• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Dã và Diêu Vọng ngứa mắt lẫn nhau không phải ngày một ngày hai, Khúc Liệu Nguyên thực sự lo lắng sẽ xảy ra mâu thuẫn gì đó, tính hẹp hòi của Tống Dã một khi đã phát tác thì rất vô lý, Diêu Vọng cũng không phải người biết điều, cái kiểu nóng tính một chút là nổ.

Nên cậu và Tống Dã một trước một sau đi ra, trước khi Tống Dã mở miệng, cậu đã cướp lời nói với Diêu Vọng: "Như mày đoán thật, anh tao đúng là ngủ ở nhà. Ảnh còn nói, làm phiền mày đưa tao về nhà rồi."

Tống Dã liếc cậu một cái. Cậu đang bịa chuyện, không được tự nhiên, liền nháy mắt với Tống Dã. Tống Dã không phá đám cậu, đi bật đèn phòng khách.

Hai tay Diêu Vọng nhét túi, nhìn Khúc Liệu Nguyên, lại nhìn Tống Dã, phát hiện ra gì đó, mặt lộ vẻ kinh ngạc nói: "Bị bệnh gì vậy? Mà còn đáng khóc một trận?"

"Cảm vặt," Tống Dã rất lịch sự, nói, "Cảm ơn cậu đã đưa em tôi về."

Diêu Vọng rõ ràng không muốn giả vờ khách sáo với hắn, chán chường đánh giá phòng khách nhà họ Khúc, không hề chân thành nói: "Trông cậu cũng không có vấn đề gì, ngủ đủ là ổn, ngủ tiếp đi, chúc cậu sớm khoẻ lại."

Tống Dã nói: "Cảm ơn. Ngồi đi, rót cho cậu cốc nước."

Khúc Liệu Nguyên nghe thấy lời này, liền đi lấy cốc rót nước, nhưng vừa di chuyển đã bị Tống Dã khoác vai, đè đứng tại chỗ. Hiểu rồi, Tống Dã chỉ nói vậy thôi.

"Không uống nước." Diêu Vọng cũng hiểu, nói với Khúc Liệu Nguyên, "Thấy chưa? Anh mày không sao, mày có thể yên tâm về trường rồi, đi nào, tao về nhà còn có việc khác."

Khi Khúc Liệu Nguyên về, vốn không để ý đến chuyện cần làm sau khi gặp Tống Dã, bỗng chốc không kịp phản ứng lại, cứng họng không biết phải trả lời gì, quay về trường? Không không không, không về, cậu không thể để Tống Dã ở nhà một mình được. Nhưng nói với Diêu Vọng sao cho hợp lý đây?

"Cậu có việc thì về nhà nhanh lên," Tống Dã nói thay cậu, còn đuổi Diêu Vọng đi, nói, "Em tôi không về trường đâu."

Khúc Liệu Nguyên: "Đúng đúng đúng."

Diêu Vọng cau mày nói: "Mày ở lại làm gì? Mày có xin nghỉ đâu."

"Tao, à ờ..." Khúc Liệu Nguyên kẹt, nói sao giờ?

"Ở lại cùng tôi." Tống Dã cây ngay không sợ chết đứng nói, "Tôi không muốn ngủ một mình, tôi sợ."

Khúc Liệu Nguyên: "..."

Diêu Vọng: "..."

Dù sao thì rõ ràng là nợ người ta, làm người không thể quá đáng, Khúc Liệu Nguyên ngại ngùng tiễn Diêu Vọng xuống nhà, tạm biệt cậu ta.

"Mày ở lại không sao thật à?" Trước khi lên xe, Diêu Vọng vẫn không yên tâm hỏi, "Rốt cuộc nó khóc cái gì? Là vì không thi tốt à? Kiểu người học giỏi quá như nó, tâm lý có khi cũng không bình thường lắm."

"..." Khúc Liệu Nguyên nói, "Mày đi nhanh đi nhanh, về nhà có việc còn gì?"

"Không phải chuyện gì gấp." Diêu Vọng nhìn nhìn Khúc Liệu Nguyên, nói, "Sáng mai tao đi Bắc Kinh rồi."

"Thuận buồm xuôi gió, thế vận hội Olympic chắc chắn xem hay lắm." Khúc Liệu Nguyên nghĩ có thể đến tận nơi xem thế vận hội Olympic là chuyện rất vinh dự, liền rất vui cho Diêu Vọng.

Đèn đường trong Gia Chúc Viện không bật, người ở cũng rất ít, hai người chỉ có thể mượn ánh trăng mơ hồ nhìn mặt nhau.

Khúc Liệu Nguyên cảm thấy Diêu Vọng như có điều muốn nói, chủ động hỏi: "Mày còn chuyện gì à?"

Diêu Vọng đứng thẳng người.

Khúc Liệu Nguyên nghi ngờ nhìn cậu ta.

"Không có việc gì," Diêu Vọng cười với cậu, nói, "Lần sau nói."

Chờ cậu ta lái xe đi, Khúc Liệu Nguyên ba chân bốn cẳng chạy lên tầng về nhà, cậu có nhiều chuyện muốn nói cùng Tống Dã.

Kết quả vừa vào cửa đã bị Tống Dã bổ đầu chất vấn: "Nó nói muốn đưa cậu, cậu để nó đưa luôn? Không có tiền taxi thì không mượn bạn được à? Nói bao nhiêu lần đừng lại gần người này rồi, sao cậu không nhớ?"

"Ai bảo cậu không nói tiếng nào đã biến mất, tớ sốt ruột về nhà xem cậu có ở nhà không, tối gọi taxi đắt lắm, bạn học cũng chưa chắc đã có nhiều tiền thế cho tớ mượn." Khúc Liệu Nguyên lẩm bẩm, "Cậu khóc đủ rồi giờ lại có sức giận à? Rồi bắt đầu ghen."

Tống Dã: "..."

Khúc Liệu Nguyên sợ hắn sẽ thẹn quá thành giận, lập tức mất bò mới lo làm chuồng mà xin lỗi: "Xin lỗi, Tiểu Dã, anh, tất cả là lỗi của em."

"Cậu có lỗi gì?" Tống Dã vừa tự giễu vừa giận dỗi, nói, "Cậu đúng hết, là tớ sai, là tớ xen vào việc người khác, sau này không bao giờ quản chuyện của cậu nữa."

Đây là vẫn không vui vì trận cãi nhau hôm trước.

Nhưng thực ra hai người đều biết, khi Khúc Liệu Nguyên chứng kiến khoảnh khắc Tống Dã để lộ sự yếu đuối kia, ngòi nổ của cuộc cãi vã đã tắt một nửa.

Lí do của lần mâu thuẫn nhỏ này thoạt nhìn là vì học tập, nhưng nguyên nhân sâu xa là do Tống Dã quá mạnh mẽ, tất cả mọi chuyện giữa hai người đều do một người quyết định và chỉ đạo, Khúc Liệu Nguyên quen nghe lời hắn, hắn nói gì thì là cái đó, nhiều khi Khúc Liệu Nguyên thậm chí còn không hỏi vì sao, bọn họ đều đã quen cách ở chung với nhau như vậy.

Nhưng Khúc Liệu Nguyên dù sao cũng không phải người máy đã thiết lập "chương trình nghe lời," cậu cũng đang lớn lên, đang dò dẫm nhận biết thế giới này, tất nhiên cũng sẽ bắt đầu sinh ra chút nóng nảy. Mà chút nóng nảy này là phép thử cực lớn trong quan hệ yêu đương.

Rất nhiều đôi yêu nhau không thể tu thành chính quả đã dừng lại vì chút nóng nảy.

Làm người đang yêu, Khúc Liệu Nguyên có một ưu điểm lớn nhất mà nhiều người đang yêu không có, chính là cậu dũng cảm nhận sai nhận lỗi với người yêu mình.

"Sau cậu vẫn giận vì cái này?" Cậu phát hiện Tống Dã vẫn đang giận, liền nói với Tống Dã, "Tớ thực sự biết lỗi rồi, xin cậu đó, đừng không quản tớ."

Cậu lại gần Tống Dã một chút, lấy lòng bằng vẻ mặt tha thiết, tràn đầy thành ý.

"Cậu tránh tớ xa ra," Nhưng Tống Dã đang nghiêm túc tính toán khoản nợ kia, né sang bên cạnh, không tiếp xúc thân mật với Khúc Liệu Nguyên, cay nghiệt nói, "Nói muốn tìm học sinh dốt yêu đương còn gì, cậu tìm đi, xin tớ làm gì?"

Khúc Liệu Nguyên nói: "Thế tớ tìm cậu, lần này cậu thi còn tệ hơn học sinh dốt."

Tống Dã: "..."

Khúc Liệu Nguyên nói tiếp, thổ lộ đúng lúc: "Nhưng cậu thi ra kiểu gì tớ cũng yêu cậu, Tiểu Dã, tớ chỉ yêu cậu, không liên quan gì đến cậu học giỏi học dốt cả."

Tống Dã hưởng thụ trong lòng, lườm cậu một cái, hơi oán hận nói: "Lúc cậu vui thì nói yêu tớ, lúc mất vui thì không muốn yêu đương với tớ, cậu nói chuyện có chắc chắn không? Hay toàn tuỳ tâm trạng?"

"Có chắc, tớ chắc chắn." Khúc Liệu Nguyên cũng hiểu sâu sắc những gì tuỳ tiện nói ngày hôm đó rất gây tổn thương và vô trách nhiệm, kiểm điểm nói, "Sau này tớ sẽ không nói lung tung tuỳ tâm trạng nữa. Tớ không muốn yêu đương với người khác, chỉ muốn cùng cậu, tớ yêu cậu. Tớ đã nói nhiều câu như vậy rồi, cậu trả lời tớ một câu được không?"

Tống Dã làm bộ, nói: "Tớ muốn nghĩ lại xem."

"Còn nghĩ gì nữa?" Khúc Liệu Nguyên nói, "Thế hôn nhau trước được không? Hai ngày này cậu không hôn tớ tử tế, tớ nhớ cậu lắm."

Tống Dã nhìn môi cậu, rồi lại nhìn mắt cậu, nói: "Hai ngày này... Anh không dám động vào em, em biết không?"

Khúc Liệu Nguyên không biết lắm, tưởng đây là lời âu yếm, cảm giác nếu không hiểu sẽ làm cụt hứng, đoán bừa nói: "Là sợ ảnh hưởng em thi cử à?"

"Anh đã thi như vậy rồi, còn sợ ảnh hưởng em?" Tống Dã vươn tay, dùng ngón cái miết môi Khúc Liệu Nguyên, ánh mắt u ám, thấp giọng nói, "Em biết không, ngày đó em nói không muốn cùng anh nữa, anh thực sự muốn giết em."

Ban nãy Tống Dã nói như vậy, Khúc Liệu Nguyên đã rất thích rồi, giờ kết hợp cùng động tác và ánh mắt, càng làm tâm trí cậu rung động, bật thốt lên: "Thế cậu giết tớ đi."

Tống Dã: "..."

Khúc Liệu Nguyên bị hắn ấn lên giường, hắn đè lên, như cắn xé mà hôn lấy Khúc Liệu Nguyên. Môi lưỡi hắn như mọc lên gai ngược giống động vật ăn thịt, chà xát làm toàn bộ khoang miệng Khúc Liệu Nguyên vừa ngứa vừa tê, còn có cảm giác bỏng rát. Hắn đè chặt cơ thể và tay chân Khúc Liệu Nguyên, khiến Khúc Liệu Nguyên không nhúc nhích được, chỉ có thể run rẩy dưới sự khống chế của hắn.

Ngón tay hắn dùng hết lực, Khúc Liệu Nguyên thấy đau, đôi môi bị bịt kín không phát ra được lời nào, chỉ có thể nghẹn ngào xin tha trong cổ họng, nhưng lại không chút ý phản kháng nào, thậm chí còn thể hiện thái độ nghe theo hơn nữa.

Cảm giác lần này của Khúc Liệu Nguyên đến rất nhanh, mấy phút sau, đôi mắt quen nhắm khi hôn của cậu bỗng mở to ra, đồng tử màu hổ phách không ngừng giãn ra. Tống Dã buông môi cậu ra, nhưng cậu không thể kêu thành tiếng, ngửa cổ ra sau, co giật mấy cái như bị điện giật. Cùng lúc đó, Tống Dã gặm cắn yết hầu mới phát dục thành hình cách đó không lâu của cậu, hành động này kéo dài thời gian tâm lý của cậu, lúc kết thúc hoàn toàn, trước mắt cậu đã biến thành màu đen, cảm giác như sắp ngất đi.

Tống Dã: "... Hôm nay cậu nhiều thật."

Khúc Liệu Nguyên vẫn còn trong cảm giác kia, không nhìn rõ mặt hắn, cũng không biết hắn nói gì, "ừ" một tiếng ngắn ngủn.

Tống Dã lấy khăn giấy lau dọn. Khúc Liệu Nguyên ổn hơn một chút, lại nói: "Xong rồi? Tớ muốn cái đó."

Tống Dã biết mà còn hỏi: "Cái gì?"

"Vẫn không được à?" Khúc Liệu Nguyên không biết Tống Dã đang đùa cậu, tưởng Tống Dã không muốn, dùng giọng điệu lên án nói: "Tớ thi được 684 điểm, chắc chắn vào top 10 rồi."

Tống Dã lại nhớ tới lần thi bực mình này, nói: "Vậy cậu lợi hại, tớ chắc là thi được khoảng 530."

"Cậu đâu phải thi rớt, đừng lấy cái này ra viện cớ." Khúc Liệu Nguyên bỗng nghi ngờ, hỏi, "Anh, có phải anh không thích đó đó với em, chơi em không vui à?"

Trong khái niệm bây giờ của cậu vẫn nghĩ chuyện này chơi trò chơi, giống khi còn bé chơi bắn bi, chơi Maple Story cùng Tống Dã, dùng cách nói có vẻ thô bỉ như "chơi em vui hay không vui" này để hình dung bản thân, cũng nói một cách rất ngây thơ.

Tống Dã suýt nữa cười ra tiếng, nói: "Không phải, chơi em vui lắm. Anh sợ em khó chịu."

"Không sao, tớ không sợ khó chịu," Khúc Liệu Nguyên tưởng hắn nói dùng tay xong lại làm cái đó sẽ thấy khó chịu, hào phóng mời, "Cậu nhanh lên."

Tống Dã nói: "Sáng mai còn phải dậy sớm đến trường, cậu sẽ khó chịu, có khi còn không dậy nổi."

Khúc Liệu Nguyên nhớ lại một chút, lần trước ngủ gần mười mấy tiếng mới miễn cưỡng bò dậy được, nhưng vẫn rất mệt, cũng thấy sẽ ảnh hưởng đến ngày mai đến trường, bỏ qua, nói: "Được rồi, sáng mai thông báo điểm xong là nghỉ, đến tối là được rồi."

Cậu nói, lộ ra khuôn mặt tươi cười mong đợi với Tống Dã.

Tống Dã hôn cậu một cái, hỏi: "Cậu yêu tớ, hay là yêu cái đó?"

Khúc Liệu Nguyên nói: "Yêu cậu."

"Đừng lừa tớ," Tống Dã nói đầy ẩn ý, "Cho dù em nói với anh cái gì, anh cũng sẽ làm thật."

Khúc Liệu Nguyên: "Tớ cũng thế, cậu quên cậu nói với tớ cắt bao quy đầu..."

Tống Dã che miệng cậu, không cho cậu nói câu chuyện làm hỏng bầu không khí này ra, cậu bị che miệng, cười cong mắt. Tống Dã nhìn mặt cậu chăm chú, cảm giác hình như cậu đã lớn lên lúc nào không biết, không còn hoàn toàn là dáng vẻ của bé trai nữa, khuôn mặt và xương cốt đã bắt đầu có đường nét của một thanh niên tuấn tú.

Tống Dã đắm đuối nhìn cậu chốc lát, lấy tay ra, lại hôn cậu, lần này cực kỳ dịu dàng.

Tắt đèn trong phòng, hai người ngủ trên giường Khúc Liệu Nguyên, Tống Dã ôm cậu từ sau lưng, bọn họ đắp trên người tấm chăn mỏng mà Tống Dã vừa ôm vừa khóc kia.

Trời nóng, không kéo rèm, vẫn mở cửa sổ, ánh trăng bạc tràn vào.

Bọn họ hoà thuận lại thật rồi.

Khúc Liệu Nguyên sẽ nhớ thật kỹ, sau này không được thuận miệng nói lời làm tổn thương Tống Dã nữa.

Còn Tống Dã, bắt đầu sẵn sàng đối mặt với một vấn đề hắn vẫn luôn biết nhưng cố ý bỏ qua, đó là: Ham muốn chiếm hữu của hắn với Khúc Liệu Nguyên đã biến thành ham muốn kiểm soát, lại vì Khúc Liệu Nguyên cực kỳ nghe lời hắn, khiến hắn thường sẽ không giữ được chừng mực.

Nếu hắn chỉ muốn một bạn đời như con rối, thì như vậy không vấn đề gì. Trước đây quả thực hắn cũng từng có một suy nghĩ không chín chắn, đặc biệt là mỗi lúc Khúc Liệu Nguyên chọc giận hắn mất vui, hắn sẽ muốn, mai sau khi hắn trưởng thành, có năng lực, sẽ nhốt Khúc Liệu Nguyên ở nhà, không cho gặp ai, rồi hắn có thể dạy dỗ Khúc Liệu Nguyên thành dáng vẻ "người vợ" mà hắn mong muốn.

Nhưng khi họ lớn lên, hắn sẽ thấy suy nghĩ như vậy không chỉ đen tối và ích kỷ, mà còn rất thấp kém và ấu trĩ.

Cái hắn muốn không phải người yêu như vậy, hắn yêu tất cả của Khúc Liệu Nguyên, bao gồm phần thuộc về hắn, và phần thuộc về Khúc Liệu Nguyên, thậm chí cả phần đã định sẵn sẽ thay đổi trên con đường phát triển trong tương lai của Khúc Liệu Nguyên, hắn cũng sẽ phải yêu.

"Khúc Nhi," Tống Dã suy tư hồi lâu, hỏi sau tai Khúc Liệu Nguyên, "Em nói là anh bắt em thi Bắc Đại, em không muốn thi Bắc Đại à?"

Khúc Liệu Nguyên đã hơi mệt, nói: "Muốn, muốn học đại học cùng cậu. Chỉ là tớ không biết quản trị kinh doanh nghĩa là gì."

Tống Dã nói: "Thế cậu muốn học gì?"

Khúc Liệu Nguyên nói: "Tớ muốn thi vào học viện quân sự."

"Không được." Tống Dã tuyệt đối không thể nhượng bộ trong vấn đề này, nói: "Giải thích với cậu rồi mà, tốt nghiệp học viện quân sự sẽ trao quân hàm, đừng tìm phiền phức như vậy."

"Tớ biết, chỉ nghĩ chút thôi, tớ sẽ không đăng ký học viện quân sự." Lần trước khi nói chuyện với Tống Dã, Khúc Liệu Nguyên đã quyết định từ biệt lý tưởng này.

Tống Dã nói: "Cậu thích súng? Hay là thích quân phục?"

"Thích hết, tớ chính là thích đồng phục vũ trang, thích kỷ luật quân đội." Nói chuyện này thì Khúc Liệu Nguyên không mệt nữa, tỉnh táo lại, vì tình yêu mà từ bỏ ý định thi học viện quân sự, đương nhiên rất đáng tiếc, cậu tự an ủi mình, cũng là nói cho Tống Dã nghe, "Sau này lên đại học chắc chắn vẫn phải huấn luyện quân sự, có cơ hội trải nghiệm là được, tớ không cần phải đi làm lính thật. Không sao."

Tống Dã siết chặt vòng tay, hôn lên cổ cậu.

Cậu muốn ngủ rồi, hỏi: "Mai mấy giờ dậy về trường?"

Tống Dã nói: "Cậu yên tâm ngủ, đến giờ gọi cậu."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK