Mục lục
Quân Hôn Khó Cầu: Gả Cho Đô Đốc Thực Vật
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Sao mày có thể ác độc như vậy?”

Tâm Dao giật mạnh người một cái, đôi mắt mở to tròn rồi thở hốc ra. Bên tai vang lên tiếng người đều đều nhưng chốc lát lại ù đi khiến cô phải xem xét tình trạng bây giờ. Cô đang quỳ trên nền đất lạnh lẽo, khuôn mặt và phần tóc trước trán đã thấm đẫm nước, vài giọt còn nhỏ xuống sàn tí tách.

Tâm Dao cố gắng hít thở đều đặn, rồi tự nhủ chẳng phải cô đang hứng chịu từng trận đánh của bạn tù hay sao?

“Mày không thấy chị mày rất khổ sở sao?” Người đàn bà ngồi trên ghế đối diện Tâm Dao không ngừng trách mắng cô, ngữ điệu vô cùng ác nghiệt.

Tâm Dao nghe những lời nói quen thuộc này, không hề đau buồn hay tức giận, ngược lại trong ánh mắt tràn đầy niềm vui. Cô trùng sinh, quay về khoảnh khắc đưa ra sự lựa chọn cho số phận sau này của mình.

Tâm Dao được gia đình ông bà Lý nhận nuôi, nhưng thật chất là trở thành một đầy tớ nhỏ cho con gái của họ, Mỹ Ngọc. Ả buồn, cô bị chửi. Ả đau, cô bị đánh. Ả giận cá chém thớt, cô bị bắt nhịn ăn cả ngày. Cô đã chịu đựng cuộc sống như thế cho tới lớn chỉ vì thèm muốn hơi ấm gia đình, thật nực cười cho suy nghĩ ngu ngốc đó của cô.

Mỹ Ngọc có hôn ước từ nhỏ với Vĩ Thành. Anh là đô đốc uy quyền, cũng là một người cháu đích tôn của gia tộc Triệu lâu đời trong quân sự. Ả luôn lấy đó làm tự hào nhưng vẫn không hẳn sẽ từ chối tình ý của những vị thiếu gia lắm tiền nhiều của khác. Thật không may, vị hôn phu của ả bị tai nạn nghiêm trọng trong một lần thực hiện nhiệm vụ không quân dẫn đến sống thực vật. Ả sẽ không để cả đời chôn vùi trong hôn nhân với một người sắp chết, nên gào khóc với cha mẹ của mình hết ngày này qua ngày khác.

Ông bà Lý tiếc thương con gái nhưng không dám trở mặt với gia tộc Triệu, vì thế mới nảy ra một suy nghĩ táo bạo là đem Tâm Dao thay thế qua bên kia. Kiếp trước, cô liên tục từ chối, rồi nhận sự chì chiết và đòn roi của họ. Cuối cùng, hai nhà vẫn hủy hôn ước. Sự nghiệp của ông bà Lý cũng sa sút theo đó.

Về sau, Mỹ Ngọc không biết gây hoạ chuyện gì khiến cho thiếu gia của một nhà có uy quyền phải thừa sống thiếu chết. Ả đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu Tâm Dao khiến cô phải vào tù thay, chịu mọi tủi nhục và tra tấn.

Tâm Dao không nghĩ mình sẽ được sống lại. Những cơn đau không còn trên người nhưng vẫn ám ảnh sâu đậm trong tâm trí luôn mong muốn sự tự do. Bả vai đột nhiên bị đẩy một cái khiến cô mất đà mà ngã ra sau. Cô sực nhớ tình cảnh bây giờ ra sao, cả nhà ba người họ Lý đang thỉnh cầu bằng cách bắt ép cô qua nhà họ Triệu chăm sóc vị hôn phu của Mỹ Ngọc thay ả.

“Mày ghét tao lắm đúng không? Nên mày mới hả hê khi tao rơi vào bước đường này chứ gì? Tao không ngờ nhà tao nuôi mày bao nhiêu năm như vậy, mà chỉ đổi lại được cái thứ vô ơn.” Mỹ Ngọc hét đỏ cả mặt, không ngừng đẩy mạnh vai của Tâm Dao. May bà Lý kịp thời ngăn ả lại để tránh phá hỏng kế hoạch của bọn họ.

“Tâm Dao, con xem, nhà chúng ta nuôi con nhiều năm vốn dĩ không cần con sẽ trả lại thứ gì. Nhưng chị gái yêu thương con như vậy, con nỡ để chị con cưới người đó sao?” Ông Lý cảm thấy không thể bắt ép nên đành giở giọng dụ ngọt.

Tâm Dao nghe xong chỉ muốn bật cười. Cô tự hỏi vì sao kiếp trước lại moi hết thâm tình của chính mình để đối đãi với họ chứ. Nhưng dù sao kiếp này, cô cũng đã có dự tính cho riêng mình: “Con đồng ý.”

“Con nói gì?” Ba người họ đang giả vờ thâm tình lập tức hỏi lại Tâm Dao với vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

“Con đồng ý chăm sóc đô đốc Vĩ Thành thay chị.” Tâm Dao kiên định đáp. Lần này, cô quyết định đặt cược sinh mạng của mình lên gia tộc họ Triệu. Cô chỉ cần được yên bình, mặc kệ sống chung cả đời với người thực vật cũng được.

“Quản gia, mau đưa người lên dọn lại đồ đạc cho Tâm Dao. Lát nữa lập tức đưa con gái tôi đến nhà họ Triệu. Họ đang gọi gấp lắm.”

Ông bà Lý lập tức sai người hầu như thể lo sợ Tâm Dao sẽ đổi ý định. Cô bật cười khinh thường trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ tiếc nuối cùng lo lắng. Đồ đạc của cô vốn không quá nhiều nên không mất bao nhiêu thời gian để thu dọn sắp xếp.

“Con có cần thứ gì không? Cha sẽ cố gắng đáp ứng cho con trước khi con đi.” Ông Lý nhìn chiếc va li nhỏ gọn của Tâm Dao thì cảm thấy khá áy náy nên buột miệng lên tiếng.

Tâm Dao không thiết tha những thứ ở ngôi nhà này nhưng sực nhớ gì đó nên cô cũng không ngại mà nói ra: “Thật ra có một thứ con muốn cha cho con. Chính là lắc tay dây đỏ.”

Khi mọi người đang không biết Tâm Dao nói về thứ gì, Mỹ Ngọc đột ngột hét lên: “Không được. Thứ đó là của tao mà.”

“Của chị?” Tâm Dao nhướng một bên mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Mỹ Ngọc khiến ả muốn phản bác nhưng phải cứng họng. Lắc tay đó đi cùng với cô từ khi cô còn rất nhỏ, đó là thứ theo mọi người bảo rằng vật truyền lại từ cha mẹ ruột của cô. Khi đến đây, Mỹ Ngọc không nói một lời nào, trực tiếp giật lấy từ trên tay của cô rồi tự cho là đồ của mình mà chiếm hữu.

Bà Lý cũng biết việc này, nhanh chóng nghiến răng với Mỹ Ngọc: “Mau vào phòng lấy nó ra đây.”

“Mẹ!” Mỹ Ngọc gắt lên nhưng cũng đành phải giẫm chân rồi hậm hực đi tìm lắc tay dây đỏ kia. Ả biết mặc dù ả không thèm đụng vào nó lần nào, nhưng ả vẫn là cảm thấy hả hê và trên Tâm Dao một bậc.

Tâm Dao nắm chặt lấy lắc tay, ngoảnh đầu rời khỏi căn nhà gắn bỏ cả tuổi thơ mà không hề nhìn lại. Cô cảm nhận làn gió êm đềm, dịu nhẹ như thể chào đón một cuộc đời mới tươi sáng hơn. Hạ quyết tâm lần nữa, cô bước vào trong xe và bắt đầu đến nhà họ Triệu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
1HL
17 Hữu Lộc07 Tháng sáu, 2023 19:34
Trọng sinh mà vẫn để cho người ta hại đc
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang