu cường gì đó thì cũng là đang tôi luyện pháp bảo có sức mạnh siêu phàm.

Nhân gian giới quá nhỏ bé đối với loại yêu ma như gã. Tùy tiện đến nơi nào cũng đều có thể quậy phá tung trời.

“Đi xem thử giải khuây chút. Sau đó tìm lão tứ đến ma giới hoặc thần giới dạo mát!” Nhạc Bằng vừa bay vừa nghĩ.

Thái Bình Dương vô cùng rộng lớn, đại dương lớn nhất thế giới này rất ít khi có người đến làm náo động. Tuy có du thuyền, phi cơ qua lại không ngừng nhưng đều theo các tuyến cố định.

Nhạc Bằng xuất thế lần này toàn dùng pháp lực để che mắt khiến cho người bình thường không thể phát hiện được hành tung của gã. Nhưng dù sao cũng cảm thấy bất tiện, lần này thì cũng coi như trút bỏ được sự bất tiện đó. Bầu trời thoáng đãng, gió thổi nhẹ nhàng, gã dạo chơi rất vui vẻ.

Chỉ trong nháy mắt gã đã đến được nơi đã từng phát ra khí tức cường liệt hấp dẫn hắn. Nơi này trừ nước biển mênh mông ra không có bất kì một hòn đảo nào. Nhạc Bằng sau khi bay vòng quanh quan sát mấy lượt xác định nơi đó là ở dưới đáy biển. Điều này khiến cho gã do dự, Nhạc Bằng nguyên hình là Kim sí đại bằng điểu, vì là loại chim bay lượn trời sinh rất ghét xuống nước. Tuy hiện tại với pháp lực của mình gã không bị hạn chế này nhưng vẫn không nguyện ý để bản thân sũng nước.

Nghĩ đi nghĩ lại, lúc sắp bỏ cuộc thì gã đột nhiên nghĩ ra: “Ta sao lại có thể quên pháp bảo kia chứ? Kẻ hiệu xưng là thủy tộc đệ nhất tiên nhân, pháp bảo mà hắn luyện chế chính là vật tốt nhất để phi hành dưới nước”.

Vật mà Nhạc Bằng nghĩ đến chính là đám pháp bảo mà gã lấy được tại cung khuyết dưới lòng đất, trong đó có một kiện Long Kình Chu xếp ngang hàng với Tuyền Quang Xích, Đoạn Kim Khuê. Cùng là một trong chín kiện pháp bảo đắc ý của người đó.

Long Kình Chu vốn là do xương da của thái cổ long kình làm ra, ngoại hình giống như long kình, có thể biến to nhỏ ngắn dài. Người ẩn vào bên trong cũng gần giống như tầu ngầm hiện đại vậy. Bất quá so với chế phẩm bé tí của khoa học kĩ thuật hiện đại thì rộng rãi và sáng sủa hơn rất nhiều, tất nhiên thoải mái hơn hẳn.

Lúc Nhạc Kình ném xuống biển Long Kình Chu lập tức hóa thành Long kình, dưới sự khống chế của Nhạc Bằng, bá chủ biển cả từ lâu đã tuyệt tích trên địa cầu thu nhỏ lại còn khoảng mấy chục mét tương đương với cá voi hiện nay.

Nhạc Bằng nhẹ nhàng hạ xuống chui trực tiếp vào cái miệng to lớn của Long Kình Chu.

Ở trong này nhìn ra ngoài, bốn phương tám hướng đều sáng sủa. Long Kình Chu đã trải qua pháp lực luyện chế, cho dù ở trên mặt biển hay lặn xuống đáy cũng không bị ảnh hưởng bởi sóng gió. Người ở bên trong cực kì yên ổn. Nhạc Bằng lúc bình thường không nghĩ đến việc dạo chơi dưới nước, vì vậy gần như đã quên mất món pháp bảo này.

Người có thể chế tạo ra Phù Vân tiên xá vô cùng hoa lệ thì kiện Long Kình Chu này càng xa hoa đẹp đẽ. Không gian ở bên trong Long Kình Chu tùy lúc có thể thay đổi theo ý của chủ nhân. Nhạc Bằng để cho Long Kình Chu rút nhỏ còn khoảng mấy chục mét nên vì thế không gian nhỏ đi và nội thất cũng đơn giản rất nhiều. Bình thường hoa lệ giống như cung điện thì giờ đây cũng chỉ như một phòng khách thông thường mà thôi.

Nhạc Bằng tiện tay đem những đồ vật yêu thích của gã ra bày biện. Nằm trên chiếc giường lớn ấm áp không biết làm từ thứ gì nhìn qua bức tường trong suốt của Long Kình Chu, gã hạ lệnh lặn xuống.

Nhìn bề ngoài thì Long Kình Chu cũng chỉ là một sinh vật kì dị, không thể nhìn thấy được gì ở bên trong. Thái cổ Long kình bản thân tinh phách vẫn chưa tiêu tán, vì thế kiện pháp bảo này mười phần linh tính. Theo lệnh của Nhạc Bằng nó chúi đầu vẫy đuôi lặn xuống đáy biển.

Đại dương là một thế giới kì dị mà loài người không thể biết được hết tất cả về nó. Nhạc Bằng tuy đã đến tận cùng bát hoang nhưng chưa bao giờ biết đến cảnh tượng dưới đáy biển. Đối với gã mà nói phần lớn ấn tượng về đáy biển bắt nguồn từ bộ phim “Finding Nemo” của hãng Walt Disney. Tuy gã không cho trong phim là thế giới thật dưới biển nhưng cũng thêm một phần hiểu biết.

Thái cổ Long kình có hình thể khoảng mấy ngàn dặm, chính là một trong số ít những sinh vật có ngoại hình lớn nhất. Tuy hiện giờ thu nhỏ rất nhiều nhưng vẫn là bá chủ của biển cả, tôm cá nhỏ chỉ cần nhìn thấy từ xa đã vội bỏ chạy. Thỉnh thoảng có mấy con cá mập lại gần thì lại bị long kình quẫy đuôi đánh văng đi. Kình ngư tuy là sinh vật lớn nhất sống trong lòng biển nhưng lại không phải là cường giả xưng bá đại dương vì nó rất hiền lành, nhưng thái cổ long kình không phải thiện lương gì. Dù gì thì năm xưa nó cũng là hồng hoang cự thú hoành hành hung tàn bá đạo, tung hoành tứ hải, ngạo khiếu bát cực.

Tuy sau đó bị người đó giết chết luyện thành pháp bảo, nhưng tinh phách bản thân bất diệt, thiên tính hung bạo vẫn giữ nguyên. Lần này “Cá về biển lớn, thú thả lên non” tự nhiên linh hoạt cực độ, vượt qua gió to sóng lớn uy phong lẫm liệt.

Nhạc Bằng trải rộng linh giác tra xét tình huống bốn phía. Đến khi lặn xuống hơn hai trăm dặm thì mới thấy đáy biển nơi gã phát hiện ra dị thường. Dưới đáy biển có một cơn lốc xoáy không ngừng hấp thu nước biển. Bốn phía âm khí tỏa ra, hiển nhiên không phải là do thiên nhiên hình thành.

“Ai lại tu luyện ở dưới đáy biển nhỉ? Vả lại khí tức đến cường độ như thế này, tuy bị nước biển che giấu nhưng phần thể hiện ra quá mạnh mẽ”. Nhạc Bằng căn bản không thèm suy đoán lung tung, dùng pháp lực đẩy Long Kình Chu tiến thẳng vào lốc xoáy dưới đáy biển.

Lực hút của vòng xoáy nước rất lớn, nhưng thái cổ long kình thủy tính rất tốt cho dù lật tung cả Thái Bình Dương cũng không sao. Vì thế lần này vẫn bình ổn chỉ hơi lắc lư nhẹ mà thôi.

Nhạc Bằng ở trong Long Kình Chu vững chãi như núi. Gã hiện tại không biết phía sau làn nước xoáy là thứ gì? Vì thế càng vạn phần kinh ngạc, thậm chí mong chờ.

Năng lực của Long kình trong nước không cần phải nói, đến cả đông hải Long tộc cũng chưa chắc đã thắng được thái cổ hồng hoang cự thú này. Không đến một khắc Long Kình Chu đã tiến đến phía bên kia của xoáy nước.

Vượt qua xoáy nước tự nhiên vẫn là nước, phía trong Long Kình Chu, Nhạc Bằng cảm giác thời không đảo chuyển. Cả thế giới dường như chao đảo, dưới hung tính đại phát của Long kình tinh phách, Long Kình Chu lao vọt về phía mặt nước.

Chỉ trong nháy mắt Nhạc Bằng phát hiện đã rời khỏi mặt nước. Thân hình gã khẽ chớp lên thoát ra ngoài đặt chân lên đỉnh đầu Long Kình Chu lao lên không trung.

Soạt soạt soạt!

Nhạc Bằng lúc này đã nhìn rõ cảnh tượng xung quanh, đó là một hòn đảo nhỏ nằm ngay ngay giữa đại dương. Vùng biển xung quanh hòn đảo nhỏ hoàn toàn vắng lặng nhưng trên không lại luôn có nguy hiểm rình rập.

Vô số con chim lớn hình dạng kì quái rít gào tấn công sinh vật mới từ dưới biển bay lên.

Nhưng chạm vào Tử Viêm kình hộ thể của Nhạc Bằng, đều ô hô ai tai.

Còn Long Kình Chu bản thân đã là mình đồng da sắt. Ngoài ra đã được pháp thuật tế luyện, uy lực càng kinh người thừa sức chịu sự công kích của đám quái điểu.

Năm sáu con quái điểu vượt gió lao tới, Nhạc Bằng cũng có phần cật lực, Tử Viêm kình không thể hoàn toàn bảo vệ gã, Ngọc Cơ tiên thể tự động phòng ngự hất văng quái điểu.

“Đám này là thứ gì vậy, sao có thể hung dữ như vậy?”

Tuy Nhạc Bằng cũng biết Tử Viêm kình chuyên dùng để công kích, đối với phòng ngự kém hơn rất nhiều. Nhưng năng lực đám quái điểu này vượt xa dự liệu khiến gã vô cùng kinh ngạc.

Phất tay một cái, gã lại phóng Tử Viêm kình ra. Sáu luồng tử sắc hỏa bắn ra lao về phái đám quái điểu vừa tập kích gã.

Nhìn những luồng lửa do Tử viêm kình tạo ra truy kích, quái điểu sáu vuốt không tránh né ngược lại còn giương đôi cánh lao tới chính diện đối kháng với Tử Viêm kình.

Kêu lên những tiếng oa oa quái dị, đám quái điểu không chịu được sức nóng của Tử viêm kình, bị tử sắc hỏa nuốt chửng. Nhạc Bằng hơi lơi lỏng thì quái điểu vừa mới bị cháy lại kêu to một tiếng xé tan tử viêm đang thiêu đốt. Tuy lông vũ rơi lả tả, toàn thân cháy đen nhưng Tử Viêm kình không thể tiêu diệt được nó. Điều này khiến gã kinh ngạc.

Bất quá nơi đây có cả ngàn vạn quái điểu, không thể đếm xuể. Vừa rồi tuy con quái điểu sáu vuốt tuy nếm khổ đầu nhưng nó vẫn như trước lao đến tấn công. Loại quái điểu này thể tích to gấp bốn đến năm người thường, toàn thân ngũ sắc, mỏ xanh đầu đỏ, cái đuôi dài rất đẹp nhưng lại hung dữ dị thường.

Long Kình Chu vì to lớn nên chịu công kích nhiều gấp mấy chục lần Nhạc Bằng. Tuy không thể làm thương tổn đến Long Kình Chu nhưng với thanh thế mãnh liệt cũng đã đủ làm cho gã kinh hãi.

Hiện tại đã ra khỏi mặt nước, Long Kình Chu đã không còn tác dụng thế nên Nhạc Bằng vội vã thu hồi lại pháp bảo, sau đó dốc sức đối phó với ngàn vạn con quái điểu.

Thiên Bằng Tung Hoành pháp triển khai, tốc độ của gã nhanh chóng vượt xa đám quái điểu. Từ trên cao, Tử Viêm kình tung hoành ngang dọc, chặt chém văng những con quái điểu ngũ sắc ở gần.

Thử qua mấy lần, Tử Viêm đao quyết của Nhạc Bằng đã được đẩy lên đến cực hạn. Ngắm chuẩn một con quái điểu đen đủi, chém nó ra làm hai mảnh. Quái điểu sau khi bị phanh thây tự nhiên không còn bay lượn được nữa mà rơi xuống chìm vào lòng biển.

Tuy một kích thành công nhưng Nhạc Bằng cũng thầm tặc lưỡi không thôi. Vừa rồi gã đã dùng đến bảy thành công lực mới có thể chém đôi được con quái điểu, cứ thế này tất chúng khiến gã đau đầu. Tuy đám quái điểu này thân hình to lớn, bay nhanh, lực công kích mạnh, lại thêm vào đó là mình đồng da sắt nhưng gã hoàn toàn không để tâm đến điều này, chỉ là số lượng nhiều như vậy, có giết đến mỏi tay cũng không hết. Gã không biết nên xử trí thế nào.

Sau khi gã giết chết một con quái điểu ngũ sắc thì tình huống lập tức thay đổi. Trên móng vuốt của đám quái điểu ngũ sắc đột nhiên phóng ra ngũ sắc quang mang cũng bắn về phía gã. Vừa rồi bọn chúng bất quá chỉ coi gã là thức ăn mà thôi không nghĩ tới sinh vật xem ra nhỏ bé mà lại xảo trá như vậy. Dưới tình huống đồng bạn bị giết đám quái điểu ngũ sắc đã thực sự nổi giận.

Nhờ vào thân pháp, đòn tấn công của đám quái điểu ngũ sắc không động được đến chéo áo gã. Kim sí đại bằng hiệu xưng thiên cầm đệ nhất, luận phi hành năng lực tự nhiên đám quái điểu hoang dã không thể nào so bì được. Nhưng hiện tại, tình huống so với trước lại trở lên nguy hiểm vạn phần. Đám quái điểu ngũ sắc tự hồ bản thân có chân khí kì dị. Có thể ngưng tự trên móng vuốt phóng ra tấn công. Một hai con Nhạc Bằng không sợ nhưng ngàn vạn con quái điểu cùng công kích, hộ thân tiên khí Ngọc Cơ tiên thể cũng không đủ sức chịu đựng.

Tử Viêm kình bản thân uy lực lớn nằm ở chỗ sức nóng vô cùng ngưng tụ lại thành đao kình sắc bén. Nhạc Bằng đã kết hợp Tử Viêm Thất Diệt cùng với Lục Thú đao mang sáng tạo ra môn võ học này. Lúc bình thường vì không cần thiết nên uy lực chưa thể hiện ra hết. Hôm nay tự nhiên lại có đám bia thí luyện này, Tử Viêm kình tự nhiên được đẩy lên đến đỉnh cao mà từ trước giờ chưa từng có. Cùng với ngũ sắc kì quang của đám quái điểu ngũ sắc giao đấu.

Dựa vào tốc độ thiên hạ vô song, gã luôn chiếm thế thượng phong. Nhưng đám quái điểu ngũ sắc số lượng quá nhiều. Sau khi chém hơn năm mươi con quái điểu, Tử Viêm kình dần ảm đạm, chân khí bắt đầu đứt đoạn. Lúc Tử Viêm đao mang lóe lên tuy không có gì có thể chặn được, nhưng kì quang của đám quái điểu ngũ sắc có uy lực quá mạnh. Chỉ cần mỗi con thì không thành vấn đề nhưng trên ngàn vạn ngũ sắc quang mang tập trung phát xạ, thì Nhạc Bằng chỉ còn nước bỏ chạy. Hét lên một tiếng. gã thi triển tuyệt chiêu mạnh nhất của Tử Viêm kình – Lục ngự nhật. Sáu luồng tử sắc hỏa so với lần trước mạnh mẽ hơn gấp trăm lần bắn vào đám quái điểu đang bao vây xung quanh. Nhạc Bằng dựa vào cơ hội đám quái điểu phân tán, trong nháy mắt đã thoát ra khỏi vòng vây. Nhưng sau khi thoát khỏi sự bao vây của đám quái điểu, gã vẫn không thể thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì gã đã biết bản thân mình đang ở chỗ nào.

Phật gia có nhắc đến : “Tam thiên đại thế giới”.

Thế giới này không biết ở đâu, chỉ biết có vài nơi thỉnh thoảng có thông đến nhân gian. Nhạc Bằng khẳng định nơi đây không phải là nhân gian giới. Tuy có vô số thế giới liên thông đến nhân gian giới, nhưng có một số thế giới không phải nơi mà nhân loại có thể đến, thậm chí đến yêu ma, đạo sĩ, tiên phật tu luyện có thành tựu cũng chưa chắc giữ được mạng sống khi ở đây. Nhạc Bằng tuy có thể tự do đi lại giữa tam giới nhưng cũng có vài nơi không dám tùy ý ra vào.

Tuy Nhạc Bằng chưa từng tới nơi đây, nhưng địa phương càng khác lạ thì khả năng nguy hiểm càng cao. Nhạc Bằng vừa mới đến nơi đây đã đụng phải đám quái điểu ngũ sắc hung ác vậy thì đám sinh vật còn lại của không biết còn khủng bố đến mức nào.

Hồn đảo nhỏ mà Nhạc Bằng nhìn thấy ban đầu nằm giữa biển cả mênh mông, mà gã cho dù triển khai linh giác tra xét cũng không thể nào phát hiện đất liền ở đâu. Với năng lực của gã mà nói thì chỉ có hai khả năng, một là nơi đây không có đất liền; hai là đất liền ở rất xa vượt xa khỏi phạm vi linh giác của gã.

Đột nhiên lúc đó, đạo khí tức khiến hấp dẫn gã đến đây lại trở lên rõ ràng. Sau khi thoát thân, gã bay vút lên không trung. Đám quái điểu không theo kịp tốc độ của gã bị bỏ lại phía sau, cuối cùng không đuổi theo nữa.

Một giọng nói rõ ràng truyền đến tai gã.

“Đạo hữu phương nào đến tuyệt vực này, có thể quá bộ qua đây một lát không?”

Giọng nói già cỗi, dùng ngôn ngữ cổ đại Trung Quốc khiến cho Nhạc Bằng lập tức nhận biết đây là một vị đạo giả ẩn tu. Bất quá người này có khí tức âm lãnh, hiển nhiên không phải là kẻ tu hành chính đạo. Nhưng gã không sợ, chẳng qua là buồn chán nên mới tới nơi này, gặp mặt cũng chẳng sao.

Tuy gã đúng là không đối phó được với đám quái điểu, nhưng cũng không muốn tiếp tục dây dưa. Liền sử dụng Thiên Cương phù quyết vạch lên.

Bố trí trận pháp quanh người xong, Thiên Cương phù quyết là công pháp pháp vũ hợp nhất, vừa có công vừa có thủ, rất thích hợp đối phó với số đông địch nhân.

Chuẩn bị kĩ lưỡng rồi, gã mới tránh khỏi hòn đảo nhỏ nơi đám quái điểu ngũ sắc cư ngụ hướng về phía có âm thanh.

Tuy gã không có tìm thấy đất liền nhưng trên mặt biển có vô số hòn đảo. Gã dễ dàng tìm thấy nơi trú ngụ của kẻ tu đạo kia. Bay không xa thì đến một hòn đảo nhỏ có mây mù bao quanh, trông rất quái dị.

Đến lúc này Nhạc Bằng mới biết vì sao lúc trước cảm thấy có điểm quen thuộc. Bởi vì cỗ khí tức này chính là tử khí trầm trầm phát ra khi tế luyện ma thần. Vả lại tử khí dày đặc như thế này thì thần ma mà vị chủ nhân tu luyện tám phần là ngang cấp với Âm dương thập bát thần ma. Cũng là tuyệt phẩm ma đạo tà khí.

Gã lại phát ra Thiên Cương phù quyết, dùng ý vẽ tranh sơn thủy, vẽ ra năm ngọn núi. Ngũ Nhạc quỷ thần kinh là một trong tam đại tuyệt chiêu mạnh nhất của Thiên Cương phù quyết, gã sử dụng ra đủ thấy rất trọng thị đối phương. Vỗ xong, gã lại phóng ra một thanh phi kiếm, không phỉa vì cần thận, mà muốn bộc lộ thân phận là tu đạo giả chính đạo.

“Đạo hữu quả nhiên pháp lực siêu quần, bất quá ở trong tuyệt vực này, dù cho thông thiên pháp lực cũng chỉ còn nước chịu giam cầm. Muốn thoát ra chi bằng chúng ta hợp tác?”

Dứt lời, một bóng người vút lên, toàn thân chìm trong hắc vân, hiển nhiên phản ứng với trạng thái chuẩn bị chiến đấu của Nhạc Bằng. Người đó không biết gã là ai, tự nhiên phải cẩn thận. Người xuất hiện lại là một nữ lang bốc lửa, khác hẳn âm thanh, toàn thân cơ hồ không mặc gì, chỉ phủ một tấm sa mỏng, thân thể lộ ra, những đường nét uốn lượn khiến bất kỳ động vật trống nào cũng phải suy nghĩ lệch lạc.

Bất quá Nhạc Bằng kinh ngạc đến há hốc miệng bởi một nguyên nhân khác. Gã gặp người quen. Âm dương thập bát thần ma, Huyết hà binh vương phiên trong tay gã đều lấy từ tay Bạch Cốt đạo nhân, còn nữ lang kia cùng khí tức phát ra khiến gã thoáng nhìn cũng nhận ra là Bạch Cốt đạo nhân năm xưa.

Tuy nói rằng cừu nhân gặp nhau tất không giữ được bình tĩnh, nhưng năm xưa gã dựa vào thân pháp siêu đẳng, cướp xong chạy ngay, Bạch Cốt đạo nhân không thấy được ngoại hình của gã. Giờ gặp lại, gã đổi sang tiên đạo pháp lực, Bạch Cốt đạo nhân không nhận ra đại cừu nhân từ mấy ngàn năm trước, còn gã tất nhiên không dại gì đề tỉnh.

Thấy gã tỏ vẻ kinh ngạc, Bạch Cốt đạo nhân cũng lấy làm kì quái, theo pháp lực gã hiển lộ, sao lại có thể dễ dàng bị mê hoặc vậy?

Đang định lên tiếng thì Nhạc Bằng nói trước.

“Nơi này thế nào, tại hạ không biết, nhưng đạo huynh nói rằng muốn ra ngoài đâu có khó? Hà tất hợp tác, tự đi là được.”

“Đạo hữu chỉ biết một mà không biết hai, lẽ nào lại không biết đây là đâu?”

Bạch Cốt đạo nhân ăn mặc theo lối tuyệt sắc mỹ nữ hết sức kinh ngạc trước thắc mắc của Nhạc Bằng: “Nơi đây là Thần ma tuyệt vực diễn ra chính tà đại quyết chiến ba trăm năm trước, đạo hữu không biết, sao còn đến?”

“Ba trăm năm trước? Còn cả chính tà quyết chiến?” Nhạc Bằng thầm nhủ, những việc gần đây như thế sao ta biết được, lúc đó còn đang bế quan tu luyện đến giai đoạn quyết định.

“Chính là như vậy, có phải đạo hữu vì đến cứu vị bằng hữu đó mới xông vào Thần ma tuyệt vực?”

“Chính tà quyết chiến là việc gì?” Câu hỏi của gã cũng là câu trả lời cho câu hỏi của Bạch Cốt đạo nhân. Gã nào biết mảy may về nơi này.

Gã không dám coi thường Bạch Cốt đạo nhân, năm xưa hắn đã là ma đạo tôn sư, chỉ qua việc Nhạc Bằng nhìn trúng pháp bảo hắn tu luyện, rồi uy lực của Âm dương thập bát thần ma và Huyết hà binh vương phiên là biết hắn mạnh đến mức nào.

Dù là nhân loại tu hành giả hay yêu ma hùng mạnh, tu vi đến một mức nào đó sẽ rời khỏi nhân gian giới, vì ở lại sẽ không thể phát huy được thực lực, chịu rất nhiều hạn chế. Nhiều dị tộc, ví như thần minh, yêu ma đều đến từ dị giới, ở nhân gian giới, sức mạnh của họ không phát huy được nhưng nhân gian giới lại cực độ phồn hoa, hấp dẫn nhiều sinh linh dị giới đến định cư. Vì các tộc khống chế nhau nên nhân gian giới an định hơn hết.

Bất kỳ ai muốn khoa trương ở đây đều bị cường giả ẩn cư xuất hiện chế trụ, nên tuyệt đại đa số đạt đến mức cực đỉnh của sức mạnh liền đến một thế giới khác tìm phương thức sinh tồn.

Nên ở nhân gian giới, Trương Vũ được coi là cao thủ hạng nhất trong hàng ngũ nhân loại tu hành giả, nhưng muốn tìm cao thủ mạnh nhất nhân gian, tất phải đi nơi khác tìm. Bạch Cốt đạo nhân là nhân vật đứng đầu trong những nhân loại tu hành giả ở nhân gian, luận tu vi mạnh hơn họ Trương không biết bao nhiêu lần.

Nhạc Bằng không dám chắc với trạng thái hiện tại có thể thắng được hắn.

“Chính tà quyết chiến hiện tại chỉ còn là chuyện cười, năm xưa bần đạo rời nhân gian giới đi khắp nơi, không hiểu sao tiên giới tu hành giả gì đó lại muốn thanh trừ tà ác tu hành giả như chúng ta. Hậu quả không cần phải nói, song phương lấy thế giới không ai biết này làm nơi hỗn chiến. Ai ngờ sinh vật ở đây kì quái cực độ, mạnh đến khó tin, đồng thời song phương không chịu hợp tác, khiến tất cả có đến không về được, bị nhốt ở đây.”

“Đạo huynh không ngại thì thử xem có tìm được lối ra hay không.”

Nhạc Bằng không kinh ngạc lắm với chính tà quyết chiến, tu hành giả đa phần tính khí cổ quái, tranh chấp cũng chả liên quan đến gã. Bất quá Bạch Cốt đạo nhân nói vậy cũng khiến gã trầm tư.

Co một ngón tay búng khẽ, một trong năm ngọn núi quanh mình bay lên, đập vào hòn đảo có quái điểu tụ tập. Gã muốn thử xem kết quả thế nào.

“Pháp lực của đạo hữu mạnh lắm, không hiểu pháp bảo này có mở được không gian thông đạo dưới đáy hồ không? Bần đạo giúp một tay.”

Bạch Cốt đạo nhân xòe năm ngón tay mảnh mai, một dải khói đen theo sát ngọn núi do Thiên Cương phù quyết của Nhạc Bằng ảo hóa thành. Cả hai đều pháp lực thông huyền, xuất thủ tất nhiên bất phàm.

Ngoài xa ngũ sắc quái điểu rít vang khắp trời, mặt biển vang lên tiếng gào, hồi ứng lại đòn xuất thủ của hai người mạnh mẽ kinh nhân. Ngũ sắc kì quang chiếu rọi như mặt trời mới mọc, quái điểu liều mạng bảo vệ nơi ở, áp chế đòn công kích.

Mục đích của Nhạc Bằng là thông đạo dưới đáy hồ trên đảo, tất nhiên không toàn lực đấu với đám quái điểu, linh giác của gã bám theo đòn công kích trải xuống. Quả nhiên dưới đó có một sức mạnh kỳ dị chống lại khoáng thế uy lực của Ngũ nhạc quỷ thần kinh, dải khói đen của Bạch Cốt đạo nhân không hiểu có pháp lực gì mà hóa giải bớt được sức chấn động của hai cỗ sức mạnh. Tuy thế, tiểu đảo vẫn bị Ngũ nhạc quỷ thần kinh từ trong lòng đất hất văng lên không. Vô số ngũ sắc quái điểu điên cuồng bay lượn, tiếng gào rít vang lên không ngớt.

“Hóa ra là vậy.” Nhạc Bằng tìm ra căn nguyên vấn đề, kết cấu của thế giới này rất phức tạp, mật độ năng lượng cực đậm đặc, nên sức mạnh cần thiết để tiến vào hoặc đi ra phải khoảng trên dưới một ngàn. Muốn thoát được, gã tất dụng công không ít.

“Hỏng rồi, chúng ta chọc giận Thiên tường điểu. Loại quái điểu này khó đối phó lắm, đạo huynh vào trong phòng ngự trận pháp của bần đạo tránh đi đã.”

Nhạc Bằng lúc đó mới biết tên quái điểu, nhưng không nghe lời Bạch Cốt đạo nhân, mỉm cười đáp: “Không cần đạo huynh lo lắng, tại hạ tự có năng lực phòng thân. Đạo huynh cứ tự nhiên.”

Thấy gã tự tin như vậy, Bạch Cốt đạo nhân không phí lời, tu hành giả đến được đây tất nhiên không phải loại vô dụng, hắn tin gã có thể xử lý được Thiên tường điểu, liền quay về hòn đào có bố trí trận pháp. Về đó vẫn hơn đánh đấm sinh tử ở đây như Nhạc Bằng.

Toàn thân hắn đen đặc hắc vân, thoáng sau đã biến mất vào pháp trận, Nhạc Bằng dồn tâm tư vào nguy cơ trước mắt. Uy lực của Thiên tường điểu cơ hồ sánh được với yêu ma cao cấp, có thể phát ra ngũ sắc kì quang, dung kim hóa thạch, nếu nhân tộc cao thủ như Hà Động Lượng đấu với đơn đả độc một con, chỉ còn nước bị xé tan xác, vì thế gã muốn thu phục chúng rồi mang về làm quà, rất thích. Ý nghĩ của gã đơn thuần như vậy.

Thiên tường điểu vô cùng sặc sỡ, sẽ dễ khiến người ta yêu thích, tính khí tuy nóng này đôi chút, nhưng gã tin mình dạy dỗ được.

Gã dùng Thiên Cương phù quyết bày ra đủ năm ngọn núi Ngũ nhạc quỷ thần kinh, dụng để hộ thân tất ảo diệu vô cùng, có cả uy lực khai thiên liệt địa, là công phu cực kỳ huyền diệu gã dốc hết tâm tư sáng tạo ra. Gã vạch ra ba trăm sáu mươi mốt đạo thành thiên la địa võng đợi Thiên tường điểu.

Hia nơi cách nhau không xa, Thiên tường điểu phi hành cực nhanh, gã vừa bày xong trận thế thì cả đàn quái điểu mít trời đã áp tới. Hiển nhiên đàn chim hung hãn này đã quen với hòn đảo hàng xóm của Bạch Cốt đạo nhân, lập tức tách ra nửa đàn tấn công. Vô số đạo ngũ sắc kì quang trùm lên hòn đảo nhỏ.

Bạch Cốt đạo nhân hiển nhiên quá quen với kiểu công kích này, trận pháp trên đảo phát động, hắc vân ngùn ngụt, loáng thoáng vang lên tiếng quỷ khóc thần gào. Là ma đạo đại tôn sư, pháp lực của hắn tự nhiên bất phàm, Bách Cơ địa ngục mở ra tựa cửa địa ngục chiêu thu ác quỷ.

Nhạc Bằng thấy thủ đoạn của hắn, bất giác trầm hẳn tâm tư, chợt nhớ ra một việc không hay. Gã bị một cỗ sức mạnh hút tới, mà để sức mạnh từ đây truyền lên nhân gian giới tốn bao nhiêu công phu? Bạch Cốt đạo nhân tất nhiên cố ý làm vậy, mục đích là thu hút người khác tự chui vào lưới, chỉ không ngờ là hắn lại vô ý tìm trúng kẻ thâm cừu đại hận.

Gã cười khổ, trách ai được đây? Thiên tường điểu bắt đầu xung kích trận pháp của gã. Ngũ nhạc trấn ngục chi lực cực mạnh, Thiên tường điểu không thể lập tức phá được.

Nhạc Bằng mượn cơ hội này vận dụng các yếu quyết Khổn, vi, quyển, thu, cầm, trệ trong Thiên Cương phù, định bắt mấy con Thiên tường điểu. Bất quá đàn quái điểu kì dị này không dễ ứng phó, mỗi khi có con nào bị khốn là con khác lại giúp đồng bạn ngay. Ngũ sắc kì quang của chúng uy lực cực kỳ quái dị, vừa hay khắc chế được bản thân tiên khí của Nhạc Bằng, luân phiên công kích mấy lần Thiên Cương phù quyết sẽ tan, Thiên tường điểu bị bắt lại được khôi phục tự do.

Theo tốc độ pháp lực tiêu hao, gã biết Ngũ nhạc trấn ngục pháp trận chỉ duy trì được bốn, năm tiếng, sau đó tất sẽ phiền hà với đàn quái điểu. Bạch Cốt đạo nhân truyền báo tình huống đại thể về Thần ma tuyệt vực. Gã nghe xong, càng phiền muộn hơn.

Trong thế giới này có vô số quái vật siêu cường, Thiên tường điểu là một đẳng cấp, còn hai, ba chục quái vật mà ngay cả Bạch Cốt đạo nhân cũng không chống nổi. Chính tà các lộ cao thủ quyết chiến ở đây hiện giờ đa phần liên hợp lại, trừ lão quái vật như gã, có ai dám một mình hành động.

Quay về nhân gian giới, đối với gã tuy không dễ nhưng không đến nỗi quá khó, nhưng gã nảy sinh hứng thú với những sinh linh ở đây, chuẩn bị thu phục vài con rồi mới về. Không hề quan tâm đến việc liên hợp với Bạch Cốt đạo nhân.

Hạ quyết tâm rồi, gã lại tế xuất pháp bảo vẫn giấu giếm, lần này là Vô Cực thiên thư. Vô Cực thiên thư không ghi lại pháp môn tu hành mà bị tế luyện thành phong ấn chi bảo, tổng cộng có hai trăm tám mươi trang có thể phong ấn bất kì sinh vật nào trên thế gian. Tiền đề là Nhạc Bằng bắt được chúng.

Gã lật mấy trang, Vô Cực thiên thư cũng là thứ lấy được từ cung khuyết dưới lòng đất, cũng là một trong chín pháp bảo đắc ý nhất của kẻ đó, mới sử dụng có vài trang, trừ một con rồng xanh, còn lại là những tu hành giả chống đối. Gã cũng lười xem.

Muốn bắt Thiên tường điểu, gã không dám sơ ý. Ngũ nhạc thần phong được sử dụng, kim quang chói lòa đột nhiên vươn lên.

Thiên tường điểu phát ra ngũ sắc kì quang, toàn lực áp chế hộ thân thần phong của gã, nhất thời khiến gã cũng thấy được áp lực trầm trọng. Bất quá gã đã tính trước, Ngũ nhạc trấn ngục lan ra rồi tan biến, thu sạch Thiên tường điểu lại, chỉ khoảng khắc nhưng đã đủ rồi.

Gã mở Vô Cực thiên thư, thu hết Thiên tường điểu vây công minh và Ngũ nhạc thần phong hộ thân vào. Vô Cực thiên thư uy lực cực đại, theo đà hút cả không ít nước biển vào, trên mặt biển xuất hiện một vũng xoáy, phản ánh rõ tình hình tráng quan trên thinh không. Vô Cực thiên thư mở ra rồi gấp lại, có thêm một trang hình sơn thủy, biển lớn vô biên có năm tòa thần phong đứng sừng sững, vô số ngũ sắc phi điểu bay lượn trong đó, thật sự là một bức tranh đẹp. Vốn là tiên gia bảo vật, tranh trong Vô Cực thiên thư không phải vật tĩnh, cảnh sắc biến đổi liên tục, chất lượng đẹp đẽ không thua gì một màn hình LCD đang trình chiếu trong tay gã.

Gã mỉm cười thu Vô Cực thiên thư, thân hình hóa thành kim quang lao về phía tây nam. Nửa đàn Thiên tường điểu vây công Bạch Cốt đạo nhân thì mặc kệ, gã đến đây tiêu diêu khoái hoạt, lão bất tử đó bản lĩnh cứ việc quay về. Hà huống giữa hai người có thù sâu như biển, ít gặp càng tốt.

Ngay cả Thiên tường điểu cũng không biết nên phản ứng thế nào, đợi đến lúc chúng tách thêm một phần ra truy đuổi cường đồ bắt huynh đệ thì Nhạc Bằng đã đi xa. Bạch Cốt đạo nhân trầm mặc hồi lâu rồi cả tiểu đảo hóa thành hắc vân bay lên đuổi theo.

Nhạc Bằng lướt như bay, mặc kệ phương hướng, nơi nào có khí tức cường liệt, tất sẽ có quái vật mạnh mẽ. Gã dựa vào trực giác tìm nơi náo nhiệt rồi xông tới.

Gã thầm nhủ: “Vốn định đến Tây phương thần giới quấy nhiễu hai tháng, không ngờ vô ý đến tận đây, tuy hoang vắng hơn nhưng cũng không tệ. Chi bằng dạo chơi đến lúc bọn Diêu Tranh xong việc.”

Thanh phi kiếm gã ném ra ban nãy, tốc độ sánh gần ngang với gã, có lẽ bị Diêu Tranh ảnh hưởng, gã vốn không thích pháp bảo loại này, đột nhiên muốn luyện phi kiếm chơi chơi. Đó là thanh có phẩm chất tốt nhất trong tay gã.

Vừa học vừa hành, gã vừa bay lượn vừa học chế ngự phi kiếm, thoáng sau đã thao túng nhuần nhuyễn, học theo kiểu Trần Anh Hữu ngự kiếm phi hành, gã thấy khá thú vị, tuy không bì kịp Thiên Bằng Tung Hoành pháp nhưng không thể coi là chậm. Chân đạp phi kiếm, Nhạc Bằng học cả kĩ xảo vượt sóng, chợt nhớ ra mấy hình ảnh trong bộ phim Treasure Planet, nhân vật chính mới mười lăm tuổi mấy lần hưởng niềm kích thích bằng cách chơi trong không gian.

Dùng phi kiếm chơi trò đó không khó gì, tuy gã chưa nghe nói có ai ngã xuống khi ngự phi kiếm, nhưng không có ai tính kiểu đùa nghịch như gã.

Đột nhiên gia tốc, gã hạ cao độ xuyên qua một làn sóng, rồi hú vang sảng khoái.

A ha!

Hô lên rồi, hã hoàn toàn quên mất mục đích của mình lúc vào đây, hai tay vỗ mạnh, nội lực cường kình tràn ra làm xuất hiện ngàn cột cột sóng lớn trên biển. Nổi hứng lên, gã vung một tay, Tử Viêm đao kình xé sóng rạch nước, vạch thành một đường rãnh sâu hoắm, thi thoảng có cá nhảy len, gã búng tay hất văng hết.

Không phải gã hiếu sát, chỉ bất quá tại nhân gian giới quá buôn rầu, phải phát tiết đôi chút.

Không lâu sau, mặt biển gió bão gào rú, sóng dâng cuồn cuộn, bão sắp tới. Gã lao bừa trong vùng biển vô biên này, muốn gặp bão cũng không mấy khi.

Chơi chán rồi, gã cho rừng nên dừng tay, không định chống lại vô thượng chi uy của đất trời. Bất quá trong lúc ngự kiếm phi hành vòng sang hướng khác, định tránh gió bão thì ẩn ẩn ước ước nghe có người gọi.

Lòng hiếu kì nổi lên, gã vận chân khí, kiếm khí đại thịnh, xông thẳng vào giữa cơn bão tìm xem ai đang gọi, gặp phải việc gì?

Tinh mang sáng chói, Thất diệu kiếm của gã uy lực còn trên Tử vi đế khuyết của Diêu Tranh, cũng là pháp bảo đứng đầu nhóm linh khí, xẻ gió xé sóng dễ như trở bàn tay. Lướt được nửa vòng, gã tìm thấy mấy người đang vùng vẫy trên biển.

Bất quá những người này không phải bị sóng gió xô dạt, mà gặp phiền hà hơn nhiều. Chín tuyệt sắc mỹ nữ vây ráp, hạ sát thủ với toán tu hành giả đông gấp mười lần. Thoáng nhìn là gã nhận ra những mỹ nữ đó không phải người sống, cũng như Âm dương thập bát thần ma, là Cửu tử quỷ mẫu thiên ma còn khó luyện hơn.

Kẻ thao túng Cửu tử quỷ mẫu thiên ma tất nhiên là Bạch Cốt đạo nhân. Hắn tìm Nhạc Bằng không được lại gặp oan gia đối đầu, tuy đối phương đông hơn nhiều nhưng khi động thủ lại bị Cửu tử quỷ mẫu thiên ma của hắn vây khốn, bị thương mấy người rồi. Chẳng qua họ có phòng ngự pháp bảo cực mạnh mới miễn cưỡng duy trì đến giờ.

Nhưng theo tình hình này, không lâu nữa,họ sẽ lần lượt xong đời.

Nhạc Bằng không có hảo cảm với ai, tất nhiên không định giúp gì, đang định tính toán xem có nên đi hay ở lại xem náo nhiệt, hay là vào quấy rồi hơn nữa. Đang lúc phân vân, một Cửu tử quỷ mẫu thiên ma không hiểu thế nào lại nhắm trúng gã. Tuy ngoại hình của hắn là tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng gã nhìn là nhận ra, hơn nữa cũng không phải hạng người thương hương tiếc ngọc.

Cửu tử quỷ mẫu thiên ma đó rít lên quỷ dị, lao bổ vào gã, một đạo kiếm quang lam nhạt chặn lại rồi lớn tiếng hô: “Vị đạo hữu này mau đi đi, ở đây nguy hiểm, Bạch Cốt lão tổ đó đang tỷ đấu với chúng tôi…”

Người đó mới được nửa câu nói thì Cửu tử quỷ mẫu thiên ma giống như mỹ nữ kia tăng cường công kích khiến người đó phải ngừng lời, toàn tâm ứng phó với đối thủ hung tàn.

Nhạc Bằng liền thấy hứng thú, sau khi ăn trộm Âm dương thập bát thần ma, hiếm khi gã sử dụng, bởi không cho rằng mớ khô lâu này lợi hại gì, hiện tại xem ra sai lầm lớn. Luyện chế thần ma là bàng môn kết tinh của Thiên ma đại pháp, xem ra uy lực không tệ.

Gã đã hứng trí liền không đáp, vận Tử Viêm kình, đao mang như điện chèm vào tên ma quỷ. Gã xuất thủ cực nhanh, cao thủ mạnh hơn thế mà không phòng bị cũng bị nếm mùi, hà huống là loại người chết được tế luyện này phản ứng kém xa tu hành giả bình thường, chỉ dựa vào tấm thân gần như bất tử và ma lực hồn hậu mới áp chế được phổ thông tu hành giả.

Gã lại gồm cả hai, công lực hồn hậu vô cùng, Tử Viêm kình không gì không phá được, hợp cả hai lại nên chỉ một đao đã chẻ đôi ma quỷ.

Bất quá khói đen phất qua, đối thủ bị chẻ làm đôi lại khôi phục như lúc đầu. Nhạc Bằng nhất thời không làm gì được đối phương, không phải gã không có cách triệt để tiêu diệt thứ đáng ghét này, chẳng qua làm vậy sẽ tổn hao công lực quá lớn. Gã không thích phương thức đó, với gã giữ được sức mạnh để giữ mạng mới là quan trọng. Còn cách đánh ngu ngốc kiểu dốc toàn lực liều mạng, xưa nay gã chưa bao giờ quan tâm.

Không chiếm được tiện nghi, cũng không chịu thiệt hại, dù gì gã cũng không cần giết địch nhân, xưa nay chưa ai thật sự kích nộ được gã.

Toán người gồm hơn trăm nhân vật kia hiển nhiên không cùng một môn phái nhưng từ cách sử dụng pháp lực, pháp bảo, võ công thì phái kiếm tiên thịnh hành nhất trong các pháp môn tu hành cũng chiếm số đông, còn lại là nhanh của pháp môn luyện khí.

Nhân loại tu hành có bốn kiểu: phật tông, đạo môn, thái cổ, tá lực. Trừ hai tôn giáo thiên về lối tự ngã tu luyện, quả thật cũng đào tạo ra không ít nhân vật tuyệt thế, còn lại các phái đều theo lối thái cổ hỗn tu, tu theo cách dị biệt hoặc cách từ thời thượng cổ. Nhạc Bằng là một dòng, lúc gã tu luyện cách xa thời điểm xuất hiện của bất kỳ tôn giáo nào, chỉ biết một mình lần mò.

Tá lực là phương thức tu hành đơn giản nhất, thành tựu cũng thấp nhất, nhưng khởi đầu rất dễ, chỉ cần thỉnh cầu thần tộc hoặc ma quỷ là có được sức mạnh. Bất quá sau đó không thể nâng cao, do nguồn sức mạnh mà thực lực của tu hành giả kiểu này không ổn định. Đến dễ đi cùng nhanh, không có đối tượng tá lực, họ không là gì cả.

Vì thế tu hành giả nhân tộc tuyệt đại đa số là theo dòng tu kiếm. Nhạc Bằng thấy những người này cũng không có cảm giác lạ lùng, lúc pháp môn kiếm tiên tối cường thịnh, số môn phái đạt tới mấy trăm, truyền nhân các phái vượt hơn trăm vạn, sau đó suy vi, nguyên nhân đúng như Bạch Cốt đạo nhân nói.

Họ đến đây tiến hành chính tà quyết chiến, kết quả đều bị khốn trong tuyệt vực, tuy không thể rời đi nhưng có thể sống thật khoái khoái hoạt hoạt, đến độ còn lòng dạ đi trảm yêu trừ ma, gây chiến với Bạch Cốt lão đạo.

Nhạc Bằng xuất thủ, Bạch Cốt đạo nhân lập tức hiểu rằng gã chưa dốc toàn lực, chỉ cầm thanh phi kiếm vừa luyện đến đùa chơi. Bạch Cốt đạo nhân hết sức yên tâm, nhưng cũng hiểu nếu ra mặt tất sẽ mất vui, nên ẩn thân một bên thao túng Cửu tử quỷ mẫu thiên ma công kích toán kiếm tiên.

Nhạc Bằng không hiểu lai lịch những người này, gã thường bế quan tu luyện, thỉnh thoảng ra ngoài cũng vô cùng bận rộn tìm bằng hữu, tìm bảo vật, nhiều lúc hòa vàn thế gian. Ba trăm năm trước là lúc kiếm tiên tu hành bá chủ Thần Châu, thế lực đại thịnh.

Kiếm vốn là hung khí trên chiến trận, đem luyện đạo tất có chút sai lệch, nên phái kiếm tiên thương tính tình thiên khích, hiếu sát thành tính, mấy đại môn phái muốn đổ máu, tranh đoạt không ngừng, hơi tí là khiến địch nhân hình thần câu diệt, cừu hận nối nhau đến độ không thể thu thập được.

Sau đó không hiểu sao cừu oán tích tụ nhiều năm bùng phát, chọn nơi này để tiến hành trận chung cực quyết chiến. Trận quyết chiến này, vì để liên quan đến nhiều môn phái, những người tham chiến cơ hồ bao gồm hết chính tà các phương, không ngờ địa điểm lại không thuận lợi, sinh linh ở đây đều cực mạnh, càng quyết chiến càng hỗn loạn, hóa thành trận tranh đấu với kì cầm quái thú.

Sau đó có người phát giác răng nơi này vào dễ ra khó, trận chiến dừng lại, ai nấy gặp nhau đều hò hét nhưng bình thường đều tránh mặt.

Hôm nay vì tinh anh mấy môn phái thấy Bạch Cốt đạo nhân một mình nên mới phát động công kích. Những môn phái trên nhân gian giới đến đây vẫn giữ được, dù hỗn tạp hơn. Khác biệt giữa chính tà vẫn phân minh.

“Đạo huynh, đã không muốn đi, chi bằng cũng chúng tôi kháng cự địch nhân.” Người nói là tu hành giả vừa nãy đề tỉnh Nhạc Bằng, tuổi chỉ chừng hơn hai mươi nhưng đạo hạnh bất phàm, múa tít hai thanh kiếm trên tay kiệt lực chống lại Cửu tử quỷ mẫu thiên ma.

“Chuyện này hả? Cũng được.” Gã bình thản đáp. Gã không thích vào cùng phe ai, dù gì cùng với họ vẫn hơn, bởi gã cũng không muốn dính gì đến Bạch Cốt lão đạo, nhỡ ngày nào biết được chân tướng, hắn tất sẽ trở mặt, liều mạng với gã liền.

Thất diệu kiếm được chân lực của gã dồn vào, kiếm mang rực rỡ. Bạch Cốt đạo nhân tuy không sợ toán kiếm tiên hợp lực, nhưng thật sự cố kị Nhạc Bằng đã bộc lộ thực lực kinh nhân lúc trước, không muốn va chạm với gã, nên mặc cho gã và tu hành giả nọ lùi lại.

“Không hiểu đạo huynh thuộc môn phái nào? Tại hạ Thiên Kiếm môn Ngọa Vân tử.”

“Nhạc Bằng, Hải Thiên minh nguyệt lưu đệ tử.” Tự báo danh xong, Nhạc Bằng nhớ ra mình còn một môn phái thật sự, là môn phái bất luân bất loại do gã và Trần Anh Hữu dựng lên.

Ngọa Vân tử hoang mang, kiến thức của lão cũng không hiểu tông phái đó là gì, nhưng không thể nói là không biết, nên nói qua quít mấy câu ngưỡng mỗ đã lâu cho xong.

Ngọa Vân tử dẫn đường, Nhạc Bằng cùng vào trong phòng ngự trận pháp. Những tu hành giả này thực lực tuy không ra gì nhưng có cao thủ tọa trấn, Bạch Cốt đạo nhân không chiếm được bao nhiêu ư thế, chẳng qua song phương đều không muốn ngừng. Về thực lực không ai làm gì được ai, có đấu đến lúc cùng cũng vẫn vậy.

Kiếm tiên tu đạo lấy tế luyện pháp bảo làm chủ yếu, lúc giao đấu hiếm khi như Nhạc Bằng lấy võ học, pháp lực làm chủ mà đa phần là đấu pháp bảo, ai tế luyện được pháp bảo lợi hại là chiếm thượng phong. Thiên Kiếm môn tự nhiên lấy phi kiếm là pháp bảo chủ yếu, nhưng mấy pháp bảo lợi hại nhất đều không phải phi kiếm.

Một nữ tử xinh đẹp mặc áo tím tay phát ra thanh sắc quang hoa thể hiện uy lực mạnh nhất, khẽ lóe lên là chấn tan một Cửu tử quỷ mẫu thiên ma đến gần, tuy không thể hoàn toàn tiêu diệt nhưng khiến cho ma đầu e dè. Bất quá sử dụng không phân địch ra, không thể tùy ý phát động.

Ngoài ra, một trung niên nam tử mặc đạo bào, xem ra từ thời đại rất xa xưa, uy lực của cửu sắc quang luân trong tay cũng cực kỳ lợi hại, lực phòng ngự rất khá, Cửu tử quỷ mẫu thiên ma căn bản không tiến vào vòng phòng ngự đó được, đến gần là lập tức bị hất văng.

Trừ vài người đó, những người khác đều không có biện pháp đối phó với toán ma quỷ đi đến như điện, pháp bảo phổ thông không làm gì được, hà huống Cửu tử quỷ mẫu thiên ma có sức mạnh nhiếp hồn đoạt phách, những ai công lực hơi kém thì thậm chí đến gần chúng cũng không được, nói gì kháng cự.

Song phương đấu hồi lâu, Thiên Kiếm môn kết thành trận thế, bảo vệ những người công lực thấp kém vào trong, những người đạo pháp cao cường, pháp bảo uy lực kinh nhân ra mặt chống chọi. Bạch Cốt đạo nhân ẩn mình một bên, bố trí mấy thứ siêu cường pháp bảo trên không, tạo thành mây đen đầy trời, Cửu tử quỷ mẫu thiên ma liên tục xuất hiện. Nhất thời không ai làm gì được hắn, nếu không cẩn thận là bị hắn ám toán.

Nhạc Bằng vốn định thử thân thủ, Thất diệu tiên kiếm mới tu luyện không có chỗ nào để thể hiện, nhưng Ngọa Vân tử không biết lai lịch của gã, cho rằng gã chỉ có một thanh phi kiếm, đạo pháp không tinh, pháp bảo còn thiếu, nên an bài gã vào trong trận pháp, không để gã mạo hiểm.

Thoáng cân nhắc, Nhạc Bằng bỏ qua, chiến đấu kiểu này không kích thích lắm, gã cũng không thực sự muốn diệt Bạch Cốt đạo nhân, nên ẩn vào vòng sáng của Thất diệu tiên kiếm quan sát chiến đấu.

Thiên Kiếm môn vốn có một chi phụ, cũng là một đại môn phái về kiếm tiên, khởi nguyên từ thời Hán Đường, tuy có vô vàn quan hệ với đạo môn nhưng không phải là đạo gia chân chính, tôn chỉtu đạo của họ thiên về điềm tĩnh, khá giống đạo môn. Hơn nữa họ cũng không phân biệt phật đạo tục gia, thành phần môn phái rất phức tạp.

Trong tuyệt vực này, một vài môn phái đã hợp lại, hiện tại chia thành sáu đại thế lực chính tà, bảy chi của Thiên Kiếm môn hợp bích, cũng là một trong sáu thế lực này.

Thiên Kiếm môn, Thủy mẫu cung, Đạo môn thất phái, Thiên phật tông cùng một phe, Lam lê thần cung và Ma giáo ngũ tông đứng cùng trận tuyết. Đương nhiên còn có những cao thủ tu hành cao thâm, độc lai độc vãng như Bạch Cốt đạo nhân.

Qua nhiều năm, những người này đã tính đến chuyện định cư ở đây, so với nhân gian giới, hoàn cảnh nơi này càng thích hợp với tu luyện hơn, tuy có những sinh linh hùng mạnh nhưng họ không sợ mà coi đó là đối tượng rèn luyện. Thoát khỏi rất khó khăn, vô hình trung tạo thành một nơi lý tưởng để tu luyện, Bạch Cốt lão đạo không thích ở lại, đồng thời chỉ có một mình nên muốn rời khỏi, tìm đến trợ thủ Nhạc Bằng.

Nhạc Bằng và Ngọa Vân tử trao đổi tình hình, gã liền xác định rõ chuyến đi này rất đáng, coi nơi này là chỗ vui chơi thật ra rất đúng.

Song phương đan dệt kiếm quang, lôi điện ầm ầm, càng lúc bão trên biển càng dữ dội, tuy ai nấy đều có pháp lực nhưng thiên địa chi uy khó đoán, cùng lúc họ tăng cường sức mạnh và pháp bảo, một tiếng rít vang vọng mây cao cất lên.

Một sợ đen nhanh từ mặt biển dấy lên, chính là vòi rồng có sức phá hoại lớn nhất xuất hiện. Ở giữa vòi rồng ẩn ẩn ước ước có một thân ảnh cực lớn, cuốn theo áp lực kinh hồn.

Nhạc Bằng mắt tinh như điện, nhìn rõ là Long tộc, thần thú mạnh nhất trong truyền thuyết đông phương. Thần long, chi lớn nhất của Đông phương thần tộc, có thể đằng vân giá vụ, ngao du tứ hải xuất hiện.

Nhạc Bằng tuy không phải lần đầu thấy sinh vật này, Ngao Phương vốn là long thần, nhưng vẫn kinh ngạc vô cùng. Long tộc vốn không cư trú ở nhân gian giới. Đương nhiên không hẳn không xuất hiện, nơi xuất hiện duy nhất là nơi Long tộc chung sống, nhưng thật ra là ở đâu thì gã không biết.

Có thể xuất hiện ở thế giới khác, tất nhiên rất hùng mạnh, con rồng này còn lớn hơn nguyên hình của Ngao Phương. Nhạc Bằng không dám tùy tiện gây hấn, hậu quả sẽ là tự nếm trái đắng.

Bất quá người có kiến thức như gã không mấy ai, mấy kiếm tiên môn đồ hiển nhiên chỉ nghe về thần thú này trong truyền thuyết, mấy ngàn năm trước đã gần như tuyệt tích.

Không hiểu ai lỗ mãng đến mức dẫn kiếm quang chém vào nó.

Nhạc Bằng tuy biết không ổn nhưng trong lòng ít nhiều cũng không ưa vị vương giả trong nước này, dù gì gã cũng có thể giữ an toàn, không hơi đâu giúp mấy tên vô tri này.

Đạo kiếm quang đó chưa kịp đến gần vòi rồng đã bị một tia sét chấn tan. Một môn nhân trẻ tuổi của Thiên Kiếm môn thổ máu. Lý do khiến Nhạc Bằng ghét phi kiếm là tu luyện phi kiếm đến cảnh giới tối cao, nhất định phải thân kiếm hợp nhất, phi kiếm thụ thương thì bản thân cũng vậy, phi kiếm của môn nhân này bị hủy coi như phế mất năm thành công lực, phải tu luyện lại từ đầu.

Bạch Cốt đạo nhân thực lực siêu quần, tự biết đấu với long thần không hay ho gì. Hắn hiểu rõ thần thú này có sức mạnh thế nào, việc đồ long trong truyền thuyết phần lớn là giết rồng chưa thành niên hoặc yêu long tu hành sai đường, còn thần long thành niên, thành thần của Long tộc thì không dễ chạm vào. Nhân cơ hội, hắn buông lời.

“Hôm nay lão đại có việc, bỏ qua cho các ngươi, lần khác sẽ tìm Thiên Kiếm môn lý luận.” Rồi lắc mình, tiếng rít vang tầng không, hắc vân cuồn cuộn. Bạch Cốt đạo nhân định lánh đi xa? Hay ẩn thân xem náo nhiệt, đến lúc thích hợp sẽ thò mặt chiếm tiện nghi? Không ai biết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK