• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Lang ca, anh thấy thần chú vừa rồi của em có đúng lúc không? Em nên sửa đổi chỗ nào nữa không anh?” Vũ Liên rụt rè hỏi.

“Không đâu, em làm rất tốt rồi. Thời điểm, phương hướng, lực độ đều hoàn hảo cả.” Xú Lang mỉm cười đáp.

“Thật chứ ạ?”

Vâng, thật, đúng là rất tốt, nhưng theo em thì chị còn có thể làm tốt hơn thế nếu như cứ sau mỗi câu chú chị đừng có dừng lại hỏi ý Lang đại ca – và rốt cuộc tán gẫu liền cả chục phút như vậy. Tôi bất đắc dĩ nghĩ thầm. Tôi tiếp tục đánh hết con quái này tới con quái khác, vừa đảo tròn con mắt tới lần thứ N khi thấy hai nhân vật kia vẫn còn đang tíu tít trò chuyện.

“Hai người họ chìm đắm trong thế giới riêng tư bé nhỏ của mình lâu dữ, chẳng thèm để ý chút gì tới bọn mình nữa luôn. Thật là… khiến cho người ta chết vì ghen tị mất thôi.” Tôi phàn nàn, mắt phiền não liếc nhìn hai người thêm lần nữa.

“Ghen tị cái gì hả Vương Tử?” Tiểu Long Tử giễu cợt. “Anh phải biết rằng anh đã có bên mình một tuyệt sắc giai nhân đệ nhất địa cầu—” cô nàng chỉ vào chính mình. “—lại thêm một tuyệt sắc nam tử vũ trụ vô song,” cô nàng chỉ vào Du. “Thêm nữa, nếu thấy buồn chán, anh lúc nào chẳng tự chiêm ngưỡng vẻ tuấn mĩ vô tiền khoáng hậu của mình được hả…” Tiểu Long Nữ thẽ thọt thòng thêm một câu.

Ờ, phải ha! Coi nào: vậy là tôi có thể tự cho mình là les mà phải lòng Tiểu Long Nữ, hoặc có thể đổ Du, cái con người tình cờ là một gã gay ấy nhỉ! Còn nhỡ như tôi rảnh quá không biết làm gì, tôi còn có thể tự cho phép mình hưởng thụ một chút cảm giác tự luyến nữa nha…

Tuyệt, quá tuyệt luôn à! Tôi nhạt nhẽo cười nhạo cái vận đào hoa* rất chi là chói loá của mình. Hức. Lòng tự tôn của tôi ơi…

(*vận đào hoa: Hoa đào là một loài hoa đẹp, thường được sử dụng như một phép ẩn dụ khá phổ biến về số mệnh tình duyên của con người. Lấy ý từ câu nói: “Đào nở dẫn dụ ong bướm” mà so sánh với con người. Ở đây Vương Tử đang tự mỉa mai vận đào hoa của mình dẫn dụ không ít kẻ kì quái. – nhóm PR)

“Hầy, ước gì Vương Tử và anh cũng có ngày được như họ.” Du cũng tỏ vẻ ghen tị.

“Doll cũng mong gặp được một hoàng tử bạch mã.” Doll mơ màng.

Thì em cứ… mua một con ngựa trắng cho anh cưỡi là được chứ gì?

“Hầy dà… ghen tị quá đi!” bốn cái miệng đồng thanh thở dài, mắt nhìn người đẹp và quái vật vẫn đang vui vẻ chuyện trò mà lòng đầy ức chế.

~*~

Với nụ cười rạng rỡ nở trên môi, Vũ Liên đi về phía chúng tôi. Nhưng vừa quay lưng khỏi Lang đại ca, nụ cười của cô liền tan biến và đôi mày liễu nhíu lại đầy nỗi ưu phiền. Cô ủ dột hỏi, “Mọi người à, cho mình hỏi một chút… Lang đại ca có thích ai chưa?”

“Em không nghĩ vậy. Anh ấy chưa bao giờ nhắc tới chuyện đó cả!” Tôi đáp, ngờ rằng chuyện đó rõ là không có khả năng rồi. “Sao chị lại nghĩ vậy?”

Nhìn Vũ Liên buồn hiu. Mắt cô ngân ngấn lệ khiến bốn chúng tôi hoảng hốt. “Vậy tại sao Lang đại ca lại không phản ứng chút gì, bất kể bao nhiêu lần chị ngụ ý rằng chị thích anh ấy?”

“Ừm… Chị đã nói rõ ràng hết mức chưa?” Tiểu Long Nữ cẩn thận hỏi lại.

“Mình nói với anh ấy là, nếu một người tuyệt vời như anh ấy muốn tìm một người vợ, mình chắc chắn sẽ gả cho anh ấy… Như vậy còn chưa đủ rõ ràng sao?” Vũ Liên băn khoăn.

Tiểu Long Nữ nhìn cô thông cảm. “Câu đó là đủ rõ ràng với đa số người rồi, nhưng ‘Phi, Thường Đội’ lại có hai thành viên cực kì chậm hiểu trong chuyện tình cảm, mà một trong hai người đó chẳng may lại chính là Lang ca.”

“Người kia là ai?” tôi tò mò hỏi gặng. Doll phải không?

“Khụ khụ, cái đó không quan trọng. Quan trọng bây giờ là chúng ta nên giúp Vũ Liên và Lang ca. Dù sao đi nữa, không phải ngày nào cũng có một cô gái khả ái phải lòng Lang ca. Chúng ta sao có thể trơ mắt nhìn Lang ca đánh mất tình yêu của đời mình chỉ vì sự thờ ơ của anh ấy được?” Tiểu Long Nữ khẳng khái nói. “Sao hả mọi người, chúng ta vun vào cho họ chứ?”

“Nhất trí!” chúng tôi nhiệt tình hô to.

“Nhất trí chuyện gì?” Chợt tiếng Lang đại ca cất lên từ phía sau.

Chúng tôi từ từ quay lại cười ngây thơ vô tội.

“Nhất trí cố gắng luyện tập ấy mà, đại ca.” Nụ cười của tôi đặc biệt sáng lạn vô tà nhất nhóm.

“Ừ, cùng cố gắng nhé!” Lang đại ca nở nụ cười khó coi, lại khiến cho Vũ Liên mắt đắm đuối nhìn anh như si như tuý*.

(*như si như túy: như say rượu, đây là một phép so sánh có tính gợi liên tưởng. – meomeo)

Chúng tôi dàn hàng ngang chờ Lang đại ca và Vũ Liên lại chìm vào cuộc thảo luận sôi nổi về phép thuật của họ và rời đi. Hai người họ vừa khuất khỏi tầm tai, chúng tôi liền chụm đầu bàn tán…

“Tụi mình giúp họ thế nào đây?” tôi hỏi.

“Lấy danh nghĩa Vũ Liên viết một lá thư tình,” Du nêu ý kiến.

“Chuẩn bị một bữa tối tràn ngập ánh nến cho Lang ca ca và Vũ Liên tỉ tỉ,” Doll đề nghị.

“Bỏ Viagra* vào nước uống của Lang đại ca,” Tiểu Long Nữ bảo. Thấy ba chúng tôi nhất loạt quay sang chiếu ánh mắt hình viên đạn vào mình, cô nàng điềm tĩnh tiếp, “Cách này vừa trực tiếp vừa đơn giản, có gì để lại làm chiêu cuối đi.”

(*Viagra là tên một loại thuốc kích dục nổi tiếng. – meomeo)

Mật vụ “Giúp Vũ Liên bắt chồng” bắt đầu!

Du lập tức lôi giấy bút ra thảo một lá thư tình. Còn Doll và Tiểu Long Nữ… sau khi phá hoại 5 món ăn tôi chuẩn bị, cả hai đã được vinh dự hộ tống ra khỏi bếp bằng ánh mắt chết người và Hắc Đao đầy đe doạ của tôi. Thế là hai người bèn chuyển sang tất bật dọn bàn.

~*~

Du khấp khởi rảo bước về phía Lang đại ca với lá thư đã hoàn thành trong tay. Những người còn lại chúng tôi thì lén lút theo sau rình rập. “Lang ca, trên đường đến đây em nhặt được một bức thư, hoá ra lại là gửi cho anh này!”

“Thế à?” Lang đại ca ngờ ngợ nhận lấy bức thư Du đưa, và đọc lớn nội dung trong thư:

“Giọt châu tí tách, gió hiu hiu

Dìu dịu lả lơi đuổi tiết hàn

Đào nhan my liễu động xuân tâm

Cộng ẩm bình thơ người thương vắng

Phấn hoen lệ sầu dung trĩu nặng

Gượng nghinh xuân khoác áo tơ vàng

Rời hương các, gối ngỡ thung sâu

Thung sâu nhỡ lệch thoa đầu phụng

Sầu vương chiều thương vầng dương lặn

Mộng đẹp tìm đâu…

đêm phủ giăng

Đơn côi thắp hoa đăng lặng ngắm…

Vũ Liên thương gửi- ”

Ba chúng tôi mặt mày xám ngoét. Tôi vội vàng lôi Du ra một bên chất vấn, “Anh viết cái quỉ gì trong thư thế hả?”

“Là ‘Điệp luyến hoa’ của Lý Thanh Chiểu*, một bài thơ cảm động và giàu sức gợi.” Du xúc động đáp, thậm chí còn ứa nước mắt cho thêm phần ‘cảm động’ nữa chứ! “Tôi tin rằng sau khi đọc bài thơ đó, Lang ca chắc chắn sẽ hiểu được tấm lòng của Vũ Liên thôi.”

Có không đó? Tôi nghi hoặc nhìn Lang đại ca. Liệu anh ấy có hiểu thật không?

Liền đó Lang đại ca vẫy tôi lại.

“Vương Tử, em có hiểu thư này nói về cái gì không?” Lang đại ca ngượng ngùng hạ giọng hỏi tôi.

“Em biết chứ! Nó có nghĩa là em chuẩn bị cho Du một trận ra trò,” Tôi vừa đáp, vừa vặn cổ duỗi cơ và bẻ tay rôm rốp.

(*”Điệp luyến hoa” của Lý Thanh Chiểu: đoạn thơ trích mà Du đọc được lấy từ bài từ “Điệp luyến hoa” do nhà thơ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, Lý Thanh Chiểu viết. Bà sinh năm 1084, mất năm 1155, sống dưới thời nhà Tống. Bà sinh ra trong gia đình có tiếng là văn nhân nho sĩ, cha bà là nhà Nho nổi danh, nên từ thủa thiếu thời bà đã bắt đầu viết thơ. Năm 18 tuổi, Lý Thanh Chiểu thành hôn. Bà và chồng mình vô cùng yêu thương nhau, cả hai sống hạnh phúc cho đến khi số phận ác nghiệt chia cắt họ, hai năm sau, chồng bà chết, để lại bà với trái tim tràn ngập đau đớn.

“Điệp luyến hoa được viết theo thể “từ uyển ước”, một thể thơ tiêu biểu thời Tống. “Từ uyển ước” là lối làm từ theo đúng truyền thống, ngôn ngữ tinh luyện, ý tưởng, hình tượng sâu sắc, uyển chuyển, phong cách tế nhị. Đặc biệt là âm luật phải đẹp đẽ và phù hợp với âm nhạc. “Từ uyển ước” thường dồn ý dài vào câu thơ ngắn nên rất giàu ý tứ, hình tượng, nhưng khá khó đọc, khi đọc có cảm tưởng chỉ toàn danh từ và tính từ. Ngày nay không phải ai cũng hiểu thấu đáo ý tứ của một bài “từ uyển ước”, đó là một trong những lý do mà Lang đại ca (và những người còn lại, trừ Du) không hiểu bài ‘Điệp luyến hoa’ này nói cái gì.

Phiên âm từ convert:

Noãn vũ tình phong sơ phá đống,

Liễu nhãn mai tai,

Dĩ giác xuân tâm động.

Tửu ý thi tình thùy dữ cộng?

Lệ dung tàn phấn hoa điền trọng.

Sạ thí giáp sam kim lũ phùng,

Sơn chẩm tà y,

Chẩm tổn sai đầu phượng.

Độc bão nùng sầu vô hảo mộng,

Dạ lan do tiễn đăng hoa lộng.

Bản dịch thơ đã được ghi trong phần dịch truyện. Ý tứ của đoạn thơ này nghĩa là người phụ nữ ngồi tựa cửa sổ ngắm xuân về. Lá đào, hoa đào khiến nàng tưởng tới đôi mắt và nụ cười thiếu nữ e ấp, cũng khiến nàng hồi tưởng đến tháng ngày hạnh phúc bên chồng mình. Thấy cảnh xuân tươi thắm, nỗi xót xa trong lòng nàng trỗi dậy. Nàng nhớ lại những ngày hai người bên nhau hạnh phúc, tình nồng ý đượm và hoàn cảnh chờ đợi mòn mỏi bây giờ của nàng.

Nỗi buồn xâm chiếm, lệ tuôn hoen son phấn, thoa trâm trên tóc cũng như trĩu nặng ngàn cân. Nàng rời song cửa đi vào phòng, cho dù giờ nàng đang vận xiêm áo mới đón xuân về. Nàng nằm trên giường, gối gấm làm lệch trâm phượng trên tóc nàng. Nàng cố gắng tìm đến giấc mơ, nhưng vẫn không thể ngủ được, nửa đêm nàng thắp đèn hoa tự ngắm một mình… – nhóm PR, thyme)

~*~

Tôi bày biện món cuối cùng lên bàn rồi lùi lại hài lòng ngắm nghía những ngọn nến lung linh, lọ hoa tươi thơm nức, tấm khăn trải bàn trắng tinh, những đĩa sứ, những món cao lương mĩ vị tôi đã dày công chuẩn bị, và cả bầu trời lấp lánh ánh sao trên cao. Haa, thật là lãng mạn biết bao! Không uổng công mình kêu Tiểu Long Nữ ‘mượn đỡ’ mấy thứ này từ tiệm ăn trong thành…

Doll, Du, Tiểu Long Nữ và tôi hối hả núp vào bụi cây cạnh bàn ăn lung linh ánh nến và chờ đợi. Sau khi đọc mẩu giấy nhắn của chúng tôi, Lang đại ca và Vũ Liên sẽ đến đây và thưởng thức bữa tối lãng mạn này… Hehe! Tình cảm của họ chắc chắn sẽ thăng hoa!

“Vương Tử, tụi em đang làm gì vậy? Sao lại để lại giấy nhắn mà không dùng kênh tổ đội?” giọng Lang đại ca đầy ngờ vực vang lên qua kênh đội. Hoảng hồn, bốn chúng tôi thầm rủa không tiếc lời: game online mắc dịch, sao cứ phải có kênh đội cơ chứ!

“Đừng nói lời nào vào kênh đội nhé,” Tiểu Long Nữ nhắc bọn tôi. “Không nghe bọn mình trả lời, thế nào Lang đại ca và Vũ Liên cũng tới đây thôi.” Bọn tôi gật đầu đồng ý.

“Chậc, anh chẳng biết bọn họ đang làm cái gì nữa. Vũ Liên, em đói không? Ta vào thành ăn một miếng rồi đi tìm họ nhé,” qua kênh đội, chúng tôi nghe Lang đại ca nói với Vũ Liên đang đứng cạnh mình.

Tôi rầu rĩ ngồi bên bàn nhìn bữa ăn kì công của mình bị ba con ma đói ngấu nghiến. Nèèè! Tôi nấu tất cả những món này là cho Lang đại ca và Vũ Liên cơ mà, mọi người làm ơn đừng có nuốt lấy nuốt để chẳng chút ý tứ nào như thế được không?!

“Hừ, đã bảo là cách của mọi người không ổn rồi mà không chịu nghe. Cần gì phải dè dặt thế chứ?” Tiểu Long Nữ nuốt một miệng ngỗng quay cô nàng vừa mới cuỗm từ tay hai người kia rồi tiếp tục thuyết giáo cả bọn. “Xài Viagra có phải nhanh gọn lẹ hơn không? Gạo đã nấu thành cơm rồi là ok tất! Mà Lang ca cũng không phải kiểu người chối bỏ trách nhiệm của mình.”

“Đành vậy. Mọi kế hoạch đều thất bại rồi, xem ra chúng ta cũng không còn lựa chọn nào khác.” Tôi đứng dậy, hít một hơi lấy tinh thần. “Tiểu Long Nữ, ở đâu có bán Viagra vậy? Tôi sẽ đi mua.”

“Ờ… anh đi coi thử tạp hoá Watson* có bán không?” Tiểu Long Nữ ngần ngừ đáp.

(Tạp hoá Watson: một hệ thống cửa hàng tạp hoá nổi tiếng, bán dầu gội, đồ ăn vặt, quà lưu niệm, đồ trang điểm, và cả một số thuốc men. – nhóm PR)

“Anh không biết là họ có bán đấy… Hơn nữa, Watson mở tiệm trong Đệ Nhị Sinh Mệnh hồi nào vậy?” Du nhìn Tiểu Long Nữ ngờ vực.

Tôi cáu kỉnh phát vào đầu cô nàng.

“Chẳng ra làm sao cả, GRAA! Toàn là mấy cái cách gì đâu không, chẳng được tích sự gì hết! Xem ra chúng ta phải viện đến thứ này rồi,” tôi nhìn nắm đấm của mình, mắt loé lên một tia nguy hiểm.

Tôi hung hăng lao xuống phố mua một cây dùi cui bọc vải, một đoạn xích, một con dao nhỏ, một chai keo vuốt tóc và một lồng chim câu. Rồi tôi đi lùng cho ra Lang đại ca và Vũ Liên.

Vừa phát hiện ra họ, tôi lén lút lẻn tới sau lưng Lang đại ca với cây dùi cui trong tay. Vũ Liên mở to mắt nhìn tôi đập đại ca ngất xỉu chỉ trong một cú đánh. Bàn dân thiên hạ đờ người nhìn tôi – một yêu tinh mảnh mai – trói gô một người sói cao hai mét trông lực lưỡng ngoài sức tưởng tượng và lôi anh ta đi.

“Tiểu Long Nữ, Doll, hai người đưa Vũ Liên đi mua áo cưới và trang điểm. Gặp lại tại nhà thờ trong 1 tiếng nữa. Du, đi với tôi.”

“Rõ!” mọi người đồng thanh.

Tôi lôi con dao và chai keo vuốt tóc ra giao cho Du và bảo, “Làm sao cho Lang đại ca đẹp trai hơn thì làm. Một tiếng nữa ảnh sẽ lấy vợ.”

“Đẹp trai?” Du nhìn gương mặt sói của đại ca. “E là tôi… làm không nổi!”

“… vậy thì đẹp sói.”

Với chàng người sói quàng một bên vai, tôi thẳng hướng tới nhà thờ, phớt lờ vẻ kinh hoảng của người qua đường. Vẫn với vẻ dữ dằn đó, tôi và Du đứng trước cổng nhà thờ chờ cô dâu xinh đẹp Vũ Liên tới.

Tôi biết ngay mà, một tiếng rưỡi rồi mà ba người họ vẫn biệt tăm biệt tích. Tôi bèn mở kênh nhóm và ra cảnh cáo cuối cùng, “Quý cô, tôi chỉ đợi thêm 10 phút nữa thôi đấy. Sau đó tôi sẽ mang chàng sói trên vai tôi đi bán đấu giá.” Thế là nhiều tiếng động hoảng hốt vang lên từ phía bên kia.

“Tôi đây, đừng bán mất chàng sói của tôi.” Vũ Liên cuống quýt chạy đến trong bộ váy cưới trắng tinh.

Thấy mọi thứ đều đã sẵn sàng, tôi bèn thảy Lang đại ca xuống sàn. Không ngoài dự đoán, Lang đại ca liền tỉnh dậy. Tôi lấy giọng dữ tợn gầm gừ, “Vũ Liên muốn cưới anh. Anh có lấy cô ấy không thì nói?”

Xú Lang ngỡ ngàng nhìn Vũ Liên. Cô e thẹn cúi đầu. Rồi đại ca trầm giọng, “Em thật muốn lấy anh sao? Anh chỉ là một tế ti, anh không thể bảo vệ em khỏi quái thú. Anh là một con sói xấu xí, chẳng có điểm nào để gọi là dễ nhìn. Anh cũng không giàu có để cấp trang bị cho em. Biết những điều đó rồi, em còn thật sự muốn cưới anh không?”

Thật dịu dàng nhưng đầy vẻ kiên tâm, Vũ Liên đáp, “Anh là tế ti, nên anh đứng bên em và cùng em hỗ trợ đồng đội. Anh có thể không đẹp trai, nhưng trái tim ấm áp của anh giá trị nhiều hơn thế. Anh có thể không giàu có, nhưng tình cảm của anh nồng ấm và anh trân trọng bằng hữu vô cùng. Với em, anh là người hoàn mĩ hơn bất cứ ai.” Vũ Liên hít một hơi thật sâu và tiếp, “Vâng, em muốn lấy anh.”

Doll rút khăn tay ra chấm chấm nước mắt. “Cảm động quá; Doll muốn khóc quá chừng.”

Tiểu Long Nữ và tôi sớm đã ôm chầm lấy nhau mà rơi nước mắt rồi. Còn Du ấy hả? Cái gã toan lợi dụng cơ hội ôm tôi đó đã ăn một cước hay sang tận bên kia đường từ lâu.

Gương mặt Lang đại ca đỏ lựng. “Vũ Liên…”

Tôi sốt ruột nhìn hai người họ đỏ mặt nhìn nhau mãi không thốt nên lời. Thế là tôi bèn nhấc Vũ Liên lên bằng tay phải và Lang đại ca trong tay trái (có sức mạnh thật hay! Nếu buồn chán, bạn có thể lôi người ta tới lễ đường ép cưới), và đá cửa nhà thờ. Mỗi tay một người, tôi đi thẳng tới mục sư NPC và nói gọn, “Mục sư! Đám cưới!”. Rồi tôi thảy hai người họ trước lễ đường.

Mục sư NPC liền liến thoắng đọc mấy câu thủ tục trong lễ cưới. (thật có lỗi quá, tôi lúc đó đang bận bịu chải chuốt chú chim câu để chuẩn bị thả nó nên không để ý xem ông ấy nói những gì.) Tất cả những gì lọt vào tai tôi là đoạn cuối: “… vậy, Vũ Liên, cô có đồng ý lấy người đàn ông này, Xú Lang, làm chồng cô, sẻ chia cùng anh ấy lúc mạnh khoẻ cũng như lúc ốm đau, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, ở bên anh ấy, yêu thương và chung thuỷ cho đến trọn đời không?”

Vũ Liên e lệ liếc nhìn Xú Lang bằng ánh mắt thâm tình ý trọng và trả lời, “Vâng, tôi đồng ý.”

“Xú Lang, anh có đồng ý lấy người phụ nữ này, Vũ Liên, làm vợ anh, sẻ chia cùng cô ấy lúc mạnh khoẻ cũng như lúc ốm đau, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, ở bên cô ấy, yêu thương và chung thuỷ cho đến trọn đời không?”

“Vâng, tôi đồng ý,” Lang đại ca đáp ngay không chút do dự.

Hoannn hôôôô! Thả chim câu, thả chim câu! Tôi reo lên vui mừng và thả chú chim – biểu tượng của hạnh phúc – miệng hô to, “Vũ Liên đại tẩu MUÔN NĂM!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK