Mục lục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 40: RÚT LUI – MẬT ĐÀM

Nguyên bản, kháng nghị lần này của Dumbledore cũng không có hiệu quả, Fudge trước sau đều lấy cớ là còn mấy đào phạm chưa tóm được (Peter còn trốn chui trốn nhủi bên ngoài), không đồng ý rút Dementor.

Nhưng Draco lần này lại nói được làm được, y quả nhiên viết thư cho Lucius, kể hết tất cả sự tình đã trải qua (đương nhiên cũng có phóng đại thêm mấy phần), Lucius đối với chuyện trong trường học xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy, rất là tức giận, y hướng ban giám đốc đưa ra kháng nghị, đồng thời cũng đưa kháng nghị với Ma Pháp bộ. Lần này y cùng Dumbledore không hẹn mà cùng liên thủ tạo áp lực với Ma Pháp bộ, cũng đồng thời liên hệ với Nhật báo Tiên Tri.

Rất nhanh, Nhật báo Tiên Tri liền đăng một loạt những tin tức theo dõi Dementor: ‘Dementor đến tột cùng có đóng ở Hogwarts hay không?’ Nhằm vào mấy cái chết gần đây phát sinh ở Hogwarts thuật lại cùng đưa tin: ‘Dementor lên xe lửa điều tra, mang đến sự bất an mãnh liệt; khủng bố Thực Tử đồ Bellatrix xông vào trường tập kích Cứu thế chủ, nhưng lũ Dementor lại không hề phát giác; hai đào phạm một người chết không rõ nguyên nhân, một người ngoài ý muốn bị Dementor hút lấy hồn phách, sự bảo vệ của Dementor nguyên bản đã mất đi ý nghĩa; Dementor đói khát xông vào trong sân Quidditch, gây ra sợ hãi cực độ…’ Cây bút lông chim chuyên nói hươu nói vượn của Rita Skeeter lại một lần nữa phát huy bản lĩnh, khiến đại chúng đối chuyện này cực kỳ hứng thú.

Trong lớp Ma Dược, khi Harry và Draco cùng làm bài, theo lời y kể, văn phòng Fudge mấy ngày nay đầy thư sấm của dân chúng thể hiện sự phẫn nộ. Nói đến đây, Draco không nhịn được cười ha ha, Harry cũng cười vui sướng khi thấy người gặp họa, thiếu chút nữa sơ suất làm hỏng ma dược cầm trong tay (lúc đó Snape sẽ không do dự mà trừ Gryffindor hai mươi điểm).

Sirius mỗi bữa sáng đều coi Nhật báo Tiên Tri xong sẽ cười nhạo (ngược lại, Snape hừ lạnh: “Con chó ngu ngốc”), mọi người đều hưng trí bừng bừng mà xem Nhật báo Tiên tri đưa tin phóng đại trở nên thái quá.

Ngày thứ hai, Remus rốt cuộc quay trở lại dạy học. Tuy rằng sắc mặt y có điểm tiều tụy, còn mang theo đôi mắt thâm đen, nhưng đại cẩu đem ái nhân của y chiếu cố đến không tệ, có tình yêu xoa dịu nên người sói nhìn qua khôi phục rất tốt.

Lúc tan học, Harry cố ý lưu lại giả bộ giúp y thu thập bồn thủy tinh chứa thủy quái, hỏi y: “Ngươi có khỏe không? Ta nghe Sirius nói chuyện kia rất thống khổ.”

“Sirius thực chiếu cố ta, mấy buổi tối nay y vẫn làm bạn bên cạnh ta, cho nên cũng không quá khó chịu như vậy.” Remus mỉm cười, “Ta nghe nói ngươi trong tận đấu đã xuất ra thần Bảo hộ, tuy rằng y đối với hình dáng thần Bảo hộ của ngươi không hài lòng lắm, nhưng ta phải nói, Harry, ngươi làm được thật không tệ.”

“Đều là giáo sư Snape dạy ta.” Harry chần chờ trả lời, “Nhưng Sirius không bằng lòng việc ta đi tìm người kia, bởi quá khứ của các ngươi có chút…”

“Thời học sinh, chúng ta từng phạm sai lầm rất lớn.” Trong giọng nói của Remus mang theo một chút hối lỗi, Harry biết chuyện y nói chính là lần Sirius đem Severus dẫn đến Lều Hét, khiến Severus thiếu chút nữa bị người sói Remus giết chết, “Khi đó chúng ta đều còn rất trẻ, không hề biết phân biệt nặng nhẹ, cho nên Severus vẫn không thích chúng ta.”

“Bất quá tính tình của Severus cũng không quá tốt.” Harry nói.

“Y từ lúc còn là học trò đã như vậy.” Remus đột nhiên cười thành tiếng, “James lần đầu tiên nhìn thấy hắn đã không vừa mắt, nhất là lúc ở trên xe lửa ngồi cùng một ghế với Lily, James đối Lily lại nhất kiến chung tình…”

Lại là vì mẹ… Trong lòng Harry đột nhiên bắt đầu ghen tỵ với chính mẫu thân mình, bởi nàng lúc nào cũng có được sự chú ý của Severus. Nghĩ vậy, hắn thở dài, đem lực chú ý của mình giả bộ đặt lên bồn thủy quái.

Lực lượng quần chúng quả nhiên cực kỳ mạnh mẽ, bị thư sấm suốt một tuần điên cuồng oanh tạc Fudge cuối cùng cũng lùi bước. Đầu tháng mười một, Fudge hạ lệnh, tất cả Dementor đều rút khỏi Hogwarts. Điều này có nghĩa là, hai bên Dumbledore và Lucius không còn nằm dưới quyền khống chế của Fudge.

***** Ta là mật đàm thương nghị phân cách tuyến ***** 

Vì cùng Lucius xác định bước tiếp theo của kế hoạch, Harry chọn một ngày cuối tuần đến trang viên Malfoy cùng y tiến hành một buổi mật đàm (trực tiếp thông qua Ảo Ảnh di chuyển mà đi).

Trang viên Malfoy, vẫn cao quý xa hoa như hắn nhớ lần trước, bạch Khổng Tước chậm rì rì mà tản bộ dưới ánh mắt trời, suối phun nước bằng đá cẩm thạch trắng phản chiếu nhiều cầu vồng bảy sắc nhỏ. Trong thư phòng chủ nhân, Harry ngồi trong ghế dựa lớn, uống café gia tinh vừa mới pha rất ngon. Ngồi đối diện hắn chính là đương nhiệm gia chủ Malfoy gia tộc.

“Quyền của Ban giám đốc nhà trường vẫn thuộc về Malfoy tiên sinh ngài, trải qua chuyện này, sợ là sẽ nhằm vào người đứng đầu là ngài.” Harry cười nhẹ.

“Ta không biết Potter tiên sinh đối với chuyện của ban giám đốc trường học cũng biết rõ như lòng bàn tay.” Trong mắt Lucius hiện lên một tia nguy hiểm quang mang.

“Chỉ cần có liên quan đến Hogwarts ta tự nhiên sẽ có cách thu được tin tức, chỉ có điều về chuyện này Ngài cứ yên tâm, ta đối với chuyện khống chế thế lực cũng không có hứng thú.” Harry nhìn ra được tâm tư của y, “Như vậy… tình cảnh của Ma Pháp bộ như thế nào?”

“Mấy ngày nay Fudge đã muốn sứt đầu mẻ trán, lúc đó, sở dĩ y có thể ngồi lên vị trí Bộ trưởng Ma Pháp bộ là bởi vì Dumbledore và Hắc Ám công tước đôi bên giằng co không xong, nhất định phải tìm một lực lượng để cân bằng, lúc đó mới tìm đến y. Bằng không… chỉ bằng y ngu ngốc như vậy! Hai năm nay y càng ngày càng không thấy đủ, y cũng không nghĩ lại, hội Phượng Hoàng và Thực Tử đồ đều có thể đưa y lên, đương nhiên cũng có thể kéo y xuống.”

“Vậy… Ngài là muốn đưa lên một bộ trưởng… vẫn là Ngài tự mình đảm nhiệm chức vị này?”

“Ta cũng muốn, nhưng bây giờ thì chưa thể được, thế lực Người Kia quá mức phức tạp, ta nếu công khai tỏ ra phản bội, chỉ sợ… Hơn nữa, Dumbledore lại như hổ rình mồi…”

Harry sâu sắc nhận thấy xưng hô của y có sự thay đổi: y gọi Voldermort là Người Kia, nhưng vẫn vẫn thừa nhận là Hắc Ám công tước, hắn lập tức hiểu ra một chút: “Xem ra, Ngài và vị Hắc Ám công tước trẻ tuổi kia đã đạt được chút ít thỏa thuận…”

“Y có lý trí chân chính.” Lucius lời ít ý nhiều giải thích.

“Vậy tiếp theo Ngài có dự tính gì không?”

“Trước tiên cứ án binh bất động, hiện tại Dumbledore cũng không làm khó ta.”

“Nhưng không loại trừ y rất có thể sẽ cho Severus đến thử Ngài, thậm chí… khuyên Ngài… vì hội Phượng Hoàng mà cống hiến sức lực hoặc sẽ làm gián điệp và vân vân.” Harry hiểu rất rõ Dumbledore, “Severus không thể tìm được cớ mà tránh né a.”

“Hừ, muốn ta vì Hội Phượng Hoàng cống hiến sức lực?” Nằm mơ. Dumbledore so với Người Kia cũng không tốt hơn bao nhiêu.”

“Ân… Tối thiểu y cũng không dùng bùa Độc đoán để giáo huấn thuộc hạ.” Harry hiếm khi nói giỡn.

“Xem ra ta tốt nhất nên đi tìm Dumbledore nói chuyện, hy vọng y sẽ ít đi tìm Severus gây phiền phức.” Lucius cũng biết hảo bằng hữu khó xử, “Ta sẽ nói với y, muốn ta cống hiến là không có khả năng, nhưng ta có thể hợp tác với y, thấy thế nào?”

“Y sẽ tin sao?” Harry thực nghi ngờ, “Ngài tốt nhất tìm ra một lý do cho thấy nguyên nhân Ngài thay đổi lập trường. Ân… hay là nói vì Draco! Đúng, Draco không muốn làm Thực Tử đồ, Ngài là phụ thân vì tương lai của Draco…”

“Có hay không thẳng thắn quá.” Lucius thoạt nhìn có điểm khó có thể chịu được tiết mục này.

“Y không phải thích diễn vai tình cảm sao? Ngài liền tình cảm một phen!” Harry cười lạnh, “Y nhất định sẽ tin. Nhớ kỹ, tốt nhất là nói trong nước mắt, cứ như vậy, y không tin mới lạ.”

Biểu tình Lucius là uống phải độc dược.

“Đúng rồi, y nói không chừng có thể dùng Chân dược (True Potion – Thuốc nói thật) để thử Ngài, Ngài tốt nhất để Severus giúp Ngài động tay một chút.” Harry có lòng nhắc nhở, lúc này hắn đột nhiên ngừng nói, kỳ quái hướng ra cửa mà liếc mắt một cái.

Lucius nhận ra sự khác lạ của hắn. Y vung ma trượng lên, cửa ‘Ba’ một tiếng mở ra, một gia tinh rụt rè đứng ở cửa, vừa thấy Lucius phát hiện ra mình, sợ tới mức run run đứng lên: “Chủ… chủ nhân…”

Là Dobby. Harry nhíu mày, hắn đều nghĩ không ra, Dobby đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì. Lúc nào cũng vi phạm mệnh lệnh chủ nhân, gia tinh không phải là không thể làm trái lệnh chủ nhân của mình sao?

“Dobby… Ngươi làm gì ở đây?” Lucius nhăn mắt, “Ta không ra lệnh cho ngươi… Ngươi muốn phản bội ta sao?”

“Dobby… Dobby không dám! Dobby chính là… chính là… Dobby hư! Dobby hư!” Dobby đập đầu rít lên the thé.

“Hừ!” Lucius biết nó nghe lén, “Người hầu không nghe lệnh chủ nhân, giữ lại còn có ích gì…” Y giơ xà trượng lên.

“Chờ một chút, Malfoy tiên sinh.” Harry ngăn cản y, “Có thể cho ta nói, Ngài có thể đem gia tinh này cho ta hay không?”

“Cho ngươi? Nó cũng sẽ không nghe lời a!” Lucius thập phần nghi hoặc.

“Ta sẽ có cách của ta.” Harry mỉm cười, “Bắt nó ràng buộc với ta (cách thức nhận chủ của gia tinh).”

“Được rồi.” Lucius đương nhiên không phản đối, đem Dobby ràng buộc vào hắn.

“Như vậy, ta nên cáo từ, hy vọng sẽ nhận được tin tốt từ Ngài.” Harry gật đầu, “Hợp tác vui vẻ.”

“Tái kiến, Potter tiên sinh.”

Mang theo Dobby tra khỏi trang viên, Dobby run rẩy theo sát hắn, đi khắp trong mấy ngõ ngách, Harry dừng bước: “Như vậy… ta nên xử lý ngươi thế nào đây, Dobby?”

“Dobby… Dobby… Chủ nhân…” Dobby nhìn chằm chằm Harry không nói nên lời.

“Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, ngươi… còn có ích…” Harry ném cho nó một bùa Choáng, nói tiếp, “Kreacher.”

“Tiểu chủ nhân có gì phân phó?” Kreacher lập tức xuất hiện.

“Đây là Dobby, ta đem nó giao cho ngươi, nó là một gia tinh không nghe lời, ngươi nghĩ biện pháp, bất cứ thủ đoạn gì, thay đổi trí nhớ nó cũng được, khiến nó khăng khăng trung thành với ta, hiểu chưa?”

“Kreacher nhất định hoàn thành nhiệm vụ của Tiểu chủ nhân.” Kreacher mang theo Dobby tiêu thất.

Ba ngày sau, Lucius thế nhưng lại thật sự tìm đến Dumbledore, cảnh tượng gặp mặt Harry chỉ chưa thấy được, nhưng là sau này y nghe Snape kể lại, bộ dạng Lucius ngay lúc đó mặt dù không đến nỗi một phen nước mắt một phe nước mũi, nhưng trình độ giả thương tâm lại rất tốt, giả vờ khóc lóc. Y biểu hiện trọn vẹn một phụ thân vô cùng đau đớn, nghĩa bất dung từ vì đứa con. Dumbledore cẩn thận như dự kiến của Harry, vẫn nhờ Snape làm Chân dược. Cũng may Lucius sớm đã có chuẩn bị, khống chế được miệng và đầu óc của mình. Dumbledore cuối cùng cũng tin y, còn an ủi y là ‘Phụ thân vĩ đại’ (từ ngữ của Dumbledore) hảo một trận.

Nghe đến đây, Harry mặt đầy hắc tuyến: Lucius nói hắn sẽ không diễn trò, coi trình độ diễn này… y đều có thể đi lấy tiền của Muggle.

Thiếu Dementor, không khí trong vườn của trường học dần dần trở nên vui vẻ. Cùng lúc đó, Harry đã muốn hướng Sirius học tập một chút làm sao để hóa thú, trước mắt còn trong giai đoạn lý thuyết, cũng thử tìm hình thái hóa thú của hắn: phải biết được chính xác cảm nhận truyền ra từ thân thể của mình như thế nào để chuyển hóa tự nhiên thành hình dạng kia. Chuyện này tiêu hao thật lớn công phu, thời gian cảm thụ của Harry rất lâu mà vẫn không nắm được trọng tâm. Remus liền đề nghị hắn có thể dùng ma dược thử một chút loại hình thái thích hợp với mình (đương nhiên là Sirius sẽ không đề nghị hắn như vậy, bởi vì phản xạ đầu tiên của Harry chính là tìm đến Snape).  Đăng bởi: admin



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK