• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lan Xuyên cùng Đông Hoa bỏ trốn.

Hai người sống trong một tòa nhà đối diện với cửa nha môn.

Trước cửa có hai đầu sư tử trấn giữ, vô cùng uy vũ.

Vong Xuyên dắt tay tôi đến gõ cửa, lát sau, cửa được dè dặt mở ra một khe nhỏ, một thị đồng ló nửa đầu ra, con ngươi quay tròn lường tính trước hai chúng tôi, rồi lập tức ‘oa” một tiếng sập cánh cửa lại rồi chạy.

Cậu ta vừa chạy vừa gào khóc: ‘Chủ nhân! Chủ nhân! Không hay rồi! Không hay rồi! Lại có một nam nhân trẻ đẹp đến tìm Lan Xuyên Minh Quân rồi! Còn…còn dẫn theo một nữ nhân!”

Tôi mắt mở to mồm há hốc.

Vong Xuyên bóp trán, đẩy cửa bước vào.

Trong viện một nam tử đang vui vẻ tưới hoa, quay mặt ra khẽ run run, bất chợt lại cười nhẹ: ‘Thì ra là thái tử điện hạ.”

Thị đồng đang chạy trối chết, dừng ở sau lưng hắn lập tức mắt mở lớn.

Vong Xuyên khom người hướng về hắn hành lễ, cung kính nói: ‘Đông Hoa thượng tiên.”

A, thì ra đây chính là Đông Hoa thượng tiên.

Thủy Quỷ tôi tò mò quan sát hắn một hồi. Nước trên trời rất tốt, cơm cũng ngon, các thần tiên được chăm sóc rất chu đáo, vì vậy nhìn cũng rất đẹp, chỉ là vẻ mặt của vị Đông Hoa thần tiên này lại rất lạnh nhạt, dáng vẻ nhìn không thiện cảm lắm.

Thấy tôi nhìn mình, hắn ta lạnh nhạt liếc nhìn tôi một cái, không lên tiếng.

Tôi cũng vội bắt chước theo Vong Xuyên, cung kính vái hắn ta một cái, lễ phép nói: “Đông Hoa thượng tiên.”

Hắn đáp lời rất nhỏ, nhưng ánh mắt thì lại chuyển hướng sang Vong Xuyên: “Chẳng hay điện hạ có chuyện gì mà đến đây?”

Vong Xuyên nói: “Phụng mệnh của phụ vương đến triệu thúc thúc lập tức quay về minh giới.”

Đông Hoa im lặng một lúc, rồi quay nghiêng người phân phó thị đồng: “Đưa điện hạ vào phụng trà.”

Thị đồng vội vui vẻ bước tới dẫn chúng tôi vào trong phòng.

Lúc đi vào Vong Xuyên nhíu mày hỏi: “Lan Xuyên minh quân đâu?”

Tiểu đồng cười hắc hắc, hai mắt bắt đầu tỏa sáng đáp: “Đang quỳ ở trong phòng giặt.”

Khóe miệng Vong Xuyên méo đi.

Tiểu đồng lại hăng hái bừng bừng giải thích: ‘Mấy ngày trước Lan Xuyên minh quân đi chợ, thấy một nam tử tướng mạo tuấn tú đàng hoàng, lập tức hứng khởi đi chòng ghẹo người đó vài lần, đùa giỡn xong lại còn sờ soạng trên lưng trên mặt người ta, vị nam tử nhà lành đó che mặt khóc bỏ chạy, không ngờ hôm trước bỗng nhiên lại viết thư tỏ tình, mang theo nhiều lụa là gấm vóc tới sống chết đòi gặp Minh quân, nói là muốn lấy thân báo đáp! Kết quả là những nam tử lúc trước cũng từng bị Minh quân đùa giỡn nghe tin, tất cả đều cầm thư tình tìm tới cửa, giờ ngọ hôm nay đã có ba mươi tám người tới rồi, trước khi điện hạ tới, những người đó đã bị Đông Hoa điện hạ đuổi đi hết, điện hạ quá giận giữ, liền phạt Minh quân quỳ trong phòng giặt.”

Khóe miệng Vong Xuyên lại méo đi.

Hai lỗ tai Thủy quỷ tôi dựng đứng lên, thích thú nghe.

Tiểu đồng lại cao hứng bừng bừng xòe hai bàn tay ra, kể tiếp: ‘Không chỉ có vậy, điện hạ còn nói, phạt Minh quân quỳ đến ngày mai, cấm cơm hai ngày..”

Còn chưa kể xong, từ trong phòng vọng đến một giọng nói, nghiến răng nghiến lợi: “Dám ở sau lưng bản quân ăn nói hàm hồ, tiểu – hỉ – tử…”

Tiểu thị đồng bụm miệng lại, vẻ mặt đang bừng bừng hăng hái liền lập tức im bặt.

Lan Xuyên đang rất chuyên nghiệp quỳ trong phòng giặt. Cả người ngồi thẳng tắp, diện mạo nghiêm túc đoan trang.

Khóe miệng Vong Xuyên run run, nửa ngày cũng chưa nói được gì.

Lan Xuyên nhíu mày buồn bã than hai tiếng, nhiệt tình cầm tay của tôi, chào hỏi: “Tiểu búp bê, hiện giờ bản quân rất buồn, mau tới đây an ủi bản quân.”

Tôi rút tay, đang định mở miệng, Vong Xuyên đã mặt tỉnh bơ bước lên, hắng giọng, nói: “Thanh Liên tiên tử nhân chuyện thúc thúc và Đông Hoa thượng tiên bỏ trốn đã đi đến Minh giới làm loạn, phụ vương triệu thúc lập tức quay về.”

Lan Xuyên lại nhíu mày rầu rĩ than hai tiếng, mở mồm định nói gì đó, đột nhiên lại bị một giọng nói chọc vào: “Thái tử điện hạ không chê nhà đơn sơ thì ở lại đây một vài ngày, chờ vài ngày nữa, ta và Lan Xuyên cùng đi Minh giới.”

Đông Hoa dừng lại, rồi nói tiếp: “Ta và Lan Xuyên vốn là tình nguyện, không phải ta gạt hắn, cũng không phải hắn gạt ta, vốn là chúng ta cam tâm tình nguyện, còn nữa, về chuyện Thanh Liên tiên tử, là ta liên lụy hắn…”

Nói xong, ánh mắt thật sâu liếc nhìn Lan xuyên đang quỳ gối. Lan Xuyên lập tức ưỡn ngực, kín đáo đưa tình nhìn sang.

Đang nhìn nhìn, Đông Hoa hừ một tiếng, hất tay áo, thong thả đi ra.

Lan Xuyên lập tức cúi gằm xuống.

Thủy Quỷ tôi đứng bên cạnh tâm hoa lại nở rộ, vô cùng thích thú.

Lập tức, tôi và Vong Xuyên liền nghỉ lại đây. Tôi một phòng, anh một phòng, ngay sát nhau.

Đông Hoa là một thần tiên có một phẩm chất truyền thống rất tốt là tiết kiệm, bữa trưa tự mình xuống bếp. Lúc nhóm lửa nấu cơm, nghe tiếng Đông Hoa ho khan, Lan Xuyên đang quỳ trong phòng giặt lập tức nhảy dựng lên, vui bước rạo rực đi đến nhà bếp, sau đó vui vẻ rạo rực lấy ghế ngồi xổm xuống nhóm bếp.

Vong Xuyên nhìn một hồi, lát sau bật cười lên.

Anh bỗng nhiên quay sang hỏi tôi: ‘A Ly, nếu như ta không làm thái tử nữa, chúng ta cũng xuống trần gian mua một căn nhà, muội nhóm lửa ta nấu cơm, muội có bằng lòng không?”

Tôi vặn vẹo ngón tay, ấm ức nói: “Có thể, nhưng muội sẽ không nhóm lửa, huynh cũng sẽ không nấu cơm.”

Vong Xuyên thấy mình như tốn lời, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi chằm chằm như muốn nói gì đó, kết quả chỉ nuốt vào, không nói gì cả.

Thủy Quỷ tôi cầm tách trà lên, bước cách xa Vong Xuyên hai bước, uống ừng ực.

Vong Xuyên miệng méo xẹo, lại nhìn vào nhà bếp, rồi trừng mắt với tôi, nói: “Mà thôi bỏ đi, đầu gỗ không thể đẽo gọt được.”

Thủy Quỷ tôi có chút tủi thân.

Qua buổi trưa, sau khi ngủ dậy, Thủy Quỷ tôi đi sang phòng Vong Xuyên gần đó, thấy anh vẫn còn đang ngủ trưa, liền can đảm ra giếng múc một chậu nước mang vào phòng anh, để khi anh dậy sẽ rửa mặt, lại rót sẵn cho anh một tách trà, đặt vào trong nước giữ nhiệt, đậy lên. Khi anh ngủ trưa thức dậy sẽ có thể vừa kịp uồng trà cho trơn họng.

Xong xuôi, Thủy Quỷ tôi liền đi ra yên lặng ngồi xổm trước phòng anh, vừa vẽ vời trên mặt đất vừa đợi anh thức dậy.

Đang vẽ, thấy Lan Xuyên cầm bát rón ra rón rén từ trong phòng đẩy cửa đi ra.

Thủy Quỷ tôi phấn chấn, vội chạy tới hiếu kỳ hỏi hắn đang làm gì.

Vẻ mặt hắn vui tươi hớn hở, nói: “Đông Hoa thúc thúc của ngươi thích nhất là đậu hũ ướp băng của Vương mặt rỗ thành Đông, bản quân ngày nào cũng đi mua cho hắn một bát, tiện thể…”

Hắn vội ho một tiếng, bước đến ghé sát vào tai tôi: ‘Tiện thể đùa giỡn với một hai người đẹp.”

Thủy quỷ tôi hoang mang: ‘Đông Hoa thượng tiên phạt ngươi quỳ, còn không cho ngươi ăn cơm, ngươi còn đối xử tốt với hắn ta như vậy?”

Lan Xuyên cười ha ha, nói: “Ngươi không hiểu, cái này gọi là yêu, là cam tâm tình nguyện.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK