• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Thiện nói xong câu đó, chợt phát hiện Đặng Anh đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi ngẩn ra, nhất thời khó miêu tả rõ được cảm nhận khi bị đôi mắt này nhìn chăm chú.

Nếu nói gã thương xót Đặng Anh, hình như gã lại chẳng mềm lòng đến thế, nhưng nếu nói là ghê tởm thì cũng không có lí do thích hợp. Dù sao trong ba năm Đặng Di tham ô lộng quyền, tàn sát quan lại ở Nội các, Đặng Anh đã thay thầy mình Trương Xuân Triển, một lòng dốc sức vào công việc thiết kế và xây dựng Tam đại điện hoàng thành.

Giây phút trước khi Hình bộ phụng mệnh bắt trói chàng, chàng còn đang cùng các thợ xây uốn nắn đòn dốc trên nóc nhà kề của Thọ Hoàng Điện.

Thế nên, dù tính như thế nào, Đặng Anh và tội ác của cha hắn cũng chẳng liên quan đến nhau.

Nhưng thân là con trưởng của Đặng Di, Đặng Anh vẫn bị giam giữ.

Lúc kết án chàng, quả thực nha môn Tam ti đã rất khó khăn.

Hoàng thành còn chưa xây dựng hoàn thiện, Trương Xuân Triển, tổng quản ban đầu của việc này tuổi đã cao, mắt mờ chân chậm, không thể đảm đương. Đặng Anh là học trò duy nhất của Trương Xuân Triển, chàng ta thi đỗ tiến sĩ cùng khoa với Hộ bộ thị lang Dương Luân, còn tinh thông dịch học, công học1.

Nếu đồng loạt luận tội xử tử chàng cùng những nam tử Đặng tộc khác vào lúc này, chỉ e trong một khoảng thời gian ngắn Công bộ sẽ chẳng thể tìm đâu ra người tài giỏi như vậy mà bù vào. Thế là Tam ti và Ti lễ giám cứ bàn tái bàn hồi về người này, mãi không quyết định được cách xử trí chàng ta.(1) Công học: Đại khái chỉ các môn về kỹ thuật và xây dựng.(2)Sau cùng, vẫn là thái giám trưởng ấn Ti lễ giám, Hà Di Hiền đề xuất một phương án.

“Bệ hạ hành quyết cả nhà Đặng Di là bởi bị Đặng Di giấu giếm nhiều năm, nay chợt sáng tỏ, căm hận cộng dồn, phẫn nộ tột đỉnh, nhưng hoàng thành là nơi ở của hoàng gia, công trình xây sửa liên quan đến nền tảng lập quốc, cũng không thể bỏ bê. Muốn dập tắt lửa giận trong lòng bệ hạ, ngoại trừ tử hình…”

Lão nói tới đây, buông bản điều trần Tam ti soạn mấy phen mà vẫn chỉ là bản nháp xuống, trở tay gõ gõ lên đó, cười ha hả nói: “Chẳng phải vẫn còn hủ hình ư?”

Không thể nói rõ đây là phương án ác độc hay nhân từ, cho Đặng Anh một con đường sống, nhưng đồng thời cũng chấm dứt cuộc đời lỗi lạc của chàng. Thế nên mở đầu trong “Đặng Anh truyện”, Dương Uyển mới viết: Rất khó để nói mốc thời gian này là điểm bắt đầu hay kết thúc của cuộc đời Đặng Anh.Đương nhiên, đám người Lý Thiện không có góc nhìn Thượng đế như Dương Uyển.

Họ chỉ đơn thuần không biết phải đối xử thế nào với hậu duệ của một tên gian thần không có tội ác gì này.

“Ngươi nhìn ta cũng vô dụng.”

Lý Thiện không sao đối mặt với Đặng Anh nữa, dứt khoát đi đến bên cạnh chàng, cạy da tay trong vô thức: “Tuy ta cũng cảm thấy ngươi rơi vào kết cục hiện tại khá là đáng tiếc, nhưng cha ngươi quả thực tội ác tày trời, ngươi bây giờ là chuột gãy chân trên đường, ai động vào người đó xui xẻo, không ai dám thương hại ngươi, ngươi cũng chấp nhận đi, coi như gánh tội thay phụ thân ngươi, báo chút đạo hiếu, tích âm đức cho lão. Nói không chừng, ngươi chịu đại tội ở đây, bên kia lão cũng tu được kiếp người, khỏi bị đọa vào đạo súc sinh.”

Lời này hắn nói cũng không sai.

Nếu Đặng Anh chết thì cũng thôi, còn sống lại thành một dấu vết chính trị, tính mạng cũng không ngừng bị triều đình sử dụng để thăm dò lập trường.

Mặc dù trước đây, bản thân Đặng Anh không xích mích với ai, nhưng hoàn cảnh lúc này quả thực có thể nói là thê thảm.

Bạn thân của chàng khi trước im ru không nói trước cảnh ngộ chàng gặp phải, kẻ có thù với nhà họ Đặng thì chỉ ước đạp thêm cho chàng một cước.

Từ lúc bị hạ ngục đến khi áp giải tới Nam Hải Tử, thời gian đã hơn một tháng. Tính ra, cũng chỉ có Dương Luân lén dúi một thỏi bạc cho Lý Thiện, nhờ gã chiếu cố ít nhiều cho Đặng Anh.

Lý Thiện nói xong mấy câu không có giới hạn này, bụng nghĩ đến một thỏi bạc kia, lại nhìn Đặng Anh vết thương đầy mình, cảm thấy chàng cũng đáng thương, đằng hắng vài tiếng, há miệng vừa định nói câu gì xoa dịu, lại bỗng chú ý tới đống lớn thảo dược chất cạnh chân Đặng Anh, nhìn kĩ hơn thì thấy quen mắt cực kì, tức thì lửa giận bốc lên.

“Ấy…”

Lý Thiện ngồi xổm xuống bốc một nắm lên: “Con chuột thiến nào tha tới đây đây?”

Hoạn quan trong kho run như cầy sấy, cúi gằm mặt, không ai dám hé răng, có mấy người ngồi cạnh Đặng Anh thậm chí còn sợ Lý Thiện rời sự chú ý vào mình, len lén dời sang chỗ khác ngồi.

Lý Thiện đen mặt nhìn đám người đang sợ hãi trước mặt, vứt thảo dược xuống đứng lên, phủi tay nhìn về phía Đặng Anh, chẳng biết tại sao lại bỗng bật cười: “Xem ra ta nói sai rồi, cũng chẳng phải không một ai nghĩ đến ngươi.” Vừa nói gã vừa dùng chân khẩy đống thảo dược. “ Dám trộm dược liệu trong sân của ta đến chữa thương cho ngươi cơ đấy.”Đoạn, gã xoay người, tay trỏ vào hoạn quan trong kho: “Trong các ngươi có kẻ không sợ chết. Lý gia ta nể nhà ngươi còn có lá gan này, hôm nay không truy cứu chuyện thảo dược, còn lần sau mà bị ta phát hiện thì đừng hòng ra được Hải Tử này.”

Dứt lời, ông ta quả thật không truy cứu nữa, phủi sạch tay rồi bảo canh cửa: “Trông coi cho tử tế.”

Nói rồi dẫn người sải bước ra ngoài.

Dương Uyển chờ đến khi tiếng bước chân xa hẳn mới chui từ sau đống rơm đi ra, nhoài người trên bệ cửa sổ cẩn thận xem xét, chợt nghe sau lưng truyền tiếng bấm khóa, vội xoay người, chỉ thấy cửa đã bị khóa lại, Dương Uyển trợn trừng mắt, vẻ mặt suy sụp, bất lực mà tự trào phúng mình: “Ôi chao, đêm nay không ra được rồi.”

Nào ngờ cô vừa nói xong câu đó, ánh mắt người chung quanh nhìn cô và Đặng Anh bỗng trở nên cực kì phức tạp.

Dương Uyển quay người kinh ngạc nhìn những người trong kho, lại cúi đầu nhìn Đặng Anh, bất giác nhớ lại lời Lý Thiện nói ban nãy, lập tức vỡ lẽ.

Lúc này, trong căn phòng nhốt ba loại người, một đàn ông, một phụ nữ, và một đống hoạn quan.Đương nhiên, theo cách nói của Lý Thiện, qua đêm nay người đàn ông này cũng sẽ không còn là đàn ông nữa.

Thế nên, có phải tối nay nên xảy ra chút gì không?

Nếu chỉ là người đứng xem bên ngoài, đoán chừng hiện giờ Dương Uyển sẽ ngồi xuống, bóc tách phân tích cái hoàn cảnh cực đoan này trên phương diện văn học và xã hội. Nhưng giờ phút này, cô lại bị ánh mắt người xung quanh nhìn đến mất tự nhiên.

Cơ thể này là của ai, đến hiện tại cô còn chưa biết, cũng chẳng biết chủ nhân cơ thể này có người trong lòng hay chưa. Mặc dù Dương Uyển cho rằng mình chỉ là một phần ý thức đến từ thế kỉ 21, mục đích xuyên không là để quan sát lịch sử và ghi chép lịch sử liên quan đến Đặng Anh, nhưng nếu đã xuyên vào thân thể người khác thì hình như còn phải có trách nhiệm bảo vệ cơ thể mà ý thức của cô đang điều khiển nữa.

Thế nên, cô rơi vào một vòng logic luẩn quẩn, nhìn thì có vẻ rất bình thường nhưng não đã tưởng tượng ra cả đống vở kịch nội tâm, bất giác ôm ngực mình, hoàn toàn quên mất người đàn ông trước mắt vốn chẳng hề cho cô chạm vào chàng.Đặng Anh thấy vẻ mặt cô ít nhiều sợ hãi, tay chống đất quay lưng lại ngồi.

Dương Uyển thấy chàng cử động, vội lùi lại một bước.

“Anh tính làm không?” Cô buột miệng hỏi.

“Làm không?” Chắc là “Làm gì?”

Chú thích editer: 干吗 (làm không) và干嘛 (làm gì) đọc gần giống nhau.

Sau khi Đặng Anh nghe xong lời này, bàn tay đặt dưới đất hơi nắm lại, Dương Uyển phút chốc cũng ngượng ngùng im bặt.

Cô là người Tứ Xuyên, vẫn thường có cái tật cứ đến lúc căng thẳng là miệng lưỡi xoắn lại với nhau.

Với thời đại ít chơi trò đồng âm như thời đại này, đây cũng coi như một ưu thế cho cái mác tiến sĩ của cô khi chỉ còn dư lại chút này, nhưng đám người trước mặt bao gồm cả Đặng Anh, bọn họ không hiểu được thú vui ấy.

“Ý ta là…”

“Khụ.”Đặng Anh ho khan một cái, nhưng nghe như là cố ý thì đúng hơn. Sau khi mượn tiếng ho ngắt lời Dương Uyển xong, chàng cũng chẳng còn phản ứng gì khác, thay vào đó thu lại động tác có vẻ “mạo phạm” của mình. Hắn không nhìn Dương Uyển nữa, khom lưng nhặt thảo dược dưới đất, đặt lên đầu gối tiện tay bện lại.

Sau khi Trương Xuân Triển cáo lão, những năm đầu Đại Minh, công học của người này có thể xem như đỉnh chóp. Thế nên dù trong tay chỉ đang bện cỏ cũng làm đến là linh hoạt chuẩn xác.

Có điều, Dương Uyển cảm thấy tay Đặng Anh cũng không phải đẹp đẽ gì cho lắm, da tay có phần xù xì do nhiều năm tiếp xúc với gạch ngói gỗ củi, nhưng được cái khớp xương rõ ràng, gân tay đâu ra đấy.

Trông thì không đến nỗi dữ tợn thái quá nhưng cũng khác hơn với những thanh niên cùng lứa. Trên mu bàn tay có một vết thương cũ màu đỏ nhạt, hình dạng giống mảnh trăng lưỡi liềm.

Dương Uyển nhìn chàng bện dược liệu mình ôm tới thành một chiếc gối cỏ vuông vắn, bấy giờ mới nhận ra mới nãy mình đã nghĩ quá nhiều.

Qua tiếp xúc mấy ngày nay, có thể thấy Đặng Anh là chính nhân quân tử, còn cô thì như một ả du côn tư tưởng không trong sáng, nằng nặc đòi chạm vào Đặng Anh.

Nghĩ vậy không khỏi cảm thấy vừa rồi mình hơi làm mình làm mẩy, cô giơ tay lúng túng gãi đầu.Đặng Anh vẫn đang hơi ho nhẹ, nhấc tay lên ấn trước ngực, rõ ràng là đang nhịn ho.

Sau khi ổn định lại thì bản thân dịch sang bên cạnh một chút, ngồi sang chỗ mặt đất không có cỏ, vươn tay để chiếc gối bằng cỏ sang bên cạnh mình, ngồi thẳng eo rồi tiếp tục nắm hai tay lại với nhau. Dương Uyển ôm đầu gối ngồi xuống cạnh Đặng Anh. “Cho ta sao?”Đặng Anh gật đầu.

“Vậy chân anh phải làm sao bây giờ?”Đặng Anh cúi đầu nhìn vết thương gần như đã thấy xương trên cổ chân mình, yết hầu khẽ động đậy.

Kể từ lúc hạ ngục đến nay, chàng vẫn không chịu mở miệng nói một lời, một là sợ khiến người khác gặp họa, hai là chàng cũng cần không gian yên tĩnh để chấp nhận hiện thực phụ thân bị xử cực hình, toàn tộc phải vạ chịu chết.

Dần dà, chàng đã chấp nhận tình cảnh mà Lý Thiện đã miêu tả, một con chuột gãy chân trên đường, người người đòi đánh, thế nên hiện giờ có người đến hỏi han quan tâm, chàng lại thấy không quen.

“Thế này đi, tôi không động vào anh, tôi chỉ giúp anh giã nát số thảo dược còn lại, tự anh đắp nhé.”

Nói rồi Dương Uyển lập tức xắn tay áo lên.Đặng Anh liếc nhìn chiếc ngọc trụy cô dùng để giã thuốc kia, là phù dung ngọc thạch thượng đẳng, gia đình bình thường tất không thể sở hữu, trên hông cô còn đeo hai miếng khác.

“Cầm đi.”

Thấy Đặng Anh không nhận, lại trở tay tháo dây buộc tóc sau lưng xuống.

“Lấy cái này mà bó.”Đặng Anh vẫn bất động.

Dương Uyển giơ đến mỏi cả tay, cô cúi người đặt xuống đất, ngẩng đầu nhìn Đặng Anh. “Thực ra anh là một người rất tốt, trong cảnh ngộ này mà vẫn làm gối cho tôi, tôi cũng không phải kẻ xấu xa gì, anh không muốn nói chuyện với tôi thì thôi, nhưng đừng tự làm khó mình, anh cũng không muốn sau này không đi lại được mà đúng không?”

Chàng vẫn khước từ bằng sự im lặng.Đối với Dương Uyển, ý nghĩa của việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Trong lịch sử, chân chàng mắc tật chính là vào khoảng thời gian này, nhưng dẫu Dương Uyển biết, đồng thời mong muốn giúp đỡ chàng sửa lại một chút vận mệnh, thì vẫn không thành công. Song, cô cũng chẳng nản lòng, lấy ống tay áo lau sạch tay mình, vui vẻ từ bỏ ý định thuyết phục Đặng Anh.

Người trong kho thấy Đặng Anh và Dương Uyển không có hành động như trong tưởng tượng của họ, dần mất đi tính nhẫn nại, trời lạnh người mệt, chỉ chốc lát sau, ai nấy đều nằm xuống cuộn tròn rúc lại với nhau.

Dương Uyển ngồi đối diện Đặng Anh, chờ Đặng Anh nhắm mắt lại mới dè dặt rúc vào cạnh chàng, nằm xuống gối lên gối cỏ. Trong kho lúc này chỉ còn tiếng ngáy và vài tiếng trở mình.

Dương Uyển nằm yên, móc cuốn sổ trong tay áo, nương chút ánh đèn trên bệ cửa sổ mở sổ ra, gập ngón tay chống dưới cằm mình, khẽ giọng đọc một câu: “Ngày mai cũng chính là mười ba tháng Giêng năm Trinh Ninh thứ mười hai… Trong “Minh sử” ghi là tháng ba, thế này mới biết về mặt thời gian cũng có sai lệch…”

Nói xong thì bắt đầu buồn ngủ. Cô quay người hướng vào vách tường, ôm đầu gối cuộn tròn như những người khác.

“Đặng Anh, nghe nói anh chưa từng cưới vợ, vậy anh có…thích cô nương nào chưa?”Đặng Anh sau lưng Dương Uyển lắc đầu một cái.

Dương Uyển lại như trông thấy thật, hơi mơ màng nói: “Nếu cơ thể này mà là của chính tôi…”

Thì làm sao?

Cô chưa nói xong nhưng hình như đã thiếp đi rồi.Đặng Anh không hiểu với câu hỏi mà theo chàng là không được logic lắm này. Chờ một lúc không nghe thấy câu nói tiếp theo của cô, anh cũng vì vậy mà nhắm mắt lại.

Nào ngờ cô thiếp đi rồi còn lẩm bẩm nho nhỏ một câu: “Dù sao… đời này Dương Uyển cũng sống vì Đặng Anh…”

Cùng với câu nói này, còn có trận tuyết đầu tiên của năm Trinh Ninh thứ mười hai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK