Mục lục
Dưỡng Nữ Thành Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mạn Duẫn mất một buổi tối mới đi ra khỏi rừng cây, Tịch Mân Sầm chỉ tốn một khắc thời gian. Ngoài rừng cây vây cách mỗi một mét, liền có một hộ về trông coi, nhìn thấy Vương Gia sau khi ra ngoài, liền khom lưng hành lễ. Ánh mắt chạm đến đứa bé Vương Gia trong ngực, đều nhìn nhiều thêm mấy lần.

Đứa bé mặc dù rất gầy, nhưng một khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại hết sức đáng yêu.

Sớm nghe nói về Vương Gia không thích gần người khác, bọn họ luôn cách rất xa, hôm nay nhìn thấy Vương Gia ôm đứa bé, không nói ra được có bao nhiêu kinh ngạc.

Mạn Duẫn hướng trong ngực Tịch Mân Sầm rụt một cái, chặn ánh mắt người khác nhìn nàng. Cũng không phải xấu hổ, chỉ là những ánh mắt kia nhìn nàng là tìm tòi nghiên cứu, làm cho nàng có cảm giác chán ghét.

Khi Tịch Mân Sầm ôm Mạn Duẫn đi vào đại sảnh vương phủ, trên cái bàn tròn đã bày đầy món ngon.

Mùi thơm từ thức ăn, xa xa liền bay vào trong mũi. một cái đĩa bốc hơi nóng món ngon, làm cho người rất động lòng.

Kể từ tối hôm qua, Mạn Duẫn vẫn đói bụng. Hôm nay nhìn thấy một bàn món ăn, bụng nàng liền không có tiền đồ mà kêu lên.

"Đúng là một tiểu trùng tham ăn." Tịch Mân Sầm gẩy nhẹ sống mũi Mạn Duẫn, ánh mắt mang theo vài phần cưng chiều.

Cũng không có để Mạn Duẫn xuống dưới, Tịch Mân Sầm ôm nàng, ngồi vào chủ vị.

Ngẩng đầu nhìn bọn nô tỳ đang đứng bên cạnh, lập tức có người tiến lên gắp thức ăn.

Bọn nô bộc trong lòng đều nói thầm, đây là đứa trẻ nhà ai a? Dáng dấp đáng yêu như thế, khó trách Vương Gia sẽ thích.

"Nhìn cái gì vậy, đây là Tiểu Quận Chúa." Ánh mắt lợi hại của Chu Phi quét tới, nhắc nhở tụi nô tỳ không phải chuyện gì cũng có thể tò mò.

Chu Phi là một người nghiêm túc, trong ngày thường vẫn luôn nghiêm mặt, hạ nhân trên dưới trong vương phủ đều có chút sợ hắn. Nhìn thấy ánh mắt hắn quăng tới, lúc này thu hồi lại ý định tò mò của bản thân.

Lòng dạ của chủ tử từ trước đến giờ không phải gia nhân có thể phỏng đoán. Bọn họ thiếu chút nữa liền phạm vào cấm kỵ.

Câu trả lời này, làm trái tim mọi người run lên. Tiểu cô nương này là tiểu quận chúa ở tại tiểu viện đó sao???

Vương Gia từ trước tới nay vẫn chưa có cưới về bất kì nữ tữ nào vào vương phủ, kể từ tám năm trước có một nữ nhân vác bụng to tìm đến trước cửa vương phủ, liền vào ở tiểu viện kia. Nữ nhân kia không có được phong phong hào nào, thế nhưng sau khi sinh hạ Tiểu Quận Chúa, chuyện Vương Gia Kim Ốc Tàng Kiều không cẩn thận truyền vào hoàng cung.

Khi đó tiên hoàng còn tại thế, cơ hồ là không nói hai lời, liền cho ban danh hiệu‘ Quận chúa ’ cho đứa trẻ vừa mới ra đời.

Tám năm nay, Tiểu Quận Chúa chưa hề bước ra gặp người đời, thế nhưng gặp được Vương Gia? Xem ra là cao xanh có mắt.

"Ăn cái này thử xem." Tịch Mân Sầm gắp lên một miếng măng hầm, đưa đến khóe miệng của Mạn Duẫn.

Mạn Duẫn muốn cự tuyệt, thế nhưng trước mặt nhiều người như vậy không muốn làm phật ý của hắn. Đành phải đem lấy miếng măng hầm ngậm vào trong miệng.

Khe khẽ cắn một miếng, Mạn Duẫn nhíu mày.

Tịch Mân Sầm chú ý tới biến hóa trên mặt nàng, vỗ vỗ cằm của nàng, nói: "Phun ra."

"Hả?" Mạn Duẫn không hiểu nhìn hắn.

"không thích ăn thứ gì, lần sau nói cho bổn vương biết, Bổn vương sẽ không ép Duẫn nhi."

Tịch Mân Sầm bưng tới một chén nhỏ, Mạn Duẫn nhắm ngay cái chén nhỏ, phun phiến măng ra.

Trong lòng dâng lên từng tia ngọt ngào, cảm giác có phụ thân thật tốt.

"Muốn ăn cái gì, phụ vương gắp cho."

Nhìn phụ từ tử hiếu một màn, trên dưới vương phủ có một loại cảm giác không chân thực lắm. Đây là Cửu vương gia lạnh lùng băng giá của bọn họ sao???

"Bẩm...... Bẩm báo Vương Gia, có người cướp ngục." Ngoài cửa có một người vội vàng hấp tấp chạy vào, đụng vào cái bàn, vài đĩa thức ăn tung tóe rơi xuống đất.

Người này cùng Chu Phi có tám phần giống nhau, nhưng trên trán có nhiều hơn một phần linh hoạt.

"Chu Dương, chú ý lời nói của đệ." Chu Phi quát mắng một tiếng, làm Chu Dương dừng lại. May là không có bắn vào trên người Vương Gia, nếu không chọc cho Vương Gia tức giận, nghĩ đến hậu quả hắn liền chịu không nổi.

"Ca, cả ngày mặt nhăn lại thành một khối có ích lợi gì? Vương Gia mới sẽ không hẹp hòi như vậy!" Tay khoác lên trên đầu vai Chu Phi nhấn một cái, vận công tăng thêm mấy phần nội lực, tăng thêm lực lượng.

Chu Phi cũng không ngồi không, đầu vai run lên, cũng dùng tới mấy phần nội lực, đem cái tay kia đánh bay ra ngoài.

Rốt cuộc không phải là đối thủ Chu Phi, Chu Dương run rẩy thu bàn tay về, hung hăng trợn mắt nhìn Chu Phi một cái.

"Hừ, ỷ lớn hiếp nhỏ."

Chu Phi chen chân vào liền đạp hắn một cước, vô cùng ân hận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "nói chánh sự, Vương Gia đem an toàn của cả vương phủ giao cho ngươi, không phải cho ngươi làm trò đùa."

"Chỉ là huynh xem ta không vừa mắt chứ gì!" Chu Dương xuất chưởng liền muốn cùng Chu Phi đánh nhau, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh của Tịch Mân Sầm bắn tới, nuốt nước miếng theo bản năng, lập tức thu chưởng, đoan chánh đứng ngay ngắn.

Mạn Duẫn âm thầm quan sát hai người, hai người này mặc dù là sanh đôi, nhưng tính tình lại kém cách xa vạn dặm. một khô khan nghiêm túc, một hoạt bát hiếu động.

"Vương Gia, vừa rồi có một nhóm lớn người mặt áo đen xông vào vương phủ đang chạy về hướng phía đại lao."

Chu Dương ở trước mặt Tịch Mân Sầm, không dám càn rỡ, nói chuyện cũng đâu ra đấy, không dám qua loa. Có lẽ người ngoài không biết Vương Gia lạnh lẽo đến mức độ nào, nhưng huynh đệ Chu gia từ nhỏ theo hắn thì rất rõ ràng. Mắt vụng trộm nhìn về hướng Mạn Duẫn, thật là một đứa trẻ đáng yêu, đặc biệt là cặp mắt kia, so hồ thu còn trong suốt hơn.

"Có người cho rằng Sầm vương phủ của ta là nơi không người sao? Muốn xông vào liền xông vào? Chu Phi, Chu Dương, mang chút hộ vệ đi bắt hết bọn chúng về đây!" Tịch Mân Sầm buông chén đũa xuống, đem Mạn Duẫn đặt ở trên ghế, mới vừa còn băng hàn không thay đổi ánh mắt của trở nên dịu dàng, nói: "Duẫn nhi trước ở chỗ này ăn cơm, phụ vương có chuyện, một hồi nữa sẽ trở lại."

Xoa xoa đầu nhỏ của nàng, Tịch Mân Sầm cũng không có quên, tối qua chính là người áo đen kia bắt Duẫn nhi đi!

"đã biết, phụ vương." Đẩy ra bàn tay to còn đang tiếp tục giày xéo tóc của nàng, Mạn Duẫn có một chút bất mãn, còn vuốt tới vuốt lui nữa đầu nàng có khác gì ổ gà đâu?

Thích khách xông vào vương phủ, tỳ nữ phục vụ đều có mấy phần sợ hãi, mắt thỉnh thoảng nghiêng mắt nhìn ra ngoài.

Thanh âm đánh nhau rất lớn, từ chỗ rất xa chậm rãi mà tới gần. Chỉ chốc lát hàng loạt người bịt mặt xuất hiện tại đại sảnh, mà phía sau bọn họ theo sát chính là hộ vệ.

Binh khí đụng vào nhau, Đao Quang Kiếm Ảnh, khi mấy người bịt mặt xông tới thì trong đại sảnh lập tức bị phá hỏng. Nhiều tỳ nữ lập tức giải tán, trốn vào trong góc của gian phòng.

Ở giữa đám người bịt mặt che chở chính là cái người kia, Mạn Duẫn đã gặp qua. Mặc dù hắn không có che mặt nữa, nhưng Mạn Duẫn vẫn nhớ đôi mắt giảo hoạt kia.

Cơ hồ ở trong nháy mắt, ánh mắt của hai người giao nhau.

"Là ngươi! Tiểu nha đầu làm hại ta không tìm đường được, tối hôm qua ngươi hại ta thật thảm!" Người thanh niên kia chần chờ một chút, nhận ra Mạn Duẫn. Mặc dù gương mặt của tiểu nha đầu so với đêm qua sạch sẽ,mềm mại hơn. Thế nhưng cặp mắt linh động, tựa như một dấu hiệu, làm hắn không thể quên.

Đôi tay xòe thành chưởng, thanh niên nhanh chóng công kích về hướng Mạn Duẫn, Mạn Duẫn đá văng ra cái ghế, bay về hướng nam nhân kia

Cái ghế nhất thời chia năm xẻ bảy.

trên thân người kia mang theo mấy cái vết roi, Mạn Duẫn nghĩ cũng không cần nghĩ, nhất định là đêm qua hắn đi ra khỏi rừng cây, bị thủ vệ bắt được sau đó bị nghiêm hình tra khảo một trận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK