• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cốp! Cốp! Bốp! Lạch bạch!” Tiếng một đống gì đó rớt xuống, mọi người đều ngã theo những tư thế hoặc đẹp hoặc xúi quẩy. Đổ thần vẫn giữ phong phạm đại hiệp thần bí của hắn, tư thế tiếp đất cũng rất đặc biệt, ngay lúc tiếp xúc với mặt đất hắn vươn tay ra, nhẹ bún một cái, lộn một vòng rồi quỳ một gối xuống. Mà Chân Chính lúc ở trên không đã theo bản năng ôm Giả Tấn Xuyên vào lòng, may mà trước khi tiếp đất, thần thú Vượng Tài kịp thời xuất hiện hộ giá, ít nhất an toàn chạm đất, không tới mức quá thê thảm. Mà gấu trúc rất xui xẻo, vì nó rơi xuống sớm nhất, cho nên nó trở thành đệm thịt cho những người rớt sau.

“Tiếp theo đây là tuyển thủ của hội trường thứ tám!” Còn chưa đợi mọi người bình tĩnh lại, đã nghe thấy câu này vang lên. Tiếp theo là tiếng hoan hô vỗ tay như sấm dậy bên tai. Giả Tấn Xuyên lúc này mới chú ý nơi bọn họ đang ở.

Đây là một nhà hát lộ thiên hình bầu dục lát bằng đá cẩm thạch, giữa nhà hát là một mảnh đất trống lớn, có vẻ là nơi biểu diễn, bên ngoài là đủ hàng ghế vây quanh. Tầng cuối cùng gần mảnh đất trống nhất, trang trí hoa lệ, vị trí rộng rãi, còn có thức ăn, nước uống, nhưng hiện tại vẫn trống, đại khái là giữ cho người thân phận hiển hách. Mà các hàng ghế cứ lên trên thì dần thu hẹp lại, lên đến vị trí trên cùng vô cùng chật chội, chỉ cần thể hình hơi lớn một chút thì một mình có thể ngồi hết ba vị trí, đúng là vị trí đỉnh cao chân chính. Nhìn khán giả tràn đầy kích động, hưng phấn trên đài, dù cách rất xa, nhưng có thể nhìn ra từ đường nét loáng thoáng, Giả Tấn Xuyên xác định một vài khán giả không phải nhân loại.

Nơi này hệt như đấu trường La Mã cổ, mà hiện tại bọn họ đang ở trên bệ cao ngay chính giữa. Bệ cao đang chậm rãi xoay chuyển, để cho các khán giả có thể nhìn rõ hình dạng mỗi tuyển thủ. Giả Tấn Xuyên có thể tưởng tượng được, hiện tại bọn họ nhất định giống như từng dĩa đồ ăn đặt trên bàn xoay, cho người quan sát thưởng thức.

May mà cái vẻ ngoài ngu ngốc này không bị thưởng thức quá lâu, người chủ trì lại lên tiếng: “Mời mười tuyển thủ của hội trường số tám xuống nghỉ ngơi, ngay sau đây chúng tôi sẽ phái nhân viên công tác phát tờ khai thi đấu cho các vị điền vào, xin điền nghiêm túc, tỉ mỉ.”

Âm thanh này quả thật có chút quen tai, Giả Tấn Xuyên nghiêm túc đánh giá người chủ trì đó. Móe! Không phải chính là tên hòa thượng lông xanh của vòng thi trước sao! Chỉ là lần này hắn ta đã đổi sang tóc bím màu đỏ đen, Giả Tấn Xuyên nhất thời không nhận ra. Nhận thấy tầm mắt Giả Tấn Xuyên dừng lên người mình, hắn còn chớp mắt trái với Giả Tấn Xuyên.

Mọi người bước xuống, tới khu nghỉ ngơi. Mới vừa ngồi không lâu, quả nhiên có mỹ nữ tới phát tờ khai. “Cuộc thi này quả nhiên đẳng cấp rất cao, nhân viên công tác cũng là mỹ nữ.” Giả Tấn Xuyên không khỏi cảm thán.

Chân Chính trước giờ luôn trầm mặc ít nói làm người ta xém nữa lỡ mất sự tồn tại của hắn lại phun ra một câu: “Nông cạn!”

Giả Tấn Xuyên nghe xong vốn định lý luận cùng hắn, nhưng vừa quay lại thấy mặt đối phương, cảnh hai người môi chạm môi vừa rồi bỗng hiện lên trong đầu, thành ra y nói không nên lời. Chỉ có thể quay đầu đi coi như không nghe thấy. Cũng tại nụ hôn bất ngờ đáng chết đó. Không! Không phải là hôn, chỉ là bất cẩn chạm một cái mà thôi. Chính thế đó, chỉ là chạm một cái mà thôi. Mình làm gì lại mất tự nhiên như thế chứ, mọe!

“Các tuyển thủ, xin điền nghiêm túc, điền xong nộp cho tôi. Đợi khi toàn bộ tuyển thủ tham gia thi đấu đến đủ, chúng ta sẽ tiến hành nghi thức khai mạc chính thức.” Mỹ nữ phát tờ khai cho Giả Tấn Xuyên, kéo tinh thần đang dạo quanh của y trở lại.

Nghi thức khai mạc chính thức?! Vậy nghi thức khai mạc của họ lúc trước là chuyện gì?! Hôm nay là ngày cá tháng tư sao? Sao họ luôn bị người ta trêu chọc vậy chứ? Hay đây là khẩu vị ghê tởm của chủ ban đơn vị?

Gấu trúc cầm bảng khai vẻ mặt khó xử bước sang: “Cái này…”

Giả Tấn Xuyên tuy bị người ta trêu chọc mấy lần nên tâm tình không vui, nhưng y vẫn có tính cách của bà mẹ, thích chăm sóc người khác, còn quan tâm hỏi nó: “Sao vậy?”

Gấu trúc gãi đầu: “Tên điền thế nào?”

“Dùng bút điền đó!” Tuy đã sớm nhận thấy gấu trúc này ngu ngốc, nhưng không ngờ nó lại bạch si tới độ này.

“Không phải, chuyện là… tôi không có tên.” Từ nhỏ nó đã sống trong biển Ảo Cảnh, nó không có người thân, cũng không có bạn bè, những yêu quái khác trên núi cũng không thân quen với nó, gặp mặt nhiều lắm chỉ gọi nó là gấu trúc tinh, nó chưa từng có tên, cũng không có ai đặt tên cho nó. Tấm thẻ chứng nhận tư cách tham gia thi đấu kia chỉ dùng số hiệu, không có tên, không ngờ thi đấu còn phải dùng tên, cho nên nó khó xử.

“Không có tên?” Giả Tấn Xuyên sửng sốt, cũng đúng, trước kia toàn kêu nó là mập mạp, không thì trực tiếp gọi nó gấu trúc. Chưa từng hỏi tên của nó, xem ra bọn họ quả thật quá thiếu lịch sự.

“Vậy… ba mẹ ngươi không đặt tên cho ngươi sao?”

Gấu trúc cúi đầu kéo lỗ tai mình, xem ra tâm tình hơi lạc lõng: “Từ khi tôi bắt đầu hiểu chuyện, tôi chưa từng thấy họ.”

Ồ, thì ra là cô nhi. Nhìn nó như thế, Giả Tấn Xuyên cảm thấy khó chịu. Lúc này Chân Chính tiếp lời: “Ngươi tự đặt tên cho mình đi.”

Gấu trúc cúi đầu càng thấp: “Tôi… tôi chưa từng đi học, không có văn hóa.” Nói rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt sáng long lanh tràn đầy hy vọng nhìn Chân Chính: “Ân công, ngài ban tên cho tôi đi.”

Giả Tấn Xuyên nhớ tới thói quen đặt tên đáng sợ của Chân gia, y rất muốn hảo tâm khuyên gấu trúc xua tan ý định này. Nhưng nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh đó, y lại nuốt ngược trở về, ai nhẫn tâm đánh nát mộng tưởng của con nít chứ?

Đối với cái tên Chân Chính sẽ đặt, Giả Tấn Xuyên ít nhất cũng đoán được, tám chín phần mười nhất định là…

“Lai Phúc.”

Quả nhiên! Hài, từ khi nào mình đã bắt đầu hiểu tên này rồi thế? Giả Tấn Xuyên không khỏi buồn bực.

Gấu trúc nghe tên mới ân công đặc cho mình, mặt đều cứng lại, biểu tình bị đả kích.

Lúc này quý công tử cuồng sưu tập gấu kia đột nhiên từ đâu chen mồm vào, cũng không biết đã nghe lén ở bên cạnh bao lâu rồi, hắn vẻ mặt phẫn hận nói: “Quá thiếu trình độ! Một chút cũng không xứng! Ta đã sớm đặt cho tiểu khả ái một cái tên hay rồi, ngay cả thẻ tên cũng đã làm cho nó.” Hắn nói rồi lấy ra một cái vòng cổ có một thẻ tên.

Giả Tấn Xuyên giật lại xem: “Bobby? Móe! Tốt hơn Lai Phúc chỗ nào?!”

Đối phương thấy cái tên mình đặt bị phê bình, bất mãn phản bác: “Ngươi lợi hại lắm à, vậy ngươi nói xem nên lấy tên gì?”

Giả Tấn Xuyên suy nghĩ một chút: “Ừm… Tiểu Bạch đi.” Dù sao gấu trúc thật sự có màu trắng.

Chân Chính và quý công từ cùng thốt lên: “Tục khí!”

“Hai người thì hiểu gì?! Tên tục mới dễ nuôi!” Bị hai kẻ cùng công kích, Giả Tấn Xuyên cũng không vui.

“Bobby không tục sao?”

“Lai Phúc càng tục.”

“Nếu bảo tục thì đặt tên Cẩu Thặng tốt hơn.”

“Hừ! Chúng ta nói không tính, vẫn phải do nó quyết định.”

Ba người sáu con mắt nhất tề nhìn gấu trúc, ánh mắt nóng bỏng đó, như thể chỉ cần gấu trúc không chọn tên mình đặt, sẽ chuẩn bị thiên đao vạn quả nó.

Gấu trúc vốn nghe thấy những cái tên khó hiểu đó sắc mặt đã không tốt lắm, nghe tới cuối cùng quả thật là muốn khóc luôn. Không ngờ những tên này còn dùng ánh mắt uy hiếp nó, bức nó vào khuôn phép. Nó chịu không nổi, nếu không bạo phát trong trầm mặc, thì sẽ bị diệt vong trong trầm mặc! Nó tràn đầy khí thế vỗ bàn: “Cái đó hả… không thể đặt tên cá tính chút sao, đặt tên cảm giác uy mãnh lại bá khí đó?” Vừa nói ra, toàn bộ khí thế đã yếu đi.

“Có, Thuần Gia Môn thế nào?” Giả Tấn Xuyên đề nghị trước (đàn ông chân chính).

“Kình Thiên Trụ!” Đây là quý công tử (Transformers).

“Viagra.” Chân Chính lạnh mặt, nhưng từ nói ra lại làm người ta té ngã (Thuốc trị liệt dương).

Đáng tiếc gấu trúc quá đơn thuần, hoặc nên nói nó quá ít tiếp xúc với xã hội loài người, cuối cùng vẻ mặt vui mừng vỗ bàn, quyết định tên mình – Viagra!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK