Mục lục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 37: BỊ TẬP KÍCH – CHUỘT

Nửa giờ sau, tin Harry bị tập kích lập tức được Bà Béo truyền lại cho Dumbledore (dù sao nàng cũng ở hiện trường từ đầu đến cuối), nàng nghiêng nghiêng ngả ngả xuyên qua mấy bức học, thất kinh vọt vào trong một bức họa phong cảnh trong lễ đường gào to: “Harry Potter! Harry Potter bị bắt đi rồi! Nga, trời ơi. Thật là đáng sợ…” Tin này khiến mọi người lập tức im lặng.

Dumbledore vội hỏi Bà Béo sự tình, theo như tự thuật của nàng, là Neville Longbottom đem Harry đánh cho bất tỉnh, sau đó kéo y đi mất. Neville bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, nơm nớp lo sợ biện hộ rằng hắn vẫn ở lễ đường chưa bao giờ rời đi, bên cạnh còn có không ít học trò Gryffindor làm chứng cho hắn.

“Xem ra có người lợi dụng thuốc Đa dịch, biến thành Neville!” Giáo sư Flitwick kêu the thé phỏng đoán.

“Y phỏng chừng là muốn vào trong tháp Gryffindor, có lẽ là hướng Harry…” McGonagall cũng khẩn trươong, bởi vì nhóm giáo sư đồng loạt mà nghĩ đến một người.

“Nếu là Bellatrix Lestrange… Trời đất! Harry, hắn…” Hermione cũng nghĩ đến vấn đề này, nàng thắc mắc, “Chính là… y vào bằng cách nào?”

“Là Peter…” Sirius khinh bỉ trả lời, “Y biết những mật đạo vào bên trong lâu đài”. Biết Harry mất tích, y ngay từ đầu thập phần kích động, nhưng lúc này đã dần dần bình tĩnh lại, y nhất định phải nghĩ biện pháp đi cứu Harry.

Dumbledore đứng lên, nghiêm túc nói: “Ta cùng các giáo sư cẩn thận điều tra trong lâu đài, bọn nhỏ, vì an toàn của các ngươi, chỉ sợ các ngươi đều phải qua đêm ở trong này, ta sẽ cho chủ tịch hội học sinh canh gác lối ra vào, chuyện gì phát sinh đều phải báo cáo với ta, nếu có tình huống đặc biệt, phái những con ma thông tri cho ta.” Hắn nhìn thoáng qua Percy, Percy kiêu ngạo thể hiện một bộ dáng siêu phàm.

Tiếp theo, y vung ma trượng, tất cả bàn ăn tự động dựng sát vào tường, ma trượng lại vung lên, trên sàn nhà xuất hiện rất nhiều túi ngủ màu tím. Bố trí xong tất cả, Dumbledore mang theo nhóm giáo sư đi ra ngoài.

Lễ đường bắt đầu tối thui, Ron cùng Hermione lo lắng thảo luận, Hermione thì không ngừng cầu nguyện…

Bên kia, Dumbledore sắp xếp các giáo sư tuần tra khắp nơi, Sirius và Remus thì tìm kiếm tất cả các mật đạo mà họ biết.

Lúc này, đang tuần tra, Snape hình như nhớ ra việc gì, như gió xoáy mà vọt vào trong hầm, mở ngăn tủ lấy ra tấm bản đồ Đạo tặc, vội vàng ở trên đó tìm cái chấm nhỏ ‘Harry Potter’, cuối cùng… Y tìm thấy rồi… Y cuối cùng tìm thấy rồi. Y thấp chú một tiếng, hắn ở ‘Lều Hét’, bên cạnh còn có ba người: vợ chồng Lestrange và Peter Pettigrew.

Làm gì bây giờ? Snape buộc mình phải trấn tĩnh, Harry cũng không yếu đuối như bề ngoài, linh hồn hắn dù sao đã là người trưởng thành, huống hồ năng lực của hắn không thể xem nhẹ. Nhưng tưởng tượng đến nữ nhân Bellatrix điên khùng kia, Snape vẫn không khỏi lo lắng. Snape do dự trong chốc lát, vẫn là đi nhanh đến Lều Hét.

* * *

Harry vẫn đang ‘hôn mê’, hắm cảm thấy ‘Neville’ kia đang khiêng mình, đi ra ngoài, khoảng mười lăm phút sau thì dừng lại, hắn nghe tiếng mấy cành cây quất điên cuồng. Harry đoán, hẳn là đang ở gần cây Liễu Roi, tiếp theo hắn nghe tiếng của một nam nhân:

“Ngươi mang y đến?” Tiếng nói này mình biết rất rõ – Peter Pettigrew.

‘Neville’ trả lời: “Pettigrew, nhanh một chút!”

Sau đó là thanh âm của mấy cành cây đang múa may, rồi liền im bặt. Harry đoán Peter Pettigrew đã biến thành chuột mà ấn vào cái chốt trên cây liễu. Rất nhanh, ‘Neville’ mang theo mình chui vào mật đạo, cuối cùng vào trong phòng (hẳn là Lều Hét), đem Harry quẳng ra đất.

Tiếp theo lại thanh âm của một nam nhân khác: “Xem ra tiểu anh hùng của chúng ta nhất thời không tỉnh ngay được!”

“Nga, ta nghĩ Bellatrix ra tay quá nặng, Lestrange.” Peter ngồi xuống bên cạnh, vuốt ve gương mặt hắn, “Bộ dáng của hắn thật giống James…”

Harry cảm thấy Heleba đang động đậy, cảm giác được vảy của nó cọ vào người mình.

[Muốn ta cắn chết bọn chúng không, tiểu gia hỏa?] Heleba thấp giọng ti ti nói.

[Không cần, bọn họ còn không đối phó được với ta, ngươi trước cứ ngoan ngoãn ngủ một giấc, trong chốc lát là chúng ta sẽ trở về!] Harry thấp giọng phân phó.

[Được rồi ] Heleba vẫy đuôi quay về trong lòng hắn.

“Hừ.” Lestrange hừ lạnh, “Pettigrew, đừng quên ngươi nguyện trung thành với ai!”

“Đương… đương nhiên…” Peter thận trọng trả lời, “Hắc Ma vương tối cao…”

Harry cảm thấy mình nên thanh tỉnh, hắn rên rỉ một tiếng, mơ mơ màng màng mở mắt ra: “Nơi này…”

“Nga, tiểu cứu thế chủ chúng ta đã tỉnh!” Hiệu quả của thuốc Đa dịch trên người Bellatrix đang giảm, nàng dần dần khôi phục nguyên dạng.

“Ân… Các ngươi là ai? Nơi này chỗ nào?” Harry giả bộ như ‘Ta cái gì cũng không biết’

“Hừ, xem ra giáo dục của Dumbledore cũng không thập phần thành công, ngay cả kẻ thù của mình cũng không biết sao?” Bellatrix cười lạnh.

“Cái… Có ý gì?” Harry ‘lo sợ’ hỏi, tinh tế ‘đánh giá’ nàng, cuối cùng ‘nhận ra’ nàng, “Ngươi là Bellatrix?” Hắn ‘khiếp sợ’ liên tục lui về sau.

“Ha ha ha.” Lestrange cười lớn, “Nhìn bộ dáng y xem? Người như vậy mà có thể đánh bại Hắc Ma vương!”

Harry chính là nhìn bọn họ chằm chằm: “Các ngươi… muốn làm gì?”

“A! Ta nghĩ đem ngươi hiến tế cho Hắc Ma vương… Ngài nhất định sẽ rất cao hứng…” Bellatrix nâng cằm của hắn lên, “Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của ngươi… nhìn ngươi sợ đến mức như vậy… Đáng thương chưa?”

“Nhưng… Bellatrix, Hắc Ma vương không ra lệnh… như vậy y có thể hay không…” Peter cẩn thận đề nghị.

“Im miệng Pettigrew.” Bellatrix quay đầu lại quát hắn, “Ngươi không nên… Ta nghĩ ta hẳn là nên hướng Hắc Ma vương bẩm báo lòng trung thành của ngươi một chút… Hay là ngươi vẫn muốn trở lại làm thuộc hạ của Dumbledore?”

“Đương… đương nhiên không phải.” Peter lùi về góc tường.

“Vậy là tốt!” Bellatrix quay đầu đi, quan sát sắc mặt Harry, “Coi ngươi sợ đến mức này, vật nhỏ… Thật đáng thương a… “ Nàng từ trong túi trường bào của hắn lấy ra ma trượng, vung vẩy trước mặt hắn, “Muốn trốn thoát sao? Nga! Không nên không nên! Cho nên… vẫn là quên cái này đi, ngươi rốt cuộc không cần sử dụng đến.”

Nhưng ngay sau đó, Harry nhanh chóng từ tay nàng đoạt lại ma trượng, tốc độ cực nhanh đến mức nàng không kịp có phản ứng: “Mê muội.” Một bùa choáng cực chuẩn xác đánh trúng nàng, Bellatrix lập tức không thể dãy giụa ngã ra đất.

“Có trách thì trách ngươi quá khinh địch, chẳng lẽ Voldermort ngay cả đạo lý đơn giản như vậy cũng chưa dạy qua cho ngươi sao?” Harry giơ ma trượng trong tay lên người lạnh.

“Tiểu tạp chủng chết tiệt.” Lestrange phản ứng lại, rất nhanh rút ra ma trượng, nhắm ngay hắn, “Crucio.”

“Expecto Patronum.” Harry phản xạ rất nhanh, đồng thời tung một đòn vô âm vô trượng “Crucio.”, Lestrange lập tức thét chói lói, không ngừng lăn lộn trên đất.

“Có người… có người đánh lén ta (y không thể tin được là do Harry làm), Pettigrew, giết nó.” Lestrange quát.

Peter giơ ma trượng lên, nhưng không dám ra tay, bởi ma trượng của Harry đã kề ngay cổ y: “Pettigrew… tốc độ của ngươi không nhanh bằng ta a.”

“Không, Harry! Nhìn… Nhìn…” Peter ấp a ấp úng, “Ta tốt xấu gì cũng từng là bằng hữu của phụ thân ngươi…”

“Ngươi cư nhiên còn dám nhắc đến cha ta…” Harry không thể tin được, “Chẳng lẽ ngươi chỉ là đùa giỡn, ngươi như thế nào lại có thể bán đứng y, khiến cho y bị giết chết?” Hắn giơ ma trượng lên, “Ta phải…”

Ngay sau đó, Peter nhanh chóng biến thành một con chuột, theo góc tường chui ra ngoài. Harry cũng không truy đuổi y, tuy rằng hắn có thể làm được, nhưng hắn còn phải để Peter làm việc kia – trợ giúp Voldermort sống lại, như vậy hắn mới có thể dễ dàng giết Voldermort.

“Ngươi…” Lestrange trên đất đã dần hồi phục, đối Harry giơ lên ma trượng.

“Mê muội.” Một người phá cửa chạy vào, tung một bùa đánh trúng Lestrange, làm hắn té lăn ra đất.

“Severus.” Harry kinh hỉ hô, “Ngươi sao lại…”

“Ngươi không sao chứ?” Snape một phen giữ chặt hắn, từ trên xuống dưới kiểm tra một lần, sau khi xác định hắn không có việc gì, y mới hung hăng nói: “Ngươi chết tiệt! Ngươi sao lại không cẩn thận như vậy! Ngươi ngay cả cảnh giác cơ bản cũng không có sao?”

Harry cười giải thích: “Là ta cố ý, ngươi xem, Bellatrix đã nằm trong tay chúng ta.” Hắn nhìn nữ nhân trên mặt đất, “Chúng ta chỉ cần khống chế nàng…”

“Cho nên ngươi liền đem mạng của mình ra đùa giỡn.” Snape rống to, “Ngươi sao lại có thể…”

“Hảo! Lần sau sẽ không…” Harry cười, “Kế tiếp chúng ta làm gì bây giờ?”

Snape nghĩ nghĩ: “Lestrange giao cho ta, chúng ta cùng nói dối thật tốt là được. Ngươi, phụ trách Bellatrix, ngươi định là như thế nào? Sử dụng thuốc Đa dịch hay là bùa Độc đoán?”

“Ta có một phương pháp mới…” Harry nói, hắn đem bùa Độc đoán cùng thuật thôi miên của Muggle kết hợp, như vậy, một mặt bề ngoài của bị cáo vẫn không thể nghi ngờ được, mặt khác vẫn chịu sự điều khiển của bùa chú. So với bùa Độc đoán, bị cáo sẽ không tỏ ra hoảng hốt và có những độc tác cứng nhắc. Hắn đối Bellatrix ra lệnh, sai nàng đến Gringotts lấy lại chiếc cúp vàng, hay ngày sau giao lại cho mình, Bellatrix nghe lời mà ly khai.

“Kỹ thuật mới nhất?” Snape đứng nhìn một bên, “Kết hợp không tồi.”

Harry cất kỹ ma trượng: “Có đôi khi, những ý tưởng của Muggle phi thường tốt.”

Sau đó Snape vung ma trượng, một con hươu cái từ đầu ma trượng nhảy ra, “Thông tri cho Dumbledore: Ta đã tìm thấy Harry, sẽ mang hắn quay lại Hogwarts, thuận tiện nhắn thêm, chúng ta cũng quơ được Lestrange, thỉnh lập tức gọi các Thần Sáng đến ngay.”

Snape dùng bùa bay khiến Lestrange trôi trôi ra phía trước, ra lệnh: “Đi theo ta.” Harry đi phía sau y, trở lại Hogwarts. Đăng bởi: admin



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK