• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau nhiều ngày dạo quanh New York, một buổi chiều Lão bản đưa tôi trở lại Long Dực hội.

So với lần trước sâm nghiêm bất đồng, hôm nay đại môn khắc hoa của Long Dực hội hoàn toàn mở ra, từng chiếc phú quý phòng xe chạy vào, số lượng đông đảo, một hàng dài người phương đông mặc chính thức tây trang giày da, kéo dài từ cổng vào đến tổng đường tiếp đón ăn mặc hoa lệ khách nhân ── hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì a?

“Lão nhân sinh nhật.” Lão bản đơn giản trả lời một câu, nhìn vẻ mặt của y, giống như đối với một bữa tiệc sinh nhật mà khoa trương như vậy rất là không thích.

“Khó trách Hắc Ưng nói em dùng thận phận đệ đệ của hắn cùng tới Mỹ chúc thọ Ngô lão…Nguyên lai không chỉ là lý do.” Tôi nhớ ra.

“Miễn bàn chỉ chó săn kia! Vừa nghĩ tới buổi tối anh phải nhờ hắn chiếu cố em, trong lòng liền không thoải mái!” Lão bản mặt khó coi giống như có người thiếu y mấy trăm vạn.

“Buổi tối? Anh muốn bỏ lại em đi nơi nào?” Tôi có chút hoảng, không có y tại bên cạnh, một mình ở tại Long Dực hội, nói thực tôi rất sợ hãi.

Lão bản nhỏ giọng nói: “Đêm nay tiệc mừng thọ lão nhân, anh sẽ rời đi một chút…Vì che dấu tai mắt người, em cùng kia chỉ cẩu trước ở đây phí chút thời gian, chờ anh trở lại…”

Tôi đại khái cũng biết y muốn làm chuyện gì, mấy ngày nay không thấy y tiếp tục hoàn thành lần thứ ba cảnh cáo, tôi vẫn luôn bồn chồn trong lòng đây!

“…Lão bản, anh củng đừng gọi Hắc Ưng là chó săn gì đó, người đó không xấu, mặc dù có nhiều khi nhìn em với ánh mắt là lạ, nhưng mà điểm ấy trước đây em cũng đã cùng hắn nói rõ…”

Y đánh gãy lời tôi: “Em nói rõ cái gì?”

“Em nói em đã có lão bà, tuyệt đối sẽ không ngoại tình ── em còn cùng hắn cam đoan qua, nếu hắn thích loại hình như em, chỉ cần em biết đến, nhất định giới thiệu cho hắn.”

“…Cứ như vậy?” Biểu tình không vui của y hơi chút dịu đi.

“Mặt khác anh cũng nghe được a, em dọa hắn nói lão bà của em là sát thủ có tên Ngân Lang, nếu dám trêu chọc em, anh nhất định sẽ giết chết hắn!” Tôi cười hì hì nói.

“Thật là…” Lão bản ôm chặt tôi, tại bên tai hôn nói: “Ai đều cũng không bắt được em…”

“Như vậy em…Còn không phải bị anh ăn gắt gao?” Tôi không biết làm thế nào đáp lời, nhìn không được cười nói.

“Chỉ tiếc đêm nay hành sự xong, vì tránh cho phức tạp, chúng ta nên lập tức trở về Đài Loan đi, nếu không mang anh đã mang em đi trước giáo đường kết hôn!” Y có chút tiếc hận nói.

“Uy, anh quên sao? Em hiện tại thân phận là Chu Thụy em trai Hắc Ưng, không phải Thạch Thụy, chẳng lẽ anh tưởng cùng Thành Đức hội đáp quan hệ thông gia à?” Tôi xoa bóp mũi y: “Em không chuẩn a! Anh nếu cùng người khác kết hôn, em nhất định sẽ giết chết anh!”

Y quả nhiên lại bị tôi đùa nở nụ cười: “Không đâu, muốn đoạt cũng là anh đoạt em, trên thế giới này nếu như thực có ai dám động tới người của anh, anh sẽ dùng toàn bộ vũ khí đạn dược bí mật của Đài Loan tạc nổ cả hôn lễ thẳng tay chém giết!”

Đánh một cái rùng mình, không biết lão bản nói là thật hay giả? Bởi vì miêu tả của y mà trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh chiến tranh.

“Nguyên lai mặt mũi của em lớn như vậy, đáng giá lão bản anh đại phí công hoảng loạn đến cường đoạt dân nam như thế…”

“Tướng quân giận dữ vì hồng nhan…” Lão bản nói câu, tôi cười té ngửa.*

(Trích trong bài thơ Viên Viên Khúc của Ngô Vĩ Nghiệp, bài thơ này mang ý châm biếm của tác giả đối với Ngô Tam Quế, vì muốn cứu hồng nhan nên phản quốc, dẫn quân Mãn Thanh vào lãnh thổ Trung Quốc, chẳng hiểu tại sao bạn Thụy lại cười -_-)

Đêm nay, mở ra phòng tiệc lớn nhất tổng đường, lão bản cùng tôi cũng đều mặc vào chính thức âu phục. Y mặc vào âu phục thật sự là đẹp mắt, âu phục truyền thống được cắt xén khéo léo khoác trên vóc dáng hàng năm rèn luyện đều đặn, khiến tôi nhịn không được muốn chảy nước miếng.

Trái lại chính mình, tuy rằng tây trang chất liệu không tồi, nhưng mặc ở trên người của tôi tựa như bắt tại trên cây gậy trúc, thực không quen nhìn; tuy rằng lão bản luôn khen nhìn được nhìn được, nhưng tôi không tin, y há miệng chỉ biết hống tôi mà thôi.

Hôm nay là thọ yến 60 tuổi của Ngô lão, một trong ba vị trưởng lão sáng lập Long Dực Hội, nghe nói những người có uy tín danh dự trong thành phố New York đều tiến đến thăm hỏi, chính thương nhân vật nổi tiếng đứng đầy cả hội trường, quan lại tập hợp, y hương tấn ảnh*, tôi chưa từng tham gia qua trường hợp lớn như vậy, hôm nay lại mang thân phận con thứ hai của hội trưởng Thành Đức Hội tại Đài Loan, cùng Hắc Ưng tiến đến tham dự.

*: y hương tấn ảnh: quần áo; nước hoa; tóc tai; hình tượng.

Tiến vào hội trường, tân khách tập hợp, ánh mắt tôi đầu tiên là tìm lão bản, nhìn y một bộ tài giỏi bộ dáng, trong thời gian ngắn ngủi liền cùng đại bộ phận khách nhân đều đánh tiếp đón; nhìn y vội, tôi nghĩ, mình nên an tĩnh đi theo Hắc Ưng bên người thôi, ngoan ngoãn làm bóng dáng tốt lắm.

Nhìn ảnh ngược trong chén rượu, tôi thấy rất nhiều người tuổi tác cùng lão bản giống nhau, quần áo ngăn nắp nam nữ đi qua cùng y thân mật nói chuyện, tôi nhất thời lăng lăng xuất thần ── lão bản tại đây sinh hoạt mười năm, vốn là sẽ có bằng hữu của mình, này cũng không là cái gì, đại khái cũng như bình thường cùng tôi nói cười…

Thẳng đến nhìn thấy hai cô nàng ăn mặc hợp thời giống như keo dán vạn năm dính tại trên người y, tôi nhưng không có biện pháp nào lại nhìn tiếp… Nhất thời khí không chịu nổi, khóe mắt thấy được Hắc Ưng cũng không tán gẫu đứng ở một bên, liền cố ý quên lão bản lệnh cấm, tìm hắn nói chuyện phiếm.

Thấy tôi chủ động tới gần, vị thiếu chủ hắc bang Đài Loan này vẻ mặt ngừng không trụ kinh ngạc, hướng lão bản phương hướng nhìn lại, khóe miệng giương lên “Thì ra là thế” hiểu ý, từ đi ngang qua bồi bàn bưng ly Champagne đưa cho tôi.

“Xin bớt giận,”Hảo em trai” của tôi, Vincent là đồng tính luyến ái sự thật không bao nhiêu người biết, đại bộ phận người chỉ biết y là đại để tử của Ngô lão, sát thủ cuối cùng trong ám sát ngành của Long Dực Hội, người có khả năng được chọn tiếp chưởng thế lực ngầm của người Hoa tiếp theo ── những người dính vào y đều là thiên kim hội trưởng chi nhánh dưới cờ Long Dực Hội, chịu phụ thân giựt giây tới thân cận…”

Nghe Hắc Ưng ngắn gọn giải thích, tôi vẫn cứ không tiêu được, tuy rằng Hắc Ưng nói những nữ nhân này là đã bị giựt giây, nhưng mà bộ dáng giống như ruồi bọ thấy mật đường kia, rõ ràng các nàng đều quỳ gối tại dưới quần tây trang của lão bản rồi ── đáng giận, đừng sáp như vậy gần, y là của tôi ──

Bỗng dưng tôi hiểu ra tâm trạng ghen tuông mà ngày thường tình nhân hay đối với những người tìm tôi nói chuyện.

“Như vậy “Đại ca”, ngươi tại sao không đi tìm những xinh đẹp tiểu thư kia bắt chuyện? Bằng ngươi điều kiện, chỉ cần có thể thông đồng trúng một vị trong đó, không chính là có thể tiến thêm một bước củng cố Thành Đức Hội thế lực?” Tôi hỏa vị mười phần mà trả lời lại một cách mỉa mai.

“Kính nhờ,”Em trai”, chúng ta tiểu tiểu Thành Đức Hội tại nước Mỹ, tại New York có ai để mắt? Lại nói…” Hắn hơi hơi xoay người, nhỏ giọng tại bên tai tôi nói: “Ta tuy rằng đối tượng không phân biệt nam nữ, nhưng cũng chỉ có ngươi loại này ngu ngốc mới hợp khẩu vị của ta.”

“Ngươi đừng có đùa, nếu như bị y nghe được, ngươi cả đời này cũng đừng tưởng hồi Đài Loan.” Tôi lay động Champagne trong tay, nhếch môi cười, lại trộm nhìn nhìn người yêu.

Y cũng đúng lúc này nhìn lại, trong mắt có chút u ám, có chút không kiên nhẫn. Hai nữ nhân kia còn ở bên cạnh y cười khanh khách, tôi tức  không chịu được, hừ một tiếng quay đầu không hề nhìn y. Lúc đầu nếu như tôi sớm biết rằng y ở tại yến hội được hoan nghênh như vậy, là con rùa vàng trong cảm nhận của rất nhiều gia tộc hắc đạo, tôi liền không cùng y đến đây.

Tôi muốn cùng y đồng thời trở về Đài Loan, đem y khóa lại, không hề xuất đầu lộ diện, vĩnh viễn chỉ làm lão bản của một mình tôi ──

Y trước kia cũng là như thế này nhìn mình sao? Kia độc chiếm dục vẫn luôn khiến mình không biết làm thế nào, giờ phút này chính mình lại cũng vừa cảm thụ đến, dĩ nhiên là loại… như cây gai châm trong bụng…

Lão bản, em sám hối, sau này em tuyệt đối, tuyệt đối không hề tùy tiện cùng tiểu thư tiên sinh a miêu a cẩu nói chuyện nữa!

” “Em trai”, khắc chế một chút ánh mắt của ngươi, đừng làm cho tân khách ở đây cho rằng Vincent của Long Dực Hội đã từng đắc tội qua Chu Thụy của Thành Đức Hội…” Hắc Ưng nhíu mày nhắc nhở.

A, có rõ ràng như thế sao? Kinh hắn như thế vừa nói, tôi cũng âm thầm cảnh giác, nhanh chóng vươn ra bàn tay rảnh rỗi niết mặt mình, không muốn khiến cho gương mặt ghen tuông xuất hiện tại trước công chúng.

Hẳn là khôi phục bình thường rồi đi? Chính đang muốn hỏi một chút Hắc Ưng, khóe mắt thoáng nhìn, nhìn đến lão bản cử chỉ tao nhã đi tới, phong độ nhẹ nhàng mười phần mười thuộc xã hội thượng lưu, tôi không quá thói quen lão bản như vậy…Y thật là lão bản?

“Thành Đức Hội Chu Nhâm thiếu gia, còn có… Chu Thụy thiếu gia, ta là Vincent, hạnh ngộ, cảm tạ hai vị từ Đài Loan xa xôi tiến đến vi Ngô lão chúc thọ…”

Trong lời nói không mang theo một tia tình cảm, tôi có chút giật mình, không quá xác định nam nhân gọi là Vincent trước mắt có hay không thật sự là…

Y chủ động vươn tay cùng Hắc Ưng giao hảo, thấp thấp cùng Hắc Ưng nói chút gì đó, tiếp theo y lại duỗi tay hướng tôi, tôi ngốc ngốc vươn tay, y nhanh chóng tôi bàn tay bắt lấy, tay kia thì nhân cơ hội vỗ vỗ bả vai tôi, bề ngoài xem như là hai người bằng hữu liên lạc tình cảm ôm nhau, kỳ thật y nhân cơ hội tại bên tai tôi nói nhỏ.

“Anh rời đi trong khoảng thời gian này, đừng cùng Hắc Ưng dựa vào thân cận quá…” Hoàn hảo, là lão bản bình thường ngữ điệu, tôi cuối cùng cũng yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.

“…Chờ anh…” Y nhẹ nhàng cường điệu.

Lão bản lời nói khiến tôi cười so dĩ vãng còn tươi sáng hơn, y ngẩn ngơ một lúc, hướng đầu tôi sờ sờ, đối Hắc Ưng nói: “Lệnh đệ thực đáng yêu, đêm nay nhất định phải bảo vệ tốt em ấy, ngàn vạn đừng làm cho bất luận tên nào tiếp cận, nếu không ta tìm ngươi hỏi…”

Thật ác độc a,nhưng mà tôi nghe xong rất vui vẻ, lúc này mới là lão bản của tôi chứ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK